Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu


Tôi có hỏi chồng mình, lúc e trong phòng mổ chờ sinh bé a đang làm gì? A trả lời là ngủ

Nếu ai đã đọc thì nên đọc cho hết nhé . Xin cảm ơn!

Trước khi đọc, tôi cũng phải nhấn mạnh là, trường hợp phía dưới bài viết này, không phải là tất cả. Kể cả với chính tôi. Các ông chồng, câu chuyện này là dịch, trên mạng, không phải tôi viết hay bịa ra.

Trước tiên, về mặt sinh lí, người phụ nữ phải trải qua một cơn đau thập tử nhất sinh.

Tôi đã từng hỏi rất nhiều người phụ nữ trải qua sinh nở, họ đều nói, sinh thường đau đến cỡ nào, đau cỡ bác sĩ dùng dao rạch tầng sinh môn mà không dùng đến thuốc tê bởi vì những cơn đau khi sinh đã vượt qua nỗi đau đớn cắt da cắt thịt kia rồi.

Còn sinh mổ đau đến cỡ nào? Bạn bước ra từ phòng mổ, trên bụng có một vết sẹo dài đến mười mấy phân, khi hết thuốc tê chỉ cần hơi cử động đã đau buốt ruột gan. Đi vệ sinh hai chân đều không ngừng run rẩy, đi tiểu được một nửa phải dừng lại một lát, hít thở sâu mới có thể đi tiếp.

Nằm trên bàn mổ, đèn bật sáng, được tiêm một liều thuốc tê nửa thân dưới, sản phụ hoàn toàn có ý thức, mắt mở đăm đăm cảm nhận được bác sĩ dùng dao, rạch từng lớp từng lớp da bụng, rạch tử cung để đưa đứa bé ra ngoài. Giống như một linh kiện điện tử bị tháo ra, sau đó lại được ráp lại.

Lúc này, cái phụ nữ cần chính là sự nhẫn nại, dịu dàng vô điều kiện của chồng bên cạnh, hiểu được sự đau đớn và cô đơn của vợ khi vượt cạn.

Thế nhưng có những người chồng lại không làm được.

Đến hai bệnh viện sản nổi tiếng ở thủ đô, chúng tôi đứng ở ngoài cửa phòng sinh, quan sát xem khi người vợ đang đau đớn sinh con thì các ông chồng đang làm gì.

Thì ra những tình tiết như ngôn tình trên phim đều là bịa đặt. Trong phim, khi sản phụ ở trong phòng sinh, người chồng ở bên ngoài vô cùng nóng ruột, vò đầu bứt tai, đi qua đi lại, thi thoảng lại ngóng qua tấm cửa kính nhìn vào phòng sinh. Chỉ cần có một chút động tĩnh là lập tức xông lên hỏi y tá, vợ tôi thế nào rồi, cô ấy có làm sao không?

Hiện thực hoá ra phũ phàng hơn rất nhiều, hành động nôn nóng đó không phải của chồng mà là của bố mẹ sản phụ. Họ một giây cũng không ngồi yên, đứng trước cửa phòng sinh, căng thẳng chờ đợi.

Còn đại đa số các ông chồng, đều ngồi trên ghế, căng thẳng….. chơi game. Có người ngồi trên ghế chơi điện thoại, có người còn trực tiếp đứng trước cửa thang máy, đơn giản vì ở đó có ổ cắm sạc điện thoại.

Tôi nhìn thấy một anh chàng béo đứng trước phòng chờ sinh gọi điện thoại cho vợ.

Anh ta nói:

– Alo, em nằm ở giường nào, giường số 12 hả? Em mau hỏi bác sĩ xem anh và mẹ đợi em ở trước phòng sinh hay là về nhà đợi? Dù sao cũng chẳng biết em khi nào mới sinh, cả nhà lại không được vào. Anh đưa mẹ xuống lầu đi ăn cơm, có chuyện gì em nhờ y tá đi. Lát có gì gọi cho anh.

Điện thoại còn chưa cúp, đã thấy anh ta và mẹ gấp rút lao đến trước cửa thang máy, kịp thời chen vào cánh cửa thang máy còn chưa kịp đóng lại. Tôi chưa từng gặp một người béo nào lại chạy nhanh như thế.

Tỉ mỉ quan sát, tôi phát hiện ra khi ngồi đợi sinh, trang bị của người nhà cũng không giống nhau.

