Một cô gái thích thả thính, đong đưa thì có làm sao?


Những cô gái độc thân đều có quyền tìm kiếm hạnh phúc cho mình thay vì việc ngồi một chỗ và chờ đợi hạnh phúc tự tìm đến. Vì vậy đong đưa một tí thì có làm sao đâu nhỉ?

Chả có một định nghĩa nào để định nghĩa về một đứa con gái đong đưa cả. Nhưng đã bao giờ trong câu chuyện với vài cô bạn hay vài anh chàng nào đó bạn vẫn gọi người này hay người kia là đứa con gái đong đưa chưa?

Độc thân… đong đưa tí thì có làm sao?

Vậy…thế nào là đong đưa?

Bạn là một cô gái độc thân, không vướng bận vào một mối quan hệ nào đó thì bạn được quyền đong đưa với bất cứ ai mà bạn có cảm tình, kể cả với một anh chàng đã có chủ. Tin tôi đi!

Đôi mắt sáng long lanh nụ cười. Khi nhìn ai cứ lúng liếng đong đưa, chàng trai nào nhìn đôi mắt ấy cũng say sưa.

Chắc hẳn nhiều người nghĩ những cô gái đong đưa là những cô gái không ra gì và thường thì không chung thủy.

Ai dám chắc được điều đó đâu bởi những cô gái độc thân thì họ có yêu ai đâu mà chung thủy, họ cũng có làm gì bạn đâu mà nghĩ họ không ra gì. Chỉ là đong đưa thôi mà.

Nếu họ có lỡ đong đưa làm xiêu lòng chàng trai của bạn thì nói thật là bạn nên xem lại một nửa của mình và xem lại tình cảm của hai người.

Bởi nếu chỉ vì một cô gái đong đưa mà làm rạn nứt tình cảm của hai người thì chàng trai đó thật sự không phải là người cuối cùng đi cùng bạn trong cuộc đời này.

Bạn có dám chấp nhận thử thách để rồi tìm ra người đàn ông của cuộc đời mình không?

Đáng để thử lắm chứ bạn bởi cái gì của mình thì sẽ là của mình, còn cái gì không phải là của mình thì bạn có cố nắm giữ bao nhiêu cũng sẽ mất đi vào một ngày đẹp trời nào đấy thôi.

Nếu chàng trai của bạn bị một cô gái độc thân đong đưa lấy đi thì bạn chỉ nên buồn thôi và hãy nghĩ rằng biết đâu họ là một đôi trời định và bạn với một người nào đó ngoài kia mới thật sự là một đôi trời định thì sao.

Đừng trách móc chàng trai của bạn, cũng đừng chỉ trích cô gái kia bởi chuyện gì đến rồi sẽ đến, nếu không phải là cô gái kia thì sẽ là cô gái khác thôi mà.

Còn nếu chàng trai của bạn vượt qua được thử thách này thì thật sự chúc mừng bạn bởi tình yêu của bạn là định mậy.

Trong tình yêu thử thách cần phải vượt qua nhất đó chính là thử thách về niềm tin và lòng chung thủy. Khi niềm tin vào sự thủy chung không còn thì sớm muộn gì tình yêu đó cũng sẽ là một kết thúc không có hậu.

Những cô gái độc thân đều có quyền tìm kiếm hạnh phúc cho mình thay vì việc ngồi một chỗ và chờ đợi hạnh phúc tự tìm đến. Vì vậy đong đưa một tí thì có làm sao đâu nhỉ.

Thu Ngà – Dear.vn

The post Một cô gái thích thả thính, đong đưa thì có làm sao? appeared first on Dear Diary.

Ừ thì tôi là một đứa con gái nhiều mặt


Có lẽ chính vì lẽ đó mà khi ai đó hỏi tôi rằng tôi là con người như thế nào; tôi chẳng trả lời được. Bởi đâu cũng là tôi, lúc ồn ào, lúc tĩnh lặng, lúc yên bình, lúc bất đồng,,,
Tôi, đứa con gái sống nhiều mặt…

Tôi đôi lúc thấy mình yên bình, tĩnh lặng, thậm chí đến tội nghiệp bản thân mình vì cảm thấy bản thân mình quá bé nhỏ giữa cái to lớn của lòng người, giữa cái bon chen, vồn vã của cuộc sống!

Một lúc khác tôi lại thấy mình là một đứa con gái nhiệt huyết, đầy nhựa sống, sẵn sàng làm mọi thứ chỉ để được hết mình với cái tuổi trẻ trước mắt. Tôi vất vả, mướt đi những mồ hôi vì công việc những vẫn cảm nhận được bản thân mình đang thực sự thấy hạnh phúc như thế nào… Tôi là đứa con gái bản lĩnh! Tôi thấy điều đó, họ cũng vậy..

Tôi cũng là một đứa bốc đồng, nổi loạn và đôi lúc cái ý nghĩ muốn gạt hết đi mọi thứ chỉ cần làm điều mình thích ngay lúc đó. Tôi bỏ ngang những công việc đang ngổn ngang, tôi lang thang và chơi bời với những suy nghĩ trong đầu mình qua từng con phố nhỏ. Tôi có thể là một đứa con gái cáu gắt và bất hoà đến mức chẳng ai muốn lại gần, hoặc chăng họ chỉ muốn ở bên cạnh tôi lúc tôi là một đứa con gái vui vẻ. Tôi chát chúa nhận ra tôi chẳng có ai quanh mình.

