Bật khóc vì câu nói của chồng trong ngày sinh con


Sinh con cho chồng là điều mà bất cứ người phụ nữ nào cũng muốn làm. Ngay khi cưới, tôi cũng thích trẻ con nên nhanh chóng có thai. Chồng tôi khi biết tin tôi có bầu thì mừng lắm. Anh cứ cười mãi rồi còn gọi điện báo tin mừng cho bố mẹ hai bên.

Những ngày tháng mang thai tôi được chồng chiều chuộng như công chúa. Tôi không phải đụng tay vào việc gì kể cả cắm nồi cơm điện. Không những thế chỉ cần tôi nói thèm gì là chồng tôi đi tìm cho bằng được. Anh cũng chẳng bao giờ dám nặng lời vì sợ tôi buồn thì con sẽ xấu xí.

Anh chiều tôi đến mức mang thai 9 tháng mà tôi tăng lên 30 kg. Cả người tôi tròn vo, mặt mày béo núc ních. Tôi thường hay nhìn mình trong gương rồi hỏi chồng có thấy chán cơ thể tôi bây giờ không? Anh đều gõ đầu nói tôi ngốc. Anh chỉ cần mẹ con tôi khỏe mạnh là đủ rồi. Và cũng vì lo cho con nên từ khi biết tôi mang thai chồng tôi cũng không đụng vào người tôi nữa. Có đôi lần tôi muốn quá nên gợi ý nhưng đều bị anh gạt ra.

Giờ thì tôi sinh con đã hơn 1 năm. Hơn 1 năm đó chồng tôi quấn quýt không rời thằng bé. Với anh con luôn là số một. Có hôm con bệnh anh còn địu con lên công ty để vừa làm vừa chăm chứ nhất quyết không để ở nhà cho bà nội chăm giúp. Anh chăm con kĩ đến mức gần như không cần tôi nữa. Vì thằng bé bú sữa ngoài, lại được bố chăm nên tôi có thời gian dành cho chính mình.

Tôi tập yoga, tập gym để cơ thể săn gọn trở lại. Tôi cũng tìm mọi cách để xóa những vết rạn trên bụng. Tuy nhiên, chuyện ái ân vợ chồng vẫn không diễn ra.

Lúc đầu tôi còn nghĩ rằng có thể chồng vừa làm việc vừa chăm con quá mệt mỏi nên không còn hứng thú nữa. Nhưng giờ thằng bé đã hơn 1 tuổi và đi nhà trẻ rồi nhưng anh vẫn không đụng vào tôi. Tôi hay hỏi vì sao thì anh nói anh chỉ muốn dành hết sự quan tâm cho con và bảo tôi ráng đợi khi con lớn hơn một chút nữa. Ban đầu tôi còn tin nhưng càng về sau tôi càng không tin được nữa.

Vợ chồng tôi vẫn trò chuyện, cười đùa bình thường nhưng cứ tối là anh lại bế con vào phòng ngủ trước. Có nhiều lần tôi chủ động vào ngủ cùng nhưng anh lại đuổi ra vì “hít hết không khí của con”. Có lần tôi cố tình đợi tới khuya khi thằng bé ngủ say để tiếp cận anh nhưng cũng bị anh mắng là ham hố, không để anh nghỉ ngơi.

Đã có khoảng thời gian tôi theo dõi vì nghĩ anh ngoại tình nhưng chẳng thu được kết quả gì. Cuộc sống vợ chồng không tình dục cứ thế trôi qua khiến vợ chồng tôi bắt đầu có khoảng cách.

Hôm qua, tôi quyết định thử mồi chài anh bằng một bộ váy ngủ đỏ mỏng tang. Dĩ nhiên tôi đã chuẩn bị sẵn sàng cho mọi việc bằng cách gửi thằng bé ngủ với bà nội một đêm. Chồng tôi khi nghe nói đưa thằng bé cho nội thì hằn học lắm. Tôi ôm anh lại, kéo anh vào phòng nhưng anh hất tôi ra. Tôi gào lên hỏi anh vì sao? Tôi chịu hết nổi rồi nếu cứ thế này chắc tôi sẽ làm đơn ly hôn.

