Mở lòng đi em, lý trí thua rồi…


Đã rất lâu rồi, bản thân mới có cảm giác được quan tâm, được chiều chuộng bởi một ai đó. Hạnh phúc có, vui sướng có, nhưng không thể không thôi lo lắng, không thôi suy nghĩ tình cảm của ai đó tại sao lại dành cho ta nhiều đến như vậy, tại sao lại có thể dang rộng vòng tay che chở, tại sao lại dành hết lấy những tổn thương và sẵn sàng vì ta làm mọi thứ như vậy… Có lẽ cũng là di chứng của việc cô đơn quá lâu, đến khi có ai đó ở bên săn sóc lại đâm ra lạ lẫm và sợ hãi.

Đã rất lâu rồi, mới hiểu được nhớ một ai đó là như thế nào, là phát điên lên, là muốn nhắn tin hỏi han vớ vẩn loạn xị, là lao vào bận bịu với hàng đống thứ công việc rồi hoảng hốt nhận ra dù có ép bản thân bận đến không thể thở vẫn không thể ngừng cái nỗi nhớ chết tiệt đó lại.Tại sao bản thân càng trốn tránh việc yêu thương một ai đó lại khiến cho tình thương ấy lớn thêm lên,mỗi ngày, mỗi ngày như vậy. Chỉ ngủ một giấc thôi để ngừng nghĩ về đối phương, thì ngay cả giấc mơ cũng khiến ta phải điên lên vì hình ảnh, vì hình bóng ấy cứ rõ nét xuất hiện, chân thật hơn cả… bật dậy.. chả muốn ngủ nữa..Có ai không cứu lấy đi, trái tim nó lại phản động rồi.

 

Đã rất lâu rồi, Lý trí mới có việc để làm, đó là cái việc phải đi chống chọi với những nỗi nhớ nhung hằng đêm, là chống chọi với nhịp đập của con tim khi thấy ai đó vội lướt qua bên kia đường, là chiến đấu với hàng đống tin nhắn để ở chế độ soạn sẵn chưa dám send, là chạnh lòng khi thấy một cặp đôi nào đó âu yếm nhau giữa đêm đông lạnh lẽo, vội ôm đôi vai gầy run lên bần bật vì lạnh cắn răng một mình rảo bước về nhà mà trong lòng không thôi vẽ lên hình ảnh cùng người ta bên nhau hạnh phúc như thế đấy. Lý trí à! bao giờ mày mới dám chịu thua đây, tình cảm nó phản động nè.

Đã rất lâu rồi, tình cảm mới trỗi dậy và cho ta những cảm xúc rất riêng mà ngày thường nào ta màng quan tâm đến, đã hết rồi những khô khan, chai sạn.Đến nỗi đọc tiểu thuyết ngôn tình người ra khóc lăn, khóc lộn thì bản thân chỉ có thể nhếch môi cười gập truyện lại rồi chê bai nhạt nhẽo. Hoá ra trên đời này, người ta có thể vì yêu mà bất chấp, vì yêu mà quên mình, là điên dại, là cuồng si.Giật mình nhận ra, hoá ra bản thân mình mới thật sự nhạt nhẽo, những ngày qua chỉ biết có công việc, bạn bè, gia đình, còn bản thân cần gì nhất lại không biết, không màng quan tâm. Chính là đang cần mày đấy, tình yêu ạ!

Mở lòng đi em, rồi một mai nắng lên, sẽ có người đội nắng che chở cho riêng em. Rồi một mai mưa đến, sẽ có người vì em mà chịu ướt nửa đôi vai… Mở lòng di em, lý trí thua rồi…

Dương Dương – Dear.vn

The post Mở lòng đi em, lý trí thua rồi… appeared first on Dear Diary.