Có lẽ chính vì lẽ đó mà khi ai đó hỏi tôi rằng tôi là con người như thế nào; tôi chẳng trả lời được. Bởi đâu cũng là tôi, lúc ồn ào, lúc tĩnh lặng, lúc yên bình, lúc bất đồng,,, Tôi không giả tạo, tôi cảm nhận mọi thứ đều là con người thật của chính mình.. và rồi mỗi người lại nhìn nhận tôi theo một cái nhìn hoàn toàn khác nhau! Tôi là một người phụ nữ trưởng thành và chững chạc đối với người này; rồi lại như một đứa trẻ con đối với người khác. Tôi là một người dễ gần và thân thiện đối với một ai đó, rồi bỗng lại đanh đá và đáng ghét vô cùng đối với kẻ khác. Tôi cười, bởi họ là ai, họ nhìn nhận tôi như thế nào cũng được. Bởi có lẽ bản chất tôi là một đứa con gái nhiều mặt thật. Tôi chẳng thèm biện minh gì cho bản thân mình nữa… tôi ngông nghênh đi qua những năm tháng tuổi trẻ vậy thôi!

Lắm lúc tôi cười nhạt với chính bản thân mình, sao không phải cứ đơn đơn giản giản, một mặt, một lòng dạ mà sống; sao cứ phức tạp, sao cứ ngông nghênh làm gì rồi tất cả những thứ nhận lại lại quá hụt hẫng…

Ivory – Dear.vn

The post Ừ thì tôi là một đứa con gái nhiều mặt appeared first on Dear Diary.

Này các chàng trai, hãy yêu một cô gái ít nói. Bởi vì cô ấy là một báu vật!


Một cô gái ít nói sẽ đem lại cho bạn cảm giác tin cậy, an toàn. Không quá ồn ào, cô gái ấy sẽ đem lại cảm giác bình yên khi bạn gặp khó khăn, trở ngại trong cuộc sống.

Yêu một cô gái ít nói, chắc hẳn sẽ có lúc bạn phát cáu về sự im lặng của cô ấy. Im lặng, chính là nơi giấu mình hoàn hảo nhất của những cô gái ít nói. Không ai có thể biết được họ đang nghĩ gì, muốn gì… Thực ra, đơn giản chỉ là họ cần được tĩnh lặng.

Cảm giác khó gần gũi là một trở ngại do những cô gái ít nói mang lại. Nhưng đó cũng là một lợi thế. Vì sao ư? Con người thường vốn dĩ tò mò về những người trông lạnh lùng. Sẽ có vô vàn câu hỏi đặt ra đối với những người trông có vẻ “bí ẩn”.

Yêu một cô gái ít nói, nếu có thể, hãy kiên nhẫn với cô ấy. Những cô gái kiểu này, thường có lối sống nội tâm. Họ ít khi thể hiện cảm xúc của chính mình. Không quá phức tạp đâu, chỉ là họ luôn lo sợ không ai hiểu được họ. Họ chỉ chia sẻ những điều thầm kín với những người họ thật sự tin tưởng.

Yêu một cô gái ít nói, thay vì thường xuyên đưa cô ấy đến các buổi tiệc tùng đông người, bạn có thể đưa cô ấy đến hiệu sách. Những cuốn sách luôn có sức hấp dẫn lớn đối với họ. Nếu họ có khóc vì những câu chuyện cảm động hay tự dưng cười phá lên vì những câu chuyện hài hước, thì đó cũng là điều bình thường thôi.

Yêu một cô gái ít nói, bạn đừng buồn và hỏi: “Sao cô ấy không líu lo như những cô gái khác? Sao cô ấy không nhí nhố cười đùa?…” và ti tỉ câu hỏi kiểu kiểu thế. Nhưng thực ra thì vỏ bọc lạnh lùng che giấu đi con người sôi nổi, nhiệt huyết trong họ đấy thôi.

Yêu một cô gái ít nói, bạn sẽ thấy được sự ân cần, thấy được sự quan tâm một cách thầm lặng của họ. Họ sẽ không hỏi: “Anh bị ốm à?”. Thay vào đó, họ sẽ lẳng lặng đi mua thuốc về cho bạn…

Yêu một cô gái ít nói, bạn sẽ không thấy được sự hò hét khi cổ vũ, thay vào đó, sẽ là nụ cười lấp lánh nơi khóe mắt, là giọt nước mắt họ lén lau khi bạn thành công…

Yêu một cô gái ít nói, cô ấy sẽ không nói: “Đừng buồn anh!”, thay vào đó, họ sẽ nắm tay bạn thật chặt theo bạn suốt chặng đường chông gai trước mắt…

Một cô gái ít nói sẽ đem lại cho bạn cảm giác tin cậy, an toàn. Không quá ồn ào, cô gái ấy sẽ đem lại cảm giác bình yên khi bạn gặp khó khăn, trở ngại trong cuộc sống.

Một cô gái ít nói sẽ rất ít khi bộc lộ cho bạn thấy họ đang đau đớn, phiền não như thế nào. Họ đã quen với việc chôn chặt, giấu kín cảm xúc của mình. Không phải họ không tin tưởng bạn. Chỉ là, họ cảm thấy an toàn với điều đó.

