Bật khóc vì câu nói của chồng trong ngày sinh con


Sinh con cho chồng là điều mà bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn làm. Ngay khi cưới, tôi cũng thích trẻ con nên nhanh chóng có thai. Chồng tôi khi biết tin tôi có bầu thì mừng lắm. Anh cứ cười mãi rồi còn gọi điện báo tin mừng cho bố mẹ hai bên.

Những ngày tháng mang thai tôi được chồng chiều chuộng như công chúa. Tôi không phải đụng tay vào việc gì kể cả cắm nồi cơm điện. Không những thế chỉ cần tôi nói thèm gì là chồng tôi đi tìm cho bằng được. Anh cũng chẳng bao giờ dám nặng lời vì sợ tôi buồn thì con sẽ xấu xí.

Anh chiều tôi đến mức mang thai 9 tháng mà tôi tăng lên 30 kg. Cả người tôi tròn vo, mặt mày béo núc ních. Tôi thường hay nhìn mình trong gương rồi hỏi chồng có thấy chán cơ thể tôi bây giờ không? Anh đều gõ đầu nói tôi ngốc. Anh chỉ cần mẹ con tôi khỏe mạnh là đủ rồi. Và cũng vì lo cho con nên từ khi biết tôi mang thai chồng tôi cũng không đụng vào người tôi nữa. Có đôi lần tôi muốn quá nên gợi ý nhưng đều bị anh gạt ra.

Giờ thì tôi sinh con đã hơn 1 năm. Hơn 1 năm đó chồng tôi quấn quýt không rời thằng bé. Với anh con luôn là số một. Có hôm con bệnh anh còn địu con lên công ty để vừa làm vừa chăm chứ nhất quyết không để ở nhà cho bà nội chăm giúp. Anh chăm con kĩ đến mức gần như không cần tôi nữa. Vì thằng bé bú sữa ngoài, lại được bố chăm nên tôi có thời gian dành cho chính mình.

Tôi tập yoga, tập gym để cơ thể săn gọn trở lại. Tôi cũng tìm mọi cách để xóa những vết rạn trên bụng. Tuy nhiên, chuyện ái ân vợ chồng vẫn không diễn ra.

Lúc đầu tôi còn nghĩ rằng có thể chồng vừa làm việc vừa chăm con quá mệt mỏi nên không còn hứng thú nữa. Nhưng giờ thằng bé đã hơn 1 tuổi và đi nhà trẻ rồi nhưng anh vẫn không đụng vào tôi. Tôi hay hỏi vì sao thì anh nói anh chỉ muốn dành hết sự quan tâm cho con và bảo tôi ráng đợi khi con lớn hơn một chút nữa. Ban đầu tôi còn tin nhưng càng về sau tôi càng không tin được nữa.

Vợ chồng tôi vẫn trò chuyện, cười đùa bình thường nhưng cứ tối là anh lại bế con vào phòng ngủ trước. Có nhiều lần tôi chủ động vào ngủ cùng nhưng anh lại đuổi ra vì “hít hết không khí của con”. Có lần tôi cố tình đợi tới khuya khi thằng bé ngủ say để tiếp cận anh nhưng cũng bị anh mắng là ham hố, không để anh nghỉ ngơi.

Đã có khoảng thời gian tôi theo dõi vì nghĩ anh ngoại tình nhưng chẳng thu được kết quả gì. Cuộc sống vợ chồng không tình dục cứ thế trôi qua khiến vợ chồng tôi bắt đầu có khoảng cách.

Hôm qua, tôi quyết định thử mồi chài anh bằng một bộ váy ngủ đỏ mỏng tang. Dĩ nhiên tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi việc bằng cách gửi thằng bé ngủ với bà nội một đêm. Chồng tôi khi nghe nói đưa thằng bé cho nội thì hằn học lắm. Tôi ôm anh lại, kéo anh vào phòng nhưng anh hất tôi ra. Tôi gào lên hỏi anh vì sao? Tôi chịu hết nổi rồi nếu cứ thế này chắc tôi sẽ làm đơn ly hôn.

Chồng tôi hơi sững một chút khi thấy phản ứng của tôi. Rồi anh nói: “Anh cần thời gian để quên đi cảnh em đang sinh con. Nó ám ảnh khiến anh không còn cảm giác với em nữa. Nếu em không chịu đựng được thì có thể làm gì tùy em miễn là để con cho anh”.

Nói rồi anh đi xuống phòng nội bế con lên. Tôi nằm cuộn tròn trong chăn khóc nức nở. Ngày sinh, anh đã ở bên tôi, nắm tay tôi, động viên tôi. Tôi không ngờ đó cũng là giây phút khiến anh mất cảm giác với tôi. Tôi phải làm sao để cứu vãn tình hình này đây? Tôi vẫn còn yêu chồng lắm.

Mỹ Trinh – Dear.vn

The post Bật khóc vì câu nói của chồng trong ngày sinh con appeared first on Dear Diary.

Nếu không yêu, anh cũng đừng làm em tổn thương mãi như thế…


Anh à, em vẫn chờ đấy thôi, em vẫn hy vọng anh sẽ sớm vượt qua đấy thôi, anh biết em sẽ ở đấy chờ anh mà, nhưng anh đừng để em chờ lâu quá, anh đừng có làm em tổn thương mãi như thế, em sắp không chịu đựng nổi nữa đâu. Về với em, em chờ.

Vậy là đã 2 ngày rồi, mình không nói chuyện với nhau nữa. Vì những lời tổn thương của anh quá lớn đối với em, chứ không thì chắc rằng em vẫn cũng sẽ là người mở đầu cuộc trò chuyện trước.

Em hiểu, thời gian này, có quá nhiều khó khăn dành cho anh, anh không biết phải đối diện sao với những điều đang diễn ra, nhưng, em cũng không nghề người mà em yêu lại chọn cách trốn tránh, yếu đuối đến nỗi chối bỏ thực tại. Em hiểu, anh cần thời gian để bình tâm lại, nhưng không có nghĩa anh quên mất em, người vẫn ở cạnh anh đây này.

Nhìn đi anh, bao nhiều lần rồi, đến cuối cùng vẫn là em chiu tổn thương nhiều nhất, đến cuối cùng em vẫn là người tha thứ. Thà anh chưa từng nói yêu em, em sẽ không để chuyện tình mình diễn ra đâu. Nhưng, anh đã nói yêu em mà, nói yêu mà làm trái tim em đau đến vậy sao?

