Tất cả cũng chỉ vì mội người, người chưa từng làm cho ta bất cứ điều gì


Có những điều chúng ta không hiểu, cả đời này cũng không hiểu được đó chính là tình cảm của một người này dành cho một người khác. Có khi là một mối tình rất đẹp rồi lại chia xa, cũng có khi cả một đời tình yêu vốn dĩ cũng chỉ là của một người, giữa cuộc sống đang hối hả này, còn có biết bao nhiêu người đang âm thầm chờ đợi một ai đó, có biết bao nhiêu người đang mơ chung một giấc mộng… đó là giấc mơ tình yêu, yêu một người không bao giờ còn có thể chung lối…

Ví như có những con đường đi đến cuối sẽ nhận ra hoàn toàn là ngõ cụt, bạn sẽ làm gì… quay lại hay dậm chân tại chỗ… biết rằng quay lại và tìm một con đường khác nhưng cũng có rất nhiều người cứ đứng mãi nơi ấy, chẳng phải để chờ đợi chút ánh sáng mở đường mà là vì chân đã quá mệt mỏi, đã quá quen thuộc với cảnh sắc xung quanh… không chờ đợi mà chính là tiếc nuối…

Là vậy đấy anh ạ, em vẫn luôn tự hỏi mình phải đi bao lâu nữa thì mới đến giới hạn cuối cùng dành cho anh? Em không chờ đợi anh quay lại vậy thì em đang chờ đợi thứ gì sau đó?… Em đang đợi chính mình đấy anh ạ, đợi chính mình quay lại rồi đi thôi… Là em của ngày ấy vô tình hay cố ý vội trao hết tất cả cho anh mà không mảy may giữ lại chút gì cho riêng mình.

Mùa đông năm ấy, em lạc vào ánh mắt anh, lạc vào nỗi buồn của anh, lạc vào trái tim anh… Ấm áp trào dâng từ đôi mắt, từ vài ba lời an ủi nhau, từ những thăm hỏi mỗi ngày, từ những câu chuyện rất thật và vô cùng sinh động từ anh, từ con người lãng tử hài hước và vô cùng gần gũi… anh là vậy đó dễ thương và thật dễ gần, thế giới có anh thoạt nhiên vui nhộn biết bao nhiêu, thế giới có anh bao đau đớn cũng trở nên ấm áp, thế giới có anh làm cho em bỗng dưng biến thành một người khác…

Rồi cứ thế em yêu anh, muốn gần anh thêm chút nữa, muốn nắm lấy tay, muốn dịu dàng chăm sóc… nhưng càng đi càng cố gắng em mới nhận ra rằng, anh chỉ là một hình mẫu cho em nhìn ngắm, cho em chút an ủi giữa cuộc đời này, em nhìn thấy anh, nghe giọng anh… nhưng anh vẫn xa lắm, em cố với chỉ thấy chính mình lạc lõng thêm mà thôi. Là anh ấm áp như thế, là anh gần gũi như thế… mà sao chạm tay vào mới thấy hết sự lạnh băng trong anh, có chăng giữa chúng ta chỉ là những xã giao gần gũi mà em đã ngộ nhận thành yêu thương…

Là thoáng chốc ngu ngốc hay cả đời vốn dĩ đã như vậy… bao lâu rồi để có thể quên đi người đã không thể là của mình, một năm qua em đã làm gì để quên anh ngoài hằng đêm nhung nhớ, đã làm được gì khi mà đến một phút hay một giây em vẫn cứ nghĩ về anh…

Đó chính là thứ tình yêu mà một người này dành cho người khác hay sao, biết đau đớn thế này, biết sẽ dai dẳng thế này… sao vẫn cứ cố chấp, có những lúc muốn phát điên giữa ranh giới bạn bè hay hãy xem nhau là người dưng nhưng mãi ta cũng chẳng thể nào làm được, ta hận chính bản thân mình, cớ sao biết rõ tất cả mà vẫn mù quáng xóa mờ đi lý trí, để rồi cuối cùng cứ loay hoay trong nỗi nhớ, dai dẳng với những yêu thương đang giày xéo tâm hồn mình…

