Cuộc sống thật buồn, nếu không có tình yêu


Thời còn đi học, chị được rất nhiều người theo đuổi. Nhiều anh giàu có, bảnh bao, hào hoa xếp hàng theo chị, mà chị chẳng ưng ai. Anh thì khác hoàn toàn, anh không giàu, bố mẹ công chức nhà nước nên cũng chẳng dư dả để ăn chơi. Anh học cùng trường chị, hơn một khoá, nổi tiếng học giỏi và cười rất duyên. Thế là chị yêu anh.

Yêu nhau 5 năm, anh và chị hứa hẹn tương lai bên nhau và thường tưởng tượng cuộc sống hạnh phúc của họ sau này. Đến khi chị 24 tuổi, bố mẹ anh muốn anh đi học thạc sỹ nước ngoài để tốt cho công việc sau này. Chị giận, chị đòi chia tay. Chị bảo chị không muốn đợi anh nữa vì chị đã đợi anh gần hết tuổi xuân rồi. Thế rồi anh vẫn đi, ngày anh đi, chị không ra tiễn.

Nửa năm sau, chị kết hôn với một người đàn ông khác, hơn chị 8 tuổi. Cứ tưởng rằng chị đã tìm được bến đỗ bình yên, nhưng thực ra, chị lại không hề thấy hạnh phúc. Chị bảo, hàng ngày họ vẫn sống với nhau, làm tròn trách nhiệm vợ chồng, của người cha và người mẹ. Nhưng họ không hề hợp nhau, cả về tính cách lẫn suy nghĩ. Chị thích lãng mạn, người đó thì quá thực tế; chị thích được quan tâm chia sẻ, còn người đó thì cho rằng cứ mang nhiều tiền về là được. Lúc nào chị cũng thấy cô đơn, thèm được quan tâm chia sẻ.

Ngày xưa chị ở bên anh khác lắm. Chị hay cười. Chị lúc nào cũng ngoan ngoãn dịu dàng bên anh. Mỗi dịp kỉ niệm, anh chưa bao giờ quên tặng hoa chị và ngày ngày đều nói những lời yêu thương. Mỗi lần kể về anh, mắt chị lại lấp lánh- cái ánh nhìn mà con người ta chỉ có thể dành cho người mà họ thực sự yêu, và giọng chị lúc nào cũng xen lẫn chút nuối tiếc. Nếu mà hồi đó chị không dễ dàng nói câu chia tay, chị đồng ý đợi anh, và anh không để chị vuột mất vào tay người đàn ông khác, thì có lẽ câu chuyện ngày xưa sẽ không phải là một câu chuyện dang dở và đầy nuối tiếc.

Chị có thực sự yêu người đàn ông mà chị đã kết hôn? Tôi nghĩ là không, có chăng chỉ là sự an phận khi mà người phụ nữ đã mất đi người đàn ông mà cô ấy yêu trọn vẹn. Vì nếu không phải anh, thì chị lấy ai cũng đều giống nhau mà thôi. Cuộc sống của chị thật buồn, khi vẫn ngày đêm ở cạnh một người mà trái tim chị chẳng hề rung động. Có đôi lần chị nằm mơ thấy người yêu cũ, đến lúc tỉnh dậy chị vẫn nhớ nguyên vẹn giấc mơ ấy, anh ấy đã nói gì với chị, nhìn anh ấy cười ra sao… Và rồi khi nhận ra đó chỉ là một giấc mơ, chị lại thấy buồn, vì chị chẳng thể gặp anh ấy, chẳng thể cầm tay và nói chị đã nhớ anh ấy như thế nào.

Tôi nghĩ, ai cũng từng có một thời nông nổi. Ở cái tuổi đôi mươi ấy, họ coi nhẹ tình yêu. Họ cứ nghĩ, ừ chia tay thì chia tay, chia tay rồi sẽ gặp được người khác. Nhưng họ không hay biết rằng, người thực sự dành cho mình, chỉ có một. Và đôi khi cái lần buông tay ấy, là họ đã mãi mãi bỏ lỡ đi định mệnh của mình. Thỉnh thoảng, tôi lại tự hỏi, nếu được quay lại tuổi 24 ấy, chị có ở lại bên anh?

Cuộc sống thật buồn, nếu không có tình yêu. Bạn cứ thử nghĩ xem, ở bên cạnh người mà bạn thực sự yêu, chỉ cần được nấu ăn cho anh ấy là bạn đã đủ hạnh phúc. Hay như mỗi sáng tỉnh dậy, bạn được ngắm nhìn người con gái mà bạn thương nằm cuộn tròn, khép mình trong vòng tay bạn, bạn sẽ thấy cuộc sống thật bình yên quá đỗi.