Em biết chứ, đàn ông cũng có lúc yếu đuối, nhưng vai em đây, em vẫn chờ anh sau cánh cửa ấy, vậy sao anh không thử dựa vào vai em mà khóc thỏa thích. Rồi sau đấy thì đứng dậy, làm chỗ dựa cho em, làm bờ vai vững chãi che chở lấy em. Em đã mất mập rồi, giờ anh muốn em phải mất luôn anh hay sao? Người mà em chọn, người mà em dành tất cả sự tin tưởng đâu thể mãi yếu đuối như thế.

“Anh không muốn gặp em”, lời nói ấy như cứa vào tim em vậy, em làm gì sai, sau mọi chuyện đang xảy ra giũa chúng ta, em có lỗi gì sai? Em đã tự dằn vặt mình hàng lần như thế, vẫn là vì một câu yêu từ miệng anh mà em sẵn lòng chờ đợi, chờ đợi một lời xin lỗi, chờ đợi một câu nói xoa dịu bao tổn thương những ngày qua.

Anh à, em vẫn chờ đấy thôi, em vẫn hy vọng anh sẽ sớm vượt qua đấy thôi, anh biết em sẽ ở đấy chờ anh mà, nhưng anh đừng để em chờ lâu quá, anh đừng có làm em tổn thương mãi như thế, em sắp không chịu đựng nổi nữa đâu. Về với em, em chờ.Đừng làm tổn thương em nữa nghe anh!

Serena Võ – Dear.vn

The post Nếu không yêu, anh cũng đừng làm em tổn thương mãi như thế… appeared first on Dear Diary.

Mình có nên phẫu thuật thẩm mỹ để được chồng yêu nhiều hơn?


Tưởng anh nói mình phải ăn uống, tập luyện, ai ngờ anh đề nghị mình đi phẫu thuật thẩm mỹ để cải thiện đời sống chăn gối.

Mình kết hôn mới được 7 năm, cuộc sống hôn nhân cũng không phải va chạm với nhà chồng nhiều như 1 số chị em. Mặt khác, mình rất được lòng mẹ chồng và mọi người trong nhà chồng cũng rất quý mình. Kết hôn xong, mình sinh cho chồng được 2 bé trai rất kháu khỉnh và thông minh.

Có lẽ mọi người sẽ nghĩ rằng mình rất hạnh phúc, nhưng cuộc hôn nhân của mình có những góc khuất tế nhị mà mình không thể chia sẻ với người khác được.

Trước đây khi còn con gái, mình cũng trắng trẻo và đẹp lắm. Chồng mình đã từng cưa cẩm mình cả năm trời mới nhận được cái gật đầu của mình. Cho đến khi kết hôn rồi, anh vẫn ân cần và yêu thương mình như lúc mới yêu.

Nhưng chồng mình là người đàn ông có nhu cầu chuyện chăn gối cao. Từ lúc có con, mình không thể chiều chồng như trước nên anh tỏ ra giận hờn và trách móc mình. Sinh được 2 đứa con, mình tất bật lo cho gia đình con cái nên không còn quan tâm đến sắc vóc như ngày son rỗi. Cai sữa cho con thứ 2 xong, ngực mình teo tóp lại khiến mình rất tự ti.

Buồn lòng hơn là cách cư xử của chồng. Mỗi lần vợ chồng mình gần gũi, anh lại tắt điện vì không muốn nhìn thấy thân hình xuống dốc của mình. Nhiều lần anh nói rằng nửa đêm quay sang ôm mình, anh tưởng đang ôm nhầm người. Nghe chồng nói vậy, mình càng tủi thân và buồn hơn. Mình cũng đã có ý định đợi con lớn thêm chút nữa sẽ đi phẫu thuật thẩm mỹ tút tát lại bản thân để chồng không còn chê mình nữa. Vậy mà mới hôm qua, chồng mình lại đưa ra 1 ý kiến khiến mình sửng sốt.

Sau khi gần gũi, anh thở dài và nói rằng nếu muốn giữ gìn hạnh phúc vợ chồng, mình và anh phải tìm cách giải quyết. Tưởng anh nói mình phải ăn uống, tập luyện, ai ngờ anh đề nghị mình đi phẫu thuật thẩm mỹ nâng ngực để cải thiện đời sống chăn gối.

Đã vậy anh còn nói sẽ cho mình 100 triệu để đi phẫu thuật thẩm mỹ làm đẹp theo đúng ý anh. Mình bất ngờ không nói nên lời. Vợ chồng sống với nhau còn tình nghĩa, vậy mà chồng mình lúc nào cũng chỉ chăm chăm đến ngoại hình của vợ muốn vợ đi phẫu thuật thẩm mỹ.

Lúc đầu mình giãy nảy lên và không đồng ý. Nhưng chồng mình lại phân tích rằng nếu mình không để anh làm điều đó, sớm muộn gì anh cũng phải tìm cô gái khác bên ngoài để khiến anh thỏa mãn. Anh còn nói rằng mình quá cổ hủ và lạc hậu, bây giờ rất nhiều người sống thoáng về khái niệm yêu và phẫu thuật thẩm mỹ hơn mình.

Mình đem chuyện này đi kể với bạn bè, ai cũng khuyên nên phẫu thuật thẩm mỹ vì vừa đẹp cho bản thân lại là cách để giữ chân chồng. Nghĩ đi nghĩ lại, mình thấy cũng có lý đôi phần. Nhưng mình vẫn sợ vì từng thấy nhiều người thẩm mỹ hỏng, bị biến chứng rất kinh khủng, đến lúc đó thì còn đáng sợ hơn là không có ngực. Rồi còn các vấn đề khác nữa, mình thật sự sợ động chạm đến dao kéo. Mong các chị em cho mình lời khuyên có nên vì chồng mà chịu đau đớn không?

Bích Loan – Dear.vn

The post Mình có nên phẫu thuật thẩm mỹ để được chồng yêu nhiều hơn? appeared first on Dear Diary.

Mùa đông sẽ rất lạnh khi bên cạnh em không có anh


Thật kì lạ, khi anh ở cạnh thì dù thời tiết giá rét thế nào em vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng. Còn bây giờ thì cái lạnh này dường như kéo dào lê thê. Em không thích mùa đông khi chẳng có anh ở bên cạnh.

Trời đã lạnh bao nhiêu lâu rồi em cũng không thể đếm được nữa. Mùa đông lê thê phủ trùm những con phố dài với những cơn gió lạnh cắt cứa vào da thịt. Bầu trời phủ một màu xám xịt buồn bã. Những cành cây khô cong, khẳng khiu vươn lên trong không gian. Trên đường dường như ai ai cũng vội vã đi thật nhanh để trở về nhà.