Chồng tôi hơi sững một chút khi thấy phản ứng của tôi. Rồi anh nói: “Anh cần thời gian để quên đi cảnh em đang sinh con. Nó ám ảnh khiến anh không còn cảm giác với em nữa. Nếu em không chịu đựng được thì có thể làm gì tùy em miễn là để con cho anh”.

Nói rồi anh đi xuống phòng nội bế con lên. Tôi nằm cuộn tròn trong chăn khóc nức nở. Ngày sinh, anh đã ở bên tôi, nắm tay tôi, động viên tôi. Tôi không ngờ đó cũng là giây phút khiến anh mất cảm giác với tôi. Tôi phải làm sao để cứu vãn tình hình này đây? Tôi vẫn còn yêu chồng lắm.

Mỹ Trinh – Dear.vn

The post Bật khóc vì câu nói của chồng trong ngày sinh con appeared first on Dear Diary.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu


Tôi có hỏi chồng mình, lúc e trong phòng mổ chờ sinh bé a đang làm gì? A trả lời là ngủ

Nếu ai đã đọc thì nên đọc cho hết nhé . Xin cảm ơn!

Trước khi đọc, tôi cũng phải nhấn mạnh là, trường hợp phía dưới bài viết này, không phải là tất cả. Kể cả với chính tôi. Các ông chồng, câu chuyện này là dịch, trên mạng, không phải tôi viết hay bịa ra.

Trước tiên, về mặt sinh lí, người phụ nữ phải trải qua một cơn đau thập tử nhất sinh.

Tôi đã từng hỏi rất nhiều người phụ nữ trải qua sinh nở, họ đều nói, sinh thường đau đến cỡ nào, đau cỡ bác sĩ dùng dao rạch tầng sinh môn mà không dùng đến thuốc tê bởi vì những cơn đau khi sinh đã vượt qua nỗi đau đớn cắt da cắt thịt kia rồi.

Còn sinh mổ đau đến cỡ nào? Bạn bước ra từ phòng mổ, trên bụng có một vết sẹo dài đến mười mấy phân, khi hết thuốc tê chỉ cần hơi cử động đã đau buốt ruột gan. Đi vệ sinh hai chân đều không ngừng run rẩy, đi tiểu được một nửa phải dừng lại một lát, hít thở sâu mới có thể đi tiếp.

Nằm trên bàn mổ, đèn bật sáng, được tiêm một liều thuốc tê nửa thân dưới, sản phụ hoàn toàn có ý thức, mắt mở đăm đăm cảm nhận được bác sĩ dùng dao, rạch từng lớp từng lớp da bụng, rạch tử cung để đưa đứa bé ra ngoài. Giống như một linh kiện điện tử bị tháo ra, sau đó lại được ráp lại.

Lúc này, cái phụ nữ cần chính là sự nhẫn nại, dịu dàng vô điều kiện của chồng bên cạnh, hiểu được sự đau đớn và cô đơn của vợ khi vượt cạn.

Thế nhưng có những người chồng lại không làm được.

Đến hai bệnh viện sản nổi tiếng ở thủ đô, chúng tôi đứng ở ngoài cửa phòng sinh, quan sát xem khi người vợ đang đau đớn sinh con thì các ông chồng đang làm gì.

Thì ra những tình tiết như ngôn tình trên phim đều là bịa đặt. Trong phim, khi sản phụ ở trong phòng sinh, người chồng ở bên ngoài vô cùng nóng ruột, vò đầu bứt tai, đi qua đi lại, thi thoảng lại ngóng qua tấm cửa kính nhìn vào phòng sinh. Chỉ cần có một chút động tĩnh là lập tức xông lên hỏi y tá, vợ tôi thế nào rồi, cô ấy có làm sao không?

Hiện thực hoá ra phũ phàng hơn rất nhiều, hành động nôn nóng đó không phải của chồng mà là của bố mẹ sản phụ. Họ một giây cũng không ngồi yên, đứng trước cửa phòng sinh, căng thẳng chờ đợi.

Còn đại đa số các ông chồng, đều ngồi trên ghế, căng thẳng….. chơi game. Có người ngồi trên ghế chơi điện thoại, có người còn trực tiếp đứng trước cửa thang máy, đơn giản vì ở đó có ổ cắm sạc điện thoại.

Tôi nhìn thấy một anh chàng béo đứng trước phòng chờ sinh gọi điện thoại cho vợ.

