Độc thân, chỉ là quãng thời gian chờ đợi người ấy xuất hiện mà thôi


Có đôi khi người ta đánh đồng độc thân và cô đơn, có đôi khi người ta thấy rằng không có một người để yêu thương, thì cuộc sống chưa thực sự trọn vẹn. Dùng một phép so sánh mà trên mạng hay sử dụng, thì người yêu là một nửa của đời mình, cho đến khi gặp được nửa còn lại, con người ta mới có thể thăng hoa trọn vẹn nhất.

Nhưng tôi không nghĩ vậy, nếu thử yêu một người là thử chấp nhận một người khác bước vào cuộc sống của mình, và gắn bó mật thiết với nó, thì độc thân, là thử yêu thêm sự tự do. Tự do, thay vì nghĩ đó là cô đơn.

Khi con gái độc thân, con gái tùy tiện hơn, tự do hơn. Có rất nhiều lúc chẳng cần chăm chút gì cho bản thân, có rất nhiều lúc chỉ chọn quần áo thoải mái nhất để mặc, chứ không phải là lục tung cả tủ đồ để tìm bộ đẹp nhất.

Độc thân, không phải san sẻ quỹ thời gian của mình để chăm nom cho tình yêu, con gái bỗng dưng có nhiều thời gian hơn để yêu thương mình, làm bạn với mình.

Độc thân, tùy ý hơn, làm việc mình thích, muốn ăn gì thì ăn đó, muốn uống gì thì uống đó, thích một bộ quần áo thì mua, thích làm đẹp thì làm đẹp.

Nhưng bản năng của con người luôn là khao khát yêu thương, nghĩ mà xem, nếu có một người yêu thương ta, cũng như có một người để ta yêu thương, thì hạnh phúc biết bao, cảm giác có người nhắc bản thân đừng thức khuya, chú ý ăn uống, đừng làm việc quá sức, lúc bản thân buồn thì chở bản thân đi chơi, “đưa nhau đi trốn” trong một chốc nào đó, ở một góc chân trời nào đó, thì thật tuyệt vời biết bao.

Yêu một ai đẹp là vậy, nhưng độc thân cũng đâu phải điều gì xấu. Đâu nhất thiết phải thương một ai, đâu nhất thiết trong cuộc sống này phải có một người yêu mình, và mình cũng yêu người đó. Có những khoảng riêng tư của niềm độc thân, mà khi có người yêu rồi chẳng thể thấy được nữa.

Độc thân thì có sao, đừng nghĩ ngợi, đừng phiền lòng vì chuyện bản thân độc thân. Tuổi tác thì có sao, bạn bè đã có người yêu hết rồi thì có sao, bố mẹ giục giã thì có sao. Con gái, ai cũng muốn một đám cưới mà chú rể là người mình yêu.

Độc thân, chỉ là quãng thời gian chờ đợi chú rể của bản thân xuất hiện mà thôi. Độc thân thì có sao, nếu trái tim không lên tiếng, tội gì phải buồn vì chuyện ta còn độc thân, tội gì phải vội vã kiếm tìm một ai đó, hay tùy tiện yêu một ai mà ta chỉ mới có cảm giác thích thoáng qua.

Song Song – Dear.vn

The post Độc thân, chỉ là quãng thời gian chờ đợi người ấy xuất hiện mà thôi appeared first on Dear Diary.