Yêu một cô gái ít nói, đôi khi bạn sẽ “giật mình” về sự hài hước, dí dỏm của cô ấy. “Thót tim” khi thấy nụ cười tỏa nắng thay cho vẻ “băng giá” hàng ngày của họ. Đôi khi, bạn sẽ phải bật cười về những hành động ngốc nghếch kiểu trẻ con của cô ấy. Bạn sẽ nhận ra: Cô ấy đáng yêu vô cùng.

Thu Ngà – Dear.vn

The post Này các chàng trai, hãy yêu một cô gái ít nói. Bởi vì cô ấy là một báu vật! appeared first on Dear Diary.

Tình cũ đến sao bạn vẫn mềm lòng, đau một lần chưa đủ hay sao?


Việc hàn gắn giống như việc đọc lại một cuốn sách, một khi đã biết trước kết thúc thì có đọc nó thêm một hay bao nhiêu lần đi chăng nữa kết cục vẫn như vậy. Có thể một số người đọc lại nhiều lần vẫn thấy hay, nhưng sớm thôi, vào một ngày nào đó, rồi họ sẽ chợt nhận ra rằng, thì ra trang cuối cũng vẫn chỉ có vậy, cách thức đọc có thể khác đi, nhưng dù ngược dù xuôi vẫn là kết thúc ấy, không hề biến chuyển.

Có những người, dù từng bị làm tổn thương đến đau lòng, ấy vậy mà chỉ cần một lời ngọt ngào là đã quên mất đi vết thương chưa kịp lành mà sẵn sàng yêu lại. Đó là sự yếu đuối đến mức ngốc nghếch, tự mình che mắt, bịt tai, biến mình thành kẻ khờ dại vì chữ yêu. Lẽ nào chưa đủ đau đớn nên chưa đủ quyết tâm để vứt bỏ?

Vẫn nghe đâu đó những lý do, ai cũng phải đánh mất thì mới hiểu sự quan trọng để tìm về. Nhưng không, đó chẳng qua là sự lười biếng bắt đầu lại với người mới và bị trói buộc bởi thói quen với người cũ. Chỉ khi bão tố phong ba mới biết đâu là bờ, thì đó là cần chứ không phải là yêu. Cần với yêu, khoảng cách là vô hạn. Cần là nhu cầu, là đòi hỏi, không phải là tình cảm chân thành từ trái tim. Nếu chỉ cần nhau như vậy thì nhất định không nên dối lòng để làm gì.

Con người ta một khi đã muốn dối lòng thường tìm cho mình nhiều lý do, do sĩ diện với chính bản thân, không muốn nghĩ là mình bị thất bại, do không muốn tự nhận là mình đang rất đau, hoặc do quá yêu thương người khác. Dối người còn dễ nhận ra, dối mình rồi thì ai hiểu, ai thấu? Loại dối lòng này, một ngày nào đó sẽ không thể bưng bít vết thương đã rỉ máu, sẽ đến lúc không thể cứu vãn được. Đau một lần chưa đủ hay sao, đến khi mất hẳn cảm giác mới chịu thức tỉnh sao? Đến khi nào mới chịu dừng lại?

Nhiều người vẫn không thoát khỏi vòng luẩn quẩn “chia tay – tái hợp” bởi tình yêu là thứ khó định liệu, có thể khiến những người lý trí nhất trở nên ngu muội. Chúng ta không phải ai cũng muốn chấp nhận sự thật, nhất là những sự thật cứa sâu đến tim gan. Đôi lúc có những chuyện vượt quá tầm kiểm soát của của ta mà ta không tài nào chấp nhận được. Con người ấy mà, sinh ra là để cố chấp.

Cảm xúc là thứ không thể bất biến theo thời gian. Mà thời gian, suy cho cùng, không phải là thứ có thể đem ra để thử nghiệm, nhất là trên những thứ nghĩ thôi cũng đã đoán được kết cục. Vẫn biết sẽ có ngoại lệ, nhưng ngay chính bản thân từ “ngoại lệ” đã không đủ tin cậy để bám víu vào. Quay về với người mình yêu, không phải là chuyện đáng sợ. Đáng sợ nhất là sau cùng vẫn lựa chọn buông tay…

Thế giới thực vốn không tồn tại hai chữ “ngôn tình”. Hai người yêu nhau, làm gì có chuyện đi một vòng lớn rồi lại trở về bên nhau. Chúng ta ai cũng có quyền chọn lựa, chọn sao cho sáng suốt chính là yêu mình, yêu người, yêu cả những tình cảm chân phương nhất của bản thân.

Zen – Dear.vn

The post Tình cũ đến sao bạn vẫn mềm lòng, đau một lần chưa đủ hay sao? appeared first on Dear Diary.

Rồi sẽ có một người đàn ông yêu cả phần điên rồ của bạn


Chúng ta vốn không cần phải cố gắng để trở thành “một ai đó khác”, điều đó vốn dĩ rất khó khăn và mệt mỏi. Nhưng nếu như có một ngày, bạn nghĩ rằng bản thân cần phải thay đổi, thì cũng chỉ là để những điều tuyệt vời khác sẽ đến với bạn mà thôi, hoàn toàn không phải để bản thân quay trở về với quá khứ. Hãy cứ là chính mình, và sống cuộc đời theo cách mà bạn muốn, chắc chắn sẽ có một người đàn ông bước đến, yêu bạn, trọn vẹn cả phần đẹp đẽ lẫn điên rồ!