Anh ta nói:

– Alo, em nằm ở giường nào, giường số 12 hả? Em mau hỏi bác sĩ xem anh và mẹ đợi em ở trước phòng sinh hay là về nhà đợi? Dù sao cũng chẳng biết em khi nào mới sinh, cả nhà lại không được vào. Anh đưa mẹ xuống lầu đi ăn cơm, có chuyện gì em nhờ y tá đi. Lát có gì gọi cho anh.

Điện thoại còn chưa cúp, đã thấy anh ta và mẹ gấp rút lao đến trước cửa thang máy, kịp thời chen vào cánh cửa thang máy còn chưa kịp đóng lại. Tôi chưa từng gặp một người béo nào lại chạy nhanh như thế.

Tỉ mỉ quan sát, tôi phát hiện ra khi ngồi đợi sinh, trang bị của người nhà cũng không giống nhau.

Đàn ông đợi vợ, vật tuỳ thân gồm có: điện thoại, ví tiền, thuốc lá, nước, sạc dự phòng…

Còn mẹ đợi con gái sinh, vật đem theo lại là quần áo, khăn, đồ ăn, canh nóng, nước sôi…

Chúng tôi còn nhìn thấy một màn, khi người mẹ còn nằm trong phòng mổ, đứa trẻ được đưa ra ngoài trước.

Chồng và mẹ chồng lập tức vui mừng lao đến, đem theo điện thoại quay phim, chụp ảnh cả một đoạn hành lang, âu yếm gọi con:” Con yêu, nhìn bố, cười một cái nào…”

Chụp ảnh cả nửa ngày mới nghĩ ra, hình như quên mất chuyện gì đó. Lúc này mới hỏi:” Thế vợ tôi đâu rồi?”

Khi phỏng vấn một bác sĩ nổi tiếng của bệnh viện sản, cô ấy nói có một chuyện làm cô ấy có ấn tượng rất sâu, vào mùa đông, đúng ca trực của cô ấy, có một người phụ nữ vừa sinh xong. Chồng và gia đình chồng lập tức chạy đi chụp ảnh đứa bé, còn hỏi mật mã wifi để đăng lên mạng xã hội.

Sản phụ một mình nằm trên chiếc giường trong phòng hồi sức. Lúc ấy trời rất lạnh, người phụ nữ đó không ngừng run rẩy. Bố của sản phụ lập tức cởi áo ngoài ra đắp cho cô ấy. Người ông ấy rất gầy, bên trong mặc độc một chiếc áo cộc tay.

Còn người chồng, vừa cao vừa to, mặc áo len áo khoác lại không hề nghĩ đến chuyện nên làm chút gì đó cho vợ mình.

Thực sự, một người đàn ông yêu hay không yêu bạn, chỉ có đến khoa sản mới biết. Khoa sản là nơi có thể nhìn ra được thứ tự quan trọng nhất trong lòng người đàn ông.

Rốt cuộc là vợ quan trọng hay con quan trọng?

Một bác sĩ nói, cô ấy làm việc đã 10 năm, đỡ đẻ cho khoảng trên 1000 đứa trẻ. Chỉ có một người đàn ông, trong quá trình chờ sinh rớt nước mắt nhờ cô ấy, bác sĩ, làm ơn giúp vợ tôi đỡ đau đớn đi một chút có được không?

Có rất nhiều người chồng, rất nhiều bà mẹ chồng, điều họ quan tâm nhất chỉ là trong quá trình sinh, làm thế nào mới tốt cho đứa trẻ.

Ví dụ như có những người nghe nói tiêm thuốc giảm đau không tốt cho đứa trẻ, thế là họ hỏi bác sĩ, không tiêm có được không?
Giữa vợ và con, có những người chồng sẽ chọn con?

Vậy rốt cuộc vợ và tiền cái nào quan trọng?

Có người sẽ chọn tiền.

Ví dụ như nghe bác sĩ nói, tiêm thuốc gây tê màng cứng là chi phí phát sinh, không nằm trong diện bảo hiểm, nghe xong giá tiền, có người sẽ ngập ngừng hỏi vợ, em có chịu đau được không?

Hoặc ví dụ, sinh mổ đắt hơn sinh thường, có người chồng sẽ nói, em cố một chút, chúng ta không mất tiền oan.