Không thể dứt ra được… đó là điều làm cho ta mệt mỏi nhất, giữa thế giới bao la này, ta có đau đớn, có thất vong bao nhiêu, có mang nỗi cô đơn lớn như thế nào đi nữa cũng chỉ một mình ta thấu. Vậy tại sao phải đau đớn vì một người không hề thấu cùng ta…

Là như vậy đó, biết sai mà vẫn làm, biết có cố chấp cũng bằng không mà vẫn muốn một lần cố chấp, biết lý trí bảo đúng nhưng sao vẫn lựa chọn con tim, biết người ấy là hoàn toàn không được sao vẫn cứ làm mình tổn thương, biết yêu một người sẽ làm đau một người khác sao vẫn làm… Để cuối cùng ta mất đi tất cả, tình yêu không đến được, trái tim cũng hoang tàn theo năm tháng, tìm lại được gì sau bao mất mát vây quanh, đến chính bản thân còn tự đánh mất thì tôn nghiêm nào cho trái tim thêm phần tự tin…

Vì một người, tất cả cũng chỉ vì một người thôi, một người chưa từng làm cho ta bất cứ điều gì, một người sẵn sàng nhìn ta đau đớn, một người không dành cho ta một chút nhung nhớ nào… vì một người thật đáng sợ. Người ta nói tình cảm con người chỉ là một đoạn, đi hết đoạn đường này bạn sẽ gặp đoạn đường khác, vì thế đừng bao giờ tuyệt vọng, bởi vốn dĩ tình yêu cũng chỉ là một loại cảm xúc, mà cảm xúc thì chẳng tồn tại mãi, đừng hy vọng vào một người không thể thấu hiểu ta…

Thời điểm đó anh và em như hai kẻ cô đơn, vô tình gặp nhau và đi chung một đoạn… không ai có quyền oán trách ai, hết đoạn đường đó hãy bình tâm chờ chính mình trở lại và đi tiếp. Cuối cùng vẫn còn lại là hoài niệm về một hình bóng mà mỗi người chúng ta chôn sâu nhất, thứ tình yêu làm cho chúng ta đau đớn nhất… không thể quên và là thứ bất khả xâm phạm.

Phương Nguyễn – Dear.vn

The post Tất cả cũng chỉ vì mội người, người chưa từng làm cho ta bất cứ điều gì appeared first on Dear Diary.

Anh nói ta không cùng đường, em sẵn sàng vì anh thay đổi lộ trình. Nhưng anh lại ra đi?


Người con gái khi yêu thường không giữ gì cho mình, nên khi đánh mất một cuộc tình, họ gần như mất tất cả…

Gần đây, tôi đọc được trang thái chia sẻ về câu chuyện chia tay tình yêu của chính mình, trên trang facebook cá nhân của nữ ca sĩ Văn Mai Hương. Người ta hầu như đều tiếc nuối cho mối tình đẹp đẽ và bình lặng đã qua của cô. Người ta cũng đồng cảm sâu sắc và gửi đến cô lời chúc mạnh mẽ, chúc cô tiếp tục tỏa sáng khi lựa chọn ca hát thay vì lựa chọn lui về phía sau một người đàn ông và cất bớt những lấp lánh hào quang trên con đường nghệ thuật. Còn tôi, tôi thấy chua xót vì: tại sao con gái khi yêu lại phải chịu thiệt thòi nhiều đến thế?

Tại sao đàn ông lại luôn yêu cầu hoặc đòi hỏi bạn gái mình phải bớt xinh đẹp đi, bớt giỏi giang đi, bớt năng động và toàn diện đi, chỉ vì anh ta sợ sẽ mất cô ấy vào tay người đàn ông khác? Đó không thật sự là tình yêu, mà đó chỉ đơn thuần là sự ích kỷ đang len lỏi và thành hình trong trái tim người đàn ông đó mà thôi.