Nhưng mà, nếu người ta không yêu nhau mà vẫn phải sống cùng nhau mỗi ngày, phải chăng đó chỉ là sự gắng gượng và ép buộc. Chúng ta chẳng thể cười đùa thoải mái, chẳng thể cởi bỏ vỏ bọc bên ngoài để được là chính mình với một người mà chúng ta không yêu. Vậy nên, tôi chỉ thực sự mong rằng, nếu một ngày bạn tìm được người, mà khi nhìn vào mắt họ, bạn bỗng thấy bạn chẳng cần ngụy trang hay tạo bất cứ vỏ bọc nào, và họ sẽ yêu những điều ngốc nghếch hay xấu xí nhất của bạn, thì đừng dễ dàng từ bỏ tình yêu của mình. Đừng để những tình yêu thực sự lướt ngang qua cuộc đời, và chỉ là một ký ức buồn cứ mãi dở dang.

Thanh Vân – Dear.vn

The post Cuộc sống thật buồn, nếu không có tình yêu appeared first on Dear Diary.

Nếu tự tin thì cứ bắt đầu, nếu đau thương thì can đảm kết thúc


Lựa chọn một người đàn ông có quá khứ trăng hoa để yêu, rốt cuộc là tự tin với khả năng của bản thân, hay là do tự tin với tình yêu của đối phương dành cho mình quá nhiều.

Nhưng kết quả, lại vẫn phải nhờ vào hai từ duyên phận. Yêu bao nhiêu cũng không đủ, tự tin bao nhiêu cũng là thừa nếu như chẳng đủ duyên.

Rốt cuộc khi chúng ta can đảm lựa chọn một người có quá khứ đào hoa, xung quanh có bao nhiêu ong bướm thì cần bao nhiêu kiên định, bao nhiêu mạnh mẽ và phải dốc hết bao nhiêu kiên cường.

Quá khứ trăng hoa, không có nghĩa hiện tại cũng thế, nhưng cũng chẳng đảm bảo sau này sẽ vậy.

Có thể nói rằng, đàn ông trăng hoa, chỉ đơn giản là chưa gặp được một người phụ nữ khiến họ tình nguyện thay đổi, nhưng cũng chẳng thể chắc chắn rằng, sau này sẽ không có người phụ nữ nào tiếp tục khiến họ đổi thay.

Cuộc sống này vốn dĩ quá khó lường, ngày hôm nay yêu nhau như thể là tất cả, nhưng sáng ngày mai có thể chẳng là gì cả.

Qúa khứ không nói nên hiện tại, hiện tại không vẽ lên tương lai. Đừng nhìn vào quá khứ một người mà từ bỏ, đừng để tâm quá khứ để rồi không dám bắt đầu.

Nhưng đừng vì hiện tại hạnh phúc mà quá tự tin với tương lai, bởi chúng ta đều chỉ biết hiện tại, đều không rõ ngày mai ai còn ở bên ai.

Đừng lấy quá khứ để nhận định hiện tại, đừng tin hiện tại để lơ là với tương lai. Chúng ta hãy hiểu một điều, để chạm tay đến người cuối cùng của cuộc đời thì số đau thương chúng ta phải bước qua là vô kể, nỗi đau này cứ tưởng là đau nhất, nhưng rồi bạn sẽ hiểu có nhiều chuyện đau hơn.

Tổn thương hôm nay cứ ngỡ là sẽ khiến chúng ta chết đi, nhưng thực chất chỉ khiến bản thân chai lì với nó.

Nên chẳng có người chúng ta yêu nhất, mà cũng chỉ có người khiến chúng ta yêu hơn, nên cảm đảm nắm tay hạnh phúc thay vì sợ hãi như một kẻ thua cuộc. Mà hạnh phúc thì không dành cho người chỉ biết sợ hãi.

Nếu tự tin thì cứ bắt đầu, nếu đau thương thì can đảm kết thúc.

Mong chi yêu một đời, thôi cứ vui một thời.

Hẹn ước gì suốt đời, chỉ mong trọn một thời.

Huyền Trang Bất Hối – Dear.vn

The post Nếu tự tin thì cứ bắt đầu, nếu đau thương thì can đảm kết thúc appeared first on Dear Diary.