Đối với họ, cảm giác của vợ, sự đau đớn của vợ đều không đáng giá.

Vậy rốt cuộc vợ quan trọng hay mẹ họ quan trọng hơn?

Trường hợp khoa sản thường gặp nhất là có lúc, người vợ đau quá muốn sinh mổ, người chồng vốn đã mềm lòng chuẩn bị kí cam kết. Kết quả mẹ chồng nói, vẫn là sinh thường tốt cho đứa trẻ, hơn nữa trong vòng hai năm có thể sinh tiếp, cố đẻ thường đi.

Chồng lập tức liền buông giáp đầu hàng, nghe lời mẹ, điều này làm người vợ vô cùng tuyệt vọng.

Có lúc người vợ đau vô cùng, không chịu được rên la to tiếng, chồng vốn dĩ cũng rất thương xót vợ.

Kết quả mẹ chồng bên cạnh nói, đau đến thế hay sao, mẹ ngày xưa vừa sinh đã lập tức ra đồng, con gái bây giờ tiểu thư quá.
Chồng lập tức nói theo, cũng phải, đàn bà ai cũng phải đẻ, có phải mình em biết đẻ đâu. Những lời này tính sát thương còn hơn cả bị trúng một đao.

Suy cho cùng, đàn ông làm như vậy, khiến phụ nữ buồn là vì họ không hề xem vợ là người thân yêu nhất, thậm chí còn không xem vợ là người một nhà. Em xem anh là chồng, anh lại chỉ xem em là máy đẻ. Và máy đẻ thì không biết đau.

Khi mới kết hôn, đàn ông ai cũng thề non hẹn biển, bất kể ốm đau hay khoẻ mạnh, giàu có hay nghèo khó, đều sẽ vĩnh viễn yêu, tôn trọng, bảo vệ cô ấy suốt đời… Mấy lời này trong thời khắc vợ sinh con, rất nhiều người dường như đã quên sạch sẽ.
Chỉ có lúc sinh con, phụ nữ mới có thể nhìn ra được con người thật của chồng mình.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu. Và giá như người đàn ông nào cũng nếm thử nỗi đau đớn của vợ, có lẽ sẽ không còn những người mẹ trầm cảm
Tóm lại, đọc để biết đi các ông, nếu còn chưa thương vợ lắm!

Bảo Anh – Dear.vn

The post Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu appeared first on Dear Diary.

Không thể nào quên… dù người yêu cũ đã lấy chồng sinh con


Tôi vốn là một chàng trai mà người ta vẫn thường xếp vào thể loại hư hỏng của xã hội. Học hết 12 thì nghỉ, đi làm công cho người ta, hút thuốc, thích nhậu nhẹt, nhưng có bề ngoài chau chuốt ưa nhìn nên vẫn có nhiều cô “xin đổ”. Tôi tình cờ gặp em trong một lần đi học ké lớp tại chức của thằng bạn, em nhan sắc bình thường, con nhà gia giáo có học thức và đặc biệt rất hiền lành.

Em chủ động làm quen tôi bằng cách giả vờ nhầm số, tôi cũng thừa biết nhưng vẫn qua lại nhắn tin với em. Em thuộc dạng dưới mức tiêu chuẩn bạn gái của tôi, hơi tròn người, mộc mạc không bao giờ trang điểm, tôi đã từng nghĩ chỉ đùa ghẹo em cho vui vì em tầm thường quá, chẳng bằng một góc các cô gái nóng bỏng nồng nhiệt vây quanh tôi hàng ngày.

Ông trời rất biết bù đắp cho em những thứ khác, em khá thông minh và giỏi nắm bắt cảm xúc. Chỉ nhắn tin chuyện trò với em vài lần, gặp mặt thêm hai lần, nhưng trong lòng tôi đã bắt đầu nhen nhóm dành cho em một tình cảm kì lạ. Tôi luôn muốn nói chuyện với em mọi lúc mọi nơi, muốn nghe giọng em và cách em thường pha trò khiến tôi cười không ngớt.

Lần đầu gặp tôi nghĩ em kiêu kì bao nhiêu, thì dần dần tôi lại càng muốn gần gũi em bấy nhiêu. Từ một người chỉ muốn trêu em cho vui, tôi dần chuyển sang chủ động gạ gẫm em hơn, tôi rất tự tin và vẫn nghĩ em đã thích tôi rồi!

