Viết cho mẹ

Mẹ không phải là Google, nhưng con lại thấy ở mẹ tất cả những gì con muốn tìm kiếm…
Mẹ không phải là hoạ sĩ, nhưng mẹ đã vẽ nên những năm tháng của đời con đẹp đẽ nhất!
Mẹ…qua kí ức của con
Thấm thoát thế mà cũng 15 năm trôi qua rồi mẹ nhỉ? Nhớ ngày nào đó, trên chiếc xe đạp cũ mẹ đèo con đến mẫu giáo. Lần đầu tiên con được đi học, lần đầu tiên con phải chơi với bạn bè, với cô giáo chứ không phải mẹ. Mẹ còn nhớ không? Ngày đầu tiên ấy con đã khóc rất nhiều, vì con chỉ quen với vòng tay của mẹ mà thôi.  Mẹ cứ đứng ngoài cửa nhìn con, thấy con khóc hoài mẹ chẳng dám cất bước đi về, cứ đứng chôn chân ở đó. Sau này khi con lớn, gặp lại cô giáo năm ấy, cô bảo hôm đó mắt mẹ đỏ hoe  khi nhìn thấy con khóc và đòi về nhà. Mẹ định chạy vào và ôm lấy con, nhưng mẹ hiểu, mẹ biết rằng: “Tuy con khóc nhưng đó là những giọt nước mắt con phải trả để ” mua” lấy sự mạnh mẽ, hoà nhập của chính con.” … Con đã khóc suốt 1 tuần đầu đến lớp. Ngày nào cũng vậy, khi mẹ chở con đến truờng con lại khóc. Những ngày đầu, con đòi bằng được mẹ chở về nhưng những ngày sau đó, con đứng ở hành lang lớp học và nhìn mẹ cho đến khi mẹ khuất xa… Thời gian qua đi, con cũng dần dần hoà nhập với bạn bè, học được nhiều bài hát, có được nhiều bé ngoan… 20-11 năm con 4 tuổi, con còn được múa bài ” Bụi phấn” chào mừng ngày nhà giáo Việt Nam nữa…. Những năm tháng đầu đi học của con trôi qua như thế! Đầy nước mắt nhưng cũng đầy nụ cười. Nhưng mẹ à! Hình ảnh con nhớ nhất của những năm tháng mẫu giáo ấy không phải là nước mắt, không phải là niềm vui mà  là dáng người cao cao, gầy gầy của mẹ đạp xe chở con đi học dẫu trời mưa hay nắng. Con cứ nhìn….nhìn…và rồi con cũng đã lớn! Lớn hơn một chút!
Năm con vào lớp 1, ngày ấy con còn bỡ ngỡ lắm! Mẹ chở con đến trước cổng trường, con cứ đứng ngây người ra. Đôi mắt to tròn cứ đảo quanh sân trường. ” Ôi! Sao trường này to hơn trường mẫu giáo luôn hả mẹ ?”, ” Sao nhiều bạn lạ thế hả mẹ?”. ” Sao nhiều lớp học và cao thế hả mẹ?”… Con cứ ngu ngơ và hỏi mẹ suốt, mẹ cười tươi và cũng đáp lại con để con quên đi sự lo lắng, hồi hộp…Năm lớp 1 quả là khó khăn với con khi con bắt đầu tập viết, tập đọc, phải ở trường hai buổi trong ngày, có những khuôn phép mà con phải tuân theo… và con cũng biết sợ nhiều hơn… Con bắt đầu biết sợ trễ giờ vào học. Con dậy rất sớm nhưng có chịu ăn sáng đâu, tuy còn lâu mới vào học nhưng khi nào cũng bảo ” con trễ học rồi mẹ ơi!”, nhưng mẹ vẫn ép con ăn sáng xong mới được đi học. Có lần, con bỏ bữa, không cần mẹ chở nữa mà chạy bộ đến trường. Mẹ đạp xe chạy theo phía sau, đến tận cổng trường, mẹ đuổi kịp con. Mẹ thở mạnh hơn, có lẽ mẹ rất mệt, đưa cho con nắm xôi mẹ gắng cười: ” Xôi đem vào lớp nhớ ăn nghe con! Bỏ bữa là không được đâu đó”… Mẹ luôn thế, luôn dành cho con tình yêu cao cả nhất, luôn quan tâm con, ủng hộ con theo cách riêng của mẹ: Khi vỗ về con thật âu
 yếm, khi hờ hững nhưng có một tình cảm ẩn chứa mãnh liệt…
Viết cho mẹ



