Mùi cá

Mùi cá
Thưa dượng. Con viết cho dượng những dòng này khi đang ngồi trong quán Starbucks gần trường ĐH ở một thành phố nhỏ của đất nước Phần Lan xa xôi. Hôm nay quán bán COD (coffee of the day) của Đà Lạt mình, con làm một ly Americano nóng to đùng. Dượng Tony
“Con vừa viết vừa uống, hết ly là con ngừng đó nha (con bắt chước kiểu viết của dượng cho độc giả hụt hẫng chơi). 
 
Con sinh ra ở một làng chài ven biển nghèo nhất xứ Thanh Hoá. Con là đứa con duy nhất của mẹ. Và con không có bố. Khi có con, vì người đời đàm tiếu phán xét dữ dội nên mẹ chịu không nổi, nửa đêm mẹ bế con theo xe khách đi dần vào các tỉnh miền trong. Mẹ đến nhà 1 cô người quen ở một xã ven biển ở Quảng Trị, xin làm công nhân trong xưởng nước đá. Sau đó cô ấy cho mẹ mượn tiền để tự ra riêng, thuê nhà buôn bán. Cứ mờ sáng, mẹ con dậy sớm, ra ngoài bãi chờ mấy chú đánh cá về, lấy một ít rồi đạp xe lên chợ miền núi cách đó 15km để bán lại. Con chỉ biết tên bố mình khi con dịch giấy khai sinh để làm hồ sơ đi du học. Mẹ con khi nào con ăn học thành tài, mẹ sẽ cho liên lạc lại để nhận mặt. Bí mật đời mẹ nên con cũng không tò mò nữa. 
 
Con lớn lên trong mùi tanh nồng nàn của cá biển. Mẹ con tiếp xúc với cá nhiều nên mùi mồ hôi cũng là mùi cá, dù tắm xà bông cỡ nào cũng không bay hết được. Người khác thì thấy ghê ghê nhưng con thấy rất đỗi thân thương. Dượng biết không, dù đã dọn đến một nơi xa lạ, nhưng xóm làng ở đây vẫn không buông tha. Con lớn lên trong sự trêu chọc của những bạn bè trang lứa, vốn có cha có mẹ đầy đủ. Rồi những lần những người đàn ông đến với mẹ con, đòi lấy mẹ nhưng đối xử với con lạnh nhạt lắm. Đàn ông châu Á thường ích kỷ, họ chỉ thương và lo cho con ruột của họ thôi nên mẹ nói thôi mẹ ở vậy, lấy về mà mấy ổng đánh con chắc mẹ sẽ chết. Mẹ lầm lũi như con cò con vạc trong ca dao xứ mình. Có bao nhiêu người đàn bà Việt Nam lầm lũi với đứa con của họ, con không biết nữa, nhưng chắc là nhiều lắm. Tư tưởng nho giáo và mối quan hệ cộng đồng làng xã đặc trưng khiến người phụ nữ châu Á mình sống cứ phải sống một cuộc đời khổ tâm. Mẹ nói mẹ nói lúc có bầu, hồi đó chưa có siêu âm nên mẹ chỉ mong sinh con trai, cho con bớt khổ. 
 
Có lần tụi bạn học trêu chọc con là đồ không cha, mẹ hàng tôm hàng cá nên mất dạy, con quyết sống mái với chúng nó một trận với tất cả uất ức trong lòng. Bọn chúng đông hơn, đánh con thừa sống thiếu chết. Khi đem lên phân xử, có cô giáo, thầy hiệu trưởng và phụ huynh hai bên, con bị kết tội là con sai hoàn toàn. Con vẫn nhớ ánh mắt thống thiết của mẹ con khi thầy hiệu trưởng nói “chị không có chồng, chị ráng đóng vai cha để dạy con, đừng để nó thành người xấu, phá làng phá xóm như vậy nữa”. Bữa đó, mẹ đạp xe chở con về, nấu cơm cho ăn xong, ra ngoài sân ôm mặt khóc nức nở. Rồi mẹ vô nhà, lấy giỏ bỏ đồ 2 mẹ con vô, nói thôi mẹ vô Đà Nẵng, ở thành phố người ta bớt soi mói hơn. Mẹ gửi con qua nhà cô chủ hãng nước đá, một ân nhân của mẹ rồi bắt xe lên đường. Con lầm lũi không nói không cười mất mấy tháng cho hết năm học, rồi theo mẹ lên Đà Nẵng.
 
Ở Đà Nẵng, mẹ làm công nhân cho một xí nghiệp thủy sản, do mẹ có kinh nghiệm phân loại cá. Rồi mẹ cũng trở lại nghề cũ. Mẹ con chỉ thích bán cá thôi. Cuộc sống dần ổn định và mẹ con mua được cái nhà cho hai mẹ con tá túc.
 
Con đọc page của dượng vào đầu năm lớp 11. Thấy hay, con đọc cho mẹ nghe. Chuyện vui, mẹ cười bảo “cái ông ni viết hài ghê ta ơi, cứ như gặp nhau cuối tuần trên tivi”. Rồi có lúc, hai mẹ con bật khóc. Nhất là khi đọc truyện Mùi Kiệu, mẹ nói, cảm giác tủi thân y chang như mẹ con mình. Rồi con đọc chuyện West Point, từ đó con nghĩ tại sao mình không làm khác. Cứ y chang mọi người thì sao thành công được. Thay vì cứ luyện toán lý hoá sinh mờ mờ sáng đến khuya, tranh nhau một suất vô ĐH ở Việt Nam, mình có thể đi nước ngoài học không. Tình cờ con đọc 1 bài báo nói về học sinh Trung Quốc hiện chiếm 1/3 sinh viên quốc tế tại các ĐH Mỹ. Bên TQ có kỳ thi “Cao Khảo” cũng khốc liệt như kỳ thi tuyển sinh ĐH ở Việt Nam, nên học sinh TQ bí mật chỉ nhau cách vào ĐH Mỹ, vì thi SAT dễ dàng hơn. Từ đó, học sinh TQ bùng nổ ở Mỹ, châu Âu, Úc, New Zealand…trong đó rất nhiều bạn được học bổng toàn phần, tức trường bên kia tài trợ toàn bộ kinh phí học tập lẫn ăn ở. Thế là con lân la lên mạng xem thử thi vào ĐH Mỹ thế nào. Hóa ra vô cùng dễ so với kỳ thi của mình. Điều kiện cần chính là điểm IELTS và SAT, còn điều kiện đủ chính là trí lực của mỗi cá nhân. Họ cần bài luận tự viết, bằng chứng về các hoạt động xã hội và từ thiện, các công trình nghiên cứu sáng tạo, các bài báo…và sự tự tin. Vì họ sẽ gọi phỏng vấn qua Skype. Con đọc xong, thức trắng 1 đêm, quyết định mình sẽ có lối rẽ khác. Nhất định mình không phải là đứa tầm tầm bậc trung, không chen chúc trên con đường có quá nhiều người đi.
 