Thế nhưng vào cái ngày tôi quyết định hỏi em làm bạn gái, em lại thản nhiên từ chối tôi và bảo muốn suy nghĩ lại. Tôi sốc thật sự, bao nhiêu bản lĩnh đàn ông trong tôi bay biến hết, tôi chưa bao giờ thất bại trước bất cứ cô gái nào, huống chi với một người bình thường như em.

Bạn bè tôi chê em kém nhan sắc, bù lại tính tình dễ thương và hòa đồng. Phải nói thêm rằng gia đình em rất giàu có, ngược lại với gia cảnh khó khăn của tôi, nhưng em không bao giờ tỏ thái độ coi thường mà còn rất ý nhị tinh tế. Và tôi đã trở nên yêu em cuồng say mãnh liệt từ lúc nào không biết!

Quen nhau hơn một năm, dù chưa từng chấp nhận làm bạn gái tôi, em vẫn đồng ý quan hệ với tôi và tôi biết được em không còn trong trắng. Hôm đó em đã khóc rất nhiều, hỏi tôi có bất ngờ và khinh rẻ em không? Thú thật tôi đã từng quan hệ với bao nhiêu cô gái, chuyện trinh tiết với tôi không quan trọng, nhưng tôi bất ngờ vì em vốn là một người gia giáo.

Rồi em kể em đã trao lần đầu cho bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng em, yêu em nhưng em lại không có tình cảm, em chỉ muốn trả nợ ân tình mà bạn ấy dành cho. Vì điều đó em không dám gần gũi tôi, người em yêu. Biết được tình cảm em dành cho tôi, trong lòng tôi cảm thấy vui sướng tột cùng hơn cả chinh phục được ngàn cô gái khác!

Tôi cố gắng thay đổi bản thân, bớt nhậu nhẹt, bỏ thuốc lá và chăm chỉ làm ăn để xứng đáng với em hơn. Em cũng thường giúp đỡ tôi nhiều về tiền bạc. Tôi vẫn thầm mong sau này có thể đáp trả lại ân tình của em một cách vinh quang nhất, tôi yêu em vô cùng.

Rồi biến cố xảy đến khi trong một lần sơ suất, em đã mang bầu. Lần ấy vì đã dùng thuốc tránh thai khẩn cấp trước đó nên tôi không mua thêm cho em dùng nữa. Ngày em thông báo tin đó với tôi, cái thai đã được gần 6 tuần.

Tôi vừa ngỡ ngàng vừa lo lắng nhưng rất thương em. Gia đình em sẽ không đời nào chấp nhận một chàng rể thấp kém như tôi cùng việc ăn cơm trước kẻng ấy. Dù vậy, tôi vẫn quyết định hỏi cưới em làm vợ, hứa sẽ chăm sóc và bao bọc cho em suốt đời.

Nhưng người con gái tôi yêu lại một lần nữa làm cho tôi ngỡ ngàng. Em cương quyết nói không và bảo sẽ bỏ thai cũng như đoạn tuyệt mối quan hệ này.

Em không cho tôi gặp mặt, tôi đã cầu xin em đừng bỏ con. Nhưng em dường như biến thành một con người khác, lạnh lùng, vô cảm. Em bảo em sợ gia đình em không chấp nhận, sợ dị nghị và điều tiếng xã hội.

Sự đời nghiệt ngã, một thằng đàn ông như tôi lỡ làm bạn gái có bầu lại phải là người đòi cưới, còn em thì chọn cách phá thai để bảo toàn danh tiếng.

Vì quá yêu em, tôi đành chấp nhận để em bỏ con. Nhưng lại một lần nữa em khiến tôi van xin khổ sở khi không đồng ý để tôi đưa đến bệnh viện. Em bảo sẽ đi với bạn của mình, em cương quyết tránh mặt tôi. Sau đó tôi tình cờ biết được, người đưa em đi phá thai chính là anh bạn thanh mai trúc mã của em chứ không phải ai khác, tôi đã thất vọng vô cùng.