Tôi tin chắc chắn rằng, bất kì cô gái nào, sau một chuyện tình đã kết thúc cũng sẽ có những lúc tự chất vấn bản thân rằng, “giá như mình khác đi (có thể là giỏi giang, xinh đẹp hơn hay một đức tính mà bản thân của ngày cũ không có), thì có lẽ đã giữ được anh ấy rồi!”. Tôi cũng không phải kẻ ngoại lệ đâu, ngày trẻ ai mà chẳng từng ngốc nghếch như vậy.

Tin tôi đi, nếu chúng ta là “một ai đó khác”, thì bạn chắc chắn sẽ chẳng còn yêu anh ta nữa đâu. Nếu bạn là cô gái hoàn hảo, sẽ không bao giờ chọn một gã đàn ông có vài khuyết điểm để yêu, nên nếu đã chẳng thể chấp nhận và cảm thông được với con người thật của nhau thì cuối cùng vẫn chỉ là một kết thúc, không hề có “giá như” cho sự đổi thay nào sau đó cả đâu, các cô gái ạ!

Tình yêu chân chính, chưa bao giờ phụ thuộc vào những vấn đề kiểu như: bạn xinh đẹp bao nhiêu, đứng ở đâu trong xã hội hay thái độ sống nhất định phải tích cực, hoặc là có tài năng nổi trội nào đó? Điều đó là không bao giờ! Tình yêu đôi khi lại đến vào một ngày trở trời, lúc bản thân đang nhếch nhác vì những tay cầm dép, tay kéo cao ống quần để thoát được khỏi cơn mưa bất chợt chết tiệt. Cái hình ảnh kém duyên ấy, đôi khi lại là sự khởi đầu của tình yêu. Và một người đàn ông, nếu như đã nguyện ý chăm sóc cho bạn cả đời, thì nhất định sẽ không màng đến “vị trí” của bạn ở đâu giữa cuộc đời này, bởi tiếng yêu của họ đã bao gồm trong đó cả trách nhiệm gánh vác.

Tôi không có ý cổ suý cho việc ỷ lại vào đàn ông, nhưng một khi đã dám yêu và hứa hẹn thì người đàn ông đó, cần phải có đủ bản lĩnh để thực hiện được, và nhất định phải làm được. Còn chuyện có “ỷ lại” hay không, tuỳ vào từng cô gái thôi, “có người muốn vừa được ăn bánh mì vừa được yêu, cũng có những người chỉ cần được yêu thôi còn bánh mì thì bản thân tự mua là được rồi”.

Tình yêu chân chính, chẳng bao giờ mang chuyện tốt-xấu, hơn-thua ra để làm nguyên do cho việc tiếp tục hay kết thúc cả, nên hãy quên đi thứ suy nghĩ, “tình yêu sẽ còn nếu mình khác ngày xưa”. Người ta không còn muốn nắm tay bạn, chỉ đơn giản bởi đã không còn yêu, hoặc đã không thể nào tiếp tục gánh vác thêm được một cuộc đời khác nữa. Hãy hiểu cho họ, và thương cho chính mình.

Chúng ta vốn không cần phải cố gắng để trở thành “một ai đó khác”, điều đó vốn dĩ rất khó khăn và mệt mỏi. Nhưng nếu như có một ngày, bạn nghĩ rằng bản thân cần phải thay đổi, thì cũng chỉ là để những điều tuyệt vời khác sẽ đến với bạn mà thôi, hoàn toàn không phải để bản thân quay trở về với quá khứ.

Hãy cứ là chính mình, và sống cuộc đời theo cách mà bạn muốn, chắc chắn sẽ có một người đàn ông bước đến, yêu bạn, trọn vẹn cả phần đẹp đẽ lẫn điên rồ!

Thuyên Thái – Dear.vn

The post Rồi sẽ có một người đàn ông yêu cả phần điên rồ của bạn appeared first on Dear Diary.

Bạn thân của người yêu là một thứ rất là…


Em mong nhận được lời khuyên từ mọi người.

Em là nữ, có người yêu đến nay cũng gần 3 năm rồi.. nói về tình yêu thì đúng là yêu nhau lắm…

Nhưng người yêu em có 1 cô bạn thân gần nhà, em không biết thân từ khi nào, mà em phải dùng một từ là vô cùng hãm. Bạn thân ghen với người yêu, lúc chúng em mới yêu nhau thì bạn đó bảo chán không muốn thân với người yêu em nữa, xong hai đứa ngồi khóc, đến sau đó 1 năm thì cãi nhau với người yêu em với lí do là người yêu em lo cho em nên quên nó rồi khóc thêm. nhưng mà lúc đó người yêu em bảo chọn em, em thề em không cấm hai người đó thân với nhau… Không hề nói gì cả…

Em cũng vẫn bình thường với bạn kia, nói chung em nhịn, đến giữa năm thứ 2 bọn em có chia tay nên cũng không có gì nữa, bây giờ yêu nhau lại thì cô kia tỏ thái độ ghét em ra mặt, kiểu hay mỉa mai em, bằng mặt không bằng lòng, em có hơi vô duyên đọc lén 1 đoạn tin nhắn của người yêu với cô đó nên em đọc được… còn đặt biệt hiệu cho nhau, bạn thân của người yêu là ”My World – Thế giới của tôi”  em chán quá… Em có nói với người yêu rồi, nhưng anh bảo thân trước khi yêu em nên không bỏ được.