Anh ta nhân danh chúng là tình yêu, chẳng qua là để thần thánh tình yêu của chính mình và vùi dập người con gái mình yêu xuống ở một cấp bậc thấp hơn, để anh ta thấy mình được an toàn hơn. Nếu là một người đàn ông có thực tài và có đủ bản lĩnh, có đủ thương yêu để người con gái cảm thấy an toàn, muốn nương náu trong bờ vai anh ta mãi mãi, tôi chắc chắn là anh ta sẽ luôn ủng hộ và cổ vũ cô ấy với giấc mơ của mình.

Tình yêu là quan trọng, nhưng tình yêu không phải là tất cả cuộc đời của một ai. Chúng ta khao khát tìm thấy tình yêu chính là khao khát tìm được một người thấu hiểu mìnhh, trân trọng mình, từ cả những điều tốt đẹp lẫn xấu xa. Chúng ta biết rõ mình không hoàn hảo, nên mới cần lắm sự bao dung từ ai đó – người mà ta sẽ yêu. Chứ tình yêu không đơn thuần chỉ là những lần chạm tay, những bờ môi hôn, những lời ngọt ngào và những đón đưa sớm sớm chiều chiều.

Ngoài tình yêu, chúng ta còn sống và cống hiến với công việc, có những khoảng không gian vui vẻ hàn huyên bên bạn bè và gia đình. Sao có thể vì người yêu không thích mà dập tắt lửa đam mê? Để rồi nếu một ngày nào đó anh ta tiếp tục không thích bạn dành thời gian cho gia đình và bè bạn, bạn sẽ tự cô lập mình trong duy nhất vòng tay của một người?

Có thể những phút ban đầu, người ta vẫn tin rằng đó là tình yêu và người mình yêu vì thực sự yêu thương mình nên mới mong cầu những điều tốt đẹp hơn sẽ đến. Nhưng qua thời gian, khi mọi thứ là sai trái, người trong cuộc sẽ cảm giác rất rõ chuyện tình này đã bắt đầu có những điều sai lầm. Và người chúng ta yêu khi ấy, chính là đã sai người.

Hãy yêu người luôn ủng hộ giấc mơ của bạn, lắng nghe bạn và cổ vũ động viên bạn dù cả thế giới có quay lưng với bạn đi chăng nữa. Đừng yêu người muốn bạn phải từ bỏ ước mơ của mình, lui về phía sau trong sự bảo bọc và che chở quá mức. Bởi đến một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng mình chẳng khác nào cây tầm gửi nương nhờ nơi thân gỗ. Và chúng ta sinh ra trên đời là để tỏa sáng, chứ không phải sắm vai một kẻ nương nhờ và bảo bọc yêu thương bởi ai.

Hãy yêu người biết những nhọc nhằn sớm hôm của bạn mà đau xót thay cho bạn, sẽ vì bạn mà chấp nhận nhún nhường. Chứ đừng yêu người chỉ luôn miệng nói rằng yêu bạn nhưng luôn đổ vấy tội lỗi lên đầu bạn, trách cứ bạn và la rầy bạn mọi lúc. Bởi dến một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng tình yêu đó khiến bạn trở nên tệ hại và thảm thương hơn, khi lòng tự trọng và sự tự tôn trong bạn tụt dốc đến thảm hại.

Hãy yêu người kiên nhẫn với bạn, muốn cùng bạn nhìn chung về một hướng, muốn cùng bạn nỗ lực cố gắng cho tương lai và sẽ níu tay giữ bạn lại vì người ấy cần có bạn trong đời. Đừng yêu người mải miết đi riêng về một hướng và bắt bạn phải theo sau, muốn bạn phải dẹp bỏ những cái tôi cá nhân của mình để đi theo tình yêu của người ấy. Bởi sau cùng, bạn cũng sẽ mệt nhoài mà dừng bước, bạn sẽ tức tưởi tủi thân vì yêu mà vẫn thấy cô đơn.

Con gái khi yêu một ai đó thường sẵn sàng hy sinh rất nhiều thứ, có những khi không toan tính giữ lại gì cho riêng mình. Là bởi cô ấy mong cầu chuyện tình yêu sẽ có một kết thúc viên mãn, và người đàn ông cô ấy chọn là người đàn ông cuối cùng mà cô ấy muốn gửi gắm cả cuộc đời. Nhưng cũng vì lẽ đó, mà khi chuyện tình đi đến hồi kết không đẹp như mong muốn, các cô gái cũng thường thấy mình chênh chao, trống rỗng. Như thể vốn liếng trong chiếc thẻ tiết kiệm bỗng dưng bị rút cạn kiệt chỉ sau một đêm. Mọi niềm yêu thương, hy vọng, mong chờ, đều vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.