 

Trên những con phố đã qua em nhớ về anh, nhớ về những ngày nắng đẹp khi anh ở đây. Em nhớ lúc chúng ta tay trong tay dạo bước trên những con phố nhộn nhịp. Thật kì lạ, khi anh ở cạnh thì dù thời tiết giá rét thế nào em vẫn cảm thấy ấm áp vô cùng. Còn bây giờ thì cái lạnh này dường như kéo dào lê thê. Em không thích mùa đông khi chẳng có anh ở bên cạnh. Em không thích cái lạnh ủ ê kéo dài những nỗi nhớ của em.

Em đã nói với bản thân là sẽ không bao giờ được buồn nữa. Em cố gắng tìm cách khiến mình vui nhất. Mặc dù có quá nhiều áp lực mà em cảm thấy mình phải làm. Hôm nay có người nói với em rằng em giống như một cái cây cần thời gian để trưởng thành, không thể tự ép buộc bản thân được. Nhưng em không thể để mình được cảm thấy dễ chịu trong những sự ấm êm này. Em sẽ phải cố gắng nhiều hơn. Vì em biết một ngày nào đó em sẽ hoàn thành hết tất thảy những điều em mơ ước.

 

Em yêu anh rất nhiều anh biết không. Cảm tưởng như những đợt sóng thương yêu cứ cuộn trào trong lòng em, bùng cháy và khao khát. Nghĩ về anh trái tim em không khỏi rộn ràng. Nó chẳng chịu nghe lời em nữa, cứ đong đầy hình bóng anh. Nhưng dù bao nhiêu yêu thương thì em vẫn cần một sự an toàn nhất định. Hãy hứa với em rằng em sẽ được an toàn trong vòng tay anh nhé. Hãy yêu em thật dịu dàng và nồng nàn. Hãy đến bên em khi em cô đơn giữa những đêm tối nặng nề. Hãy ôm em trong tay khi ở gần bên em. Hãy tặng em những nụ hôn ngọt ngào mỗi sáng.

Em cũng thương anh, thương anh nhiều vô kể. Nhưng anh giống như một người đàn ông trưởng thành vững chãi ổn định và cân bằng đến mức em không hiểu liệu mình có thể làm gì để khiến anh hạnh phúc không? Lúc nào em cũng muốn anh hạnh phúc. Em muốn hiểu về anh nhiều hơn nếu anh cho phép. Ở một phần sâu tận nào đó em chưa thể chạm nổi vào anh, chưa thể nắm bắt được những xúc cảm trong ánh mắt anh. Thật khó để đoán biết được anh đang nghĩ gì. Nhưng dẫu sao thì em cũng luôn yêu anh bất kể mọi thứ.

Lê Ánh – Dear.vn

The post Mùa đông sẽ rất lạnh khi bên cạnh em không có anh appeared first on Dear Diary.

Mùi cá

Mùi cá
Thưa dượng. Con viết cho dượng những dòng này khi đang ngồi trong quán Starbucks gần trường ĐH ở một thành phố nhỏ của đất nước Phần Lan xa xôi. Hôm nay quán bán COD (coffee of the day) của Đà Lạt mình, con làm một ly Americano nóng to đùng. Dượng Tony
“Con vừa viết vừa uống, hết ly là con ngừng đó nha (con bắt chước kiểu viết của dượng cho độc giả hụt hẫng chơi). 
 
Con sinh ra ở một làng chài ven biển nghèo nhất xứ Thanh Hoá. Con là đứa con duy nhất của mẹ. Và con không có bố. Khi có con, vì người đời đàm tiếu phán xét dữ dội nên mẹ chịu không nổi, nửa đêm mẹ bế con theo xe khách đi dần vào các tỉnh miền trong. Mẹ đến nhà 1 cô người quen ở một xã ven biển ở Quảng Trị, xin làm công nhân trong xưởng nước đá. Sau đó cô ấy cho mẹ mượn tiền để tự ra riêng, thuê nhà buôn bán. Cứ mờ sáng, mẹ con dậy sớm, ra ngoài bãi chờ mấy chú đánh cá về, lấy một ít rồi đạp xe lên chợ miền núi cách đó 15km để bán lại. Con chỉ biết tên bố mình khi con dịch giấy khai sinh để làm hồ sơ đi du học. Mẹ con khi nào con ăn học thành tài, mẹ sẽ cho liên lạc lại để nhận mặt. Bí mật đời mẹ nên con cũng không tò mò nữa. 
 
Con lớn lên trong mùi tanh nồng nàn của cá biển. Mẹ con tiếp xúc với cá nhiều nên mùi mồ hôi cũng là mùi cá, dù tắm xà bông cỡ nào cũng không bay hết được. Người khác thì thấy ghê ghê nhưng con thấy rất đỗi thân thương. Dượng biết không, dù đã dọn đến một nơi xa lạ, nhưng xóm làng ở đây vẫn không buông tha. Con lớn lên trong sự trêu chọc của những bạn bè trang lứa, vốn có cha có mẹ đầy đủ. Rồi những lần những người đàn ông đến với mẹ con, đòi lấy mẹ nhưng đối xử với con lạnh nhạt lắm. Đàn ông châu Á thường ích kỷ, họ chỉ thương và lo cho con ruột của họ thôi nên mẹ nói thôi mẹ ở vậy, lấy về mà mấy ổng đánh con chắc mẹ sẽ chết. Mẹ lầm lũi như con cò con vạc trong ca dao xứ mình. Có bao nhiêu người đàn bà Việt Nam lầm lũi với đứa con của họ, con không biết nữa, nhưng chắc là nhiều lắm. Tư tưởng nho giáo và mối quan hệ cộng đồng làng xã đặc trưng khiến người phụ nữ châu Á mình sống cứ phải sống một cuộc đời khổ tâm. Mẹ nói mẹ nói lúc có bầu, hồi đó chưa có siêu âm nên mẹ chỉ mong sinh con trai, cho con bớt khổ. 
 