Sau khi phá thai, sức khỏe của em dần ổn định. Lúc này em không tránh mặt tôi nữa mà cởi mở với tôi hơn. Nhưng em nói chúng tôi chỉ là bạn bè vì khoảng cách giữa chúng tôi quá lớn. Mỗi lần thấy tôi là em sẽ nhớ đến một sinh linh mà em đã từ bỏ.

Một thời gian ngắn sau thì em thông báo cho tôi biết rằng em sắp sửa lấy chồng. Chồng của em không phải ai khác, chính là anh bạn thanh mai trúc mã, cũng chính là người đàn ông đầu tiên của em.

Tôi hẹn gặp người yêu cũ lần cuối trước khi em trở thành vợ của kẻ khác, miễn cưỡng em đồng ý. Tôi và em nói chuyện với nhau được hơn mười phút thì chồng sắp cưới của em điện thoại tìm em. Khi anh ta đến, không hiểu hai người nói với nhau những gì mà anh ta mắng chửi em rất thậm tệ rồi bỏ đi trước.

Hôm ấy trời mưa rất to, nhìn em đứng dưới cơn mưa bật khóc, tôi thật lòng không chịu được. Người con gái luôn kiêu hãnh và khiến tôi cảm phục bỗng trở nên yếu đuối lạ lùng trước mặt gã đàn ông ấy. Thì ra đây chính là lí do người yêu cũ chia tay tôi, hóa ra em chỉ lạnh lùng trước tôi, còn trước mặt gã đàn ông đó thì em lại yếu đuối và nhỏ bé đến vậy.

Thấy anh ta đối xử với em như vậy, tôi đã gọi điện cho em và nói với em rằng, tôi sẽ đưa em đi thật xa, chỉ cần em chọn tôi. Nhưng, người yêu cũ đã phũ phàng từ chối tôi, em nói em chọn anh ta…

Tôi đã rất đau đớn và phải quyết tâm mới có thể quay lưng bỏ đi, tôi đã khóc rất nhiều. Người con gái tôi yêu nhất lại phụ bạc tôi. Người con gái đã từng hi sinh vì tôi, nhịn ăn nhịn mặc để lo cho tôi khi tôi mất việc, khi tôi ốm đau, người mà tôi đã luôn nghĩ sẽ lấy về làm vợ… Tất cả mọi thứ tựa như một giấc mơ, hệt như cái cách mà em bước vào đời tôi vậy, không thể nào lường trước.

Kể từ hôm ấy, mọi tin nhắn cuộc gọi của tôi, người yêu cũ đều không hồi âm lại. Tôi không còn tha thiết sự tán tỉnh của bất kì cô gái nào, không còn muốn làm việc gì. Đâu đâu trong mắt tôi cũng hiện hình bóng em.

Tôi vẫn âm thầm dõi theo cuộc sống của em, rồi em làm đám cưới, em có bầu. Lần ấy, biết được chồng em đi công tác xa, tôi đã tìm đến nhà và đứng bên ngoài rất lâu. Em mang thai nên xanh xao thấy rõ, thú thật, tôi rất ghen tị xen lẫn thù hằn với anh ta. Em sẽ sinh con cho anh ta, còn con của chúng tôi thì sẽ không bao giờ được chào đời.

Em vẫn nhắc lại với tôi rằng tình cảm giữa chúng tôi đã hết, tôi hãy tìm một ai khác để yêu, một cô gái xinh đẹp hơn, nóng bỏng hơn. Nhưng người yêu cũ đâu biết rằng tôi chỉ muốn một người vợ như em, hiền lành, dịu dàng. Em không có nhan sắc nhưng em biết cách làm người khác cảm thấy ấm áp.

Cho đến ngày hôm nay nghĩ về khoảng thời gian có em trong đời, tôi vẫn biết lòng mình còn yêu em rất nhiều. Ngày con gái em tròn 3 tuổi, tôi đánh liều gọi điện chúc mừng, không ngờ em lại nghe máy.

Rồi tôi vô tình phát hiện ra em và chồng đã ly thân một thời gian, con gái em cũng gửi người khác nuôi, có lẽ trong điện thoại, em không còn sôi nổi như trước và cách nói chuyện cũng có phần e dè.