Năm con bước vào lớp 6, con đã biết ” tự lập”, không phải là điều con muốn những đó là điều con nên làm và phải làm. Vì mẹ không có đủ thời gian để theo dõi con nữa. Hằng ngày mẹ làm biết bao nhiêu là việc, rồi còn chăm sóc cho đứa em mới lên 5 của con… Khi em ra đời, khoảng thời gian con ở bên mẹ đã ít dần đi. Con không còn nằm trong vòng tay ấm áp của mẹ nữa, thay vào đó là em con. Nhiều đêm mùa Đông, mẹ chạy lại giường nơi con nằm rồi đắp thêm chăn cho con. Con giả vờ ngủ, khi mẹ quay đi con mới khóc thầm một mình. Mẹ à! Nhiều lúc con muốn sà vào vòng tay mẹ lắm nhưng con lại từ chối vòng tay ấy khi mẹ bảo con sang ngủ với mẹ một đêm. Vì sao ư? Vì con lớn mất rồi, không còn là đứa trẻ để được mẹ âu yếm, vỗ về nữa. Bên mẹ bây giờ là em, em mới chính là người mà vòng tay của mẹ nên bảo vệ. Con không nên ích kỉ giữ riêng vòng tay ấy được, con phải mạnh mẽ và trưởng thành hơn nữa.   Mẹ dạy con như thế mà, phải không mẹ?
Năm con học lớp 7, ngày 8-3 năm ấy là lần đầu tiên con đã mua quà tặng mẹ. Con hồi đó chẳng biết mua gì, gom góp tiền mọi người cho, con ra chợ mua cho mẹ chiếc khăn tay. Vì con đâu thể tự làm ra tiền nên chiếc khăn của con tặng mẹ cũng chỉ là đồ rẻ tiền thôi, chẳng phải hàng hiệu. Nhưng hôm ấy, mẹ đã nhận nó, mẹ ôm con vào lòng và cười thật hạnh phúc. Lúc ấy con cũng vui lắm, nhưng rồi con chợt nghĩ: ” Sao thời gian qua con chưa thấy mẹ cười hạnh phúc như thế, sao con chỉ làm cho mẹ lo lắng mà chưa một lần mang lại niềm vui nào đó cho mẹ như hôm nay? Con có lẽ chăng quá vô tâm không hả mẹ?”
Rồi theo thời gian, năm lớp 9 việc học hành cuốn con vào dòng chảy của nó. Mỗi lần đến kì thi, mẹ là người lo lắng cho con nhất. Mẹ luôn đến bên bàn học nhìn con, đôi lúc bưng cho con ly nuớc cam hay ly sữa nóng. Cầm chúng trên tay con hạnh phúc lắm, nhưng con không muốn khóc, vì con sợ mẹ lo. Rồi đến lúc kì thi qua đi, mẹ là người đầu tiên hỏi han kết quả của con. Đôi lúc làm bài không được tốt, khi về đến nhà con lại chạy thẳng vào phòng và ủ rũ. Mẹ hiểu vì sao con như thế, nhưng mẹ chỉ im lặng vì mẹ biết, con là người hay khóc, nếu mẹ đến bên con sẽ khóc toáng lên mất. Con phải mạnh mẽ mà, mẹ dặn con vậy nên mẹ muốn con vượt qua sóng gió bằng chính đôi chân con, bằng chính nghị lực của con.
Viết cho mẹ