Em thật sự bây h rất nóng máu, vì em là người yêu mà em không làm gì thôi tại sao phải ghét em rồi nói xấu em đủ thứ như vậy, em gần 3 năm nay em không làm gì 2 người cả. Cũng không nói năng gì cô kia.. vậy mọi người cho em hỏi em có nên chia tay người yêu luôn không? về cái biệt hiệu kia, cả ảnh vẫn hay nói chuyện với bạn thân trong khi em hỏi thì cứ bảo lâu rồi không nhắn tin gì cả. Nói chung em chán lắm. Còn yêu lắm nhưng em người yêu thích như thế, cứ có cảm giác như em là người xen ngang…

Người yêu em trước còn hay chọn ”giúp” ảnh nào đẹp rồi gửi cho bạn thân với dòng ” này đẹp nè em iu” huhu bạn em nó cũng không chịu dc chứ đừng nói em.. nói chung còn nhiều cái mà khiến em cảm thấy em như người thứ 3 lắm mọi người cho em lời khuyên với, người yêu em cũng rất yêu em nhưng nói dối em nhiều lần rồi… Cả luôn bạn thân khác giới của người yêu mà loại thế này là đúng thật như 1 thứ gì đó rất hãm…

Thu Trang – Dear.vn

The post Bạn thân của người yêu là một thứ rất là… appeared first on Dear Diary.

Đã là phụ nữ, hãy sống như một nữ hoàng


“Phụ nữ có 3 việc không thể ngừng được, đó là: Học hành, xinh đẹp và kiếm tiền. Tuổi tác không phải cái cớ, cho dù bạn đang ở độ tuổi nào thì cũng phải đặt ra cho bản thân một yêu cầu. Ra đường phải ăn mặc như công chúa, làm việc thì hãy giống đàn ông, và sống như một nữ thần”

Nhiều người trong chúng ta luôn bị ám ảnh bởi việc phải tìm được cho mình một người đàn ông để yêu và dựa dẫm. Nhưng sự thực là, phụ nữ có thể thiếu đàn ông, nhưng nhất định không bao giờ được để cho bản thân mình thiếu tri thức và nhan sắc. Đàn ông không phải là tất cả, đừng vì một vài lần tình cảm không suôn sẻ như ý muốn mà đâm ra chán nản, hận thù cuộc đời. Phụ nữ thông minh là người biết yêu thương và coi trọng bản thân mình trước tiên, rồi sau mới đến người khác. Đừng nghĩ rằng thế là ích kỷ. Nếu như ngay cả bạn còn không biết yêu thương chính mình, thì đừng bao giờ mong nhận được tình cảm từ người khác.

Vẻ đẹp bên ngoài có thể bị mài mòn dần theo năm tháng nhưng tri thức thì lại dày lên. Không ai thích một người phụ nữ vừa già, vừa xấu, lại còn kém hiểu biết. Thế nên hãy tranh thủ khi còn trẻ, bộ não vẫn còn minh mẫn mà chăm chỉ học hành, trau dồi kiến thức thật nhiều. Hãy để những hiểu biết của bản thân nói lên con người mình là ai, chứ đừng cho phép một khuôn mặt xinh làm điều đó.
Xinh đẹp không có lỗi, lỗi là ở việc nghĩ mình đẹp rồi, mình không cần học nữa. Đàn ông có thể thích những cô gái đẹp, nhưng không ai muốn sống cả đời với một người có cái đầu rỗng tuếch. Nhan sắc cũng quan trọng đấy, nhưng thiếu đi tri thức thì cô gái ấy cũng thật đáng thương.

Phụ nữ hiện đại có thể có tình yêu, nhưng cũng có thể không. Không ai nói rằng mọi cô gái đều phải yêu và dựa dẫm vào đàn ông cả. Việc gì đàn ông làm được thì phụ nữ cũng làm được, đôi khi còn làm tốt hơn. Phụ nữ khôn ngoan là phải học cách làm việc của đàn ông. Cứng rắn, quyết đoán, dứt khoát và mạnh mẽ. Một người phụ nữ độc lập, không bao giờ phải nhờ vả ai làm hộ mình bất cứ điều gì mới là người phụ nữ hạnh phúc.

Người khác có thể giúp mình 1 lần, 2 lần, nhưng không ai giúp mình được mãi, thế nên hãy học cách tự đứng trên đôi chân của mình. Chỉ những người kém cỏi mới có cái suy nghĩ dựa dẫm, phụ thuộc vào người khác. Cố gắng kiếm tiền, có một khoản tiết kiệm cho bản thân, đấy mới là điều phụ nữ nên quan tâm hơn là đàn ông.

Khi có tiền rồi thì hãy sống như một nữ thần. Cuộc sống của mình, mình phải biết tận hưởng. Ra đường hãy ăn vận như một công chúa, gương mặt tươi tắn, rạng ngời. Dù trang điểm hay không trang điểm cũng phải có khí chất riêng. Cái đấy mới là cái thu hút người khác chứ không phải lớp phấn son dày cộp.