Con đến nhà sách Đà Nẵng mua về các cuốn luyện SAT và IELTS cũng như download từ trên mạng xuống, rồi ngồi luyện. Con mượn mẹ 10 triệu để mở thẻ thanh toán quốc tế visa debit để thanh toán cho các kỳ thi này. Tháng 3, tháng 4 con thi 2 kỳ thi này xong, rồi nộp vô các ĐH mình ưa thích trên thế giới, bằng tú tài sẽ bổ sung sau. Con nhận được thư chấp thuận vào học của nhiều ĐH lắm dượng, phần lớn là miễn 75% học phí, hoặc hoàn toàn học phí, chỉ có 1 trường ở Phần Lan và 1 trường ở Mỹ cho học bổng toàn phần, tức bao luôn ăn ở đi lại. Con quyết định chọn Phần Lan, tháng 6 ra Hà Nội phỏng vấn visa xong, con về thi tú tài nhẹ nhàng rồi phụ mẹ bán cá. Khi các bạn con dáo dác xách hồ sơ bay vào Sài Gòn, bay ra Hà Nội, ra Huế căng mắt theo dõi thông tin các nguyện vọng như thị trường chứng khoán thì con chỉ lo bán cá phụ mẹ, chờ ngày lên máy bay để kịp kỳ nhập học tháng 9 ở Phần Lan.
 
Lúc luyện IELTS và SAT, con cũng đã rủ các bạn làm nhưng các bạn không dám, vì tâm lý “chắc ăn” của người mình nặng lắm dượng ơi. Thật ra, con tự tin luyện thi ĐH của nước ngoài là vì bây giờ ĐH mình nhiều quá, 4-5 trường, tìm một ĐH để học đâu có khó. Các ĐH, cao đẳng vùng, cao đẳng nghề thiếu người học trầm trọng. Con thấy mấy anh chị trước luyện thi từ mờ sáng đến khuya lơ, giành nhau vô ĐH tốp này tốp kia chứ ra trường cũng thất nghiệp nếu không có ngoại ngữ, trải nghiệm làm thêm hay công tác xã hội. Như chị Quỳnh, con gái của cô bán nước đá ở Quảng Trị đó, một tháng học ở Sài Gòn, cô phải gửi vào 5 triệu tiền ăn ở học thêm, tính ra 1 năm là 60 triệu, cộng học phí đi lại linh tinh khoảng 100 triệu. Tính ra 4-5 năm học khoảng 400-500 triệu chứ đâu có ít, tại mình chuyển dần thì không thấy nhiều đó thôi. Giờ học xong chị Quỳnh thất nghiệp về phụ mẹ bán nước đá, con kêu đi nước ngoài làm thì chị nói tiếng Anh lèo tèo nên sao đi được. 
 
Năm ngoái, thật ra, con cũng “chắc ăn” nên đăng ký cao đẳng nghề Đà Nẵng, và định bụng sẽ làm thêm cái ĐH tại chức tiếng Anh ban đêm, hoặc đi làm luôn nếu không có ĐH nước ngoài nào nhận. Con cao ráo đẹp trai, tiếng Anh lưu loát như vầy, mấy resort 5 sao ở Đà Nẵng, Hội An không lẽ không cần người mở cửa? Nhưng trong thâm tâm, con chỉ muốn đi du học, nhưng không ai tin con, kể cả mẹ. Với người châu Á mình, con sãi ở chùa chỉ quét lá đa thôi, thành công luôn phải có ai đó giúp, chứ tự mình là không thể. Nhưng con theo chủ nghĩa tự thân tự lập và tự tin về điều đó. Mẹ chỉ nói mi làm chi thì cứ làm, mẹ sinh con ra là cho con một cơ hội ra cuộc đời, không phải có nghĩa vụ nuôi mẹ. Về già, mẹ sẽ về lại quê cũ, sống với các cậu các dì, hoặc vô viện dưỡng lão. Con cứ vẫy vùng bốn phương cho thỏa chí làm trai, dở quá thì về phụ mẹ. Mẹ nói mẹ bán cá mà đọc bài của Tony riết nên ứng xử văn minh lắm, con cứ yên tâm.
 
Con đăng ký học ngành chế biến thủy sản và công nghệ đông lạnh. Có lẽ những kinh nghiệm bán cá của con, các bức ảnh lao động chân tay của con gửi cho mấy thầy, rồi lá thư con trình bày về khát vọng làm một nhà máy chế biến bột cá ở quê nhà đã thuyết phục các thầy bên này. Chuyện đi du học, con không muốn bàn tán xôn xao nên tuyệt đối không nói với ai. Họ có giúp gì được mình đâu mà báo cáo. Họ không tin thì lại lời ra tiếng vào, con thích cách ứng xử của dượng với thế gian. Cần gì nổi danh ồn ào, “sông càng sâu càng tĩnh lặng”, hay có một câu tiếng Anh mà con thấy dượng để trên page của mình là “work hard in silence, let success be your noise”. 
 
Con không biết tương lai con sẽ như thế nào. Vì Tây cho tiền con học nên con không có ràng buộc gì về việc tốt nghiệp xong phải làm gì ở đâu. Lấy tiền của Tây đi học không khó như mọi người nghĩ. Chỉ cần có ý chí, mọi con đường đều mở ra.
 
Thế giới phẳng, con đã là công dân toàn cầu, thi ĐH không việc gì phải bó buộc ở nước nào nữa, muốn thi đâu thì thi, học ở đâu thì học. Và con sẽ là một công dân có ích trong 7 tỷ nhân loại này. Khi ai hỏi, con đều trả lời là mẹ tao là người bán cá ở xứ biển miền trung nước Việt. Và mẹ tao là một phụ nữ đơn thân, bình thường nhưng không tầm thường. Và tao cũng vậy. 
 
Con chỉ một ràng buộc duy nhất để trở về, chính là mùi mồ hôi tanh nồng mùi cá của mẹ con. Tự dưng, con nhớ nhà quá dượng….”