Những điều mẹ dạy con…
Con chẳng mấy khi thấy mẹ mua áo quần mới. Chỉ được mấy bộ con thấy mẹ mang hoài mấy năm qua. Mẹ không làm đẹp cho mình nhiều như những người phụ nữ khác. Nhưng mẹ luôn mua cho chúng con những bộ quần áo, giày dép đẹp như bao bạn bè đồng trang lứa. Mẹ bảo, mẹ lớn rồi mang gì chẳng được. Ngày sinh nhật mẹ, con mua tặng mẹ cái áo và do tự tay con gói. Nhưng lớn rồi thì phải, con không đem nó tặng mẹ giống như hồi con học lớp 7 nữa. Con thấy xấu hổ, e ngại khi đem nó đến trước mặt mẹ. Hôm ấy, con giấu món quà ở tủ đựng áo quần của mẹ. Một lúc sau, con thấy mẹ đi vào, rồi đi ra nhìn con cười tủm tỉm. Đôi mắt biết cười ấy làm con thấy hạnh phúc đến lạ mẹ à! Và con biết, mẹ cũng đang thực sự hạnh phúc, dù món quà ấy con không tự tay tặng mẹ…Nhưng mẹ hiểu vì sao con như thế, phải không mẹ? Nhưng chẳng mấy khi con thấy mẹ mang nó, mẹ sợ nó cũ đi, chỉ những dịp quan trọng con mới thấy mẹ lấy ra mang, rồi mẹ giặt khô và lại treo ngay ngắn ở tủ. Cuộc đời mẹ quen với những nỗi khổ rồi, chỉ cần ăn diện mẹ lại thấy thiếu tự tin ngay.
Con ngưỡng mộ mẹ lắm mẹ à! Vì mẹ làm việc nhiều nhưng chưa bao giờ con thấy mẹ kêu la hay đùn đẩy trách nhiệm cho ai hết. Vì mẹ muốn chúng con có đủ thời gian để tập trung vào học hành để có tương lai…Sáng nào mẹ cũng phải dậy thật sớm, làm việc nhà rồi nấu đồ ăn sáng cho con đi học. Bao năm qua đi rồi, mẹ vẫn vậy, vẫn quan tâm con cả những bữa ăn, chưa bao giờ mẹ cho con bỏ bữa. Mẹ bảo bữa ăn là quan trọng cho con. Con không ăn sẽ không lớn được… Mẹ đã dạy con cách trở thành người lớn như thế!
Con thật buồn mỗi lần bị điểm kém hay không đạt giải trong kì thi học sinh giỏi. Con tuyệt vọng và muốn buông xuôi tất cả. Những lúc ấy, mẹ đều đến bên con. Mẹ không khóc giống như con nhưng mẹ lại khiến con thấy được sự quan tâm của mình. Mẹ không ôm con nhưng mẹ cho con thấy sự ấm áp từ trong chính ánh mắt của mẹ. Mẹ không nói bất cứ lời nào, nhưng mẹ đã dạy cho con bài học quý giá nhất. Đôi khi, không cần phải dùng đến lời nói hay hành động mới có thể hiểu được nhau. Chúng ta luôn có ” ngôn ngữ riêng” mẹ nhỉ? … Mẹ đã dạy cho con bài học về sự mạnh mẽ vượt lên trên mọi khổ đau như thế, để con được biết tuyệt vọng cũng ” nở hoa” thật đẹp.
 Mẹ dạy con về sự khôn ngoan của lứa tuổi. Con chỉ mới 18 thôi, rất non nớt ( với mẹ là vậy) Con chưa hiểu cuộc đời này chông gai, đầy cám dỗ ra sao. Con chỉ nhìn cuộc đời qua lăng kính  màu hồng mà thôi. Mẹ đã dạy con phải biết kiềm chế, làm chủ được bản thân. Đừng vội tin tưởng ai đó nếu con không muốn mình là kẻ thất bại. Mẹ dạy con phải biết điềm tĩnh, có ý thức trước những cám dỗ mở đầy rẫy trước mắt. Mẹ dạy con sau này hãy lấy một người chồng không cần đẹp trai, không cần nhà giàu, nhưng người đó phải thật yêu thương và quan tâm đến con. Với mẹ, đến cuối cùng, cuộc sống có lấy đi tất cả mọi thứ mà con có trừ tình yêu. Mẹ luôn bảo con hãy luôn nhớ tình yêu và nhớ yêu thương, đó là điều làm nên con người của con, là mục đích lớn của bất kì ai …và là ý nghĩa của cuộc sống này.
Mẹ còn dạy con phải biết yêu chính bản thân mình. Thế giới là tấm gương phản chiếu về con. Khi con ghét chính mình con sẽ ghét mọi thứ…Nhưng khi con biết yêu bản thân mình thì thế giới này trong con sẽ rất đẹp và tuyệt vời biết bao!….và điều con thích nhất qua những lời dạy của mẹ:” Khi nào con có con, mẹ hy vọng nó là một đứa con gái giống con.” Lúc trước con chưa biết sao mẹ nói vậy, nhưng giờ con đã hiểu và con cũng mong muốn như thế! Con muốn một đứa giống con để con hiểu được cảm giác làm mẹ sẽ hạnh phúc thế nào, hiểu được những hy sinh thầm lặng mẹ đã hy sinh cho con ra sao, và hơn hết, con muốn được biết tình cảm mẹ dành cho con lớn lao đến nhuờng nào!
Viết cho mẹ
  Người phụ nữ tuyệt vời nhất đời con
 Tuy bây giờ con thấy thật hạnh phúc trong sự yêu thương, che chở của mẹ…Nhưng con biết không có gì là mãi mãi…Vì chỉ còn vài tháng nữa thôi, con đã lên đường đi ” tìm ước mơ” của riêng con. Con sẽ đi và đi nhiều lắm! Những lúc không có vòng tay mẹ ở bên, con sẽ dễ dàng gặp nhiều cám dỗ hay thất bại… Nhưng có sao mẹ nhỉ? Con sẽ vẫn mạnh mẽ đứng lên bằng chính đôi chân của con, con sẽ vẫn vững bước tiến lên vì sau mỗi thất bạn luôn là một thành công tương đương…Con không nên để mẹ thất vọng vì con được… Nếu lúc nào đó, con thật sự, thât sự cần đến mẹ. Dù ở bất kì đâu, con cũng sẽ chạy về bên mẹ, sà vào vòng tay ấy. Để con có thể cảm nhận được hơi ấm, để con có thể biết mình nên làm gì tiếp sau đó. Mẹ luôn có những nguồn động lực thật kì lạ…Là ” người phụ nữ tuyệt vời nhất đời con”. Có thể con gọi vậy vẫn chưa đủ với những gì mẹ đã dành cho con…Nhưng con vẫn muốn thốt lên 8 từ ấy vì chẳng có ai để con có thể nói như vậy cả. Vì mẹ là đầu tiên, là duy nhất và là mãi mãi của  đời con.
Tổng hợp bởi Thông điệp cuộc sống
Thông điệp: Tình yêu như là cánh bướm