Đàn ông đợi vợ, vật tuỳ thân gồm có: điện thoại, ví tiền, thuốc lá, nước, sạc dự phòng…

Còn mẹ đợi con gái sinh, vật đem theo lại là quần áo, khăn, đồ ăn, canh nóng, nước sôi…

Chúng tôi còn nhìn thấy một màn, khi người mẹ còn nằm trong phòng mổ, đứa trẻ được đưa ra ngoài trước.

Chồng và mẹ chồng lập tức vui mừng lao đến, đem theo điện thoại quay phim, chụp ảnh cả một đoạn hành lang, âu yếm gọi con:” Con yêu, nhìn bố, cười một cái nào…”

Chụp ảnh cả nửa ngày mới nghĩ ra, hình như quên mất chuyện gì đó. Lúc này mới hỏi:” Thế vợ tôi đâu rồi?”

Khi phỏng vấn một bác sĩ nổi tiếng của bệnh viện sản, cô ấy nói có một chuyện làm cô ấy có ấn tượng rất sâu, vào mùa đông, đúng ca trực của cô ấy, có một người phụ nữ vừa sinh xong. Chồng và gia đình chồng lập tức chạy đi chụp ảnh đứa bé, còn hỏi mật mã wifi để đăng lên mạng xã hội.

Sản phụ một mình nằm trên chiếc giường trong phòng hồi sức. Lúc ấy trời rất lạnh, người phụ nữ đó không ngừng run rẩy. Bố của sản phụ lập tức cởi áo ngoài ra đắp cho cô ấy. Người ông ấy rất gầy, bên trong mặc độc một chiếc áo cộc tay.

Còn người chồng, vừa cao vừa to, mặc áo len áo khoác lại không hề nghĩ đến chuyện nên làm chút gì đó cho vợ mình.

Thực sự, một người đàn ông yêu hay không yêu bạn, chỉ có đến khoa sản mới biết. Khoa sản là nơi có thể nhìn ra được thứ tự quan trọng nhất trong lòng người đàn ông.

Rốt cuộc là vợ quan trọng hay con quan trọng?

Một bác sĩ nói, cô ấy làm việc đã 10 năm, đỡ đẻ cho khoảng trên 1000 đứa trẻ. Chỉ có một người đàn ông, trong quá trình chờ sinh rớt nước mắt nhờ cô ấy, bác sĩ, làm ơn giúp vợ tôi đỡ đau đớn đi một chút có được không?

Có rất nhiều người chồng, rất nhiều bà mẹ chồng, điều họ quan tâm nhất chỉ là trong quá trình sinh, làm thế nào mới tốt cho đứa trẻ.

Ví dụ như có những người nghe nói tiêm thuốc giảm đau không tốt cho đứa trẻ, thế là họ hỏi bác sĩ, không tiêm có được không?
Giữa vợ và con, có những người chồng sẽ chọn con?

Vậy rốt cuộc vợ và tiền cái nào quan trọng?

Có người sẽ chọn tiền.

Ví dụ như nghe bác sĩ nói, tiêm thuốc gây tê màng cứng là chi phí phát sinh, không nằm trong diện bảo hiểm, nghe xong giá tiền, có người sẽ ngập ngừng hỏi vợ, em có chịu đau được không?

Hoặc ví dụ, sinh mổ đắt hơn sinh thường, có người chồng sẽ nói, em cố một chút, chúng ta không mất tiền oan.

Đối với họ, cảm giác của vợ, sự đau đớn của vợ đều không đáng giá.

Vậy rốt cuộc vợ quan trọng hay mẹ họ quan trọng hơn?

Trường hợp khoa sản thường gặp nhất là có lúc, người vợ đau quá muốn sinh mổ, người chồng vốn đã mềm lòng chuẩn bị kí cam kết. Kết quả mẹ chồng nói, vẫn là sinh thường tốt cho đứa trẻ, hơn nữa trong vòng hai năm có thể sinh tiếp, cố đẻ thường đi.

Chồng lập tức liền buông giáp đầu hàng, nghe lời mẹ, điều này làm người vợ vô cùng tuyệt vọng.

Có lúc người vợ đau vô cùng, không chịu được rên la to tiếng, chồng vốn dĩ cũng rất thương xót vợ.