Phụ nữ khó hiểu, nhưng rất đáng yêu


Người yêu tôi hay bảo: “Anh chưa thấy ai khó hiểu khó chiều như em”. Tôi đáp trả lại ngay: “Phụ nữ mà không khó hiểu thì còn gì quyến rũ nữa hihi”. Mà đến chính tôi, cũng phải công nhận, phụ nữ thật là sinh vật khó hiểu nhất trên đời. Như tôi là một ví dụ điển hình nhé.

Hồi lớp 9, tôi đem lòng thầm thương trộm nhớ cậu bạn thân của mình. Tôi thích đơn phương cậu ấy ba năm, không một ai biết. Cậu ấy khá đào hoa, cứ vài tuần cậu ấy lại thay người yêu mới; và đương nhiên, với tư cách bạn-thân-nhất, tôi sẽ là người biết rõ nhất tất cả những cô gái ấy. Một dạo, cậu ấy si mê một cô bạn nào đó lắm, đến nỗi còn tha thiết khẩn cầu tôi dạy đan khăn để tự đan cho cô ấy. Trong lòng tôi hậm hực lắm, mình là bạn thân nhất mà sinh nhật còn chưa bao giờ được món quà tử tế, thế mà cô gái kia được đan khăn tặng. Thế mà tôi vẫn dạy cho cậu ấy. Rất lâu sau này, khi bạn bè biết được bí mật đó, vài người hỏi tôi, “Thích lâu thế sao không nói ra cho nhẹ lòng?”

– Vì tớ là con gái, mà tớ không thích con gái phải đi thổ lộ tình cảm trước với ai.

Sau này, vẫn giữ nguyên suy nghĩ “Con gái không thổ lộ tình cảm trước” ấy, tôi chưa bao giờ tỏ tình trước với ai. Nhiều lúc kể ra cũng thấy tiếc đó, nhưng biết làm sao được, đàn ông phải nói trước chứ, người ta không nói nghĩa là không thích mình rồi. Vậy thì đành bỏ thôi. Nếu bạn nói có thể vì người ấy ngại nên không dám nói, thì rất tiếc, tôi không thích đàn ông nhát lêu lêu.

Có một đợt, sau khi chia tay người yêu cũ, tôi quen và hẹn hò với khá nhiều chàng trai. Dạo đó, tôi quen với một anh chàng, ít hơn tôi 1 tuổi, nói chuyện rất hợp. Buổi đi chơi đầu tiên, sau khi xem phim, tôi bảo cậu ấy đưa tôi đi dán màn hình điện thoại. Khi tôi đợi dán màn hình xong, cậu ấy bất ngờ đưa cho tôi hai cái ốp điện thoại đôi, một cái cho tôi, một cái cho cậu ấy. Tôi nghĩ bụng, anh chàng này đáng yêu phết đấy, hay thử hẹn hò nhỉ. Lần thứ hai chúng tôi đi chơi, cậu ấy đón tôi, mặc áo somi trắng. Cậu ấy khá cao và gầy, hơi giống vóc dáng anh người yêu cũ mà tôi vừa chia tay dạo đó. Nhưng thật không may, cậu ấy mặc áo somi không hề đẹp (mà tôi thì lại rất thích nhìn đàn ông mặc somi trắng). Sau hôm đó, tôi không gặp lại cậu ấy nữa. Nhiều lúc thấy mình thật dở hơi, nhưng biết sao được, gu đàn ông cuả tôi là mặc somi phải đẹp mà.

Tôi bị cái tính bất cần, càng lúc tức lại càng bất cần. Có hôm đi làm về, người yêu đón, chẳng nhớ rõ vì chuyện gì mà tôi cứ hục hặc gây sự. Thế là cãi nhau. Tôi tức: “Anh để em xuống đi taxi về, em không muốn đi với anh nữa”. Người yêu dỗ kiểu gì tôi cũng không nghe, đòi vẫy taxi tự về bằng được. Dỗ hoài không được, người yêu đành để tôi lên taxi. Về nhà tôi quay sang ăn vạ, anh bỏ mặc em ở đường, anh không thương em.

– Anh dỗ em mãi em có chịu nghe anh đâu?
– Kệ chứ, anh vẫn phải dỗ em ! (Mặc dù biết rõ mình sai rành rành)

Bạn bè hay bảo tôi chảnh, tôi phũ, tôi hay bắt nạt người yêu. Chảnh với phũ thì công nhận, nhưng bắt nạt hay không thì chưa biết đâu nha. Phũ một tí thôi, nhưng thương người yêu cực kỳ luôn đó. Người yêu mệt chút cũng thương, đi đường nắng thấy lưng áo lấm tấm mồ hôi cũng thấy thương, mà nhìn người yêu ngủ thôi cũng thấy thương. Biết người yêu thích kẹo kitkat, loay hoay cả tối làm tặng bó hoa kitkat, đến lúc tặng, nhìn bạn ấy bất ngờ hạnh phúc, thấy vui không kể xiết. Thế nên, người yêu tôi hay bảo: “Lúc cãi nhau em hay phũ. Nhưng có mỗi em thương anh nhiều như vậy”.
Phụ nữ khó hiểu, nhưng rất đáng yêu mà. Lúc tỏ ra cứng rắn, lúc thì lại yếu đuối như con mèo nhỏ.

Có lúc vờ tỏ ra lạnh lùng, nhưng chỉ cần dỗ dành thì có thể mít ướt ngay lập tức. Muốn được yêu nhưng lại không nói thẳng, những nếu người ta không thể hiện tình cảm thì lại hờn dỗi: “Anh không chịu hiểu em”. Người ta hay nói, phụ nữ là để yêu, không phải để hiểu mà. Vậy nên các anh, hãy cứ yêu thôi, đừng cố hiểu làm gì.

Thu Hoài – Dear.vn

The post Phụ nữ khó hiểu, nhưng rất đáng yêu appeared first on Dear Diary.

Đôi khi muốn giữ lấy nhau… quan tâm chăm sóc thôi là chưa đủ


Dạo này tôi được nghe kể về nhiều cuộc tình kéo dài lâu năm nhưng tan vỡ. Bản thân vẫn thường thắc mắc làm thế nào mà người ta cứ ở bên cạnh nhau năm bảy năm rồi lại chia tay. Cả một thời thanh xuân.