Có lần tụi bạn học trêu chọc con là đồ không cha, mẹ hàng tôm hàng cá nên mất dạy, con quyết sống mái với chúng nó một trận với tất cả uất ức trong lòng. Bọn chúng đông hơn, đánh con thừa sống thiếu chết. Khi đem lên phân xử, có cô giáo, thầy hiệu trưởng và phụ huynh hai bên, con bị kết tội là con sai hoàn toàn. Con vẫn nhớ ánh mắt thống thiết của mẹ con khi thầy hiệu trưởng nói “chị không có chồng, chị ráng đóng vai cha để dạy con, đừng để nó thành người xấu, phá làng phá xóm như vậy nữa”. Bữa đó, mẹ đạp xe chở con về, nấu cơm cho ăn xong, ra ngoài sân ôm mặt khóc nức nở. Rồi mẹ vô nhà, lấy giỏ bỏ đồ 2 mẹ con vô, nói thôi mẹ vô Đà Nẵng, ở thành phố người ta bớt soi mói hơn. Mẹ gửi con qua nhà cô chủ hãng nước đá, một ân nhân của mẹ rồi bắt xe lên đường. Con lầm lũi không nói không cười mất mấy tháng cho hết năm học, rồi theo mẹ lên Đà Nẵng.
 
Ở Đà Nẵng, mẹ làm công nhân cho một xí nghiệp thủy sản, do mẹ có kinh nghiệm phân loại cá. Rồi mẹ cũng trở lại nghề cũ. Mẹ con chỉ thích bán cá thôi. Cuộc sống dần ổn định và mẹ con mua được cái nhà cho hai mẹ con tá túc.
 
Con đọc page của dượng vào đầu năm lớp 11. Thấy hay, con đọc cho mẹ nghe. Chuyện vui, mẹ cười bảo “cái ông ni viết hài ghê ta ơi, cứ như gặp nhau cuối tuần trên tivi”. Rồi có lúc, hai mẹ con bật khóc. Nhất là khi đọc truyện Mùi Kiệu, mẹ nói, cảm giác tủi thân y chang như mẹ con mình. Rồi con đọc chuyện West Point, từ đó con nghĩ tại sao mình không làm khác. Cứ y chang mọi người thì sao thành công được. Thay vì cứ luyện toán lý hoá sinh mờ mờ sáng đến khuya, tranh nhau một suất vô ĐH ở Việt Nam, mình có thể đi nước ngoài học không. Tình cờ con đọc 1 bài báo nói về học sinh Trung Quốc hiện chiếm 1/3 sinh viên quốc tế tại các ĐH Mỹ. Bên TQ có kỳ thi “Cao Khảo” cũng khốc liệt như kỳ thi tuyển sinh ĐH ở Việt Nam, nên học sinh TQ bí mật chỉ nhau cách vào ĐH Mỹ, vì thi SAT dễ dàng hơn. Từ đó, học sinh TQ bùng nổ ở Mỹ, châu Âu, Úc, New Zealand…trong đó rất nhiều bạn được học bổng toàn phần, tức trường bên kia tài trợ toàn bộ kinh phí học tập lẫn ăn ở. Thế là con lân la lên mạng xem thử thi vào ĐH Mỹ thế nào. Hóa ra vô cùng dễ so với kỳ thi của mình. Điều kiện cần chính là điểm IELTS và SAT, còn điều kiện đủ chính là trí lực của mỗi cá nhân. Họ cần bài luận tự viết, bằng chứng về các hoạt động xã hội và từ thiện, các công trình nghiên cứu sáng tạo, các bài báo…và sự tự tin. Vì họ sẽ gọi phỏng vấn qua Skype. Con đọc xong, thức trắng 1 đêm, quyết định mình sẽ có lối rẽ khác. Nhất định mình không phải là đứa tầm tầm bậc trung, không chen chúc trên con đường có quá nhiều người đi.
 
Con đến nhà sách Đà Nẵng mua về các cuốn luyện SAT và IELTS cũng như download từ trên mạng xuống, rồi ngồi luyện. Con mượn mẹ 10 triệu để mở thẻ thanh toán quốc tế visa debit để thanh toán cho các kỳ thi này. Tháng 3, tháng 4 con thi 2 kỳ thi này xong, rồi nộp vô các ĐH mình ưa thích trên thế giới, bằng tú tài sẽ bổ sung sau. Con nhận được thư chấp thuận vào học của nhiều ĐH lắm dượng, phần lớn là miễn 75% học phí, hoặc hoàn toàn học phí, chỉ có 1 trường ở Phần Lan và 1 trường ở Mỹ cho học bổng toàn phần, tức bao luôn ăn ở đi lại. Con quyết định chọn Phần Lan, tháng 6 ra Hà Nội phỏng vấn visa xong, con về thi tú tài nhẹ nhàng rồi phụ mẹ bán cá. Khi các bạn con dáo dác xách hồ sơ bay vào Sài Gòn, bay ra Hà Nội, ra Huế căng mắt theo dõi thông tin các nguyện vọng như thị trường chứng khoán thì con chỉ lo bán cá phụ mẹ, chờ ngày lên máy bay để kịp kỳ nhập học tháng 9 ở Phần Lan.
 
Lúc luyện IELTS và SAT, con cũng đã rủ các bạn làm nhưng các bạn không dám, vì tâm lý “chắc ăn” của người mình nặng lắm dượng ơi. Thật ra, con tự tin luyện thi ĐH của nước ngoài là vì bây giờ ĐH mình nhiều quá, 4-5 trường, tìm một ĐH để học đâu có khó. Các ĐH, cao đẳng vùng, cao đẳng nghề thiếu người học trầm trọng. Con thấy mấy anh chị trước luyện thi từ mờ sáng đến khuya lơ, giành nhau vô ĐH tốp này tốp kia chứ ra trường cũng thất nghiệp nếu không có ngoại ngữ, trải nghiệm làm thêm hay công tác xã hội. Như chị Quỳnh, con gái của cô bán nước đá ở Quảng Trị đó, một tháng học ở Sài Gòn, cô phải gửi vào 5 triệu tiền ăn ở học thêm, tính ra 1 năm là 60 triệu, cộng học phí đi lại linh tinh khoảng 100 triệu. Tính ra 4-5 năm học khoảng 400-500 triệu chứ đâu có ít, tại mình chuyển dần thì không thấy nhiều đó thôi. Giờ học xong chị Quỳnh thất nghiệp về phụ mẹ bán nước đá, con kêu đi nước ngoài làm thì chị nói tiếng Anh lèo tèo nên sao đi được. 
 