Kết quả mẹ chồng bên cạnh nói, đau đến thế hay sao, mẹ ngày xưa vừa sinh đã lập tức ra đồng, con gái bây giờ tiểu thư quá.
Chồng lập tức nói theo, cũng phải, đàn bà ai cũng phải đẻ, có phải mình em biết đẻ đâu. Những lời này tính sát thương còn hơn cả bị trúng một đao.

Suy cho cùng, đàn ông làm như vậy, khiến phụ nữ buồn là vì họ không hề xem vợ là người thân yêu nhất, thậm chí còn không xem vợ là người một nhà. Em xem anh là chồng, anh lại chỉ xem em là máy đẻ. Và máy đẻ thì không biết đau.

Khi mới kết hôn, đàn ông ai cũng thề non hẹn biển, bất kể ốm đau hay khoẻ mạnh, giàu có hay nghèo khó, đều sẽ vĩnh viễn yêu, tôn trọng, bảo vệ cô ấy suốt đời… Mấy lời này trong thời khắc vợ sinh con, rất nhiều người dường như đã quên sạch sẽ.
Chỉ có lúc sinh con, phụ nữ mới có thể nhìn ra được con người thật của chồng mình.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu. Và giá như người đàn ông nào cũng nếm thử nỗi đau đớn của vợ, có lẽ sẽ không còn những người mẹ trầm cảm
Tóm lại, đọc để biết đi các ông, nếu còn chưa thương vợ lắm!

Bảo Anh – Dear.vn

The post Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu appeared first on Dear Diary.

Tất cả cũng chỉ vì mội người, người chưa từng làm cho ta bất cứ điều gì


Có những điều chúng ta không hiểu, cả đời này cũng không hiểu được đó chính là tình cảm của một người này dành cho một người khác. Có khi là một mối tình rất đẹp rồi lại chia xa, cũng có khi cả một đời tình yêu vốn dĩ cũng chỉ là của một người, giữa cuộc sống đang hối hả này, còn có biết bao nhiêu người đang âm thầm chờ đợi một ai đó, có biết bao nhiêu người đang mơ chung một giấc mộng… đó là giấc mơ tình yêu, yêu một người không bao giờ còn có thể chung lối…

Ví như có những con đường đi đến cuối sẽ nhận ra hoàn toàn là ngõ cụt, bạn sẽ làm gì… quay lại hay dậm chân tại chỗ… biết rằng quay lại và tìm một con đường khác nhưng cũng có rất nhiều người cứ đứng mãi nơi ấy, chẳng phải để chờ đợi chút ánh sáng mở đường mà là vì chân đã quá mệt mỏi, đã quá quen thuộc với cảnh sắc xung quanh… không chờ đợi mà chính là tiếc nuối…

Là vậy đấy anh ạ, em vẫn luôn tự hỏi mình phải đi bao lâu nữa thì mới đến giới hạn cuối cùng dành cho anh? Em không chờ đợi anh quay lại vậy thì em đang chờ đợi thứ gì sau đó?… Em đang đợi chính mình đấy anh ạ, đợi chính mình quay lại rồi đi thôi… Là em của ngày ấy vô tình hay cố ý vội trao hết tất cả cho anh mà không mảy may giữ lại chút gì cho riêng mình.

Mùa đông năm ấy, em lạc vào ánh mắt anh, lạc vào nỗi buồn của anh, lạc vào trái tim anh… Ấm áp trào dâng từ đôi mắt, từ vài ba lời an ủi nhau, từ những thăm hỏi mỗi ngày, từ những câu chuyện rất thật và vô cùng sinh động từ anh, từ con người lãng tử hài hước và vô cùng gần gũi… anh là vậy đó dễ thương và thật dễ gần, thế giới có anh thoạt nhiên vui nhộn biết bao nhiêu, thế giới có anh bao đau đớn cũng trở nên ấm áp, thế giới có anh làm cho em bỗng dưng biến thành một người khác…

Rồi cứ thế em yêu anh, muốn gần anh thêm chút nữa, muốn nắm lấy tay, muốn dịu dàng chăm sóc… nhưng càng đi càng cố gắng em mới nhận ra rằng, anh chỉ là một hình mẫu cho em nhìn ngắm, cho em chút an ủi giữa cuộc đời này, em nhìn thấy anh, nghe giọng anh… nhưng anh vẫn xa lắm, em cố với chỉ thấy chính mình lạc lõng thêm mà thôi. Là anh ấm áp như thế, là anh gần gũi như thế… mà sao chạm tay vào mới thấy hết sự lạnh băng trong anh, có chăng giữa chúng ta chỉ là những xã giao gần gũi mà em đã ngộ nhận thành yêu thương…