Suốt một chặng tuổi trẻ. Thật đáng tiếc lắm thay. Nếu làm lại, liệu họ có tiếp tục chọn yêu nhau như thế để rồi đến cuối cùng đôi người đôi ngả phân ly?

Dẫu biết, có những người xuất hiện trong cuộc đời ta chỉ để hoàn thành phận sự của mình rồi ra đi mãi mãi. Một người bạn, một đồng nghiệp, một hàng xóm và thậm chí là một người mà ta từng trao gửi trọn vẹn tình yêu lẫn tương lai. Thế nhưng làm sao tránh khỏi lưu luyến đau lòng?

Tôi nhớ có lần nghe bạn tâm sự: “Tao thích cái cảm giác nhìn người mình yêu làm bất cứ chuyện gì, trong lòng lúc nào cũng chỉ muốn nói luôn với cô ấy rằng anh yêu em lắm. Lúc cô ấy cười, “anh yêu em”; lúc cô ấy chun mũi, “anh yêu em”, lúc cô ấy nhăn trán vì bực tức điều gì, “anh yêu em”.

Đó là thứ cảm giác gần như chỉ xuất hiện một lần trong đời, khi gặp đúng người, hoặc đúng thời điểm. Bây giờ, nhiều tuổi đời rồi, nếu có phút giây nào vụt qua như thế cũng kìm lòng lại vì sợ không gánh vác nổi trách nhiệm của cái câu “anh yêu em”.

Bạn tôi là người đàn ông đã yêu cô bạn cùng lớp từ những năm đại học, đến khi hai người đều 28 tuổi thì chia tay. Chẳng ai có lỗi. Lỗi duy nhất là để cuộc đời cuốn hai đứa trôi đi thay vì nắm tay nhau quyết định chọn những lối đi nào. Em ra trường, anh đi du học, anh quay về, em chuyển công tác. Mỗi một ngả rẽ đều vẫn có bóng hình nhau.

Nhưng tất thảy những ngả rẽ ấy chưa từng nằm trên một kế hoạch ngắn hạn lẫn dài hạn chung nào. Chỉ đơn giản là yêu và ủng hộ quyết định của nhau. Cuộc đời phân cách hai số phận từng chút từng chút một mà chẳng ai hay.

Lúc còn trẻ, tình yêu thế nào cũng được. Cái gọi là nghiêm túc trong mối quan hệ đôi khi không chỉ đơn giản là sự chung thuỷ hết lòng mà còn là cố gắng cho một tương lai chung.

Thế nên, tôi vẫn hay buồn cười nhưng rất hiểu các “kế hoạch 5 năm lần thứ nhất”; lần thứ hai thứ ba của một số cặp mà tôi quen biết. Nghe thì thật thiếu lãng mạn nhưng lại ngập tràn tình yêu.

Bởi vì, đôi khi muốn giữ lấy nhau quan tâm chăm sóc thôi chưa đủ. Nhất định phải giữ lấy nhau bằng những dự định chung nữa. À có thể vì thế mà càng ngày càng lắm người chọn sống độc thân!

Phan Ý Yên – Dear.vn

The post Đôi khi muốn giữ lấy nhau… quan tâm chăm sóc thôi là chưa đủ appeared first on Dear Diary.



Source link

Khi cãi nhau, hãy nhớ 15 bí kíp này để ngay lập tức ấm êm đôi đường

Chỉ cần cô ấy hét lên “Anh có giỏi thì nói nữa đi!” là em chẳng còn dũng khí mà giận nữa các mẹ ạ.

Thật ra khi cãi nhau, điều hữu hiệu nhất để xoa dịu cơn giận của người ấy chính là lời nói chân thành. Bạn có thể nói rất nhiều, hoặc có thể chẳng nói gì cả, hoặc dùng hành động để chứng minh, quan trọng vẫn là phải để đối phương cảm nhận được rằng bạn thật sự muốn làm hòa. Đôi khi, chỉ cần hai chữ “Xin lỗi” đầy giản đơn cũng đã đủ khiến đối phương mềm lòng rồi đó!

1. Lần đó cãi nhau với người yêu, tôi xem anh ấy như tàng hình hết mấy ngày trời. Cuối cùng anh ấy gọi tôi ra vừa khóc vừa bảo rằng: “Em đừng ngó lơ anh nữa được không?” Tôi nhìn thấy thế cũng cũng không nhịn được nữa bèn oà khóc theo. Thế là huề.

2. “Chúng mình đừng cãi nhau nữa được không em? Có cãi nữa cũng không chia tay được đâu mà!”

3. Anh ấy tức quá bảo tôi đi đi, tôi chẳng nói chẳng rằng cầm túi đi luôn. Ai ngờ vừa bước chân ra khỏi cửa, anh ấy đã chạy theo nói rất quả quyết “Chờ anh với anh đi chung với em!”

4. Chỉ cần cô ấy hét lên “Anh có giỏi thì nói nữa đi!” là em chẳng còn dũng khí mà giận nữa các mẹ ạ.

5. Mỗi lần thấy cô ấy sắp lên cơn giận là tôi nhanh mồm đọc thần chú “Pizza! Hủ tíu! Thịt nướng! Nộm bò khô! Bánh bột lọc!…” Thế là cô ấy lại chạy tới ôm tôi nũng nịu đòi đi ăn.

6. Lần đó cãi nhau, chẳng nhớ đã nói những gì, chỉ biết là tôi bảo rằng thôi hãy chia tay đi. Thế là cô ấy kéo kéo tay tôi, vừa khóc vừa bảo “Em đi rồi ai sẽ lo anh hút nhiều thuốc không tốt, ai giục anh phải ăn cơm đúng giờ, ai sẽ nói chúc ngủ ngon với anh mỗi tối…” Bây giờ chúng tôi đã có một nhóc tì 2 tuổi rồi.

7. Tôi cãi nhau với bạn trai, anh ấy nổi nóng ra ngoài sập cửa và nói “Đứa nào quay lại đây đứa đấy là con chó!” 15 phút sau có tiếng gõ cửa “Gâu gâu!” Thế là mềm lòng luôn.

8. “Đừng giận nữa, mình đi ăn thịt nướng đi!”

9. Anh làm tôi giận, tôi vừa khóc vừa đấm thùm thụp vào ngực anh. Anh chỉ nói mỗi một câu mà tôi chẳng thể giận được nữa. “Đừng đánh nữa, nơi này có em đấy.”