Dành cho những ai đang cô đơn: Tình yêu như là cánh bướm. Bạn càng muốn bắt nó, nó càng bay xa.Nhưng nếu bạn để nó bay đi, nó sẽ trở lại vào lúc bạn không còn trông chờ nữa.

 
Tình yêu mang đến nhiều niềm vui nhưng nó thường mang lại đau khổ, tình yêu chỉ tuyệt vời khi bạn dành cho ai xứng đáng lãnh nhận. Bạn hãy dành thời gian để chọn cho mình người phù hợp nhất.
Thông điệp yêu thương
4 bài học quý giá về cuộc sống

Thông điệp cuộc sống – Những câu chuyện giàu ý nghĩa có thể giúp nhiều người rút ra những bài học và triết lý sống quý báu cho mình.

1. Thiên đường và Địa ngục

4 bài học quý giá về cuộc sống

Một người đàn ông chết đi, và vì anh là một người tốt nên được lên Thiên đường. Thánh Peter đứng ở cổng Thiên đường chào đón anh. “Xin chào mừng! Con có thể bước vào Thiên đường ngay bây giờ, nhưng vì con đã sống rất tốt nên con được phép xuống Địa ngục trước để so sánh hai nơi nếu con muốn” – Thánh Peter nói.

Người đàn ông khá tò mò và nói “tại sao lại không chứ?” Anh bước xuống Địa ngục, nơi mà cánh cửa đã mở sẵn.

Phía sau cánh cửa, anh nhìn thấy rất nhiều người đang ngồi xung quanh những chiếc bàn đầy đồ ăn ngon lành. Nhưng họ rất buồn bã và đau khổ, bởi vì họ chỉ có những chiếc dao và nĩa dài quá tầm tay. Vì thế, họ không thể đưa được một chút thức ăn nào vào miệng.

Người đàn ông quay trở lại Thiên đường và nói với Thánh Peter: “Chà, con rất vui khi được lên Thiên đường. Địa ngục đúng là một hình phạt”.

“Chào mừng tới Thiên đường” – Thánh Peter nói. Khi người đàn ông bước vào Thiên đường, anh ta thấy gì? Anh lại thấy rất nhiều người đang ngồi xung quanh những chiếc bàn đầy đồ ăn ngon, cũng giống như dưới Địa ngục.

Họ cũng có những chiếc dao và nĩa dài quá tầm tay. Nhưng trên Thiên đường, mọi người không than khóc và chửi rủa, bởi vì họ đang đút thức ăn cho nhau. “Thử món này đi” – họ cười nói vui vẻ. “Cả món này nữa”, họ đã rất vui vẻ cùng nhau.

Bài học: Hạnh phúc là khi mang lại hạnh phúc cho người khác. Đừng ích kỷ, mà hãy quan tâm tới người khác, bạn cũng sẽ nhận được sự quan tâm từ họ.

2. Hai hạt giống

Hai hạt giống nằm cạnh nhau trên một mảnh đất màu mỡ.

Hạt giống thứ nhất nói: “Tôi muốn lớn lên! Tôi muốn rễ đâm sâu vào trong lòng đất, lộc đâm xuyên lên mặt đất… Tôi muốn đâm chồi nảy lộc để báo hiệu mùa xuân tới…. Tôi muốn cảm nhận được sự ấm áp của Mặt trời và hứng trọn những giọt sương mai đọng trên cánh hoa…”

Và hạt giống thứ nhất được lớn lên như đúng ý nguyện.