Là thoáng chốc ngu ngốc hay cả đời vốn dĩ đã như vậy… bao lâu rồi để có thể quên đi người đã không thể là của mình, một năm qua em đã làm gì để quên anh ngoài hằng đêm nhung nhớ, đã làm được gì khi mà đến một phút hay một giây em vẫn cứ nghĩ về anh…

Đó chính là thứ tình yêu mà một người này dành cho người khác hay sao, biết đau đớn thế này, biết sẽ dai dẳng thế này… sao vẫn cứ cố chấp, có những lúc muốn phát điên giữa ranh giới bạn bè hay hãy xem nhau là người dưng nhưng mãi ta cũng chẳng thể nào làm được, ta hận chính bản thân mình, cớ sao biết rõ tất cả mà vẫn mù quáng xóa mờ đi lý trí, để rồi cuối cùng cứ loay hoay trong nỗi nhớ, dai dẳng với những yêu thương đang giày xéo tâm hồn mình…

Không thể dứt ra được… đó là điều làm cho ta mệt mỏi nhất, giữa thế giới bao la này, ta có đau đớn, có thất vong bao nhiêu, có mang nỗi cô đơn lớn như thế nào đi nữa cũng chỉ một mình ta thấu. Vậy tại sao phải đau đớn vì một người không hề thấu cùng ta…

Là như vậy đó, biết sai mà vẫn làm, biết có cố chấp cũng bằng không mà vẫn muốn một lần cố chấp, biết lý trí bảo đúng nhưng sao vẫn lựa chọn con tim, biết người ấy là hoàn toàn không được sao vẫn cứ làm mình tổn thương, biết yêu một người sẽ làm đau một người khác sao vẫn làm… Để cuối cùng ta mất đi tất cả, tình yêu không đến được, trái tim cũng hoang tàn theo năm tháng, tìm lại được gì sau bao mất mát vây quanh, đến chính bản thân còn tự đánh mất thì tôn nghiêm nào cho trái tim thêm phần tự tin…

Vì một người, tất cả cũng chỉ vì một người thôi, một người chưa từng làm cho ta bất cứ điều gì, một người sẵn sàng nhìn ta đau đớn, một người không dành cho ta một chút nhung nhớ nào… vì một người thật đáng sợ. Người ta nói tình cảm con người chỉ là một đoạn, đi hết đoạn đường này bạn sẽ gặp đoạn đường khác, vì thế đừng bao giờ tuyệt vọng, bởi vốn dĩ tình yêu cũng chỉ là một loại cảm xúc, mà cảm xúc thì chẳng tồn tại mãi, đừng hy vọng vào một người không thể thấu hiểu ta…

Thời điểm đó anh và em như hai kẻ cô đơn, vô tình gặp nhau và đi chung một đoạn… không ai có quyền oán trách ai, hết đoạn đường đó hãy bình tâm chờ chính mình trở lại và đi tiếp. Cuối cùng vẫn còn lại là hoài niệm về một hình bóng mà mỗi người chúng ta chôn sâu nhất, thứ tình yêu làm cho chúng ta đau đớn nhất… không thể quên và là thứ bất khả xâm phạm.

Phương Nguyễn – Dear.vn

The post Tất cả cũng chỉ vì mội người, người chưa từng làm cho ta bất cứ điều gì appeared first on Dear Diary.

Đừng vì yếu lòng mà nhẩy vào mối quan hệ không tên


Sai lầm lớn nhất của phụ nữ chính là sau khi chia tay với người đàn ông mà mình yêu thương, vì một phút yếu lòng nào đó ,lại nông nổi quay trở lại ,để rồi sau đó tiếp tục chia tay với cùng một lý do đã cũ, khiến cho trái tim đàn bà càng cảm thấy nhàu nhĩ và đau đớn nhiều hơn.

Phụ nữ à!

Nếu bản thân đã cảm thấy mỏi mệt, sao phải ngại đau mà không chịu buông tay nhau ra? Nếu trong lòng đã cảm thấy quá chán chường, hãy tự hỏi,liệu khi quay về ,tình yêu ấy có còn nguyên vẹn như ngày xưa?