10. Người yêu biết tính tham ăn của tôi nên mỗi lần cãi nhau là anh ấy lại dẫn tôi đi ăn ngon. Hành động đúng là có sức mạnh hơn lời nói!

11. Thật tốt là mấy bạn còn có người để cãi nhau, tôi đây mong một lần được ai đó giận thật khó quá đi…

12. Chúng tôi yêu xa nên tôi hay kiếm cớ cãi nhau vì nhớ anh ấy. Mỗi lần như vậy, anh ấy chỉ có thể nói “Xin lỗi, không thể ở cạnh em được” khiến tôi càng buồn hơn.

13. Mỗi lần cãi nhau là tự ôm cơn giận, tự dỗ dành chính mình. Người yêu chẳng thèm quan tâm xem cảm nhận của tôi như thế nào, có khi còn không biết tôi tức nữa cơ.

14. Hai đứa đang đi chơi, anh ấy làm tôi giận thế là tôi bỏ đi trước. Ai ngờ anh ấy cứ lẽo đẽo theo sau. Đi được một đoạn thế là hết giận.

15. Mỗi lần cô ấy khiến tôi giận mà chỉ cần nói mấy câu dễ thương như “ôm ôm”, “thơm thơm” là cơn giận bay biến lúc nào không biết. Có phải tôi quá dễ dãi rồi không?
_______________________

Theo Trí Thức Trẻ

‘Máy anh bị virut, em đừng bật lên!’, vợ thương chồng mang ra hàng sửa thì nhận được câu trả lời động trời của anh thợ

Tôi không ngờ được vì thương chồng hành động đem máy tính của chồng đi sửa tôi lại nhận được câu trả lời rằng máy không sao cả của anh thợ và bí mật kinh khủng chồng giấu đằng sau.

Tôi lấy chồng được gần 8 năm. Cuộc sống vợ chồng tương đối hòa thuận. Nhìn chung thì cặp vợ chồng nào mà chẳng có xích mích. Nhưng được cái chồng tôi cũng biết nhường nhịn, nếu anh cứng quá thì tôi lại thôi nên cả hai vẫn có một cuộc sống hòa thuận. Tôi và chồng cũng yêu nhau 2 năm rồi mới cưới. Vậy là cũng đã bên nhau suốt cả chục năm rồi chứ chẳng phải ít.
Bởi thế mà tôi luôn tin tưởng chồng của mình. Gần như chưa khi nào tôi nghi ngờ anh cả. Anh thuộc mẫu người đàn ông của gia đình, giỏi kiếm tiền và cũng thương yêu vợ con lắm. Trước giờ anh đi làm về đều dành thời gian chơi với con, giúp tôi một vài việc trong nhà sau đó lại cặm cụi làm công việc của mình.
Chính vì cách anh làm việc quá chăm chú, có nhiều lần nhìn anh bận bịu gõ gõ máy tính trong phòng làm việc, tôi nhìn vừa thương anh và yêu anh nhiều hơn. Tôi nhìn anh bận việc nhiều lần muốn khuyên anh ngủ sớm và cũng không nỡ làm phiền anh. Chồng tôi đang là trưởng phòng kinh doanh, anh phải vạch ra từng kế hoạch đầu tư và rất nhiều việc khác.
Vợ chồng tôi có hai con nhỏ, một đứa mới tròn 1 tuổi, còn 1 thì vừa lên 5 tuổi và đang đi mẫu giáo lớn. Trước giờ tôi chỉ ở nhà trông con, chồng tôi có máy tính cá nhân nên tôi cũng không hay động vào. Thỉnh thoảng có việc gì cần thì tôi sẽ mượn anh để làm một lúc rồi đưa. Thế nên anh giấu gì và có gì bí mật tôi chưa từng nghĩ đến.


(Ảnh minh họa)

Một người phụ nữ tin tưởng ở chồng đến thế thì lấy đâu ra lý do cho cái việc nghi ngờ chồng mình. Tôi vẫn luôn tin tưởng chồng cho đến cái ngày hôm đó. Anh đi làm và có dặn tôi ở nhà:
– Máy tính anh bị virut rồi, em đừng bật lên kẻo nó hỏng luôn đấy!
– Vâng ạ.
Thế là anh đi làm. Bình thường anh vẫn có thói quen để máy tính ở nhà vì công ty có máy cho anh làm việc rồi. Nhưng anh thường hay để mã khóa và cũng biết tính tôi không có thói quen động vào đồ làm việc của anh nếu không có chuyện cần. Thế nhưng sáng nay vừa dậy anh đã bật máy tính lên sau, làm việc được chừng 20 phút anh có cuộc gọi gấp thế là phải đi luôn. Anh gập máy tính lại rồi dặn tôi như thế. Nghĩ chồng đã làm việc vất vả cả ngày, giờ máy tính hỏng tối lại không làm bù việc được sẽ rất áp lực, mệt mỏi.
Càng nghĩ tôi càng thấy thương chồng nên quyết định đem máy tính của anh ra hàng nhờ người ta sửa. Tôi thi bận con nhỏ nên chắc việc sửa máy tính đỡ anh này sẽ khiến anh bất ngờ lắm. Vừa ra đến quá, tôi nhờ người ta xem xét. Anh thợ mở máy rồi phá được khóa màn hình xong thì anh ngớ người nhìn tôi dòi hỏi:
– Máy tính này của chị thật à?
– Không, đó là máy tính của chồng tôi.
– Nó có hỏng đâu, chị mang ra đây sửa cái gì?


(Ảnh minh họa)

– Anh nói sao cơ? Không hỏng sao? Chồng tôi nói máy tính anh ấy bị virut mà.
– Không, em kiểm tra lại kĩ cho chị rồi, có cái gì đâu. Đây, chị xem đi.
Tôi tròn mắt nhìn như không tin vào điều anh thợ kia nói. Tôi xoay máy tính chồng về phía mình và kinh ngạc hơn khi chồng không muốn tôi động vào máy tính của chồng chỉ vì… Hóa ra sáng sớm tinh mơ anh đã nhiệt tình nhắn tin cho bồ của mình. Trước mắt tôi là trang webchat mà chồng tôi vẫn còn mở. Tất cả là những tin nhắn của anh cùng cô gái kia.
Tôi nhìn đi nhìn lại như không tin vào mắt mình. Tôi không biết chồng mình đã ngoại tình bao nhiêu lâu, đã cặp kè với cô nàng đó được từ khi nào. Tôi chỉ biết chồng mình đã phản bội tôi. Niềm tin của tôi, tình yêu thương mà tôi đã dành cho anh, sự tin tưởng suốt cả chục năm ấy bỗng chốc tan biến hết cả. Trên đường trở về nhà, tôi như người mất hồn. Thần trí không còn được tỉnh táo. Cũng may là về đến nhà an toàn. Không thì tôi cũng không biết sao nữa. Con nhỏ còn gửi ở nhà bà cô mà tôi cũng không còn tâm trạng đi đón con về nữa.
Biết được sự thật chồng mình, người đàn ông mình yêu thương tin tưởng tôi lại làm điều đó sau lưng mình. Người đàn ông đó lại phản bội mẹ con tôi. Tôi thật sự hoang mang và sốc vô cùng. Giờ tôi cực kì rối trí, xin hãy cho tôi lời khuyên để giải quyết chuyện này.

