13 Điều Bạn Nên Nhớ Khi Cuộc Sống Trở Nên Khó Khăn

Chúng ta đều đã gặp và trải qua những giai đoạn khó khăn trong cuộc sống. Tuy nhiên, có những người làm điều đó tốt hơn những người khác. Vậy bí quyết của họ là gì? Điều mà hầu hết mọi người làm chính là thay đổi tâm trạng. Đây là 13 điều bạn cần nhớ khi cuộc sống của mình trở nên khó khăn:
13 Điều Bạn Nên Nhớ Khi Cuộc Sống Trở Nên Khó Khăn

1. Chuyện gì qua, cho qua.

Đức Phật có một câu nói rất nổi tiếng: ‘Sự kháng cự của bản thân với những gì xảy ra xung quanh tạo nên sự đau khổ của bạn‘. Dành một chút thời gian để nghĩ về điều này. Nó có nghĩa là sự đau khổ của chúng ta chỉ xảy ra khi chúng ta cố gắng chống lại bản chất của mọi việc. Nếu bạn có thể thay đổi điều gì thì hãy hành động ngay đi! Hãy thay đổi nó! Nhưng nếu bạn không thể thay đổi được thì bạn có 2 sự lựa chọn: một là chấp nhận và để nó đi, hoặc hai là tự làm cho cuộc sống trở nên khổ sở và bị ám ảnh bởi điều đó.

2. Nó chỉ là vấn đề nếu bạn nghĩ nó là một vấn đề.

Trong rất nhiều trường hợp, chúng ta chính là kẻ thù nguy hiểm nhất của chính mình. Nếu bạn nghĩ điều gì đó là một vấn đề thì suy nghĩ và cảm xúc của bạn sẽ trở nên tiêu cực. Nhưng nếu bạn nghĩ rằng bạn có thể học hỏi được từ điều đó, ngay lập tức nó sẽ chẳng còn là một vấn đề nữa.

3. Nếu bạn muốn mọi việc thay đổi, bạn cần bắt đầu với việc thay đổi bản thân.

Lời nói ra chính là sự phản ánh thế giới nội tâm của bạn. Bạn không biết rằng mọi người trên thế giới đều đang sống hỗn độn và căng thẳng sao? Và chẳng phải nó to tát bởi vì trong lòng họ đang hỗn loạn cả sao? Phải, chính là như thế. Chúng ta thích cái suy nghĩ rằng sự thay đổi của hoàn cảnh sẽ thay đổi con người. Nhưng nhìn theo chiều ngược lại – chúng ta cần thay đổi bản thân trước khi hoàn cảnh thay đổi.
Không có thất bại - chỉ có những cơ hội học hỏi

4. Không có thất bại – chỉ có những cơ hội học hỏi.

Bạn nên xóa ngay từ ‘thất bại‘ ra khỏi từ điển của mình đi. Tất cả những người vĩ đại từng đạt được bất cứ thành tựu nào đều đã từng thất bại hết lần này đến lần khác. Thực tế thì tôi nhớ Thomas Edison đã từng nói như thế này: ‘Tôi không thất bại 10000 lần, tôi chỉ biết được 10000 cách mà nó không hoạt động‘. Nắm lấy cái gọi là ‘thất bại‘ của bạn và học hỏi từ nó. Hãy học cách làm nó tốt hơn ở lần sau.

5. Nếu bạn không có được điều bạn muốn, có nghĩa là cái gì đó tốt đẹp hơn đang đến.

Tôi biết rằng điều này thì đôi lúc thật là khó tin. Nhưng đó là sự thật. Thường thì khi bạn nhìn lại cuộc đời mình, bạn sẽ thấy được tại sao một vài điều không thành hiện thực đôi khi lại là chuyện tốt. Có thể công việc mà bạn không được nhận sẽ lấy đi của bạn rất nhiều thời gian dành cho gia đình nhưng công việc bạn được nhận đã cho bạn một quỹ thời gian linh hoạt hơn. Hãy cứ tin rằng mọi việc diễn ra theo cái cách chính xác nó được cho rằng sẽ diễn ra.
Trân trọng khoảnh khắc hiện tại