Có nhiều người mặc cùng một chiếc váy, nhưng cảm giác mỗi người mang lại lại khác nhau. Mình không cần phải biến bản thân trở thành một con người khác, gượng gạo và nhạt nhòa giữa một rừng các cô gái chẳng khác gì nhau. Phụ nữ đẹp nhất là khi tự tin là chính mình. Hãy cứ ngẩng cao đầu, thẳng lưng và vững bước, dù cho có đang đi một đôi giày cao gót 15 cm. Hãy cứ làm những gì mình thích, ăn những gì mình muốn, đi đến bất cứ đâu mình đang mong chờ được khám phá mà không phải phụ thuộc vào bất cứ người đàn ông nào.

Là phụ nữ, dù đêm hôm trước có khóc sưng mắt, đầu tóc rối bù, thì sáng hôm sau vẫn phải xinh đẹp đứng giữa đời. Bất kỳ người phụ nữ nào cũng xứng đáng được sống như một nữ thần, và cuộc đời họ chính là một cuốn tiểu thuyết vĩ đại nhất.

Thu Ngân – Dear.vn

The post Đã là phụ nữ, hãy sống như một nữ hoàng appeared first on Dear Diary.

Yêu đơn phương cũng như đuổi một ngọn gió, mãi mãi không bắt kịp


Tôi từng đọc ở đâu đó câu chuyện thế này:

“Một cô gái đến gặp một nhà sư và nói:

– Con muốn chấm dứt với người ấy, con muốn quên đi tất cả, con muốn buông bỏ mọi thứ… nhưng thầy ơi sao con không thể làm được.

Nhà sư đưa cho cô gái một ly nước, rồi lặng lẽ đổ nước nóng vào, cho tới khi nước trong ly đầy, tràn ra làm bỏng tay cô gái. Cô gái vội buông ngay chiếc ly. Nhà sư dừng lại, nhìn cô gái, trả lời:

– Biết đau rồi tự khắc con sẽ buông tay.”

Đến đây lại nghĩ tới những mối tình duyên dang dở trong đời người, nghĩ tới những kẻ si mê trong tình yêu và cả những mâu thuẫn giằng xé họ mang nặng hết thảy tâm can mình.

Người ta thường ví một mối quan hệ như một cán cân, nếu muốn được duy trì thì phải luôn giữ được thế cân bằng, còn thứ được đặt trên bàn cân là tình cảm. Vậy nên, chỉ cần một bên đặt tâm tình của mình nhiều hơn một chút, thế cân bằng ngay lập tức bị phá vỡ, một kẻ bỗng được đẩy lên cao, một kẻ bị trượt dài xuống dưới. Nghịch lý ở chỗ kẻ trên cao hiểu ra vị trí của mình nên nhàn rỗi tận hưởng, người phía dưới lo lắng lại cố gắng đặt nhiều tâm tư hơn, ngờ đâu càng thêm vào, càng thấy mình xuống thấp, càng bận lòng càng thấy kết quả bi thương.

Bất kể ai trong chúng ta nếu là người ngoài cuộc nhìn vào, chắc hẳn sẽ nhìn ra được mọi thứ đã sai ở đâu và nên làm thế nào mới đúng. Đáng ra kẻ ở trên cao mới là người cần đặt nhiều tình cảm hơn vào phía cân của mình để san sẻ gánh nặng với đối phương, cùng tìm về thế cân bằng nên có. Thế nhưng, hoặc là họ vốn vô tâm, hoặc là họ được yêu thương quá nhiều nên thành ra tự phụ mà quên bận lòng. Kết cục chỉ còn một người ở lại, cố gắng níu kéo cuộc tình đã chết yểu tự bao giờ.

Em tôi đã thích một người đến si mê, đến mức em mạnh dạn bước vào thế giới của người ta, hét lên để cả thế giới ấy biết rằng em thích nó và muốn trở thành một phần của nó. Người ta càng né tránh, em càng kiên trì, càng cố chấp hơn. Em nói rằng sẽ hối tiếc biết bao nếu để người đi mất. Đến một ngày, người ta thấy tội em mà gật đầu nói rằng hãy thử xem sao. Khi đó, em vỡ òa trong hạnh phúc vì có được người. Để rồi những ngày tháng về sau, tôi thấy em mòn mỏi chờ đợi những quan tâm từ người, thấy em khóc trong bao tủi hờn khi nghĩ tới người và nhói lòng thấy em chẳng còn là chính em nữa… Chỉ muốn bước tới mà nói với em, rằng em có nghĩ đây chính là tình yêu?

Em có nhận ra hay không mối quan hệ này ngay từ đầu đến cuối vẫn chỉ là mình em bước vào, người kia căn bản vẫn luôn đứng ngoài vạch biên. Em trách người vô tâm nhưng em biết không, thật ra trong câu chuyện này trước, sau vẫn chỉ có mình em và cuộc tình đơn phương của mình!

Và rồi sau cùng thì, tất cả ai trong chúng ta khi rơi vào tình cảnh ấy cũng đến lúc hiểu ra rằng chúng ta là người bắt đầu thì cũng chính chúng ta là kẻ phải kết thúc. Có những người dứt khoát buông bỏ, có những người lại như cô gái kia tuyệt vọng khẩn cầu tìm lối thoát, nhưng dẫu là ai chăng nữa thì lý do buông tay chỉ một: họ yêu thật tâm và vì thế họ đã biết đau.