Theo Blogtamsu/Motthegioi

Em đã từng yêu anh nhưng anh không nhận ra mà thôi

Vì yêu một người không nhất thiết là phải ở bên người đó phải không anh?
Đến giờ em mới thấy quyết định của mình là đúng!
Anh đến bên em rất nhẹ và cũng rất nhanh, chỉ như một con gió thoảng qua mà thôi.
Lúc đó em vẫn lầm tưởng anh chỉ coi em là đứa em gái bé bỏng luôn làm nũng anh và hay bắt nạt anh thôi, chứ không hề biết rằng anh đã yêu em.
Có lẽ lúc đó em còn quá bé và ngây thơ phải không anh?
Đối với em mỗi sự quan tâm, giúp đỡ, an ủi của anh dành cho em lúc đó chỉ giống như một người anh trai với một người em gái.
Em vô tâm đón nhận nó mà không hề bận tâm lo nghĩ gì cả.
Những lần như vậy em rất quý anh, muốn nói thật nhiều, cười thật nhiều để anh được vui.
Nhiều người nghĩ rằng em thích anh, em trả lời không phải, chỉ là anh em thôi chứ không có gì cả.
Có đêm em đau răng không ngủ được anh nhắn tin an ủi nói chuyện với em, hôm đó anh nói “sau này nếu có duyên thì em làm vợ anh nhé!” em tưởng anh nói đùa nên hồn nhiên trả lời: “Ok nếu anh lên được 50kg”, không ngờ anh tưởng thật.
Rồi lần anh bị thương phải vào viện, em rất lo, em còn khóc nữa. Nhưng lúc đó em vẫn chưa nhận ra được tình cảm mà em dành cho anh bấy lâu là tình yêu anh à, em thật ngốc phải không anh?
Khi anh không quan tâm, không nhắn tin… với em nữa thì em mới nhận ra rằng mình đã yêu anh mất rồi. Nhưng biết làm sao giờ? Em không đủ dũng cảm anh à. Vì em biết khi yêu anh sẽ có rất nhiều chuyện sẽ xảy ra. Em đã quyết định giữ tình cảm đó trong lòng, em sẽ coi đó như là một kỷ niệm đẹp mà chỉ có em mói biết và sẽ coi anh đúng là một người anh trai không hơn không kém. Có lẽ như vậy cả em và anh sẽ thoải mái với nhau hơn.
Giờ anh đã tìm được nửa còn lại của mình rồi em cũng buồn nhưng không sao. Vì yêu một người không nhất thiết là phải ở bên người đó phải không anh?
Bây giờ anh và em vẫn nói chuyện bình thường, em vẫn trêu anh, vẫn quan tâm đến anh, anh trai của em à. Em muốn nói với anh là “em đã từng yêu anh, anh là mối tình đầu của em. Anh có biết không?”, nhưng giờ và sau này anh vẫn mãi là anh trai tốt của em anh nhé.
Sưu tầm: Duy Khánh
Ngắm Việt Nam đẹp thanh bình qua bộ ảnh của hai chàng ‘phượt thủ’ Tây

Du lịch luôn là trải nghiệm đáng nhớ trong cuộc đời mỗi người. Mỗi vùng đất ta đặt chân đến, mỗi “vị khách” ta gặp trong chuyến đi đều mang một ý nghĩa nào đó. Hai anh em ngoại quốc dưới đây đã thêm sắc màu cho cuộc sống của mình bằng một chuyến thăm vùng sâu vùng xa ở miền Bắc Việt Nam. Đây thực sự là kỉ niệm họ không thể nào quên… 

Vào một ngày đẹp trời, tôi cùng anh trai quyết định “cưỡi” chiếc xe máy quen thuộc, bắt đầu cuộc hành trình đến vùng núi phía Bắc Việt Nam. Chuyến đi này hứa hẹn mang lại cho chúng tôi nhiều điều thú vị, bởi thế chúng tôi dùng chiếc máy ảnh của mình ghi lại những con người chúng tôi gặp suốt dọc đường.

Tôi gặp người phụ nữ đáng mến này khi đặt chân vào ngôi làng. Chị khá tốt bụng khi đồng ý đứng cho chúng tôi chụp ảnh trước nhà chị, thậm chí còn ra dấu hiệu cho chúng tôi biết là chị cảm thấy mình ăn mặc tuềnh toàng quá. Nhưng chị vẫn thể hiện sự hãnh diện về ngôi nhà của mình, và chúng tôi có thể hiểu được tại sao. Có lẽ, đó là cơ ngơi mà cả cuộc đời chị cố gắng phấn đấu đạt được, dù nó không xa hoa như những tòa nhà cao tầng hiện đại, nhưng nó gắn bó cả tuổi thơ và cuộc đời chân chất của chị – nơi chị cảm thấy yên bình và dành trọn cuộc đời mình để sống.  

Và rồi chúng tôi bị thu hút vào cửa hàng ở bên đường của một người đàn ông thân thiện. Ông tươi cười chào đón chúng tôi với hai chai nước lạnh, chúng tôi cảm thấy dễ chịu hơn sau một quãng đường dài. Ông còn hào hứng mời chúng tôi thử chiếc điếu cày bằng tre quý báu của ông. Chúng tôi lịch sự từ chối, và điều này khiến ông cười lớn tiếng hơn. Dáng vẻ và con người ông làm chúng tôi liên tưởng tới nhân vật Tom Bombadil trong phim “Chúa tể của những chiếc nhẫn”, từ gương mặt hồng hào có những nếp nhăn và bộ râu rậm màu nâu đến nụ cười tươi rạng ngời vô tư lự…

Một hôm chúng tôi tiến sâu vào rừng rậm và đi ngang qua một gia đình bộ lạc vùng đồi núi. Người con gái trong gia đình ấy đã trao tặng một món quà cho anh trai tôi. Cô gái ấy còn chụp ảnh cùng anh với sự chân thành nhất.