Yêu đương vốn dĩ là một trò chơi đòi hỏi sự nhiệt thành từ cả hai phía, chứ chẳng phải chỉ một đứa miệt mài thắp lửa,còn đứa kia liên tục tạt nước lạnh.

Đời còn dài lắm cô gái ơi, và những điều tốt đẹp nhất vẫn luôn luôn chờ đợi chúng ta ở phía trước. Chúng ta sẽ không thể nào biết được bầu trời đẹp và trong đến mức nào, nếu không chấp nhận chịu lạnh để băng mình ngang qua những cơn mưa.

Và cuối cùng, cho dẫu có thế nào đi chăng nữa ,thì em cũng hãy mỉm cười mà chúc phúc cho cái người đã vừa ra đi khỏi cuộc đời của mình, bởi vì họ đã từng đem đến cho chúng ta rất nhiều kỷ niệm đẹp.

Họ có thể tốt, có thể không. Nhưng chắc chắc một điều là giờ đây ,họ đã trở thành người cũ. Còn phụ nữ, chúng ta xứng đáng được hưởng những điều tốt đẹp còn nhiều hơn thế này.

Bởi vì phụ nữ sinh ra không phải để chịu đựng đau khổ, mà chúng ta sinh ra để được nhận lãnh yêu thương!

Vân Trang – Dear.vn

The post Đừng vì yếu lòng mà nhẩy vào mối quan hệ không tên appeared first on Dear Diary.

Đau lòng quá, mối quan hệ mập mờ


Cứ ngỡ sẽ chẳng còn biết đau là gì, bây giờ mới biết con tim mình đau thế nào. Tận cùng của nỗi đau, một đứa chưa đầy hai mươi tuổi như mình đã trải qua. Thì ra không cần phải cứ lớn mới bước đến tận cùng của nỗi đau. Lúc đầu còn hy vọng vì biết người đó còn nghĩ đến mình dù chỉ là hy vọng rất nhỏ dù thế nào cũng sẽ có gắng hết mình.

Bây giờ đến Cả hy vọng nhỏ nhoi ấy cũng dập tắt coi như có duyên không có nợ. Lúc đầu chủ ý chỉ muốn tìm rõ ngọn ngành nguyên nhân cho sự đổi thay rằng là nếu là mình sai mình sẽ sửa đổi nếu họ sai mình lập tức buông tay. Bây giờ họ sai 2:1 mình chỉ sai vì vô tâm vô ý, còn họ vừa thay lòng vừa vu oan. Lúc đầu người đó nói vì tôi không thích họ mà thích người khác nên họ thay đổi sau này tôi chứng mình được tôi không yêu người khác chỉ yêu họ, thì họ lại nói rằng họ thích tôi nhưng tôi không thích họ. Đau không? Nói bao nhiêu, chứng minh bao nhiêu cũng không được, cũng không ti

Lúc đầu khi thấy người đó dùng ánh mắt ngày xưa họ nhìn mình nhìn người khác mà đau lòng đến phát điên sau này cũng một cảnh lại tâm lại bình thảnh đến lạ kỳ. Lúc trước khi người nói lời cay nghiệt tim đau thắt lại bây giờ chỉ cảm thấy có chút gì đó buồn, lại rất thanh thản lại rất hạnh phúc. Lúc mới biết người thay lòng tôi như con người vô hồn. Đầu óc thì trống rỗng, tim thì quặn đau, mắt thì thần thờ. Muốn cười mà chẳng cười nổi, muốn khóc mà nước mắt cứ chẳng vào trong. Tôi lần đầu tiên trong cuộc đời cảm thấy bản thân thảm hại đến vậy, yếu đuối đến vậy.

Lúc trước có nghe người ta nói rằng tận cùng của nỗi đau là hạnh phúc, nhưng sao cái hạnh phúc đó nó cay đắng biết bao, nhẫn tâm biết bao. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ hạnh phúc như thế này. Một cái hạnh phúc đầy nhẫn tâm và cay nghiệt.