Tôi đã đến ngõ nơi em sống để theo dõi cuộc sống của em hàng ngày. Nhìn em, một lần nữa, tôi lại muốn chinh phục em lại từ đầu, muốn lo lắng cho em, chăm sóc cho cả con bé có đôi mắt giống em y hệt, một đôi mắt buồn và luôn chực khóc.

Em không đón nhận cũng không từ chối tôi. Nhưng em chỉ đồng ý nhắn tin gọi điện chứ không chịu gặp mặt. Qua điện thoại, em không bao giờ nói về cuộc sống hiện tại của em cũng như về cuộc hôn nhân đã tan vỡ.

Tôi cảm nhận em vẫn giữ một khoảng cách nhất định với tôi. Còn tôi, khi đứng trước em, lúc nào cũng hồi hộp bần thần như chàng trai mới biết tương tư. Liệu tôi có nên theo đuổi em một lần nữa không hả mọi người? Hay để tất cả chôn vùi thành quá khứ?

Giấu tên – Dear.vn

The post Không thể nào quên… dù người yêu cũ đã lấy chồng sinh con appeared first on Dear Diary.

Khi yêu đừng hi sinh quá nhiều


Tôi có một người bạn. Cùng tuổi. Vừa lấy chồng được gần 3 tháng. Người Hà Nội, xinh đẹp, ngoan ngoãn, gia đình cơ bản. Nó giống như một cô công chúa trong trắng. Trong ánh mắt nó chẳng hề tồn tại bất cứ hạt sạn bụi nào của xã hội này.16 tuổi, nó yêu người đàn ông đang là chồng nó hiện tại. Người đó sống ở Sài Gòn, nhưng ra Hà Nội chơi vài lần. Quen nhau, tìm hiểu nhau, tán tỉnh nhau ,rồi yêu nhau.

Như thường thấy ban đầu mới yêu chắc chắn sẽ rất ngọt ngào, rất hạnh phúc và tràn ngập “màu hồng” đúng nghĩa. Nhưng không! Người yêu nó chưa bao giờ chiều chuộng nó , chưa bao giờ lo lắng cho nó quan tâm nó , chưa bao giờ nghĩ xem nó thực sự cần gì ở mối quan hệ này , chưa bao giờ biết được nó cô đơn trong cuộc tình này như thế nào. Gần 5 năm yêu nhau , chưa bao giờ ngày lễ biết tặng cho nó một bông hoa , càng chẳng bao giờ chúc nó cái gì ngay cả ngày sinh nhật. Tết cũng chẳng hỏi han gì nó hay gia đình nó. Nói như vậy hẳn ai cũng hiểu được nó đã và đang phải chịu đựng như thế nào.

Nhiều khi hai đứa ôm nhau ngủ, nó ước một lần được người yêu nó quan tâm như người yêu mình quan tâm mình. Nghĩ tội cho nó. Nhưng cũng không biết làm sao, rồi hai đứa lại ôm nhau khóc vì thương nhau.

Người yêu nó là công an, hơn nó 6 tuổi, người Sài Gòn, vô cùng bảo thủ gia trưởng, còn vũ phu ( cái này mãi gần cưới mình mới biết). Nhiều khi khuyên nó bỏ quách đi, Ở ngoài Hà Nội bao nhiêu người theo đuôi sao cứ phải yêu xa, cứ phải đâm đầu vào cái thằng đàn ông có bờ mông đàn bà kia. Nó chỉ nói tao biết tao ngu , nhưng tao không làm được, không bỏ nó được, có lẽ kiếp trước tao nợ nó quá nhiều nên kiếp này phải trả. Mình bảo số phận 60% con người quyết định, nó không được nghĩ như vậy. Nó chỉ lắc đầu, không nói gì.

Suốt 1 năm gia đình nó thúc giục cưới xin, vào tháng 8 chúng nó cũng cưới nhau.
Nó có bầu 3 tháng. Nhưng bản thân tôi cũng chẳng biết nên buồn hay vui cho nó.

Đi chụp cưới thì chửi vợ lên chửi vợ xuống, kể cả là trước mặt bao nhiêu người cũng kệ. Cái ngày nó đi thử váy, nó đi một mình rồi gọi facetime cho tôi, mỗi lần mặc xong lại hỏi mình ” Được không cái này đẹp không? “ là lại thấy ức thay cho nó, chắc thằng kia lại bảo bận kệ nó. Đi khám thai cũng một mình, đi thử đồ một mình , đi mua đồ đạc cho phòng cưới cũng một mình. Tự hỏi sao nó lại có thể làm được.

