Bản chất của tình yêu và sự nghiệt ngã của hôn nhân


Có một khoảng thời gian cuộc hôn nhân của tao không được hạnh phúc. Và chúng mày ạ càng nhìn lại thì tao càng thấu quy luật của lòng người, bản chất của tình yêu, và sự nghiệt ngã của hôn nhân.

Khoảng thời gian ấy, tao thực sự sai lầm rất nhiều. Bỏ bê ngoại hình bản thân, sống hời hợt với cơ thể, ăn mặc tuềnh toàng, nói năng bỗ bã cụt lủn, hay cáu gắt vô lý.

Nghĩ lại, nếu phải sống với một con người như thế, chắc chắn tao sẽ phát điên mà bỏ đi. Trách thế đéo nào được chồng?

Khi tao với chồng tao ko còn có thể bình tĩnh mà nói chuyện được nữa. Đó là những ngày chồng tao đi rất nhiều. Nhắn tin hay gọi điện đều ko hồi âm. Kệ mẹ tao khóc lóc hay đập phá đồ đủ cả.

Tao tưởng như bế tắc và muấn chấm dứt mẹ nó cuộc sống ở đó rồi.

Và, tao lặng lẽ ngồi xuống trước gương, chậm rãi nhìn mình thật kĩ. Nói thật nếu soi chiếu về quãng thời gian trước thời điểm đó vài tháng, tao thay đổi quá nhiều, tao không còn nhận ra mình nữa. Trong gương như một mụ già với một vẻ bề ngoài xấu như con ma mút, má tái nhợt, môi thâm sì, mặt không phấn không son. Hôm đấy t mặc cái áo phông từ thời Napoleon cởi truồng, vạt áo còn bạc hết mie ra, mặc quần thụng đũng tụt gần đến đùi, tóc buộc nịt đỉnh đầu xù lên như khóm cây. Đến mình còn méo thể yêu thương mình nữa là.

Hôm ấy khóc nốt một trận. Rồi đi tắm giặt. Ngồi lọc quần áo, cái nào cũ vứt hết, để lại cái nào ok ngon nghẻ tí. Sau đó đi ngủ một giấc thật dài. Dậy khoẻ mạnh dọn dẹp lại nhà cửa, mua hoa về cắm, cắt bớt tóc, tô thêm son. Hôm sau nữa mua cho mình bộ đồ mới. Hôm sau nữa đặt thay rèm cửa và ga giường. Tao tìm niềm vui bằng những điều nhỏ nhặt xung quanh. Tìm niềm vui bằng cách làm mình và nhà cửa đẹp dần lên.

Đéo gì tệ bằng mình già xấu xong nhà cửa cũng như ổ chó. Tao sống như thế từ đó đến giờ. Bớt quan tâm đến người khác. Biết chăm sóc bản thân hơn.

Cũng chẳng rõ chồng tao đợt ấy vì sao dần dần thay đổi. Mới cả nếu nó đéo thay đổi thì tao cũng kệ bố luôn tao bận chăm lo cho tao và con tao rồi.

Tao kể buận mày nghe chuyện mà t đã từng trải qua để buận mày hiểu. Đừng bao giờ nghĩ làm đỏm mặc đẹp cho ai xem? Bởi chúng ta đẹp trước tiên là cho chúng ta đã. Xinh đẹp cũng giống như có tiền ấy, mua được sự nể nang tôn trọng từ đối phương. Điều ấy là chắc chắn. Đừng tin vào việc ngta yêu mình dù mình nát như thế nào ngta cũng vẫn yêu. Mà dù nếu có thế thật thì cũng đừng ỉ lại vào tình yêu vĩ đại của người ta mà mặc sức để sự nát của mình ngày càng trầm trọng.

Chẳng cần phải xinh đẹp tuyệt trần, chỉ cần gọn gàng và nhìn được. Tình yêu sẽ tự làm nhau có sức quyến rũ riêng.

Buận mày nhìn tao đó thi thoảng ngoi lên up cái ảnh dù không được lộ mặt nhưng nhiều mẹ cũng bảo nhìn là biết tao luôn chăm chút ngoại hình, ăn mặc có quy tắc và nghiêm túc với bản thân.

Để làm được điều đó tao đã phải trải qua một bài học lớn vài bài học nhỏ.

Thật may là hồi đó tao đã không tiêu cực rời bỏ gia đình vứt bỏ tình yêu, và thay vào đó là biết thay đổi để giữ được những điều quý giá.

Xin lỗi buận mày vì hôm nay tao tao mày mày chứ không mình mình cậu cậu như mọi ngày nhé. Tự nhiên tao thích thế. Kiểu thấy xưng hô thế nó thân thiết hơn.

Hoàng Vi Lê – Dear.vn

The post Bản chất của tình yêu và sự nghiệt ngã của hôn nhân appeared first on Dear Diary.

Nếu không yêu, anh cũng đừng làm em tổn thương mãi như thế…


Anh à, em vẫn chờ đấy thôi, em vẫn hy vọng anh sẽ sớm vượt qua đấy thôi, anh biết em sẽ ở đấy chờ anh mà, nhưng anh đừng để em chờ lâu quá, anh đừng có làm em tổn thương mãi như thế, em sắp không chịu đựng nổi nữa đâu. Về với em, em chờ.

Vậy là đã 2 ngày rồi, mình không nói chuyện với nhau nữa. Vì những lời tổn thương của anh quá lớn đối với em, chứ không thì chắc rằng em vẫn cũng sẽ là người mở đầu cuộc trò chuyện trước.