Rồi sẽ có một người đàn ông yêu cả phần điên rồ của bạn


Chúng ta vốn không cần phải cố gắng để trở thành “một ai đó khác”, điều đó vốn dĩ rất khó khăn và mệt mỏi. Nhưng nếu như có một ngày, bạn nghĩ rằng bản thân cần phải thay đổi, thì cũng chỉ là để những điều tuyệt vời khác sẽ đến với bạn mà thôi, hoàn toàn không phải để bản thân quay trở về với quá khứ. Hãy cứ là chính mình, và sống cuộc đời theo cách mà bạn muốn, chắc chắn sẽ có một người đàn ông bước đến, yêu bạn, trọn vẹn cả phần đẹp đẽ lẫn điên rồ!

Tôi tin chắc chắn rằng, bất kì cô gái nào, sau một chuyện tình đã kết thúc cũng sẽ có những lúc tự chất vấn bản thân rằng, “giá như mình khác đi (có thể là giỏi giang, xinh đẹp hơn hay một đức tính mà bản thân của ngày cũ không có), thì có lẽ đã giữ được anh ấy rồi!”. Tôi cũng không phải kẻ ngoại lệ đâu, ngày trẻ ai mà chẳng từng ngốc nghếch như vậy.

Tin tôi đi, nếu chúng ta là “một ai đó khác”, thì bạn chắc chắn sẽ chẳng còn yêu anh ta nữa đâu. Nếu bạn là cô gái hoàn hảo, sẽ không bao giờ chọn một gã đàn ông có vài khuyết điểm để yêu, nên nếu đã chẳng thể chấp nhận và cảm thông được với con người thật của nhau thì cuối cùng vẫn chỉ là một kết thúc, không hề có “giá như” cho sự đổi thay nào sau đó cả đâu, các cô gái ạ!

Tình yêu chân chính, chưa bao giờ phụ thuộc vào những vấn đề kiểu như: bạn xinh đẹp bao nhiêu, đứng ở đâu trong xã hội hay thái độ sống nhất định phải tích cực, hoặc là có tài năng nổi trội nào đó? Điều đó là không bao giờ! Tình yêu đôi khi lại đến vào một ngày trở trời, lúc bản thân đang nhếch nhác vì những tay cầm dép, tay kéo cao ống quần để thoát được khỏi cơn mưa bất chợt chết tiệt. Cái hình ảnh kém duyên ấy, đôi khi lại là sự khởi đầu của tình yêu. Và một người đàn ông, nếu như đã nguyện ý chăm sóc cho bạn cả đời, thì nhất định sẽ không màng đến “vị trí” của bạn ở đâu giữa cuộc đời này, bởi tiếng yêu của họ đã bao gồm trong đó cả trách nhiệm gánh vác.

Tôi không có ý cổ suý cho việc ỷ lại vào đàn ông, nhưng một khi đã dám yêu và hứa hẹn thì người đàn ông đó, cần phải có đủ bản lĩnh để thực hiện được, và nhất định phải làm được. Còn chuyện có “ỷ lại” hay không, tuỳ vào từng cô gái thôi, “có người muốn vừa được ăn bánh mì vừa được yêu, cũng có những người chỉ cần được yêu thôi còn bánh mì thì bản thân tự mua là được rồi”.

Tình yêu chân chính, chẳng bao giờ mang chuyện tốt-xấu, hơn-thua ra để làm nguyên do cho việc tiếp tục hay kết thúc cả, nên hãy quên đi thứ suy nghĩ, “tình yêu sẽ còn nếu mình khác ngày xưa”. Người ta không còn muốn nắm tay bạn, chỉ đơn giản bởi đã không còn yêu, hoặc đã không thể nào tiếp tục gánh vác thêm được một cuộc đời khác nữa. Hãy hiểu cho họ, và thương cho chính mình.

Chúng ta vốn không cần phải cố gắng để trở thành “một ai đó khác”, điều đó vốn dĩ rất khó khăn và mệt mỏi. Nhưng nếu như có một ngày, bạn nghĩ rằng bản thân cần phải thay đổi, thì cũng chỉ là để những điều tuyệt vời khác sẽ đến với bạn mà thôi, hoàn toàn không phải để bản thân quay trở về với quá khứ.