Sự việc không quá kinh khủng cho đến hôm 1 giờ đêm, trước ngày cưới 10 ngày, nó gọi cho mình khóc như điên như dại, đến mức tiếng nó khản lại và đau quằn quại lên. Chồng nó đánh nó đến mức đi viện. Chỉ vì thua bạc, say rượu đấy. Và đến giờ đó mình mới biết là lần nào say thằng chồng nó cũng đánh chứ không phải lần đầu. Mình cầu xin nó huỷ hôn. Cuộc đời không bao giờ muộn để làm lại cả. Nhưng nó sợ, sợ tai tiếng, sợ không sống nổi, sợ mất thằng đó. Một cô công chúa trong sang, lý lịch sạch sẽ lại đi bỏ chồng – xã hội thế đấy !

Ngày vào Sài Gòn cưới nó, mưa thê thảm, nó còn bảo mình chắc ông trời thương tao đó mày ạ. Chẳng biết chúc nó ra sao, nhìn nó khoác tay chồng nó mà chỉ muốn chạy lên kéo tay nó book vé về Hà Nội luôn và ngay. Những tháng ngày làm dâu và bị mẹ chồng ghét thì khỏi bàn. Bầu bí vẫn cặm cụi làm hết mọi việc trong nhà, đương nhiên vừa làm vừa ăn chửi. Chồng nó nhiều hôm đi qua đêm không về. Nó chẳng tâm sự được với ai ngoài tôi. Chẳng biết đã bao lần khuyên nó mà chẳng được. Chán nản thực sự, thấy ghét cái tính nhu nhược của nó. Nó chỉ biết hi sinh và tha thứ. Chồng nó đi gái gú cả làng cả xóm biết, đương nhiên nó biết nhưng nó cho qua hết.

Rồi đến hôm Chủ Nhật tuần trước, sau khi làm xong việc nhà, nó đi mua ít đồ cho em bé và chồng nó, thì thấy chồng nó đi vào nhà nghỉ với một em trông rất ngọt nước. Nó sốc đúng nghĩa trăm nghe không bằng một thấy. Nó đi theo thì ngã xe phải vào bệnh viện. Do phúc lớn mạng lớn em bé không sao và nó cũng chỉ trầy xước bên ngoài. Không thấy chồng, cũng không thấy bố mẹ chồng mặc dù gọi không biết bao nhiêu cuộc gọi. Nó về nhà khóc lóc đủ thứ trách chồng nó không thương nó nhưng còn con cơ mà các thứ. Chồng nó chỉ buông mỗi câu ” Chắc gì phải con của tao? Nhỡ mày ở Hà Nội có ngủ với thằng nào thì tao biết được à? “. Bố mẹ chồng nó cũng hùa theo, còn đuổi nó đi. Nó gọi điện cho mình và mình gọi cho bố mẹ nó, mẹ nó book vé đón nó về ngay lập tức, không nghĩ con gái mình chịu nhiều đau khổ như vậy. Chồng nó từ khi nó về nhà mẹ đẻ đến giờ cũng không một cuôc gọi nào cả. Bạc bẽo không còn lời nào tả.

Nó nói với mình từ nay sẽ sống vì con, nó ngộ ra nhiều thứ, và nó thấy sợ, sợ cái quãng thời gian nó hi sinh đau đớn thế nào. 5 năm bên nhau, chưa một lần chồng nó hỏi nó em muốn ăn gì hay em có mệt không.

Vậy nên các chị ạ! Đừng hi sinh quên bản thân mình nữa, trên đời này không phải ai cũng may mắn gặp được người đàn ông tốt. Đừng nghĩ mình có thể thay đổi được người ta. Giả tạo bạc bẽo lắm! Sống vì mình đi, thương mình đi, sáng suốt lên, đừng vì sợ thị phi, sợ không làm được mà sống chịu đựng cả đời. Ai bị dồn vào đường cùng cũng sẽ phải tự đứng lên mà thôi!

Thu Trang – Dear.vn

The post Khi yêu đừng hi sinh quá nhiều appeared first on Dear Diary.