Phụ nữ, nhu cầu và tâm lý muốn cưới đều phụ thuộc vào thời điểm


Mẫu số chung của những cuộc tình là như thế này: yêu nhau vài năm, cô gái hỏi dò ý tứ xem chàng trai muốn cưới mình về làm vợ chưa. Lúc này, nàng đã muốn cưới lắm rồi nhưng chàng thì chưa. Đợi thêm một vài năm, chàng bắt đầu nghĩ tới chuyện kết hôn, lúc này, nàng lại chẳng còn ham cưới xin nữa.

Bởi, con gái nhà người ta, đâu phải cứ thích yêu lúc nào thì yêu, cưới lúc nào thì cưới. Cái nhu cầu và tâm lý “muốn cưới” cũng phụ thuộc hết vào thời điểm, cụ tỉ như sau:

Từ 18 đến 25…

Các cô gái ở độ tuổi 18 đến 25 luôn có một mẫu số chung đó là ưa mơ mộng. Dù nàng cá tính hay nàng nữ tính, nàng đều sắm vai mình là nàng công chúa và mong cầu đi tìm được chàng hoàng tử cho đời mình.

Ở độ tuổi ngây thơ này, các nàng cũng thích mê hình tượng soái ca, soái cốc, soái ly. Những hành động được coi là galant từ phái mạnh dễ khiến trái tim nàng rung rinh xao động. Và nàng mặc định coi đó là sự lãng mạn thuần khiết, từ đó bắt rễ tận sâu trong tim nàng và nối với mạch ngầm tơ tưởng để nuôi dưỡng thành những ước vọng tình yêu cao xa.

Nàng có nhiệt huyết, nàng có thanh xuân, bởi vậy nàng rất sẵn sàng hy sinh cho tình yêu, rất sẵn sàng vì tình yêu mà đánh đổi. Nàng chưa trải đời, nên mọi thứ đối với nàng đều mới mẻ. Tình yêu cũng vì thế giống như những nét vẽ đầu tiên trên trang giấy trắng.

Nàng sẽ nhớ da diết và yêu tha thiết mối tình đầu. Dường như nàng muốn kết đôi với bất cứ gã đàn ông nào có thể khiến nàng tin sống tin chết vào sự vĩnh cửu của tình yêu. Bởi vậy, “mãi mãi”, “tình yêu” và “kết hôn” là những từ khóa ngọt ngào trong từ điển sống của nàng.

Nàng ao ước được trở thành một người phụ nữ thành đạt và hạnh phúc. Nàng ao ước trở thành bóng hồng sau thành công vang dội của một người đàn ông. Trên hết, nàng sợ cô đơn, vô cùng.

Từ 18 đến 25 tuổi, nàng có thể ham vui, có thể thích thú tụ tập bạn bè, nhưng đêm về vẫn mong ngóng những sms tán tỉnh yêu đương. Nàng có thể quẩy tung nóc nhà cùng đồng nghiệp ở bar đến sáng, nhưng cuối tuần vẫn muốn được tay trong tay hẹn hò trên phố.

Quanh đi quẩn lại, khi thấy bạn bè đứa đã có người yêu, đứa lại bắt đầu “nổ bùm bụp” như pháo hoa để về nhà chồng, nàng cũng bắt đầu có chút sốt ruột. Sợ như thể chưa lấy được chồng thì thiên hạ người ta tranh nhau lấy hết.

Nhìn chung, ở độ tuổi này, nàng muốn “chốt” ngay và luôn một đức lang quân tốt tính, để yên bề gia thất, để đẹp lòng cha mẹ, và để những giấc mơ màu hồng không bị loang màu như một bức tranh vẽ hỏng.

Sau 25…

Sau khi kinh qua một vài mối tình đổ vỡ, nàng nhận ra rằng không phải bất cứ người cầm bảng màu nào cũng là họa sĩ, và không phải cứ khát khao được sáng tác nghệ thuật thì sẽ cho ra đời những bức họa đáng giá. Vâng, bức tranh màu hồng về hôn nhân và gia đình hệt như một bức tranh loang màu vẽ hỏng.

Ở độ tuổi này, nàng bắt đầu đi chầm chậm xuống con dốc của cuộc đời. Nàng sợ mỗi lần thắp nến và thổi nến trên bánh gato. Nàng sợ nghe những lời đường mật thề thốt. Nàng cũng sợ luôn những hành động galant của đám mày râu nhẵn nhụi áo quần bảnh bao.