Bạn thân mến, chỉ biết nói rằng tôi thật lấy làm tiếc và cảm thông khi bạn phải trải qua những khoảng thời gian như vậy, nhưng bạn biết đấy, người vô tâm được ví như ngọn gió trời, chạy theo cơn gió quả thực rất mệt, vậy nhưng nếu cơn gió đã phải lòng bạn, tự khắc sẽ đưa bạn đi theo. Không phải chúng ta yêu những người vô tâm, chỉ là, thật buồn vì đó đã không là tình yêu!

Lê Khanh – Dear.vn

The post Yêu đơn phương cũng như đuổi một ngọn gió, mãi mãi không bắt kịp appeared first on Dear Diary.

Cần bao nhiêu can đảm để nói nhớ một người?


Cô đứng bần thần trước quầy siêu thị, nhìn loại bánh quy anh thích và thầm nghĩ: “Nếu là trước kia, cô sẽ mua một gói để trong ngăn bàn làm việc của anh. Vì anh vẫn thường mải làm quên cả ăn mà”.

Mỗi lần đi mua đồ qua quầy bán nước hoa, cô lại nán lại kiếm cớ ngắm nghía, đi một vòng, cô lại đứng trước quầy nước hoa nam, chọn đúng mùi nước hoa anh dùng, và đương nhiên, cô sẽ không kìm được lòng mở lọ nước hoa đó, để nhớ lại mùi hương của anh.

Mỗi tối trước khi đi ngủ, máy nghe nhạc của cô bật lại những bản nhạc mà anh và cô thường nghe cùng nhau, và cứ thế ru cô vào giấc ngủ.

Mỗi khi gặp bạn bè cũ của hai người, trong cuộc trò chuyện, cô đều chăm chú lắng nghe xem có ai đó vô tình nhắc đến anh, giờ này anh ra sao rồi, có khi nào anh nhắc đến cô trong những câu chuyện với bạn bè.

Mỗi ngày, cô đều nhớ đến anh, theo những cách riêng cô chọn. Ngày anh lẳng lặng rời xa cô, hình như chỉ có mình anh là đi, còn tất cả những điều thuộc về anh, vẫn ở lại, lì lợm trong trái tim cô. Cô vẫn lặng lẽ quan tâm và theo dõi anh từ xa, mặc dù từ ngày ấy, cô chưa một lần nhắn tin cho anh. Bạn bè hỏi: “Mày vẫn nhớ anh ấy sao?”

– Ừ
– Thế sao mày không nhắn tin cho anh ấy?
– Có cần thiết không?

Phải vậy không nhỉ? Có nhất thiết phải nói cho một người rằng chúng ta đã nhớ họ nhiều như thế nào? Người ấy biết rồi thì sao? Liệu họ có nhớ chúng ta hay đã lãng quên từ lâu rồi?

Nỗi nhớ thật sự rất đáng sợ. Nó dai dẳng và ám ảnh chúng ta mỗi ngày. Dù hàng nghìn lần chúng ta dặn lòng phải quên, nhưng nỗi nhớ vẫn cứ đeo bám như khiêu khích rằng, thực ra chúng ta chẳng hề mạnh mẽ như chúng ta tưởng. Nhiều khi tôi tự hỏi, tại sao chúng ta có thể nhớ một người lâu đến như thế? Có khi thời gian họ xa ta, đã dài hơn cả quãng thời gian từng ở bên nhau, vậy mà chúng ta vẫn nhớ rõ mồn một từng kỷ niệm như vừa mới hôm qua. Nhưng rồi, chúng ta nhận ra, ký ức mãi chỉ ở lại trong ký ức, và con người của ngày hôm qua sẽ mãi mãi không quay trở về. Và thật buồn, vì chúng ta nhớ họ biết bao.

Khi một người nhắn tin cho người yêu cũ: “Anh nhớ em” hay “em nhớ anh”, tôi nghĩ, câu nói ấy chính là lời nói bất lực nhất. Nó có nghĩa là, họ đã cố quên, nhưng họ không làm được. Nó có nghĩa là, giây phút ấy, họ đã vứt hết cái tôi, sĩ diện, để lộ ra sự yếu đuối nhất cho đối phương, dù biết là có khi chẳng hề được đáp lại.

Bạn tôi, trong cơn say, đã không kìm lòng khóc nức nở và nhắn tin cho người yêu cũ: “Em nhớ anh. Anh đọc xong không cần trả lời đâu, vì em chỉ muốn nói ra cho nhẹ lòng thôi”. Tin nhắn ấy thật buồn, và xót xa. Phải gồng mình chịu đựng cô đơn bao lâu, phải tự mình lau nước mắt trước khi đi ngủ bao đêm, phải đấu tranh giữa lí trí và cảm xúc bao ngày, mới có thể đủ can đảm để thốt lên câu nói ấy. Chắc hẳn, sau tin nhắn ấy, bạn tôi vẫn sẽ khóc, và cô đơn, có khi bạn sẽ hối hận vì giây phút yếu đuối không làm chủ được chính mình. Nhưng rồi, bạn sẽ thanh thản, vì ít nhất trái tim còn biết nhớ, nghĩa là còn biết yêu và rung động.

Chẳng phải ai cũng đủ dũng cảm để thốt lên câu nói ấy. Người ta thường chọn giữ lại nỗi nhớ cho riêng mình. Vì họ sợ, nói ra rồi người ấy vẫn chẳng quay về, vậy cũng có ích chi? Hoặc là họ sợ, trong phút yếu lòng nói ra câu ấy, họ lại chẳng thể mạnh mẽ như bấy lâu nay vẫn cố tỏ ra. Và rồi họ lại chẳng thể đành lòng từ bỏ thứ tình cảm mà họ đã biết từ lâu đã chẳng dành cho bản thân mình. Giá mà một lần, dám đối diện với cảm xúc thật của chính mình, có thể gào lên với người ấy, “em đã rất nhớ anh” hay “anh chưa một ngày quên em”, thì sẽ nhẹ lòng biết bao.