Năm ngoái, thật ra, con cũng “chắc ăn” nên đăng ký cao đẳng nghề Đà Nẵng, và định bụng sẽ làm thêm cái ĐH tại chức tiếng Anh ban đêm, hoặc đi làm luôn nếu không có ĐH nước ngoài nào nhận. Con cao ráo đẹp trai, tiếng Anh lưu loát như vầy, mấy resort 5 sao ở Đà Nẵng, Hội An không lẽ không cần người mở cửa? Nhưng trong thâm tâm, con chỉ muốn đi du học, nhưng không ai tin con, kể cả mẹ. Với người châu Á mình, con sãi ở chùa chỉ quét lá đa thôi, thành công luôn phải có ai đó giúp, chứ tự mình là không thể. Nhưng con theo chủ nghĩa tự thân tự lập và tự tin về điều đó. Mẹ chỉ nói mi làm chi thì cứ làm, mẹ sinh con ra là cho con một cơ hội ra cuộc đời, không phải có nghĩa vụ nuôi mẹ. Về già, mẹ sẽ về lại quê cũ, sống với các cậu các dì, hoặc vô viện dưỡng lão. Con cứ vẫy vùng bốn phương cho thỏa chí làm trai, dở quá thì về phụ mẹ. Mẹ nói mẹ bán cá mà đọc bài của Tony riết nên ứng xử văn minh lắm, con cứ yên tâm.
 
Con đăng ký học ngành chế biến thủy sản và công nghệ đông lạnh. Có lẽ những kinh nghiệm bán cá của con, các bức ảnh lao động chân tay của con gửi cho mấy thầy, rồi lá thư con trình bày về khát vọng làm một nhà máy chế biến bột cá ở quê nhà đã thuyết phục các thầy bên này. Chuyện đi du học, con không muốn bàn tán xôn xao nên tuyệt đối không nói với ai. Họ có giúp gì được mình đâu mà báo cáo. Họ không tin thì lại lời ra tiếng vào, con thích cách ứng xử của dượng với thế gian. Cần gì nổi danh ồn ào, “sông càng sâu càng tĩnh lặng”, hay có một câu tiếng Anh mà con thấy dượng để trên page của mình là “work hard in silence, let success be your noise”. 
 
Con không biết tương lai con sẽ như thế nào. Vì Tây cho tiền con học nên con không có ràng buộc gì về việc tốt nghiệp xong phải làm gì ở đâu. Lấy tiền của Tây đi học không khó như mọi người nghĩ. Chỉ cần có ý chí, mọi con đường đều mở ra.
 
Thế giới phẳng, con đã là công dân toàn cầu, thi ĐH không việc gì phải bó buộc ở nước nào nữa, muốn thi đâu thì thi, học ở đâu thì học. Và con sẽ là một công dân có ích trong 7 tỷ nhân loại này. Khi ai hỏi, con đều trả lời là mẹ tao là người bán cá ở xứ biển miền trung nước Việt. Và mẹ tao là một phụ nữ đơn thân, bình thường nhưng không tầm thường. Và tao cũng vậy. 
 
Con chỉ một ràng buộc duy nhất để trở về, chính là mùi mồ hôi tanh nồng mùi cá của mẹ con. Tự dưng, con nhớ nhà quá dượng….”

Phụ nữ khó hiểu, nhưng rất đáng yêu


Người yêu tôi hay bảo: “Anh chưa thấy ai khó hiểu khó chiều như em”. Tôi đáp trả lại ngay: “Phụ nữ mà không khó hiểu thì còn gì quyến rũ nữa hihi”. Mà đến chính tôi, cũng phải công nhận, phụ nữ thật là sinh vật khó hiểu nhất trên đời. Như tôi là một ví dụ điển hình nhé.

Hồi lớp 9, tôi đem lòng thầm thương trộm nhớ cậu bạn thân của mình. Tôi thích đơn phương cậu ấy ba năm, không một ai biết. Cậu ấy khá đào hoa, cứ vài tuần cậu ấy lại thay người yêu mới; và đương nhiên, với tư cách bạn-thân-nhất, tôi sẽ là người biết rõ nhất tất cả những cô gái ấy. Một dạo, cậu ấy si mê một cô bạn nào đó lắm, đến nỗi còn tha thiết khẩn cầu tôi dạy đan khăn để tự đan cho cô ấy. Trong lòng tôi hậm hực lắm, mình là bạn thân nhất mà sinh nhật còn chưa bao giờ được món quà tử tế, thế mà cô gái kia được đan khăn tặng. Thế mà tôi vẫn dạy cho cậu ấy. Rất lâu sau này, khi bạn bè biết được bí mật đó, vài người hỏi tôi, “Thích lâu thế sao không nói ra cho nhẹ lòng?”

– Vì tớ là con gái, mà tớ không thích con gái phải đi thổ lộ tình cảm trước với ai.

Sau này, vẫn giữ nguyên suy nghĩ “Con gái không thổ lộ tình cảm trước” ấy, tôi chưa bao giờ tỏ tình trước với ai. Nhiều lúc kể ra cũng thấy tiếc đó, nhưng biết làm sao được, đàn ông phải nói trước chứ, người ta không nói nghĩa là không thích mình rồi. Vậy thì đành bỏ thôi. Nếu bạn nói có thể vì người ấy ngại nên không dám nói, thì rất tiếc, tôi không thích đàn ông nhát lêu lêu.

Có một đợt, sau khi chia tay người yêu cũ, tôi quen và hẹn hò với khá nhiều chàng trai. Dạo đó, tôi quen với một anh chàng, ít hơn tôi 1 tuổi, nói chuyện rất hợp. Buổi đi chơi đầu tiên, sau khi xem phim, tôi bảo cậu ấy đưa tôi đi dán màn hình điện thoại. Khi tôi đợi dán màn hình xong, cậu ấy bất ngờ đưa cho tôi hai cái ốp điện thoại đôi, một cái cho tôi, một cái cho cậu ấy. Tôi nghĩ bụng, anh chàng này đáng yêu phết đấy, hay thử hẹn hò nhỉ. Lần thứ hai chúng tôi đi chơi, cậu ấy đón tôi, mặc áo somi trắng. Cậu ấy khá cao và gầy, hơi giống vóc dáng anh người yêu cũ mà tôi vừa chia tay dạo đó. Nhưng thật không may, cậu ấy mặc áo somi không hề đẹp (mà tôi thì lại rất thích nhìn đàn ông mặc somi trắng). Sau hôm đó, tôi không gặp lại cậu ấy nữa. Nhiều lúc thấy mình thật dở hơi, nhưng biết sao được, gu đàn ông cuả tôi là mặc somi phải đẹp mà.