6. Trân trọng khoảnh khắc hiện tại.

Khoảnh khắc này sẽ không bao giờ quay lại và mỗi khoảnh khắc đều chứa đựng điều gì đó quý giá. Vì thế đừng để nó qua đi mà bạn không hề để ý! Nó sẽ sớm chỉ còn là một ký ức. Mọi khoảnh khắc dù không vui vẻ nhưng một ngày nào đó nhìn lại bạn sẽ cảm thấy nhớ chúng. Giống như lời của một bài hát đồng quê của Trace Akins ‘Bạn sẽ nhớ điều này… Bạn sẽ muốn điều này quay lại. Bạn sẽ ước những ngày này đã không trôi qua quá nhanh như thế…Bây giờ có thể bạn không biết đâu, nhưng một ngày nào đó bạn sẽ nhớ nó…’

7. Từ bỏ những ao ước.

Hầu hết mọi người sống với ‘suy nghĩ gắn bó’. Điều này có nghĩa là họ gắn mình với những mong muốn và khi họ không đạt được, cảm xúc của họ rơi tụt xuống mức bi quan. Thay vào đó, cố gắng luyện tập một ‘suy nghĩ không lệ thuộc’. Điều này có nghĩa là khi bạn muốn điều gì đó, bạn vẫn sẽ cảm thấy vui vẻ kể cả khi bạn có đạt được nó hay không. Bạn vẫn giữ được cảm giác vui vẻ hay ít nhất là bình thường.

8. Hiểu và biết ơn những nỗi sợ.

Nỗi sợ có thể là một người thầy. Và vượt qua những nỗi sợ hãi có thể còn khiến cho bạn cảm nhận được mùi vị của sự chiến thắng. Ví dụ, khi tôi còn ở đại học, tôi sợ phải nói trước đám đông (một trong 3 nỗi sợ của tất cả mọi người). Vì thế bây giờ tôi cảm thấy thật là hài hước khi tôi không chỉ nói trước một nhóm người mỗi ngày như là một giảng viên mà tôi còn giảng dạy môn nói trước đám đông! Chúng ta chỉ cần luyện tập để vượt qua nỗi sợ hãi. Sợ hãi thực sự chỉ là ảo giác thôi. Nó tùy thuộc vào mỗi người.

9. Cho phép bản thân mình trải nghiệm niềm vui.

Bạn có thể tin có thể không, nhưng tôi biết rất nhiều người không có phép bản thân được tận hưởng niềm vui. Và họ thậm chí không biết là làm thế nào để trở nên vui vẻ. Một vài người thì gắn bản thân quá chặt với những vấn đề và sự hỗn độn của mình đến nỗi mà họ thậm chí không thể biết được họ sẽ là ai nếu không có những thứ ấy. Vì thế hãy cố gắng cho phép bản thân được tận hưởng niềm hạnh phúc! Ngay cả khi đó chỉ là một khoảnh khắc ngắn ngủi thì tập trung vào niềm vui thay vì sự gian khổ của bản thân là điều vô cùng quan trọng.

10. Đừng so sánh bản thân với những người khác.

Nhưng nếu bạn so sánh bản thân mình, hãy so sánh mình với những người có hoàn cảnh kém hơn bạn. Bạn đang thất nghiệp? Hãy tỏ ra biết ơn vì bạn đang được sống ở một đất nước có trợ cấp thất nghiệp (bối cảnh ở Mỹ) bởi vì hầu hết mọi người trên thế giới sống dưới mức 750 đô-la một năm. Vì thế, nếu bạn không giống Angelina Jolie? Tôi cá rằng có nhiều người không giống hơn là những người giống cô ấy. Và bạn thì chắc chắn là ưa nhìn hơn nhiều người rồi. Hãy tập trung vào điều đó.