Khi nhìn người mẹ, chúng tôi cảm thấy khá buồn cười, có lẽ vì chúng tôi quá ngạc nhiên về hàm răng đen của bà… Tôi chưa từng biết đến nét văn hóa này của người dân nơi đây. Hóa ra, nhuộm răng đen là một tập tục lâu đời, nhưng những người phụ nữ H’mong ở những vùng núi phía Bắc Việt Nam gần như đã lãng quên nó. Thật là một phong tục thú vị!

Sau đó, chúng tôi đã chứng kiến một số chàng trai đang dựng khung cho một ngôi nhà… mà không hề dùng đến một chiếc đinh nào.

Chúng tôi đi tiếp thì bắt gặp cặp vợ chồng thân thiện này. Chúng tôi không biết tiếng Việt và họ thì không thể nói được tiếng Anh, vì thế, tôi nảy ra ý định sử dụng phần mềm dịch của Google để giao tiếp với họ. Nhưng có lẽ, nó đã không hiệu quả như chúng tôi mong đợi vì sau đó, qua một người địa phương có thể nói tiếng Anh, chúng tôi phát hiện ra là họ mời chúng tôi tới thăm nhà và gặp gỡ những đứa con của họ. Thật tai hại là chúng tôi đã vuột mất cơ hội do ứng dụng chuyển ngữ. Chúng tôi thực sự muốn nhận lời mời ân cần đó của họ.

Và khi thông tin về hai người nước ngoài da trắng lang thang quanh cái làng H’mong nhỏ bé lúc 6h30 để tìm cái ăn sáng lan truyền ra ngoài thì gã trai mới lớn này (21 tuổi) đã lại gần chào hỏi chúng tôi và nhân tiện thực hành nói tiếng Anh trong khi cô vợ anh (16 tuổi) nhìn chồng chằm chằm và có vẻ bị thu hút bởi cuộc đối thoại. Những người dân nơi đây rất dễ vui mừng vì một điều giản dị nào đó…

Buổi tối, trong khi chúng tôi yên lặng dùng bữa, vài người bản địa quyết định chào đón chúng tôi tới Việt Nam bằng một cách hết sức trịnh trọng. Họ rót cho chúng tôi một ly rượu, và nâng chén với một câu quen thuộc: “1…2…3… Dzô!!!”. Điều này xảy ra hầu như mỗi tối với con người nơi đây…

Chúng tôi tới đây vào giữa tháng chín, và thời điểm này là lúc bắt đầu mùa gặt. Con người vùng núi chịu thương chịu khó, làm việc rất chăm chỉ. Hãy nhìn người phụ nữ này, chị bất chấp trời nắng gắt lao động hết sức mình, dù vất vả nhưng chị vẫn cười rất vui vẻ khi chúng tôi tỏ ý muốn chụp một bức ảnh lưu giữ lại kỉ niệm.

Nhiều bậc cha mẹ ở miền Bắc thuê gia sư dạy tiếng Anh cho con cái họ, và đứa trẻ vui vẻ dưới đây là một trong số những em bé may mắn đó. Em đóng vai trò như một phiên dịch viên của chúng tôi khi chúng tôi ăn tối tại nhà hàng và ngủ lại nơi ở của họ vì cha mẹ em không biết một từ tiếng Anh nào. Cậu bé cười suốt cả buổi và rất hạnh phúc.

Vào một buổi chiều, chúng tôi tới gặp vài giáo viên tiếng Anh dạy phổ thông ở một ngôi làng nhỏ và có uống một chút ít với họ. Một lúc sau họ mời chúng tôi đi thăm quan trường học. Thật bất ngờ khi tại đó đang có một tiết học tiếng Việt cấp tốc từ giáo viên tiếng Anh. Thấy vậy, tôi chăm chú tham dự tiết học như thể đang ở trong một cảnh dàn dựng của bộ phim Billy Madison.

Thầy giáo dạy tiếng Anh trường phổ thông trong bức ảnh đã làm một công việc tuyệt vời và vĩ đại. Anh mang tiếng Anh tới cho thế hệ trẻ nhỏ của vùng miền núi xa xôi…

Sau đó, chúng tôi đi gặp các em học sinh trong trường học. Vẻ mặt tràn đầy sức sống và hứng khởi của các em truyền cho chúng tôi một nguồn năng lượng tích cực. Và tôi nghiễm nhiên trở thành một thầy giáo tiếng Anh cho các em, cùng đếm số, hỏi tên và tuổi các em… Những đứa trẻ thơ hồn nhiên, tinh nghịch này đều trả lời những câu hỏi tôi đặt ra. Nếu một ngày tôi có cơ hội dạy tiếng Anh ở nước ngoài, tôi sẽ tình nguyện dạy ở Hà Giang.

Đến giờ, mỗi lần nghĩ đến những tiếng cười và sự hiếu học của bọn trẻ, tôi vẫn có thể mỉm cười…

Trải nghiệm của hai chàng trai trong suốt chuyến đi tuy không ồn ào hay dữ dội nhưng để lại trong tâm hồn họ những dư vị sâu lắng. Con người miền núi phía Bắc Việt Nam thật thà, chất phác, hiếu khách và giản dị đã đi vào lòng họ bởi những cử chỉ quan tâm chân thành. Tâm hồn họ được giao thoa với một nền văn hóa khác, làm phong phú hơn vốn sống cũng như cảm xúc. Có lẽ, khung cảnh và con người nơi đây đã cho họ một cảm giác rất khác nơi họ sinh ra, để cuối cùng, kết thúc chuyến đi, điều họ nhớ mãi vẫn là những nụ cười, và những bức ảnh kỉ niệm đơn giản mà tràn ngập thương yêu…

Tham khảo Sunnyskyz

Xuân Dung

Sao anh không đến vào mùa đông?

Bởi vì mùa đông đã là quá đẹp để chúng mình yêu nhau…

Em đã từng chờ đợi rất dài ngày, để biến ước mơ có một bàn tay nắm vào một sớm mai trời hanh hao trở gió. Cho nên mong anh, đừng biếng lười hơn nữa, hãy đi tìm em đi!