Source link

Yêu thương trở lại

Chia tay để lại cho mỗi người những vết thương lòng,và có lẽ với tôi, vết thương ấy khá sâu, tôi đã yêu đơn phương sau chia tay gần năm năm. Khoảng thời gian ấy tôi sống trong hi vọng rồi thất vọng,tôi khóc rồi tự lau nước mắt. Tôi muốn nổ tung bởi những yêu thương kiềm nén trong lòng. Tôi đợi chờ tin nhắn của người ấy, đợi chờ những cuộc gọi mang đậm tính xã giao rồi lấy nó làm đông lực sống hàng tháng, tôi nhìn người ấy từ những góc khuất, lặng lẽ dõi theo…tôi từ bỏ công việc ổn định,vượt ngàn cây số quay về chỉ để nhìn thấy người ta trong vài năm… tôi khép mình với những mối quan hệ,tôi dập tắt mọi hi vọng nhen nhóm của những người con trai khác,tôi thấy nghẹt thở ,khó chịu tột độ khi đi bên cạnh ho…tất cả những điều đó không mang lại cho tôi hạnh phúc,nó kéo tụt tôi trở về với quá khứ,nó khiến tôi lạ lẫm trước thực tại,nó làm tôi bị chối bỏ… tôi đã từng nghĩ mình sẽ mãi mãi đi sau một con người,đã từng nghĩ sẽ chẳng thể thoát ra những vấn nợ tình duyên ,đã từng nghĩ tương lai sẽ như là hoang tưởng,bởi từng ngày,bóng dáng thân thương ấy vẫn hành hạ tôi. Rồi một ngày, anh bước vào cuộc sống của tôi. Bằng những tin nhắn lém lỉnh,nhẹ nhàng đến dễ chấp nhận, dần dần, tình yêu anh dành cho đã làm tôi rung động, dù ba năm chúng tôi chưa gặp lai. Lần đầu tiên trong đời, ngoại hình với tôi không còn quan trọng vì tôi đã yêu anh trước khi gặp mặt…..chúng tôi gặp nhau ngượng ngùng trong một ngày đầy mưa gió,tôi ướt sũng đợi anh nơi cổng trường.vừa lo sợ hai đứa sẽ thất vọng vì nhau,vừa run rẩy vì rét buốt…gặp nhau,đi chung ô, chúng tôi chỉ cười,thật may mắn,chúng tôi đã tìm thấy nhau… tôi đang hạnh phúc trong tình yêu thứ hai, tôi đã thoát khỏi những mặc định sai lầm. Tôi chợt nhận ra cuộc sống luôn có những đều kì diệu và tình yêu luôn lẩn khuất trong những mối quan hệ thông thường,hãy mở lòng để thấy cuộc đời này còn tươi đẹp biết bao.

Hãy yêu đi thôi, vì chúng ta không ai là bất tử!

Sau những tháng ngày chạy dài trên con đường đời mệt mỏi, để kiếm tìm cho bản thân một lối thoát giữa cuộc sống quá nhiều bộn bề, nhọc mệt…

Chúng ta cứ mải mê trông ngóng về những điều quá ư viển vông… mà vô tình bản thân đã bỏ lỡ đi quá nhiều thứ lớn lao như là một tình yêu tròn đầy. Vậy thì sao ngày hôm nay không yêu đi thôi, vì ngày mai, chúng ta có ai là bất tử..

Tôi có lẽ là một kẻ quá ích kỷ và cố chấp, hay có thể do quá lâu rồi chẳng tìm nổi cho mình một chút tin yêu, hoặc có lẽ do quá sợ hãi vì những chuyện đã qua, nên thay vì tin tưởng chấp nhận, lại quay ra phủ nhận thứ tình cảm đẹp đẽ đó.

Có lẽ, đã đến lúc yêu được thì mạnh mẽ mà yêu đi thôi, yêu để biết, để nếm trải những giọt nước mắt rơi trong nụ cười nó ngọt ngào ra sao, để cảm nhận được niềm vui vô hạn dưới một bầu trời đầy nắng và gió nó tuyệt vời như thế nào, hay chỉ để cảm nhận được niềm tin dành cho một người có thể bao la chẳng gì đong đếm nổi.

Và thật sự yêu để hiểu được rằng tình yêu là vô hạn, chẳng có gì có thể so sánh được với thứ tình cảm vô hình mà quá đỗi hữu hình ấy. Hãy thử cho tình yêu thêm một cơ hội nữa, để hạnh phúc và hơn cả là để trái tim kia được lần nữa rộn nhịp. Nếu như cứ mãi cố chấp đơn độc, sao có thể nhìn thấy bản thân trưởng thành ra sao sau từng ấy thời gian.