11. Bạn không phải là một nạn nhân.

Bạn cần phải ra khỏi con đường của mình. Bạn chỉ là một ‘nạn nhân’ của những suy nghĩ, lời nói, hành động của riêng mình. Chẳng ai làm gì bạn cả. Bạn là người tự tạo ra kinh nghiệm cho mình. Nhận trách nhiệm về bản thân và nhận ra rằng bạn không thể vượt qua được những giai đoạn khó khăn. Bạn chỉ cần bắt đầu với việc thay đổi những suy nghĩ và hành động của mình. Hãy từ bỏ tâm lý nạn nhân và trở thành người chiến thắng. Từ nạn nhân thành NGƯỜI CHIẾN THẮNG.

12. Vạn vật có thể thay đổi và luôn thay đổi.

“Và điều này sẽ nhanh qua đi’ là một trong những câu nói mà tôi yêu thích. Khi chúng ta bị bế tắc ở một tình huống xấu, chúng ta nghĩ rằng sẽ không có lối thoát. Chúng ta nghĩ rằng sẽ không có gì thay đổi. Nhưng đoán thử xem? Nó sẽ thay đổi! Không có gì là vĩnh viễn trừ cái chết. Vì thế hãy thoát ra khỏi lối mòn của suy nghĩ rằng mọi thứ sẽ mãi mãi như thế này. Chúng sẽ không như thế. Nhưng bạn cần phải làm gì đó để thay đổi mọi thứ. Nó sẽ không tự xảy ra một cách kỳ diệu đâu.

13. Mọi thứ đều có thể.

Những điều kỳ diệu xảy ra mỗi ngày. Thực sự là như thế. Tôi ước rằng có đủ không gian để tôi viết ra những điều kỳ diệu xảy ra với những người mà tôi biết – từ việc chữa được ung thư giai đoạn 4 một cách tự nhiên đến việc thấy bạn tri kỷ xuất hiện từ đâu đó. Tin tôi đi: những chuyện như thế xảy ra suốt ngày. Bạn chỉ cần tin rằng nó sẽ xảy ra. Một khi bạn làm được như vậy, bạn sẽ chiến thắng trận đấu.
Nguồn: Internet.
Không thể nhìn từ một phía.

Không thể nhìn từ một phía.

Nghệ thuật sổng – Mặt trăng và Mặt Trời tranh cãi với nhau về Trái Ðất. Mặt Trời nói : “Lá và cây cối, tất cả đều màu xanh”. Nhưng Mặt Trăng thì lại cho rằng, tất cả chúng mang một ánh bạc lấp lánh. Mặt Trăng nói rằng, con người trên Trái Ðất thường ngủ. Còn Mặt Trời lại bảo con người luôn hoạt động đấy chứ.
– Con người hoạt động, vậy tại sao trên Trái Ðất lại yên ắng đến vậy ? Mặt Trăng cãi.

– Ai bảo là trên Trái Ðất yên lặng ?

– Mặt Trời ngạc nhiên

– Trên Trái Ðất mọi thứ đều hoạt động, và còn rất ồn ào, náo nhiệt nữa.

Và họ cãi nhau rất lâu, cho đến khi Gió bay ngang qua.

– Tại sao các bạn lại cãi nhau về chuyện này chứ ? Tôi đã ở bên cạnh Mặt Trời khi Mặt Trời nhìn xuống Trái Ðất, và tôi cũng đi cùng Mặt Trăng khi Mặt Trăng xuất hiện. Khi Mặt Trời xuất hiện, mọi thứ là ban ngày, cây cối màu xanh, con người hoạt đông. Còn khi Trăng lên, đêm về, mọi người chìm vào giấc ngủ.

Nếu chỉ nhìn mọi việc dưới con mắt của mình, thì mọi thứ chẳng có gì là hoàn hảo, trọn vẹn cả. Không thể đánh giá Trái Ðất chỉ bằng con mắt của Mặt Trời hoặc Mặt trăng được.