Người đó nói bao nhiêu lời cay đắng, bao nhiêu câu nói có thể gây đau lòng điều đã nói ra. Có đau lòng hay không? Người mà tôi thích nhất sỉ nhục tôi? Có đau lòng hay không? Người mà tôi yêu khinh thường tôi? Người mà tôi thương sỉ vả tôi? Rốt cuộc có đau hay không? Có cay đắng hay không? Tôi đau lắm, cay đắng lắm. Nhưng vì sao nước mắt không thể chảy ra nếu nó chảy ra làm cho tôi nhẹ lòng bớt. Vì tôi đã đến tận cùng của nỗi đau nơi bắt đầu cái hạnh phúc đầu nhẫn tâm kia. Bây giờ tôi chấp nhận buông không phải vì tôi hết yêu người, tôi hết thương người, chỉ đơn giản tôi muốn còn chút gì gọi là thể diện, lòng tự trọng và tự tôn của mình. Tôi muốn khôi phục lại nó. Cũng giống như một hạt giống bảy mầm vậy chỉ cần có hy vọng có cố gắng, chắc chắn sẽ không phục được nhưng mà sĩ diện, tự tôn, tôi có mà trái tim không cằn vì một lần bất chấp yêu người mà dâng trọn trái tim, dâng trọn vẹn niềm tin hết của mình cho người bây giờ tôi còn lại còn số 0 tròn trĩnh. Có đau lòng hay không chứ?

Người bắt đầu là người và người kết thúc cũng là người. Điều tôi sai lầm nhất đã từng quá dễ dãi với người lúc ban đầu. Tôi đã từng nói không muốn bản thân phải thất vọng vì đặt sai niềm tin ở người. Và bây giờ người chính minh tôi đúng hay sao?

Phải tôi thua người ta mọi mặt, từ ngoại hình đến vóc dáng từ học tập đến gia thế. Tôi thua đủ điều, tôi biết chứ. Người ta nói đừng để khi mất rồi mới biết trân trọng. Thật ra khi mới bắt đầu tôi trân trọng tình cảm này vô bờ, tôi sợ đánh mất nó. Nâng niêu nó như một quả trứng. Nhưng mà đánh mất vẫn là đánh mất thôi. Chẳng có thể làm gì cả. Tôi yêu người đến ngu si đến dại khờ mặc cho bao lần người sỉ nhục tôi, tôi vẫn yêu vẫn yêu say đắm con người của ngày nào. Tôi vẫn yêu người nhưng không còn là nơi tôi thuộc nữa.

Đúng là chỉ có những người bạn chỉ được phép đặt ở tim, chứ không phải kề bên. Tôi bỏ cuộc rồi. Trò chơi này tôi thua rồi. Vốn dĩ lúc đầu tôi rất tự tin tôi sẽ thắng vì tôi có người, người mà tôi yêu. Nhưng bây giờ tôi chỉ còn một mình, một thế giới. Tôi ghét cái cảnh nhìn người với người mới nhưng mà làm sao bây giờ đã gọi là buông thì phải tai nghe như không nghe, mắt thấy như không thấy. Nếu thuộc về nhau chắc chắn sẽ quay về, còn nếu không mãi mãi lìa xa.

Không phải sợ không thể thích ai nữa
Không phải sợ không thể yêu ai nữa
Không phải sợ không thể thương ai nữa
Mà chỉ sợ không thể thích ai nồng nhiệt như thế,
Chỉ sợ không thể vì ai mà cuồng si như vậy lần nữa,
Chỉ sợ không thể vì ai mà yêu thương tận tụy đến vậy.
Chỉ đơn giản tôi yêu người với tất cả những gì tôi có.
Yêu hết mình, thương hết lòng cuối cùng vẫn mất người
Trò chơi này tôi thua rồi, thua mất rồi
Tôi thua ở chỗ tôi mất người
Nhưng chưa từng thua về vấn đề khác.

Tôi sẽ cố gắng cố gắng đến khi có thể chính minh rằng mình thay đổi, cho dù thế nào đi chăng nữa. Đến khi kiệt sức vẫn sẽ cố gắng.

 

The post Đau lòng quá, mối quan hệ mập mờ appeared first on Dear Diary.

Con gái à, hãy ở bên người có khả năng lắng nghe mọi điều từ con…


Vì ba đã gặp được con lúc con chỉ mới là một cô bé, chưa phải trải qua những lần vụn vỡ vì yêu. Nên ba tự hứa với mình sẽ che chở con, sẽ bảo vệ con trước tất cả!

Này cô gái của ba!