Tôi bị cái tính bất cần, càng lúc tức lại càng bất cần. Có hôm đi làm về, người yêu đón, chẳng nhớ rõ vì chuyện gì mà tôi cứ hục hặc gây sự. Thế là cãi nhau. Tôi tức: “Anh để em xuống đi taxi về, em không muốn đi với anh nữa”. Người yêu dỗ kiểu gì tôi cũng không nghe, đòi vẫy taxi tự về bằng được. Dỗ hoài không được, người yêu đành để tôi lên taxi. Về nhà tôi quay sang ăn vạ, anh bỏ mặc em ở đường, anh không thương em.

– Anh dỗ em mãi em có chịu nghe anh đâu?
– Kệ chứ, anh vẫn phải dỗ em ! (Mặc dù biết rõ mình sai rành rành)

Bạn bè hay bảo tôi chảnh, tôi phũ, tôi hay bắt nạt người yêu. Chảnh với phũ thì công nhận, nhưng bắt nạt hay không thì chưa biết đâu nha. Phũ một tí thôi, nhưng thương người yêu cực kỳ luôn đó. Người yêu mệt chút cũng thương, đi đường nắng thấy lưng áo lấm tấm mồ hôi cũng thấy thương, mà nhìn người yêu ngủ thôi cũng thấy thương. Biết người yêu thích kẹo kitkat, loay hoay cả tối làm tặng bó hoa kitkat, đến lúc tặng, nhìn bạn ấy bất ngờ hạnh phúc, thấy vui không kể xiết. Thế nên, người yêu tôi hay bảo: “Lúc cãi nhau em hay phũ. Nhưng có mỗi em thương anh nhiều như vậy”.
Phụ nữ khó hiểu, nhưng rất đáng yêu mà. Lúc tỏ ra cứng rắn, lúc thì lại yếu đuối như con mèo nhỏ.

Có lúc vờ tỏ ra lạnh lùng, nhưng chỉ cần dỗ dành thì có thể mít ướt ngay lập tức. Muốn được yêu nhưng lại không nói thẳng, những nếu người ta không thể hiện tình cảm thì lại hờn dỗi: “Anh không chịu hiểu em”. Người ta hay nói, phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu mà. Vậy nên các anh, hãy cứ yêu thôi, đừng cố hiểu làm gì.

Thu Hoài – Dear.vn

The post Phụ nữ khó hiểu, nhưng rất đáng yêu appeared first on Dear Diary.

Đôi khi muốn giữ lấy nhau… quan tâm chăm sóc thôi là chưa đủ


Dạo này tôi được nghe kể về nhiều cuộc tình kéo dài lâu năm nhưng tan vỡ. Bản thân vẫn thường thắc mắc làm thế nào mà người ta cứ ở bên cạnh nhau năm bảy năm rồi lại chia tay. Cả một thời thanh xuân.

Suốt một chặng tuổi trẻ. Thật đáng tiếc lắm thay. Nếu làm lại, liệu họ có tiếp tục chọn yêu nhau như thế để rồi đến cuối cùng đôi người đôi ngả phân ly?

Dẫu biết, có những người xuất hiện trong cuộc đời ta chỉ để hoàn thành phận sự của mình rồi ra đi mãi mãi. Một người bạn, một đồng nghiệp, một hàng xóm và thậm chí là một người mà ta từng trao gửi trọn vẹn tình yêu lẫn tương lai. Thế nhưng làm sao tránh khỏi lưu luyến đau lòng?

Tôi nhớ có lần nghe bạn tâm sự: “Tao thích cái cảm giác nhìn người mình yêu làm bất cứ chuyện gì, trong lòng lúc nào cũng chỉ muốn nói luôn với cô ấy rằng anh yêu em lắm. Lúc cô ấy cười, “anh yêu em”; lúc cô ấy chun mũi, “anh yêu em”, lúc cô ấy nhăn trán vì bực tức điều gì, “anh yêu em”.

Đó là thứ cảm giác gần như chỉ xuất hiện một lần trong đời, khi gặp đúng người, hoặc đúng thời điểm. Bây giờ, nhiều tuổi đời rồi, nếu có phút giây nào vụt qua như thế cũng kìm lòng lại vì sợ không gánh vác nổi trách nhiệm của cái câu “anh yêu em”.

Bạn tôi là người đàn ông đã yêu cô bạn cùng lớp từ những năm đại học, đến khi hai người đều 28 tuổi thì chia tay. Chẳng ai có lỗi. Lỗi duy nhất là để cuộc đời cuốn hai đứa trôi đi thay vì nắm tay nhau quyết định chọn những lối đi nào. Em ra trường, anh đi du học, anh quay về, em chuyển công tác. Mỗi một ngả rẽ đều vẫn có bóng hình nhau.

Nhưng tất thảy những ngả rẽ ấy chưa từng nằm trên một kế hoạch ngắn hạn lẫn dài hạn chung nào. Chỉ đơn giản là yêu và ủng hộ quyết định của nhau. Cuộc đời phân cách hai số phận từng chút từng chút một mà chẳng ai hay.

Lúc còn trẻ, tình yêu thế nào cũng được. Cái gọi là nghiêm túc trong mối quan hệ đôi khi không chỉ đơn giản là sự chung thuỷ hết lòng mà còn là cố gắng cho một tương lai chung.

Thế nên, tôi vẫn hay buồn cười nhưng rất hiểu các “kế hoạch 5 năm lần thứ nhất”; lần thứ hai thứ ba của một số cặp mà tôi quen biết. Nghe thì thật thiếu lãng mạn nhưng lại ngập tràn tình yêu.

Bởi vì, đôi khi muốn giữ lấy nhau quan tâm chăm sóc thôi chưa đủ. Nhất định phải giữ lấy nhau bằng những dự định chung nữa. À có thể vì thế mà càng ngày càng lắm người chọn sống độc thân!

Phan Ý Yên – Dear.vn

The post Đôi khi muốn giữ lấy nhau… quan tâm chăm sóc thôi là chưa đủ appeared first on Dear Diary.



Source link

Khi cãi nhau, hãy nhớ 15 bí kíp này để ngay lập tức ấm êm đôi đường

Chỉ cần cô ấy hét lên “Anh có giỏi thì nói nữa đi!” là em chẳng còn dũng khí mà giận nữa các mẹ ạ.