Đừng vì ai đó mà thay đổi lộ trình, vì có thể đến một ngày, khi họ không còn yêu thương bạn nữa, bạn sẽ trở thành lữ khách cô đơn vô định không có nổi một điểm dừng chân trong đời. Nếu có thể, hãy là một cô gái yêu chân thành nhưng tỉnh táo. Để giữ vững đôi chân mình trên con đường mình muốn đi. Chí ít thì nếu ai đó thay lòng đổi dạ, bạn cũng sẽ không thấy mình trở nên quá thảm bại và mất trắng chỉ sau một đêm duy nhất. Bởi bạn còn điểm tựa là công việc mà bạn yêu, gia đình và bạn bè mà bạn có!

Keng – Dear.vn

The post Anh nói ta không cùng đường, em sẵn sàng vì anh thay đổi lộ trình. Nhưng anh lại ra đi? appeared first on Dear Diary.

Yêu bao lâu thì chúng ta sẽ thấy nhạt?


Khi tham gia một số cuộc trò chuyện, tôi nhận thấy rất rõ rằng chị em phụ nữ thường hay kêu ca dạo gần đây chồng mình/bạn trai mình tệ bạc quá, vô tâm và hờ hững quá. Chẳng giống như cái khoảng thời gian đầu lúc mới yêu.

Lúc mới yêu ấy mà, đợi cô ấy trang điểm một vài tiếng vẫn vui lòng. Một tuần gặp hai – ba lần thì thấy vẫn còn ít, muốn ngày ngày được nhìn thấy nhau mới thỏa nhớ nhung. Lúc mới yêu nhắn tin chậm một tí thì hỡi ôi réo rắt điện thoại hỏi han xem em đi đâu thế, em có làm sao không? Và hiển nhiên, khi nàng gặp trục trặc một xíu sẽ quáng quàng phi thân như siêu anh hùng đi giải cứu thế giới. Bởi thế cho nên người ta mới nói “lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu…”

Để giờ đây, sau khi cuộc tình đã đi qua vài cơn chếnh choáng, sau khi đã dốc cạn cả đắm say và những triền miên nhung nhớ, thì người ta lại thấy cuộc tình cứ ơ hờ trôi qua theo thời gian. Thời gian càng lâu, tình cảm càng nhạt, cách thể hiện cũng chẳng còn nồng nhiệt như xưa.

Dẫu biết là tình cảm sẽ nhạt đi, nhưng có con số cụ thể tháng ngày nào để đong đếm hay không? Xin thưa rằng không. Có người yêu nhau chín năm, kết hôn và sống với nhau sau đó hai năm, tình vẫn còn nguyên như mới. Lại cũng có người yêu nhau chưa đi hết mười hai tháng tròn mà đã thấy đối phương có dấu hiệu bỏ mặc mình với cô đơn… Cho nên, tiếng than vãn trong tình yêu khi tình cảm dần phai nhạt gần như không có một cột mốc hay số đo cụ thể. Nếu có đo, chỉ là đo lòng người.

Khi lòng người ta còn hướng tới bạn, trái tim người ta còn yêu bạn, thì người ta sẽ thấy những tháng năm đã qua chẳng bõ bèn gì cả. Những tháng năm sắp tới vẫn đang xanh tươi và cái cây tình yêu thì vẫn còn đương khát khao nắng, gió, nước và chất dưỡng để vươn mình lớn dậy. Cho nên, người ta mới cần mẫn chăm chút và vun trồng, hệt như một người làm vườn thực thụ: tỉ mỉ và cẩn thận từng ly từng tí. Những người yêu ấy của bạn đến với bạn không phải bởi vì bạn có phước, mà bởi người ta có lòng.