Nàng bắt đầu gai góc hơn, thậm chí đôi lúc hằn học hơn. Nàng không còn mong cầu nép sau lưng ai mỗi lần đời nỗi bão. Nàng không còn yếu đuối mong manh đến độ khóc nức nở mỗi đêm. Bởi nàng biết tự gạt nước mắt, tự đứng dậy và tự mình đi tiếp.

Phụ nữ sau 25 không tôn thờ tình yêu thần thánh. Nàng nghiệm ra rằng đến và đi là tùy duyên, không thể cưỡng cầu. Đồng thời, nàng cũng biết rằng “mãi mãi” là một từ không có thực.

Đến lúc này, nàng bắt đầu khám phá bản thân và nhận ra giá trị của chính mình. Nàng thích đi shopping, làm đẹp, thích tụ tập với hội nhóm đông người hơn là ru rú ở nhà và lạch cạch nhắn tin.

Sau 25, nàng thích vẻ đẹp của một phụ nữ độc lập và tự chủ. Nàng yêu tự do, khao khát được tự do. Cho nên chuyện “kết hôn” có vẻ như còn phải… từ từ đã! Đừng hòng dụ dỗ, đừng hòng lừa phỉnh được nàng.

Có thể gia đình và bạn bè bắt đầu giục giã nàng chuyện chồng con. Nhưng nàng còn đương… từ từ tính. Nàng không vội nữa, cảm thấy không cần phải vội. Vì nàng không hề sợ cái tiếng “ế” mà người ta gán cho nàng.

ng sau 25 đã tỉnh rụi như sáo. Muốn nàng gật đầu đồng ý cưới, chắc chắn phải là một kẻ “rất ra gì”. Bởi nàng biết rõ, chẳng thà chậm một chút, mà chắc hơn nhiều chút, còn hơn là nhanh nhanh chóng chóng rồi lỡ dở cả cuộc đời. Hôn nhân chưa bao giờ là trò đùa!

Cận 30 và ngoài 30…

Nàng lúc này đã giơ cao tấm biển “không cần đàn ông”. Nàng nhận ra rằng tình yêu và hôn nhân là hai cánh cửa khác nhau hoàn toàn. Bước chân vào cánh cửa tình yêu, nàng sẽ được cưng chiều như công chúa, được mặc sức tự do tự tại. Vừa chăm sóc bản thân thật tốt, lại có người lo lắng chu toàn cho mình từ ngọn tóc đến cái móng chân. Thích nhỉ?

Nhưng bước vào cánh cửa của hôn nhân, nàng thấy vén lên một mảnh rèm xám xịt. Nơi ấy là nấm mồ chôn cất tình yêu, những mật ngọt dường như tan biến hết. Chỉ còn lại tiền tiền nong nong, con con cái cái. Chỉ còn lại tiếng bát đũa loảng xoảng, tiếng xoong nồi và ì xèo mỡ với hành phi.

Thử nghĩ xem, giữa một bên là cánh cửa tình yêu ngào ngạt hoa thơm bướm lợn, với một bên là cánh cửa hôn nhân với mờ mịt sương mù và tiếng réo rắt của đàn quạ đen, thì nàng sẽ chọn bước chân vào cánh cửa nào?

Nàng tỉnh còn hơn khi nàng 25 nữa! Thậm chí nàng có thể chỉ cần tình yêu, không cần kết hôn. Nàng có thể chỉ cần hẹn hò và tay nắm tay mỗi tối, chứ không cần kéo nhau về một nhà và bận bịu cơm canh.

Phụ nữ ở tầm này có hai dạng: một là có khả năng tài chính, sự nghiệp thành công, Thường thì dạng này chẳng cần tình yêu mấy, đối với nàng, tình yêu có thể tự đến, mà đến thì nàng tiếp. Chứ còn tình yêu thương mãnh liệt trong lòng nàng vẫn là tình yêu dành cho tiếng “ting ting” bắn tiền lương đổ về tài khoản.

Bởi nàng thích hưởng thụ cuộc sống độc thân. Thích làm gì thì làm, thích đi đâu thì đi. Dăm bữa nửa tháng người ta thấy nàng check in du lịch ở những miền đất hứa. Quá tuyệt vời! Đến tầm này, bạn muốn ngỏ lười cưới nàng về làm vợ chắc còn khó hơn lên trời. Nàng ngúng nguẩy lắm, có gật đầu chưa chắc đã thích lắm đâu!