Cũng vậy khi đánh giá một con người, một sự việc nào đó, không thể nhìn từ một phía được…

Xin đừng đánh mất giá trị của cuộc sống này

Những ngày cuối cùng của tháng 6 dần trôi qua. Tôi bước lê thê trên con đường quen thuộc ,con đường có hàng cây cổ thụ xanh mát, con đường mà một năm qua ngày nào tôi cũng đi nhưng cảm giác sao lại hồi hộp đến thế phải chăng mùa hè đã về và điều tôi mong đợi đã đến , tôi khao khát thực hiện nhưng kế hoạch mình đã định ra trong năm học mà giờ đây tôi mới có thể thực hiện tối sẽ đi học vẽ ,đi tình nguyện mùa hè xanh,học ngoại ngữ…ôi chỉ nghĩ đến thôi là tôi thấy sung sướng và tràn đầy sinh lực để  thực hiện.Đang nghĩ mơn man bỗng tiếng chuông điện thoại reo vang làm dứt mất dòng suy nghĩ của tôi,tôi tiếc rẻ.

Xin đừng đánh mất giá trị của cuộc sống này

 Nhấc điện thoại lên nghe

-Alo mẹ ạ con đây, mẹ gọi con có chuyện gì không ạ!

Mẹ tôi ở đầu dây đáp lại:

-Ừ! .Mẹ gọi điện cho con hỏi xem hè này con có về nhà không? thời tiết  dạo này thay đổi bà ngày càng yếu mẹ định gọi con về chơi thăm bà, ý con thế nào.

Tôi hét lớn : ” Không được đâu mẹ ơi mẹ biết con còn bao nhiêu kế hoạch …” rồi tôi nói một thôi một hồi biện minh không biết bao nhiêu là lý do. Đương nhiên rồi tôi nghĩ chẳng lẽ chỉ vì lý do bà đau ốm mà tôi lại phải bỏ lại bao kế hoạch mà mình đã đặt ra hay sao, điều đó thật là vô lý.

Tôi vừa dứt lời, một khoảng trống của sự im lặng hiện ra kéo dài đến phát sợ,một hồi chuông bíp bíp vang lên..làm tôi không kịp nói thêm điều gì.

    Thế rồi mùa hè năm đó tôi quyết định ở lại tôi say sưa với các dự định , tán gẫu với bạn bè về những kế hoạch đó cuộc sống dường như không có gì là tuyệt vời hơn…Rồi vào một ngày nọ mẹ tôi lại gọi điện cho tôi và báo rằng bà đã mất. Chỉ một câu nói thôi lần này mẹ tôi không yêu cầu tôi phải làm gì hết nhưng sao lòng tôi lại cảm thấy lặng trĩu thế này ,tôi hối hận vô cùng, hối hận vì đã không về thăm bà, không được nhìn bà lần cuối, không được gọi tên bà ơi và quan trọng là nói cho bà biết ” bà ơi cháu yêu bà lắm” quá muộn rồi giở đây trong giây phút này tôi biết làm sao tôi đau đớn,gào thét những tiếng thét xuyên qua màn đêm vắng tanh rồi vọng lại đập dồn dập vào thân thể tôi giống nhu là một sự trừng phạt

Bà tôi mất cũng đã được 2 năm rồi nhưng dường như giây phút đó khoảnh khắc đó vẫn hiển hiện trong tâm trí tôi mồn một,trở thành một tội lỗi có lẽ cả đời này tôi không thể tha  thứ cho mình được.

      Thật vậy con người ta luôn khao khát hướng tới tương lai, đua theo nhịp thở của cuộc sống và vùi đầu vào công việc để thành đạt ,kiềm được nhiều tiền, được mọi người ngưỡng mộ mà dường như quên mất giá trị đích thực của cuộc sống nằm ở chính gia đình mình. Chỉ vài giây nhìn ngắm những thành viên trong gia đình mình vào mỗi buổi sáng trước khi đi làm,bớt chút thời gian để quan tâm yêu thương lẫn nhau, chia sẻ đến gia đình mình nhiều hơn điều đó thật sự kỳ diệu có ý nghĩa vô cùng.Gia đình là một điều gì thật đó thiêng liêng cao quý vậy tại sao ta không dành những gì tốt đẹp nhất cho gia đình của mình.

   Có lẽ đây là một mùa hè đáng buồn nhưng cũng là một bài học tôi muốn chia sẻ cho mọi người mong rằng đừng ai hành động như tôi, chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân mà quên mất giá trị đích thực của cuộc sống này.