Còn một số trường hợp, yêu nhau ngày tháng ngắn, đắm say nhau như thể yêu từ cái nhìn đầu tiên, kiếm tìm nhau chớp nhoáng và thấy tim bay rộn ràng tung tóe. Hóa ra lại chỉ mật ngọt được một thời gian đầu, dần về sau, dần phai nhạt. Có người hỏi tôi liệu đó có phải là hết yêu không? Cũng có thể lắm chứ, nhưng tôi lại nghi ngại rằng người ta không hết yêu – bởi hết yêu sẽ tìm cách chấm dứt cơn mộng mị trong nhau bằng một lời chia tay quân tử – mà tôi cho rằng đó là dấu hiệu của cái sự “chán yêu” rồi.

Tại sao người ta lại chán yêu, dù rằng vẫn bên nhau như danh nghĩa người yêu thương nhất?

Có nhiều nguyên do đến dẫn tới việc cảm xúc dần phai nhạt, cách thể hiện quan tâm chẳng còn nồng nàn như trước, và như bên trên tôi dẫn tới là sự chán yêu đơn thuần. Nhưng lại thêm một câu hỏi tại sao nữa được đặt ra. Là tại sao người ta chán yêu? Tại sao người ta lười thể hiện tình cảm và cảm xúc của mình, thông qua cả hành động lẫn ngôn từ?

À, đơn giản lắm. Là bởi vì thứ đã có được thường giảm dần sức hút. Thậm chí khi bạn quá ngoan, bạn quá hiền, bạn quá đơn giản, bạn cũng vô tình biến mình thành một người không còn chút sức hút nào. Tình yêu không bất biến, tình yêu rõ ràng sẽ có lúc tăng và lúc giảm, tùy thuộc vào người mà ta sẽ yêu và những việc mà chúng ta cùng làm.

Vậy thì tại sao bạn vẫn luôn yêu đương đối phương da diết, đối phương lại đối với bạn hững hờ? Đơn giản vì bạn vẫn còn cảm thấy đối phương có sự thu hút nhất định, và bạn chấp nhận đồng thuận với sự an yên trong tình yêu. Bạn không thích kiếm tìm cái mới lạ, bạn không thích sự thay đổi, bạn cần sự bình ổn theo thời gian. Trong khi đối tác của bạn, có thể lắm chứ, không hoàn toàn như thế!

Người ta cần những thử thách được giăng ra tiếp theo, để người ta có cảm hứng được chinh phục. Người ta cần những điều mới mẻ để hâm nóng tình cảm, để những sục sôi trong trái tim được nảy nở hệt như thời gian đầu gặp gỡ. Và việc để cho mọi thứ trượt xuống cái hố cảm xúc nguội lạnh cũng một phần do bạn, nên khó trách người ta thờ ơ hay không còn nồng nhiệt như lúc trước.

Đừng bao giờ có ý nghĩ vun trồng cây tình yêu một-mình!

Tôi chỉ lấy ví dụ đơn giản như thế này. Trước đây khi muốn hẹn hò với bạn thì phải tìm cớ tìm cách, phải lân la dò hỏi thời gian bạn rảnh, lúc bạn cao hứng muốn đi, và điều đó làm cho người ta dâng lên cái ham muốn được chinh phục tột đỉnh. Càng khó nắm giữ thì món đồ càng đắt giá, càng có giá trị. Về sau, khi bạn tìm mọi cách để tạo cho người ta cơ hội được gặp gỡ, bạn sẵn sàng thỏa hiệp để sắp xếp thời gian rảnh của mình và ở bên người ta mọi lúc, người ta lại thấy việc gặp bạn thường xuyên quá dễ dàng, và người ta chẳng cần phải khao khát nữa.

Tốt hơn hết, hãy cứ tin rằng tình yêu là một vòng tròn không ngừng nghỉ của sự đuổi bắt. Mà trong đó, nhất định phải có người khởi sướng để chơi trò chơi chạy đi, cho người còn lại kiếm tìm. Chỉ có như thế, công cuộc yêu đương của bạn mới không sợ hãi một ngày nào đó một trong hai (hoặc cả hai) trật ra ngoài đường ray.