Hãy cứ là chính mình, và sống cuộc đời theo cách mà bạn muốn, chắc chắn sẽ có một người đàn ông bước đến, yêu bạn, trọn vẹn cả phần đẹp đẽ lẫn điên rồ!

Thuyên Thái – Dear.vn

The post Rồi sẽ có một người đàn ông yêu cả phần điên rồ của bạn appeared first on Dear Diary.

Yêu nhau bốn năm, anh nói chia tay rồi đòi lại quà


Đắng cả lòng, mình ra trường được hai năm, yêu anh ấy từ năm ba đại học đến giờ được bốn năm rồi, anh hơn mình một tuổi, hồi đó quen nhau rồi yêu nhau từ lúc ở công ty mình đi làm gần như không lương (mình đi làm lấy kinh nghiệm nên chấp nhận mức xăng xe ăn trưa, thừa ra được có 100.000 – 200.000 chẳng đáng là bao), anh thực tập ở vị trí kế toán.

Yêu hồi sinh viên vui lắm, hồi đó cũng hay chia nhau tiền đi ăn đi chơi đi xem phim, thi thoảng anh có bao thôi, cũng không có gì là sang chảnh đâu. Đến lúc hai đứa ra trường, anh đi làm cũng bấp bênh do công việc của anh liên quan đến số liệu nhiều mà tính không cẩn thận, đổi chỗ làm tới bốn lần…lương cũng chẳng lên là bao, không như mình, từ năm thứ tư đến giờ vẫn làm một chỗ mà lương được tăng nhiều rồi nhưng anh vẫn hay mua quà tặng mình, anh bảo là:

– Yêu nhau thì quà cáp là chuyện bình thường thôi.

Mình cũng tin lời anh vì những món quà anh tặng mình không có gì đắt đỏ cả, chỉ mấy thỏi son 100.000-300.000, giày dép cũng tầm tiền ấy, quần áo cũng vậy, mà cũng không nhiều. Rồi cũng từ chính công việc anh bấp bênh, mình nhắc nhở anh nhiều về vấn đề cẩn thận trong công việc. Một, hai lần đầu anh ậm ừ nhưng nhiều lần rồi thành ra anh khó chịu, anh bảo: ” Em con gái biết gì! “, chúng mình cãi nhau, anh cũng khó chịu, một phần vì anh là con trai, hơn mình một tuổi rồi đi làm trước mình nhưng lương lại thấp hơn mình…

Có nhiều vấn đề nhưng sau cuối anh lại đổ tại mình bảo là thấy anh lương thấp rồi chê, chắc là thích ai rồi, ngày xưa có chê đâu. Đúng, ngày xưa mình không biết nên không nhắc nhở anh thật, nhưng bây giờ mình mới biết, mới nhắc nhở anh. Chính anh là người nói lời chia tay nhưng điều quan trọng nhất ở đây, anh đòi mình quà anh tặng mình từ lúc ra trường đến giờ lý do là:

– Nếu em giỏi thì em trả hết quà anh tặng em từ lúc em ra trường đi, em ra trường tự lo được thât đấy, giỏi thì trả anh xem.

Mình lúc đầu cũng tính im lặng trả thôi, nhưng thứ nào mình nhớ được, cái nào mình không dùng thì trả y nguyên, cái nào dùng rồi thì cũng quy đổi ra tiền, chỉ khoảng khoảng thôi rồi gửi lại anh, mình không ngại vì mình đi làm có tiền rồi, quà cũng không lớn lắm, nhưng anh lại lạnh lùng đưa mình một cuốn sổ ghi bìa là “Sổ chi tiêu”. Trong đó anh ghi rõ từng mục anh tiêu, từ hồi anh còn là sinh viên đến lúc ra trường đi làm, anh bảo “Thói quen này em không biết vì anh nghĩ con gái không thích con trai như này nhưng em thấy không, rõ ràng là thiếu”.