Đôi khi đơn độc quá con người ta lại trở thành một con người ngờ nghệch đến đáng thương, cứ chần chừ dừng chân chẳng chịu bước chân lên chuyến tàu bình yên hằng ngày vẫn đều đặn dịch chuyển, rồi những ngày trở gió cõi lòng vụn vỡ vì chẳng có ai ủ ấm lại tự mình dằn vặt trong những cũ kỹ đau thương.

Vậy thì tại sao không thử yêu thêm một lần nữa, thử thêm một lần để tình yêu khẽ chạm vào trái tim đang dần héo mòn theo năm tháng buồn bã, để bản thân có thể hiểu tình yêu nhỏ bé kia quả thực là một phép màu mà cuộc đời này mang lại, để ta có thêm động lực để trưởng thành mà đương đầu với ngần ấy sóng gió cuộc đời ập đến.

Có lẽ, đã đến lúc tin tưởng được thì hãy cứ yêu đi thôi, yêu để đôi mắt rực rỡ kia nhìn đời qua lăng kính tích cực, yêu để lấy nó làm điểm tựa khiến ta đứng dậy vượt lên những nỗi đau trước đó không may người cũ để lại. Yêu để tuổi thanh xuân kia chẳng còn đọng lại hai chữ phí hoài, tình yêu bỗng chốc trở thành thước đo để con người ta tốt lên từng ngày và nó vô hình trở thành một liều thuốc giảm đau cho những tiếc nuối mang tên quá khứ.

Có nhiều định nghĩa về tình yêu, nhưng tựu chung lại có lẽ gói gọn với hai từ là mù quáng. Nhưng nếu không mù quáng thì đâu có thể gọi đó là yêu, phải không? Yêu một người, để chợt nhận ra cả thế giới đơn giản chỉ là nụ cười của người ấy, bỗng dưng ao ước to lớn của cuộc đời đó là nhìn thấy người ấy hạnh phúc – hạnh phúc đến ích kỷ mà thôi.

Yêu một người, là lúc ta nhận ra người ta muốn quan tâm chỉ là người ấy, duy nhất bóng hình ấy, là khi có những nỗi niềm chỉ muốn cùng người ấy san sẻ, ủi an và hơn cả yêu một người là khi ta thực sự ham muốn được trưởng thành, được cùng người ấy vun đắp một tương lai dưới một mái nhà đầm ấm. Và chỉ khi yêu, chúng ta mới thật sự trưởng thành…

Yêu một người, là chấp nhận trao đi và không ước cầu đáp lại, là tin tưởng tuyệt đối trao cho người ấy quyền được phép huỷ hoại bản thân mình. Đủ dũng cảm và mạnh mẽ để đón nhận mọi kết quả mà tình yêu ấy mang lại.

Thử yêu thêm lần nữa đi thôi, để nhận ra mình vẫn còn vụng về và rụt rè như một đứa trẻ, để cảm nhận sự ấm áp của đôi môi người ấy còn đọng lại trên gò má nó tuyệt vời đến như thế nào?

Thử yêu thêm lần nữa xem sao, để biết rằng ta vẫn còn yêu đời lắm, vẫn còn có thể vừa tắm vừa hát một bản tình ca sến súa, rồi sau đó cười ngô nghê vì những câu hát đôi khi còn chẳng đúng nghĩa! Tình yêu đẹp đến thế, vậy sao không cho mình thêm cơ hội cơ chứ?!

Cuộc đời của chúng ta có đáng là bao, còn tin yêu lại luôn ở đó đợi ta, vậy thì sao cứ phải bận lòng mãi vì nỗi sợ yêu thương kia sẽ sớm bỏ chạy, chỉ cần biết tình yêu đến thì đừng bỏ lỡ, lựa chọn đến tay thì hãy nhanh chóng bắt lấy – hãy thêm một lần tin tưởng vào chính trái tim mình. Và rằng hãy yêu đi, vì ngày mai chúng ta không ai là bất tử.

St