Và quay lại về câu chuyện yêu nhau chín năm, kết hôn và sống với nhau hai năm nhưng tình vẫn còn như mới trên kia, hay như bao nhiêu cặp đôi khác có thể ăn đời ở kiếp với nhau… Là bởi vì họ luôn biết cách làm mới mình, làm mới mối quan hệ của mình, tự trân trọng bản thân và không quá nuông chiều đối phương – đó chính là chiếc chìa khóa mấu chốt!

Bạn thân mến, đôi khi yêu một người quá nhiều, quá cam chịu, quá hy sinh, sẵn sàng chấp nhận thiệt thòi chưa chắc đã là một điều hay. Vì rất có thể người ta sẽ trở nên thừa thãi những cái đã “quá” ấy mà trở nên chán nản, họ sẽ quay đầu để đi tìm những thứ mà họ thấy thiếu thốn hơn nhưng lại khiến họ hưng phấn hơn.

Nên nhớ nhé, tình yêu là cuộc hành trình của hai người, khi bạn cố gắng không ngừng thì cũng hãy yêu cầu sự nỗ lực cố gắng tương tự từ đối phương. Tuyệt đối, đừng chỉ vun trồng cây tình yêu một-mình!

Keng – Dear.vn

The post Yêu bao lâu thì chúng ta sẽ thấy nhạt? appeared first on Dear Diary.

Anh ta có thực sự quan tâm, hay bạn chỉ là "chú hề" đáng thương?


“Đi qua” một cuộc tình.

Tôi nghĩ tuổi trẻ của ai cũng đều phải trải qua những cuộc tình, những buổi hẹn hò, những cái ôm, những nụ hôn, và cả những lần chia tay. Những khởi đầu lúc nào cũng quá đỗi ngọt ngào và thú vị, và những cái chia tay thì thường rất buồn phải không? Các cô gái xung quanh tôi, mỗi người có một cách khác nhau để “đi qua” một mối tình đổ vỡ. Tôi dùng từ “đi qua”, là bởi vì tôi nghĩ, khi chia tay một cuộc tình, các cô gái đều phải từ từ quên, từ từ tập làm quen, từng bước từng bước, chứ không thể quên vèo “trong vòng một nốt nhạc”. Tuần đầu tiên cô sẽ xoá tên danh bạ của anh ta, đương nhiên cô sẽ nhớ như in số điện thoại ấy, nhưng nhất định sẽ không muốn lưu tên anh ta bằng cái tên thân thương cô thường gọi. Tuần thứ hai, cô sẽ khóc khi đọc lại tin nhắn của hai người, và trong một phút nức nở, có thể cô sẽ nhắm mắt và xoá sạch toàn bộ tin nhắn của anh ta trong vòng một tích tắc,… Cứ thế cứ thế, mỗi ngày cô sẽ quên dần anh ta, theo những cách riêng mà cô chọn…

Chẳng ai có thể biết chắc cần bao lâu để quên đi một người, và chính bản thân bạn cũng không thể tự đặt ra mình một “deadline” kiểu như: “trong vòng 1 tháng bạn phải quên đi anh ta”, hay “nhất định 3 tháng nữa mình phải có người yêu mới”… Tuy nhiên, quên được hay không, thì cũng chỉ là vấn đề của mình bạn, chỉ mình bạn thôi. Người kia đã đi rồi, anh ta có còn nhớ bạn hay không, thì cũng không phải vấn đề của bạn. Anh ta có đang đau khổ, hay đang hạnh phúc, đang ngồi một mình ở một quán pub nào đó nghĩ về bạn, hay đang ôm eo một em mới lắc lư, cũng không còn quan trọng nữa. Vì dù thế nào thì anh ta cũng đã hoàn toàn không liên quan đến cuộc sống của bạn nữa, vậy việc gì bạn phải bận tâm?