Vậy thì, cần bao nhiêu can đảm để chúng ta có thể nói với một người, rằng chúng ta đã nhớ họ nhiều như thế nào?

Thanh Thủy – Dear.vn

 

The post Cần bao nhiêu can đảm để nói nhớ một người? appeared first on Dear Diary.

Người yêu tôi phải chịu một kẻ lăng nhăng, một thằng vũ phu


Mình 27 tuổi, là tài xế, không đẹp trai nhưng mình làm ra tiền. Mình có ô tô riêng và một căn nhà do mình tự làm nên. Nhưng mọi thứ sẽ rất hoàn hảo nếu không phải người yêu mình là người quá ghê gớm. Em hơn mình ở chỗ có học thức, em cũng dễ thương nên cũng có người theo đuổi. Đàn ông tính hay ghen là bình thường, ra đường có cô này cô kia là chuyện khó tránh khỏi miễn sao không mang hậu quả về nhà là được. Nhưng người yêu mình thì khác,em rất dữ dằn và nóng tính, em ghen với những mối quan hệ của tôi. Quen nhau 3 năm, tôi cố gắng làm mọi thứ vung đắp gia đình tương lai, cũng chưa yêu cầu em bỏ ra thứ gì vì lương em chỉ bằng 1/5 lương tôi.

Nhưng cái gì cũng có giá của nó thôi, tôi làm ra tiền thì những người con gái khác phải bu quanh, phải công nhận sau lưng em tôi cũng từng qua lại với vài người nhưng không đến nỗi gây hậu quả gì. Em biết, em chửi bới, khóc lóc. Đến tết năm nay, tôi vô tình gặp một người trong đám cưới bạn, cô ấy có chồng và hai con nhưng nói chuyện rất ngọt ngào, tôi chủ động xin số làm quen, và cái gì đến cũng đã đến, sau vài lần cà phê biết tôi có điều kiện, cô ta chủ động ngã vào lòng tôi.

Cảm giác khác với khi bên người yêu rất nhiều, tôi chia tay người yêu, đắm chìm trong cái hạnh phúc vụng trộm của mình. Rồi chán chê, tôi đá cô nhân tình có chồng kia về với người yêu, một phần vì em phát hiện, một phần vì chẳng ai hiểu tôi hơn em nhưng vẫn cố duy trì mức quan hệ bạn tình với cô kia. Em khóc, em trách móc, tôi có an ủi nhưng thấy những giọt nước mắt sao thừa thãi. Vì nếu không phải quen em lâu, tôi là mối tình đầu của em thì chả cần thương cảm vậy. Bởi nếu em không bướng, không nóng thì tôi có cần đi cặp bên ngoài không trong khi mọi lần chơi bời tôi vẫn về với em.

Quả thật với người yêu tôi chưa từng mua sắm cho em thứ gì, vì sau này làm vợ thành thói quen sẽ đòi hỏi nhưng với cô nhân tình kia tôi mua sắm tất cả. Thời gian đó, em tìm bạn bè tôi nhờ khuyên tôi, nhưng bạn bè tôi đứng về phía tôi còn nói những điều không tốt về em. Em im lặng cố chịu đựng, đó là điều tôi chán nhất ở em. Có lần em bắt gặp tôi nhắn tin cho cô kia liền nói thẳng với cô kia đừng phiền tôi, tôi bênh vực cô kia liền đánh em mấy tát. Em bỏ về nhưng thẫn thờ không nói năng gì. Thà em mắng chửi đằng này em im lặng. Tôi tìm đến nhà gặp em, em cũng im lặng, tối đó mất bình tĩnh tối lại đánh, lại chửi em bằng những lời lẽ thô tục trước nhà em. Sau đó tôi xin lỗi nhưng em với gia đình em không nghe, thậm chí không gặp tôi.

Tôi biết bản thân sai khi nóng tính đánh em nhưng tình cảm tôi dành cho em là thật. Tôi thường hay tâm sự với bạn bè về tính xấu của em nhưng tôi bảo vệ em khi nghe bạn bè tôi nói xấu em, tôi chỉ muốn em sửa đổi. Tôi không muốn mất em, vì 3 năm bên nhau,lúc hoạn nạn chỉ có em bên tôi, lúc tôi nghèo cũng chỉ có em và cô nhân tình kia chỉ là vui chơi qua đường vì người ta đã có chồng và chẳng thể tiến xa.

Lỗi đâu phải do mình tôi, cũng một phần do em hay ghen, nóng tính, bạn tôi cũng cặp bồ nhưng vợ nó chỉ im lặng không nói gì, vậy mà em cứ gào, cứ khóc làm tôi chán, tôi đau đầu. Tôi không muốn mất em, và nếu như em chịu quay về thì tôi nên làm gì để rèn tính bướng bỉnh của em đây?

Vũ Bảo – Dear.vn

 

The post Người yêu tôi phải chịu một kẻ lăng nhăng, một thằng vũ phu appeared first on Dear Diary.