Mùa đông này em sẽ kể anh nghe, có những điều rất tuyệt. Nếu như chúng ta còn trẻ, và chúng ta thuộc về nhau, sao không thể tranh thủ những ngày này?

Khi dòng người vồn vã đi ngoài phố, sẽ tuyệt hơn nếu có ai đó để nghĩ về. Và căn nhà không phải tối tăm nằm chờ đợi, bởi một người đã chờ sẵn dưới hiên từ trước. Em không chắc người đó là anh, hay là em. Nhưng người đó sẽ yêu thương và sưởi ấm trái tim đơn côi của người còn lại. Đúng không anh?

sao-anh-khong-den-vao-mua-dong

Khi kết thúc những dông dài của một ngày làm việc, tạm gác lại hết để có thể đến bên nhau. Đi cùng nhau, và nghêu ngao những khúc ca không đầu không cuối. Em sẽ tựa vai anh và len khẽ tay vào túi, hít hà cho căng lồng ngực mùi xà phòng còn vương. Và em nói: yêu anh, vậy thôi!

Khi cả thế gian vẫn đang cố nhấm nháp từng phút giây vùi mình trong chăn ấm, anh hoặc em sẽ là người xuất hiện, thơm nhẹ lên mi, hôn một cái thật tình. Và chúng mình cùng nhau dùng bữa sáng. Cafe cho anh và cacao nóng cho em, một chút bánh ngọt, vài đường vòng vèo trên hàng cây trơ trụi lá. Vậy là đã có một khởi đầu bình yên…

Vào những cuối tuần, em hy vọng rằng anh biết. Mình sẽ chạy trốn khỏi những xô bồ nơi thành phố thân quen, đi đến đâu đó xa xa. Bỏ mặc loài người và đánh rơi phiền muộn. Mình tay trong tay, vai kề vai, kể những câu chuyện nhạt nhẽo luyên thuyên. Nhưng mà đời vẫn vui vì giọng cười mình khanh khách.

Rồi cuối năm cũng cận kề, em sẽ có dịp ra mắt anh cùng đám bạn. Những đứa ấy từ lâu đã đồ rằng em ế chỏng ế chơ. Anh xuất hiện thật oách nhé! Nói yêu em thật nhiều nhé! Và rõ ràng cuộc đời đã trở nên sáng sủa hơn chưa?

Đó, những ngày đông mình yêu nhau sẽ đẹp. Như cái cách mà anh và em vẫn hằng mong. Cho nên nếu hạnh phúc tắc đường tới muộn, mong rằng anh sẽ tìm một lối nhỏ khác để đến cạnh bên em. Em không cần hứa hẹn, em không cần thề bồi, em chỉ cần anh thôi…

Cho nên, hãy xuất hiện vào mùa đông, và nói yêu em!

TĐCS

Đừng chọn người yêu theo tiêu chuẩn nhé các cô gái!

Con gái nhớ nhé, đừng chọn người yêu bằng những tiêu chuẩn để rồi biến thành một cô nàng khó tính và thực dụng…

Là con gái, đặc biệt là những cô gái đẹp, thông minh, giỏi giang, ai cũng muốn tìm cho mình một chàng trai xứng đáng để yêu. Các cô đặt ra hàng đống tiêu chuẩn cao vời vợi – là kết quả của những bộ phim tình cảm Hàn Quốc sướt mướt, những anh chàng soái ca không có thật và nhất quyết phải tìm được cho mình một người như thế.

Mỗi buổi hẹn hò cà phê, là các cô tha hồ nói về hình mẫu của mình. Nhưng sự thật là qua bao nhiêu năm tháng, các cô vẫn là thành viên tích cực của hội F.A. Anh này thì thấp quá, anh này hiền nhưng không đẹp trai, anh này giỏi giang nhưng  trông thiếu sức sống, anh này có nhan sắc thì lại không có học thức…

yeu-dung-nguoi

Khi cái tiêu chuẩn chọn bạn trai ăn sâu vào suy nghĩ của các cô gái, họ đã vô tình đánh đồng việc chọn người yêu với việc chọn một chiếc áo đẹp. Các cô cứ mải kén cá chọn canh, so đo với các tiêu chuẩn của bản thân mà lần lượt bỏ qua từng anh chàng. Tất cả chỉ vì họ không rập được vào cái khuôn mà các cô gái đã làm sẵn.

Có một sự thật là càng trưởng thành, các cô gái càng giảm bớt các tiêu chuẩn chọn người yêu. Khi còn đi học, các cô liệt kê ra một loạt các tiêu chuẩn dành cho những ai muốn trở thành bạn trai của mình. Những yêu cầu đó có thể dài đến vài ba trang giấy. Nhưng rồi thời gian thay đổi, các cô cứ gạch dần những tiêu chuẩn, cho đến khi chỉ còn một yêu cầu cuối cùng. Người đó là đàn ông và thích con gái.

Ví dụ tuy hài hước nhưng cũng rất thực tế rằng, nếu cứ mãi mơ mộng viển vông, thì chúng ta sẽ chẳng bao giờ hài lòng với bất kỳ chàng trai nào. Những tiêu chuẩn cứng nhắc đã biến các cô gái thành những người mua hàng khó tính, kén chọn, hay phàn nàn và không biết hài lòng.

Nếu các cô gái đang tìm kiếm tình yêu, thì hẳn cũng biết tình yêu là định luật của trái tim. Chúng ta có thể yêu một người say đắm mà ngay chính bản thân chúng ta cũng không biết tại sao. Vậy thì vì cớ gì, mà các cô phải gượng ép tình yêu của mình vào một khuôn mẫu cứng nhắc, khô khan? Không có ai đáp ứng được tất cả những tiêu chuẩn đó của các cô, thì các cô định để tuổi trẻ trôi qua một cách vô nghĩa mà không có một mảnh tình vắt vai ư?

Hãy ném cái danh sách tiêu chuẩn dài dằng dặc của các cô đi, đứng lên và bước ra ngoài kia, mở rộng trái tim mình. Hãy làm theo những gì con tim mách bảo, hãy yêu một chàng trai không phải vì vẻ bề ngoài, không phải vì học thức… mà vì chính con người anh ấy. Hãy để cho bản thân mình một cơ hội được yêu thương và trải nghiệm những cảm xúc tuyệt vời trong tình yêu.

Là con gái, đừng sống với những tiêu chuẩn để trở thành một cô gái khó tính và thực dụng, bạn nhé.

TĐCS