Hai là, không có khả năng tài chính, sự nghiệp lèo tèo mãi một chức vụ con con. Bởi vậy, nàng cần một mối quan hệ hứa hẹn bền chặt kéo dài, để gán trách nhiệm của hai con người vào nhau. Hoặc là để sau này về già có người chăm sóc, tránh cảnh đã túng quẫn lại còn neo đơn.

Thường thì loại này vẫn chọn kết hôn, dù đôi khi không tha thiết lắm. Hoặc con đường đến với kết hôn thường bước vắn tắt qua lối nhỏ tình yêu. Đến tầm này, bạn ngỏ lời cưới nàng về làm vợ, nàng gật đầu cũng bởi vì nàng “muốn” cưới chứ cũng chẳng phải là “thích” cưới cho cam.

Đàn ông thường không xem trọng thanh xuân của một người con gái. Họ cứ nghĩ rằng phụ nữ càng lớn tuổi sẽ càng “giảm giá” và càng “dễ dụ”. Nhưng không, sai lầm hoàn toàn.

Nếu đang yêu một cô gái trong độ tuổi 18 đến 25, bạn hãy cưới cô ấy ngay khi cô ấy muốn. Còn để lâu hơn, đêm dài lắm mộng, đến lúc nàng “tỉnh táo” trở lại, e rằng bạn sẽ phải chạy dài theo nàng để mong nhận được một cái gật đầu!

Thúy Linh – Dear.vn

The post Phụ nữ, nhu cầu và tâm lý muốn cưới đều phụ thuộc vào thời điểm appeared first on Dear Diary.

Ôm Cây Đợi Thỏ

 

Một người nước Tống đang cày ruộng. Giữa ruộng có một cây to. Có con thỏ đồng ở đâu chạy lại, đâm vào gốc cây, đập đầu chết. Người cày ruộng thấy thế, bỏ cày, vội chạy đi bắt thỏ. Đoạn, cứ ngồi khư khư ôm gốc cây, mong lại được thỏ nữa. Nhưng đợi mãi chẳng thấy thỏ đâu, lại mất một buổi cày. Thiên hạ thấy vậy, ai cũng chê cười.

Lời bàn:

 

Thấy mùi, quen mui làm mãi. Ở đời những kẻ ngẫu nhiên gặp may, mà ước ao được gặp may luôn như thế nữa, không biết sự may là tình cờ mới có, thì có khác gì người nước Tống ôm cây đợi thỏ nầy. Anh ôm cây đợi thỏ này lại còn là người cố chấp bất thông, không hiểu thời thế, không thấu tình cảnh, khư khư đười ươi giữ ống, cũng một phường với những hạng chơi đàn gắn chặt phím, khắc mạn thuyền để nhớ chỗ gươm rơi.

 

Chú thích:

 

Hàn Phi Tử: Công tử nước Hàn, học trò Tuân Tử chuyên về bình danh pháp luật, nước Hàn không dùng, sang ở nước Tần, được đại dụng, nhưng sau bị kẻ gièm pha, rồi tự tử. Sách của Hàn Phi Tử có 50 thiên, đặt tên Hàn Tử. Nhà Tống sau thêm chữ Phi để khỏi lầm lẫn với Hàn Dũ.

( Cổ Học Tinh Hoa)

 

Sự dối trá của một số du học sinh Việt Nam ở trời Tây

Đạo đức có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng trí tuệ mãi mãi không thể bù đắp cho sự thiếu hụt về đạo đức.

(Lưu ý: Bài viết thể hiện ý kiến cá nhân của một bạn du học sinh dấu tên)

Một cô gái sau khi tốt nghiệp liền sang Pháp, bắt đầu một cuộc sống vừa đi học vừa đi làm. Dần dần, cô phát hiện hệ thống thu vé các phương tiện công cộng ở đây hoàn toàn theo tính tự giác, có nghĩa là bạn muốn đi đến nơi nào, có thể mua vé theo lịch trình đã định, các bến xe theo phương thức mở cửa, không có cửa soát vé, cũng không có nhân viên soát vé, đến khả năng kiểm tra vé đột xuất cũng rất thấp.

Cô đã phát hiện được lỗ hổng quản lí này, hoặc giả chính suy nghĩ của cô có lỗ hổng. Dựa vào trí thông minh của mình, cô ước tính tỉ lệ để bị bắt trốn vé chỉ khoảng ba phần trăm.

Cô vô cùng tự mãn với phát hiện này của bản thân, từ đó cô thường xuyên trốn vé. Cô còn tự tìm một lí do để bản thân thấy nhẹ nhõm: mình là sinh viên nghèo mà, giảm được chút nào hay chút nấy.