Hạt giống thứ hai nói “Chà, nếu tôi đâm rễ xuống lòng đấy, tôi không biết mình sẽ gặp phải những thứ gì trong bóng tối. Nếu tôi đâm chồi lên mặt đất rắn chắc, những nhánh mầm non nớt của tôi có thể bị hỏng… Nếu tôi đâm chồi rồi bị một con ốc sên ăn mất thì sao? Nếu tôi nở hoa, một đứa trẻ có thể tiện tay hái hoa. Không, tốt hơn là cứ đợi đến khi nào an toàn”.

Và hạt giống thứ hai cứ chờ đợi như ý muốn.

Vào một sáng mùa xuân, một con gà mái đi loanh quanh trên mảnh đất. Nó tìm thấy hạt giống đang nằm đợi và nhanh chóng ăn mất.

Bài học: Đừng đợi chờ bất cứ giây phút nào.

4 bài học quý giá về cuộc sống

3. Vị vua và những bông hoa

Một ông vua nọ rất có tài chăm sóc những cây hoa và ông đang muốn tìm một người kế vị mình. Ông quyết định để những bông hoa quyết định, vì thế ông đưa cho tất cả mọi người mỗi người một hạt giống. Người nào trồng được những bông hoa đẹp nhất từ hạt giống này sẽ được lên ngôi.

Một cô gái tên là Serena cũng muốn tham gia vào cuộc cạnh tranh để trồng được bông hoa đẹp nhất. Cô gieo hạt giống trong một cái chậu rất đẹp, chăm sóc nó rất kỹ càng, nhưng đợi mãi mà chẳng thấy hạt giống nảy mầm.

Năm sau, cô thấy mọi người tụ tập tại cung điện với những chậu hoa rất đẹp. Serena rất thất vọng, nhưng vẫn tới cuộc tụ họp với chậu hoa trống rỗng. Nhà vua kiểm tra tất cả chậu hoa, rồi dừng lại ở chậu hoa của Serena. Ngài hỏi “tại sao chậu hoa của cô không có gì?” “Thưa điện hạ, tôi đã làm mọi thứ để nó lớn lên nhưng tôi đã thất bại” – cô gái trả lời.

“Không, cô không thất bại. Những hạt giống mà ta đưa cho mọi người đều đã được nướng chín, vì thế chúng không thể nảy mầm. Ta không biết tất cả những bông hoa đẹp này ở đâu ra. Cô đã rất trung thực, vì thế cô xứng đáng có được vương miện. Cô sẽ là nữ hoàng của vương quốc này”.

Bài học: Sự trung thực sẽ cho bạn những món quà

4. Bức tranh bình yên nhất

Xưa có một ông vua tổ chức một cuộc thi tìm ra người nào vẽ được bức tranh yên bình nhất. Nhiều họa sĩ đã tham gia và nộp bài. Nhà vua xem xét tất cả các bức tranh và ông chọn ra hai bức ông thích nhất. Nhưng ông vẫn phải chọn ra một bức tranh đạt giải.

Bức tranh thứ nhất vẽ một hồ nước tĩnh lặng đến mức có thể thấy những ngọn núi cao vút xung quanh soi bóng dưới hồ. Bên trên là bầu trời trong xanh, mây trắng. Đó là một bức tranh mà ai nhìn vào cũng phải mê mẩn.

Bức tranh thứ hai cũng vẽ cảnh núi, nhưng nó mấp mô và trần trụi. Bên trên là bầu trời u ám, vần vũ như sắp có mưa bão, sấm chớp. Phía dưới một ngọn núi là thác nước đổ xuống ào ào. Nhưng khi nhà vua nhìn kỹ, ông thấy bên cạnh thác nước là một bụi cây nhỏ nằm trong một kẽ đá. Trong bụi cây, một con chim mẹ đang làm tổ. Giữa thác nước đang gào thét, chim mẹ ngồi yên bình trong tổ.

Bạn sẽ chọn bức tranh nào?

Nhà vua đã chọn bức tranh thứ hai và giải thích: “Bởi vì yên bình không có nghĩa là bạn ở một nơi không có tiếng ồn, không gặp rắc rối, không phải làm việc vất vả. Yên bình là khi sống giữa tất cả những thứ đó, bạn vẫn cảm thấy bình an trong tim. Đó mới là yên bình thực sự”

Bài học: Bình an thực sự ở trong tim bạn

Tổng hợp từ Internet bởi Thongdiep.org