Thật ra khi cãi nhau, điều hữu hiệu nhất để xoa dịu cơn giận của người ấy chính là lời nói chân thành. Bạn có thể nói rất nhiều, hoặc có thể chẳng nói gì cả, hoặc dùng hành động để chứng minh, quan trọng vẫn là phải để đối phương cảm nhận được rằng bạn thật sự muốn làm hòa. Đôi khi, chỉ cần hai chữ “Xin lỗi” đầy giản đơn cũng đã đủ khiến đối phương mềm lòng rồi đó!

1. Lần đó cãi nhau với người yêu, tôi xem anh ấy như tàng hình hết mấy ngày trời. Cuối cùng anh ấy gọi tôi ra vừa khóc vừa bảo rằng: “Em đừng ngó lơ anh nữa được không?” Tôi nhìn thấy thế cũng cũng không nhịn được nữa bèn oà khóc theo. Thế là huề.

2. “Chúng mình đừng cãi nhau nữa được không em? Có cãi nữa cũng không chia tay được đâu mà!”

3. Anh ấy tức quá bảo tôi đi đi, tôi chẳng nói chẳng rằng cầm túi đi luôn. Ai ngờ vừa bước chân ra khỏi cửa, anh ấy đã chạy theo nói rất quả quyết “Chờ anh với anh đi chung với em!”

4. Chỉ cần cô ấy hét lên “Anh có giỏi thì nói nữa đi!” là em chẳng còn dũng khí mà giận nữa các mẹ ạ.

5. Mỗi lần thấy cô ấy sắp lên cơn giận là tôi nhanh mồm đọc thần chú “Pizza! Hủ tíu! Thịt nướng! Nộm bò khô! Bánh bột lọc!…” Thế là cô ấy lại chạy tới ôm tôi nũng nịu đòi đi ăn.

6. Lần đó cãi nhau, chẳng nhớ đã nói những gì, chỉ biết là tôi bảo rằng thôi hãy chia tay đi. Thế là cô ấy kéo kéo tay tôi, vừa khóc vừa bảo “Em đi rồi ai sẽ lo anh hút nhiều thuốc không tốt, ai giục anh phải ăn cơm đúng giờ, ai sẽ nói chúc ngủ ngon với anh mỗi tối…” Bây giờ chúng tôi đã có một nhóc tì 2 tuổi rồi.

7. Tôi cãi nhau với bạn trai, anh ấy nổi nóng ra ngoài sập cửa và nói “Đứa nào quay lại đây đứa đấy là con chó!” 15 phút sau có tiếng gõ cửa “Gâu gâu!” Thế là mềm lòng luôn.

8. “Đừng giận nữa, mình đi ăn thịt nướng đi!”

9. Anh làm tôi giận, tôi vừa khóc vừa đấm thùm thụp vào ngực anh. Anh chỉ nói mỗi một câu mà tôi chẳng thể giận được nữa. “Đừng đánh nữa, nơi này có em đấy.”

10. Người yêu biết tính tham ăn của tôi nên mỗi lần cãi nhau là anh ấy lại dẫn tôi đi ăn ngon. Hành động đúng là có sức mạnh hơn lời nói!

11. Thật tốt là mấy bạn còn có người để cãi nhau, tôi đây mong một lần được ai đó giận thật khó quá đi…

12. Chúng tôi yêu xa nên tôi hay kiếm cớ cãi nhau vì nhớ anh ấy. Mỗi lần như vậy, anh ấy chỉ có thể nói “Xin lỗi, không thể ở cạnh em được” khiến tôi càng buồn hơn.

13. Mỗi lần cãi nhau là tự ôm cơn giận, tự dỗ dành chính mình. Người yêu chẳng thèm quan tâm xem cảm nhận của tôi như thế nào, có khi còn không biết tôi tức nữa cơ.

14. Hai đứa đang đi chơi, anh ấy làm tôi giận thế là tôi bỏ đi trước. Ai ngờ anh ấy cứ lẽo đẽo theo sau. Đi được một đoạn thế là hết giận.

15. Mỗi lần cô ấy khiến tôi giận mà chỉ cần nói mấy câu dễ thương như “ôm ôm”, “thơm thơm” là cơn giận bay biến lúc nào không biết. Có phải tôi quá dễ dãi rồi không?
_______________________

Theo Trí Thức Trẻ

‘Máy anh bị virut, em đừng bật lên!’, vợ thương chồng mang ra hàng sửa thì nhận được câu trả lời động trời của anh thợ

Tôi không ngờ được vì thương chồng hành động đem máy tính của chồng đi sửa tôi lại nhận được câu trả lời rằng máy không sao cả của anh thợ và bí mật kinh khủng chồng giấu đằng sau.

Tôi lấy chồng được gần 8 năm. Cuộc sống vợ chồng tương đối hòa thuận. Nhìn chung thì cặp vợ chồng nào mà chẳng có xích mích. Nhưng được cái chồng tôi cũng biết nhường nhịn, nếu anh cứng quá thì tôi lại thôi nên cả hai vẫn có một cuộc sống hòa thuận. Tôi và chồng cũng yêu nhau 2 năm rồi mới cưới. Vậy là cũng đã bên nhau suốt cả chục năm rồi chứ chẳng phải ít.
Bởi thế mà tôi luôn tin tưởng chồng của mình. Gần như chưa khi nào tôi nghi ngờ anh cả. Anh thuộc mẫu người đàn ông của gia đình, giỏi kiếm tiền và cũng thương yêu vợ con lắm. Trước giờ anh đi làm về đều dành thời gian chơi với con, giúp tôi một vài việc trong nhà sau đó lại cặm cụi làm công việc của mình.
Chính vì cách anh làm việc quá chăm chú, có nhiều lần nhìn anh bận bịu gõ gõ máy tính trong phòng làm việc, tôi nhìn vừa thương anh và yêu anh nhiều hơn. Tôi nhìn anh bận việc nhiều lần muốn khuyên anh ngủ sớm và cũng không nỡ làm phiền anh. Chồng tôi đang là trưởng phòng kinh doanh, anh phải vạch ra từng kế hoạch đầu tư và rất nhiều việc khác.
Vợ chồng tôi có hai con nhỏ, một đứa mới tròn 1 tuổi, còn 1 thì vừa lên 5 tuổi và đang đi mẫu giáo lớn. Trước giờ tôi chỉ ở nhà trông con, chồng tôi có máy tính cá nhân nên tôi cũng không hay động vào. Thỉnh thoảng có việc gì cần thì tôi sẽ mượn anh để làm một lúc rồi đưa. Thế nên anh giấu gì và có gì bí mật tôi chưa từng nghĩ đến.