Cạn lời, đắng hết cả lòng, không còn gì để mà nói… May mà số tiền anh đưa ra cho mình xem mình đáp ứng được, không thì chắc cũng to chuyện. Mình chỉ thấy buồn cười, làm đàn ông con trai, sai thì phải sửa, không sửa lại còn nói lại con gái, cái tôi của mình lớn giờ lại giở giọng đòi quà. Người ta nói vật chất rồi sẽ làm ra, không nhiều thì ít quan trọng là tình cảm. Nhưng giờ tình cảm cũng chẳng còn, bốn năm yêu nhau để quay ra đòi nhau quà. Nhạt thật…Yêu một anh chàng kế toán là vậy à hay do mình đen…

Vân Trang – Dear.vn

The post Yêu nhau bốn năm, anh nói chia tay rồi đòi lại quà appeared first on Dear Diary.

Chào anh, em phải đi lấy chồng rồi


Anh…

Có người hỏi em : Mày còn yêu anh ta không? Sao không mở lòng yêu ai đi.

Em nói: Em không còn yêu nữa,nhưng cảm giác tổn thương đau xót vẫn còn nguyên. Anh không biết rằng, có những ngày mưa buồn lòng em lại nặng trĩu nhớ về chuyện đã qua. Em biết chuyện gì cũng có lý do riêng của nó nhưng em chưa bao giờ nghĩ mình lại có chuyện tình ngang trái vậy. Em đành buông tay anh để anh hạnh phúc bên cô ấy mà tim em vỡ nát anh à.

Anh có bao giờ nhìn dòng thời gian của mình để xem mình đã thay đổi ra sao không… Chúng ta yêu nhau thời sinh viên năm nhất đại học, cái thời vô tư hồn nhiên đến lạ. Chúng ta có biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp. Anh còn nhớ những quán cafe quen thuộc mà mình từng đến, những con đường mình từng qua không. Những ngày đi học về, em và anh chạy hàng cây số để ngắm biển khi hoàng hôn xuống, nắm tay nhau đi bộ cả mấy km dọc bờ biển.Anh còn nhớ dù trời có lạnh cóng, nắng chan chan hay mưa lớn mình cũng đến để ngắm cánh đồng vào mỗi buổi chiều tan học. Lúc đó em hạnh phúc vô cùng vì nhìn những người nông dân treo mạ rồi gặt lúa năm này qua năm khác mà mình vẫn yêu nhau vậy.

Thế là mình đã bên nhau bốn năm học Đại học như vậy đó anh. Khi ra trường, khi biết anh vào miền Nam xin việc em cũng xin gia đình đi theo anh. Nhưng không may anh trúng tuyển còn em thì không.Rồi kể từ đó mọi chuyện đã thay đổi. Cô ấy làm cùng trường với anh, quan tâm anh và ngõ lời yêu anh mặc dù biết anh đã có em. Cô ấy có mọi thứ mà em không có bên cô ấy anh sẽ chẳng phải suy nghĩ những bộn bề lo toang của cuộc sống. Còn với em thì ngược lại. Nhưng anh nói đó chỉ là một phần vì anh đã yêu cô ấy sợ mất cô ấy. Anh có biết những câu nói đó như xé nát tim em. Sài gòn thật đáng sợ anh à, khiến cho con người thay đổi đến vậy.

Em đã ngục ngã và đứng dậy như thế nào anh không hề biết. Bạn bè hay gia đình khuyên em nên về nhà… Nhưng vì sự bướng bỉnh muốn chứng tỏ mình mạnh mẽ em đã tiếp tục công việc và cuộc sống ở nơi này. Có đều anh không biết em yếu đuối ra sao,em khóc mỗi đêm…khi bệnh em muốn biến mất khỏi cuộc đời này.