Ba nghĩ chắc vài năm nữa thôi rồi con sẽ tới tuổi thục nữ và cũng sẽ có những rung động đầu đời của mình như bao cô gái khác.

Vậy hãy coi bức thư này dành cho những ngày không xa khi mà ba nói con nghe về hai chữ ” Người thương ” là như thế nào…

Ba nghĩ sau này rồi con sẽ gặp được một chàng trai luôn nghĩ về con, nói với con mọi vấn đề trong cuộc sống của cậu ta. Con thích ăn gì đều tức tốc chạy mua cho con, sinh nhật đều tặng con những món đồ con thích dù chúng có thể rất đắt.

Cậu ta là người có thể bỏ cả ngày trời chỉ để nhắn tin cho con. nhắc con uống thuốc mỗi lúc cảm, nhắc con đi đường cẩn thận mỗi mùa mưa hay nắng.

Và trên trang cá nhân của mình con sẽ dễ dàng thấy hàng tá status ngọt ngào viết công khai về con

Thậm chí nếu con muốn cậu ta có thể hét to với cả thế giới này rằng cậu ấy yêu con…

Nếu con gặp một chàng trai như thế thì đó là “Người thương” mà con có thể thích trong những tháng ngày rong chơi của tuổi trẻ nhưng hãy tin ba con cần một người hơn thế để yêu và để dành… cho những năm tháng bình yên của cuộc đời

Vì ba muốn con thật sự yêu và bên cạnh một chàng trai của hành động, của sự chân thành đã trưởng thành chứ không phải thứ tình cảm chóng vánh trẻ con….

Con hãy ở bên người có khả năng lắng nghe và cùng giải quyết những vấn đề trong cuộc sống của con.

Khi nghe con nói thích một món gì đó cậu ta sẽ cố gắng lăn vào bếp học làm cho con chỉ vì không an tâm để con ăn uống ở ngoài đường xá. Dù đôi khi cậu ta có vụng, có thể nhầm giữa đường và muối nhưng hãy mỉm cười hạnh phúc con nhé vì cậu ta chỉ muốn tự tay mình chăm sóc cho con thôi.

Nếu cậu ta vẫn còn chưa tự lập thì con đừng bao giờ tin vào những món đồ đắt đỏ như một sự chân thành vì nếu cần phải cảm ơn sự chân thành đó thì con cũng phải cảm ơn bố mẹ của cậu ta nữa…

Con hãy bên cạnh với một cậu con trai tự chủ về tài chính, có trách nhiệm với bản thân và gia đình. Cậu ta phải làm chủ được cuộc sống của mình thì mới xứng đáng làm “kẻ bảo vệ” con thay ba nữa chặng đời còn lại.

Cũng có khi chân thành chỉ đơn giản là từ những món đồ “handmade” tự tay một đứa con trai vốn chả bao giờ hứng thú với môn công nghệ lặn lọi tìm cách làm cho con.

Có thể nó không đẹp, không mắc tiền nhưng chả phải thật đáng quý và trân trọng sao con gái?

Và ba mách nhỏ nghe này – đôi khi con chỉ cần để ý từ việc cậu ta có luôn để sẵn gác chân xe cho con hay không, con sẽ biết cậu ta yêu mình nhiều đến như thế nào đấy.

Hãy an tâm mà bên cạnh một chàng trai dù không nhắn tin con mỗi ngày nhưng có thể bỏ cả ngày trời tìm hiểu và làm một bác sĩ bất dĩ chăm sóc con.Việc đó đáng giá hơn nhiều là những tin nhắn nhắc nhở, phải không cô gái?

Và điều cuối cùng…

Con gái của ba ơi!

Hãy yêu và bên cạnh một chàng trai độc lập và phấn đấu không chỉ vì bản thân mà còn vì một cuộc sống đủ đầy có con bên cạnh.

Một chàng trai yêu thương con như cái cách ba từng thương yêu – đó mới là sự chân thành trọn vẹn.

Vì nếu kiếp này phải chia sẻ bảo bối của ba cho một gã nào đó

Thì 1 là gã đó phải thương yêu con hoàn hảo như ba

2…à không có cái 2 nào ở đây đâu.

Mãi yêu con, món quà xinh đẹp nhất mà cuộc sống nãy đã trao cho ba!

Hữu Trí – Dear.vn

The post Con gái à, hãy ở bên người có khả năng lắng nghe mọi điều từ con… appeared first on Dear Diary.