 

Sau bốn năm, cô đạt được tấm bằng tốt nghiệp loại giỏi của một trường danh giá, cô tràn đầy tự tin đến những công ty lớn xin việc.

Nhưng những công ty này không hiểu vì lí do gì, lúc đầu còn rất nhiệt tình nhưng về sau đều từ chối cô. Thất bại liên tiếp khiến cô tức tối. Cô nghĩ nhất định những công ty này phân biệt chủng tộc, không nhận người nước ngoài.
Cuối cùng có một lần, cô trực tiếp đến bộ phận nhân lực của một công ty, yêu cầu giám đốc đưa ra một lý do vì sao từ chối cô. Kết cục họ đưa ra một lí do khiến cô không ngờ.

“Thưa cô, chúng tôi không hề phân biệt chủng tộc, ngược lại chúng tôi rất coi trọng cô. Lúc cô đến phỏng vấn, chúng tôi đều rất hài lòng với môi trường giáo dục và trình độ học vấn của cô, thực ra nếu xét trên phương diện năng lực, cô chính là người mà chúng tôi tìm kiếm.”

“Vậy tại sao công ty ngài lại không tuyển dụng tôi?”

“Bởi chúng tôi kiểm tra lịch sử tín dụng của cô và phát hiện ra cô đã từng ba lần bị phạt tiền vì tội trốn vé”

“Tôi không phủ nhận điều này, nhưng chỉ vì chuyện nhỏ này, mà các anh sẵn sàng bỏ qua một nhân tài đã nhiều lần được đăng luận văn trên báo như tôi sao?”

“Chuyện nhỏ? Chúng tôi lại không cho rằng đây là chuyện nhỏ. Chúng tôi phát hiện, lần đầu tiên cô trốn vé là khi mới đến đất nước chúng tôi được một tuần, nhân viên kiểm tra đã tin rằng do cô mới đến và vẫn chưa hiểu rõ việc thu vé tự giác, cho phép cô được mua lại vé. Nhưng sau đó cô vẫn trốn vé thêm 2 lần nữa.”

 

“Khi đó trong túi tôi không có tiền lẻ.”

“Không, không thưa cô. Tôi không thể chấp nhận lí do này của cô, cô đang đánh giá thấp IQ của tôi ư. Tôi tin chắc trước khi bị bắt trốn vé, cô đã trốn được cả trăm lần rồi.”

“Đó cũng chẳng phải tội chết, anh sao phải cứng nhắc như vậy? Tôi sửa là được mà.”

“Không không, thưa cô. Chuyện này chứng tỏ hai điều: Một là cô không coi trọng quy tắc. Cô lợi dụng những lỗ hổng trong quy tắc và sử dụng nó. Hai, cô không xứng đáng được tin tưởng. Mà rất nhiều công việc trong công ty chúng tôi cần phải dựa vào sự tin tưởng để vận hành, nếu cô phụ trách mở một khu chợ ở một nơi nào đó, công ty sẽ cho cô toàn quyền lực phụ trách. Để tiết kiệm chi phí, chúng tôi sẽ không lắp đặt các thiết bị giám sát, cũng như các hệ thống xe công cộng mà cô đã thấy đó. Vì vậy chúng tôi không thể tuyển dụng cô, tôi có thể chắc chắn rằng, tại đất nước chúng tôi, thậm chí cả châu Âu này cô sẽ không thể xin vào được nổi một công ty nào đâu.”

Đến lúc này cô mới tỉnh ngộ và cảm thấy hối hận vô cùng. Sau đó, điều khiến cô ghi nhớ nhất là câu nói cuối cùng của vị giám đốc này: Đạo đức có thể bù đắp cho sự thiếu hụt về trí tuệ, nhưng trí tuệ mãi mãi không thể bù đắp cho sự thiếu hụt về đạo đức.

Đạo đức là phẩm chất cơ bản nhất của con người, cũng là nhân cách của một người. Một người dù ưu tú đến đâu nhưng nhân cách có vấn đề, cũng sẽ mất đi niềm tin và sự ủng hộ của người khác. Trên phương diện việc làm, những hành vi mất nhân cách thế này càng đáng sợ hơn, vì cái lợi nhỏ trước mắt mà phá bỏ nguyên tắc, điều này chắc chắn sẽ hủy hoại tiền đồ của bạn. Tôi cho các bạn lời khuyên chân thành, trong sự nghiệp cần phải dựa vào năng lực và chân thành của bản thân, mất thứ gì cũng không bằng mất nhân phẩm.
Nguồn: Cafekubua