Em không hận anh đã phản bội em,không hận anh đã thay lòng đổi dạ,bỏ rơi em giữa thành phố đáng sợ này mà đều em hối hận nhất là thanh xuân của em 5 năm anh à. Em đã vì một người mà bỏ qua rất nhiều người để rồi anh buông tay em nhẫn tâm lắm. Giờ còn lại là sự tổn thương. Anh à, thời gian không xoá bỏ sự tổn thương đâu, nó chỉ giúp em làm quen với sự tổn thương đó thôi. Em biết bây giờ, em nói gì thì mọi chuyện cũng chẳng thay đổi chi vì em và anh đã khác rồi.

Có chăng vì sự tổn thương đó, vì cô đơn đó,vì hàng ngày em vẫn thấy anh và cô ấy hạnh phúc vui vẻ đăng hình trên Facebook mà em đã quyết định con đường này không… Em nhận ra một điều là : đúng người không bằng đúng thời điểm. Em tặng anh câu chuyện này, đôi lúc là một phần câu chuyện của em.

Bạn tôi chuẩn bị cưới chồng tôi hỏi nó như này.

Mày có yêu anh ta không?

Không, à không biết. Tao đâu có nhớ nổi cái cảm giác yêu một người là thế nào nữa đâu.

Thế sao mày đồng ý lấy anh ta?

Nhà tao có bà dì ế ở vậy đến già. Cháu chắt cũng chăm chút nhưng mà cô quạnh lắm. Mỗi lần về thăm lại thấy thương. Giàu có mà cô đơn. Tao thà không giàu chứ không muốn sống một mình.

Thế mày không sợ người ta buồn vì mày không yêu người ta à?

Tao vẫn đang cố gắng để yêu anh ta mà. Chỉ đơn giản vài câu em yêu anh, nhớ anh. Không lừa dối, không ngoại tình. Có gì là khó. Rồi dần dần thì cũng nảy sinh tình cảm thôi. Anh ấy tốt, rất tốt. Sớm muộn gì thì tao cũng vì cái tốt đó mà thương anh ấy. Tao nghĩ thế.

Ừm…

Thế bạn tôi đi lấy chồng. Không nuối tiếc cũng chẳng có tham vọng gì hơn. Có thể vì đã yêu và chịu đủ nhiều thương đau trước đó, nên hoá ra chẳng cần gì ngoài cuộc sống bình yên. Từ ngày lấy chồng đi làm như đi chơi, dăm ba hôm lại thấy xách vali lên đi du lịch cùng chồng. Đời chẳng có gì phải lắng lo.

À thì hoá ra, người ta không yêu một người vì cô đơn, nhưng lại có thể vì cô đơn mà ở lại bên một người.Năm 18 tuổi, nó yêu một người chết đi sống lại. Vật vã đau khổ đến hoá điên vì một thằng. Thế rồi tự mình đứng dậy, tự mình đi lên. Gặp chồng chỉ 1 tuần rồi yêu, yêu nhau được 4 tháng thì về nhà xin cưới.

Đêm trước hôm lên xe hoa, còn bảo với tôi: “Đừng có dại mà theo đuổi người mình yêu, chẳng qua là cái không có được bao giờ cũng đẹp đẽ, nhưng chỉ là trong tưởng tượng thôi. Thực tế thì thứ phù hợp nhất với mình mới là cái tốt đẹp nhất. Một người phụ nữ nhất định phải chọn cho mình một đôi giày thật vừa vặn, chứ không phải một đôi giày đẹp mà đau chân. Đi lâu sẽ đau lắm đấy, vừa vặn bao giờ cũng tốt hơn. Không những là đi đứng mà còn có thể bay nhảy.”

Đời người rốt cuộc là có thực sự cần đến tình yêu hay không?

Bởi cuối cùng thì yêu cũng sẽ biến thành thương, cái thứ nghĩa tình thực sự giúp người ta ở lại bên nhau đến hơi thở cuối cùng. Chúng ta, thực ra không cần một người để yêu, mà là cần một người để thương và được thương đến suốt đời…

Chào anh, em phải đi lấy chồng rồi.

Vân Trang – Dear.vn

 

The post Chào anh, em phải đi lấy chồng rồi appeared first on Dear Diary.