(Ảnh minh họa)

Một người phụ nữ tin tưởng ở chồng đến thế thì lấy đâu ra lý do cho cái việc nghi ngờ chồng mình. Tôi vẫn luôn tin tưởng chồng cho đến cái ngày hôm đó. Anh đi làm và có dặn tôi ở nhà:
– Máy tính anh bị virut rồi, em đừng bật lên kẻo nó hỏng luôn đấy!
– Vâng ạ.
Thế là anh đi làm. Bình thường anh vẫn có thói quen để máy tính ở nhà vì công ty có máy cho anh làm việc rồi. Nhưng anh thường hay để mã khóa và cũng biết tính tôi không có thói quen động vào đồ làm việc của anh nếu không có chuyện cần. Thế nhưng sáng nay vừa dậy anh đã bật máy tính lên sau, làm việc được chừng 20 phút anh có cuộc gọi gấp thế là phải đi luôn. Anh gập máy tính lại rồi dặn tôi như thế. Nghĩ chồng đã làm việc vất vả cả ngày, giờ máy tính hỏng tối lại không làm bù việc được sẽ rất áp lực, mệt mỏi.
Càng nghĩ tôi càng thấy thương chồng nên quyết định đem máy tính của anh ra hàng nhờ người ta sửa. Tôi thi bận con nhỏ nên chắc việc sửa máy tính đỡ anh này sẽ khiến anh bất ngờ lắm. Vừa ra đến quá, tôi nhờ người ta xem xét. Anh thợ mở máy rồi phá được khóa màn hình xong thì anh ngớ người nhìn tôi dòi hỏi:
– Máy tính này của chị thật à?
– Không, đó là máy tính của chồng tôi.
– Nó có hỏng đâu, chị mang ra đây sửa cái gì?


(Ảnh minh họa)

– Anh nói sao cơ? Không hỏng sao? Chồng tôi nói máy tính anh ấy bị virut mà.
– Không, em kiểm tra lại kĩ cho chị rồi, có cái gì đâu. Đây, chị xem đi.
Tôi tròn mắt nhìn như không tin vào điều anh thợ kia nói. Tôi xoay máy tính chồng về phía mình và kinh ngạc hơn khi chồng không muốn tôi động vào máy tính của chồng chỉ vì… Hóa ra sáng sớm tinh mơ anh đã nhiệt tình nhắn tin cho bồ của mình. Trước mắt tôi là trang webchat mà chồng tôi vẫn còn mở. Tất cả là những tin nhắn của anh cùng cô gái kia.
Tôi nhìn đi nhìn lại như không tin vào mắt mình. Tôi không biết chồng mình đã ngoại tình bao nhiêu lâu, đã cặp kè với cô nàng đó được từ khi nào. Tôi chỉ biết chồng mình đã phản bội tôi. Niềm tin của tôi, tình yêu thương mà tôi đã dành cho anh, sự tin tưởng suốt cả chục năm ấy bỗng chốc tan biến hết cả. Trên đường trở về nhà, tôi như người mất hồn. Thần trí không còn được tỉnh táo. Cũng may là về đến nhà an toàn. Không thì tôi cũng không biết sao nữa. Con nhỏ còn gửi ở nhà bà cô mà tôi cũng không còn tâm trạng đi đón con về nữa.
Biết được sự thật chồng mình, người đàn ông mình yêu thương tin tưởng tôi lại làm điều đó sau lưng mình. Người đàn ông đó lại phản bội mẹ con tôi. Tôi thật sự hoang mang và sốc vô cùng. Giờ tôi cực kì rối trí, xin hãy cho tôi lời khuyên để giải quyết chuyện này.

Theo Blogtamsu/Motthegioi

Em đã từng yêu anh nhưng anh không nhận ra mà thôi

Vì yêu một người không nhất thiết là phải ở bên người đó phải không anh?
Đến giờ em mới thấy quyết định của mình là đúng!
Anh đến bên em rất nhẹ và cũng rất nhanh, chỉ như một con gió thoảng qua mà thôi.
Lúc đó em vẫn lầm tưởng anh chỉ coi em là đứa em gái bé bỏng luôn làm nũng anh và hay bắt nạt anh thôi, chứ không hề biết rằng anh đã yêu em.
Có lẽ lúc đó em còn quá bé và ngây thơ phải không anh?
Đối với em mỗi sự quan tâm, giúp đỡ, an ủi của anh dành cho em lúc đó chỉ giống như một người anh trai với một người em gái.
Em vô tâm đón nhận nó mà không hề bận tâm lo nghĩ gì cả.
Những lần như vậy em rất quý anh, muốn nói thật nhiều, cười thật nhiều để anh được vui.
Nhiều người nghĩ rằng em thích anh, em trả lời không phải, chỉ là anh em thôi chứ không có gì cả.
Có đêm em đau răng không ngủ được anh nhắn tin an ủi nói chuyện với em, hôm đó anh nói “sau này nếu có duyên thì em làm vợ anh nhé!” em tưởng anh nói đùa nên hồn nhiên trả lời: “Ok nếu anh lên được 50kg”, không ngờ anh tưởng thật.
Rồi lần anh bị thương phải vào viện, em rất lo, em còn khóc nữa. Nhưng lúc đó em vẫn chưa nhận ra được tình cảm mà em dành cho anh bấy lâu là tình yêu anh à, em thật ngốc phải không anh?
Khi anh không quan tâm, không nhắn tin… với em nữa thì em mới nhận ra rằng mình đã yêu anh mất rồi. Nhưng biết làm sao giờ? Em không đủ dũng cảm anh à. Vì em biết khi yêu anh sẽ có rất nhiều chuyện sẽ xảy ra. Em đã quyết định giữ tình cảm đó trong lòng, em sẽ coi đó như là một kỷ niệm đẹp mà chỉ có em mói biết và sẽ coi anh đúng là một người anh trai không hơn không kém. Có lẽ như vậy cả em và anh sẽ thoải mái với nhau hơn.
Giờ anh đã tìm được nửa còn lại của mình rồi em cũng buồn nhưng không sao. Vì yêu một người không nhất thiết là phải ở bên người đó phải không anh?
Bây giờ anh và em vẫn nói chuyện bình thường, em vẫn trêu anh, vẫn quan tâm đến anh, anh trai của em à. Em muốn nói với anh là “em đã từng yêu anh, anh là mối tình đầu của em. Anh có biết không?”, nhưng giờ và sau này anh vẫn mãi là anh trai tốt của em anh nhé.
Sưu tầm: Duy Khánh