Tôi không trách khi một cô gái đau khổ hay khóc lóc, vật vã khi chia tay một cuộc tình. Làm sao có thể không khóc được, không đau được khi nhìn thấy mối quan hệ mình bao công vun đắp, dành bao yêu thương và những hi vọng, bỗng một ngày vỡ vụn trước mắt. Nhưng tôi thực sự khuyên bạn, đừng bao giờ níu kéo anh ta, hay ngày ngày suy nghĩ những cách như chọc tức anh ta, tìm ngay một người để thay thế cho anh ta biết mặt… Bạn nghĩ là, một người đàn ông khi muốn bước ra khỏi cuộc sống của bạn, thì liệu nước mắt có làm anh ta quay lại. Kể cả như anh ta có quay lại, thì liệu có lâu bền không? Và những trò bạn cất công dựng lên để “chọc tức” anh ta, liệu anh ta có thực sự quan tâm? Hay cuối cùng bạn chỉ như một “chú hề” đáng thương trong mắt anh ta và những người ngoài cuộc…

Phương Lan – Dear.vn

 

 

The post Anh ta có thực sự quan tâm, hay bạn chỉ là “chú hề” đáng thương? appeared first on Dear Diary.

YÊU LÀ GÌ KHI TA CÒN KHÔNG BIẾT LÀ AI?


Em nói với tôi rằng em đang mắc kẹt trong một mớ bòng bong hỗn độn, mối quan hệ mà em không biết gọi tên ra sao cho đúng. Em muốn chấm dứt nó, nhưng vẫn còn do dự. Em không muốn mình đóng vai ác. Em hỏi tôi như thế nào mới đúng là tình yêu.

Nhưng làm sao tôi có thể cho em lời giải đáp. Không có đáp án nào là đúng. Em nói chia tay, có thể em sẽ làm cậu ấy tổn thương. Cũng có thể cậu ta đã làm em thất vọng. Nhưng điều đó không thể tránh khỏi, chúng ta thực chất đều mỏng manh hơn chúng ta tưởng tượng, và đồng thời cũng tàn nhẫn hơn. Chúng ta sẽ bị tổn thương, và cũng sẽ làm đau người khác. Chấp nhận để một người bước vào cuộc đời mình, nghĩa là chấp nhận rủi ro của việc thiếu vắng họ.

Và nữa, không có ai là người tốt với tất cả mọi người. Ở vào thời điểm nào đó, với ít nhất một người, ta chắc chắn đã từng là kẻ khốn nạn. Như tôi chẳng hạn, tôi đã từng là kẻ khốn nạn khi nói với cô ấy rằng người yêu của cô ấy đang nằm ngay bên cạnh tôi : tôi đã nhầm tưởng cô ấy là kẻ thứ ba xấu xí, mà không hề biết rằng cô ấy cũng chỉ bị lừa gạt giống tôi mà thôi.

Em có thể đã nghe rất nhiều định nghĩa về tình yêu. Như là sự tin tưởng. Cảm giác bình yên. Sự chia sẻ. Những điều điên rồ. Những điều ngốc nghếch. Nhưng tình yêu cũng có thể được định nghĩa bằng một tấm hình, không phải bằng câu chữ hay cảm giác, mà là khuôn mặt của duy nhất một người. Đơn giản và không thể giải thích. Như trò chơi ai là ai. Từ giờ cho tới khi em tìm ra đúng định nghĩa yêu của riêng mình, tìm ra đúng khuôn mặt dấu yêu đó, chẳng có cách nào khác là em vẫn cứ phải tiếp tục chấp nhận rủi ro của việc nhầm lẫn.

Duy chỉ có một điều không nên nhầm lẫn : Khi thấy chúng ta cô đơn, họ nói hãy đi tìm một ai đó. Nhưng họ không hiểu, cái chúng ta chưa tìm thấy chỉ là chính mình mà thôi.

Cẩm Nhung – Dear.vn

The post YÊU LÀ GÌ KHI TA CÒN KHÔNG BIẾT LÀ AI? appeared first on Dear Diary.

Con người ta sẽ tự có một lý do để cho mình ế…


Vì sao còn ế?

Cập nhật và bổ sung một số nguyên nhân mà do đó bà con còn đang cô đơn.

1. Ế đẹp

Đẹp quá nên không ái dám quen, vô làm quen cũng bị người ta cho là đẹp như nó không yêu mình đâu. Rồi còn suy nghĩ là giờ yêu nó phải giữ, mọc sừng mệt lắm. Ế. Nhưng, trường hợp này hiếm, mấy mẹ đừng cứ bản thân mình ế rồi nghĩ bình đẹp.

2. Ế ngu

Hỏi cái gì cũng không biết, hẹn hò hỏi đi đâu ăn, em không biết, đi coi phim gì, em không biết, mai rảnh không, em không biết. Ngu vậy yêu chi cho mệt?

3. Ế sầu

Lúc nào cũng trưng cái mặt như bánh bao chiều bị ế ra cho thiên hạ coi. Bà Nguyễn Thị Cuộc Đời đi ngang, muốn cho thằng bồ để chơi mà nhìn cái mặt chán quá bả lấy lại xài. Vui vẻ lên thì mới có bồ được.

4. Ế than

Suốt ngày lên mạng than ế. Người ngoài nhìn vô nghĩ tuổi này mà còn lo yêu, lo ế thì bảo đảm tâm sinh lý có vấn đề rồi. Với yêu mấy đứa này nghe nó than mệt lắm. Ế.

5. Ế kén

Muốn chờ hoàng tử cưỡi ngựa trắng, đẹp hoàn hảo đến để yêu mình mà quên mất là hoàng tử đẹp bây giờ thích cưỡi ngựa hoàng tử khác hơn.

6. Ế giỏi

Giỏi quá nên ế, học cao nên coi thường người học thấp, nhìn thấu tâm can người ta quá nên người ta thấy sợ, thất áp lực nên không dám yêu.

7. Ế tham

Cùng lúc tìm hiểu tám đứa, đi chơi còn kêu lộn tên, ai hỏi cũng nói chỉ là bạn bè. Mấy đứa kia hiểu ra sự thật, quay qua yêu nhau, mình ế, đáng.

8. Ế giàu

Giàu quá nên lúc nào cũng sợ người ta yêu mình để bào tiền, để trục lợi, để dụ dỗ, lúc nào cũng cảnh giác, thành ra thấy ai cũng có mùi đào mỏ. ế.

9. Ế nghèo

Nghèo thì đừng ế gì mà ế, lo làm đi, tạo ra giá trị cho bản thân rồi tự động tình yêu đến, cố lên nha.

10. Ế bận

Bận quá nên ế, ngày đi làm, đi học, đi chơi, đi ăn, đi du lịch hết mẹ thời gian, không có chỗ để yêu nên thôi, hi sinh tình yêu để có thời gian ăn.

11. Ế mập

Lo ăn quá không lo yêu. Được người ta mời đi ăn thì ăn quá mức nhiệt tình cần thiết, nó thấy nó sợ, bỏ chạy nên mình ế.

12. Ế chọn

Thích ế, cảm thấy tình yêu thật mỏi mệt, ở một thận một mình cho khỏe, khỏi cãi nhau, khỏi giận hờn, phiền phức.

13. Ế đoàn kết

Một đám ế chơi với nhau, suốt ngày ngồi tụm lại nói xấu đàn ông, nói xấu đàn bà, nói xấu con chó, nói xấu con ruồi, nói xấu con cá heo… thấy đời tệ quá nên không yêu.

Nhiều khi có một đứa cũng ráng có người yêu, xong bị mấy đứa còn lại họp bàn tròn, đem người yêu của nó ra mổ xẻ. Nhìn dáng nhỏ con như vầy, sau này cưới về có làm ăn gì được không.

Sao, nó chưa tính cưới à, vậy là tính quen qua đường thôi sao, sao kém trách nhiệm vậy, cuối tuần vừa rồi có đi chơi không, không à, nó bận à, chắc không, hay là lén đi với đứa khác mà lấy cớ, cái gì, vùng da dưới cánh tay có mùi à, cái đó khó chấp nhận lắm, thôi chia tay sớm bớt đau khổ, giờ mình tranh thủ đá nó trước cho mình có giá, để lâu nó nhận ra điểm xấu của mình rồi ra tay trước thì nhục lắm.

Túm lại, con người ta sẽ tự có một lý do để cho mình ế…

Nguyễn Ngọc Thạch – Dear.vn

The post Con người ta sẽ tự có một lý do để cho mình ế… appeared first on Dear Diary.



Source link