Em hiểu, thời gian này, có quá nhiều khó khăn dành cho anh, anh không biết phải đối diện sao với những điều đang diễn ra, nhưng, em cũng không nghề người mà em yêu lại chọn cách trốn tránh, yếu đuối đến nỗi chối bỏ thực tại. Em hiểu, anh cần thời gian để bình tâm lại, nhưng không có nghĩa anh quên mất em, người vẫn ở cạnh anh đây này.

Nhìn đi anh, bao nhiều lần rồi, đến cuối cùng vẫn là em chiu tổn thương nhiều nhất, đến cuối cùng em vẫn là người tha thứ. Thà anh chưa từng nói yêu em, em sẽ không để chuyện tình mình diễn ra đâu. Nhưng, anh đã nói yêu em mà, nói yêu mà làm trái tim em đau đến vậy sao?

Em biết chứ, đàn ông cũng có lúc yếu đuối, nhưng vai em đây, em vẫn chờ anh sau cánh cửa ấy, vậy sao anh không thử dựa vào vai em mà khóc thỏa thích. Rồi sau đấy thì đứng dậy, làm chỗ dựa cho em, làm bờ vai vững chãi che chở lấy em. Em đã mất mập rồi, giờ anh muốn em phải mất luôn anh hay sao? Người mà em chọn, người mà em dành tất cả sự tin tưởng đâu thể mãi yếu đuối như thế.

“Anh không muốn gặp em”, lời nói ấy như cứa vào tim em vậy, em làm gì sai, sau mọi chuyện đang xảy ra giũa chúng ta, em có lỗi gì sai? Em đã tự dằn vặt mình hàng lần như thế, vẫn là vì một câu yêu từ miệng anh mà em sẵn lòng chờ đợi, chờ đợi một lời xin lỗi, chờ đợi một câu nói xoa dịu bao tổn thương những ngày qua.

Anh à, em vẫn chờ đấy thôi, em vẫn hy vọng anh sẽ sớm vượt qua đấy thôi, anh biết em sẽ ở đấy chờ anh mà, nhưng anh đừng để em chờ lâu quá, anh đừng có làm em tổn thương mãi như thế, em sắp không chịu đựng nổi nữa đâu. Về với em, em chờ.Đừng làm tổn thương em nữa nghe anh!

Serena Võ – Dear.vn

The post Nếu không yêu, anh cũng đừng làm em tổn thương mãi như thế… appeared first on Dear Diary.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu


Tôi có hỏi chồng mình, lúc e trong phòng mổ chờ sinh bé a đang làm gì? A trả lời là ngủ

Nếu ai đã đọc thì nên đọc cho hết nhé . Xin cảm ơn!

Trước khi đọc, tôi cũng phải nhấn mạnh là, trường hợp phía dưới bài viết này, không phải là tất cả. Kể cả với chính tôi. Các ông chồng, câu chuyện này là dịch, trên mạng, không phải tôi viết hay bịa ra.

Trước tiên, về mặt sinh lí, người phụ nữ phải trải qua một cơn đau thập tử nhất sinh.

Tôi đã từng hỏi rất nhiều người phụ nữ trải qua sinh nở, họ đều nói, sinh thường đau đến cỡ nào, đau cỡ bác sĩ dùng dao rạch tầng sinh môn mà không dùng đến thuốc tê bởi vì những cơn đau khi sinh đã vượt qua nỗi đau đớn cắt da cắt thịt kia rồi.

Còn sinh mổ đau đến cỡ nào? Bạn bước ra từ phòng mổ, trên bụng có một vết sẹo dài đến mười mấy phân, khi hết thuốc tê chỉ cần hơi cử động đã đau buốt ruột gan. Đi vệ sinh hai chân đều không ngừng run rẩy, đi tiểu được một nửa phải dừng lại một lát, hít thở sâu mới có thể đi tiếp.

Nằm trên bàn mổ, đèn bật sáng, được tiêm một liều thuốc tê nửa thân dưới, sản phụ hoàn toàn có ý thức, mắt mở đăm đăm cảm nhận được bác sĩ dùng dao, rạch từng lớp từng lớp da bụng, rạch tử cung để đưa đứa bé ra ngoài. Giống như một linh kiện điện tử bị tháo ra, sau đó lại được ráp lại.

Lúc này, cái phụ nữ cần chính là sự nhẫn nại, dịu dàng vô điều kiện của chồng bên cạnh, hiểu được sự đau đớn và cô đơn của vợ khi vượt cạn.

Thế nhưng có những người chồng lại không làm được.

Đến hai bệnh viện sản nổi tiếng ở thủ đô, chúng tôi đứng ở ngoài cửa phòng sinh, quan sát xem khi người vợ đang đau đớn sinh con thì các ông chồng đang làm gì.

Thì ra những tình tiết như ngôn tình trên phim đều là bịa đặt. Trong phim, khi sản phụ ở trong phòng sinh, người chồng ở bên ngoài vô cùng nóng ruột, vò đầu bứt tai, đi qua đi lại, thi thoảng lại ngóng qua tấm cửa kính nhìn vào phòng sinh. Chỉ cần có một chút động tĩnh là lập tức xông lên hỏi y tá, vợ tôi thế nào rồi, cô ấy có làm sao không?

Hiện thực hoá ra phũ phàng hơn rất nhiều, hành động nôn nóng đó không phải của chồng mà là của bố mẹ sản phụ. Họ một giây cũng không ngồi yên, đứng trước cửa phòng sinh, căng thẳng chờ đợi.

Còn đại đa số các ông chồng, đều ngồi trên ghế, căng thẳng….. chơi game. Có người ngồi trên ghế chơi điện thoại, có người còn trực tiếp đứng trước cửa thang máy, đơn giản vì ở đó có ổ cắm sạc điện thoại.

Tôi nhìn thấy một anh chàng béo đứng trước phòng chờ sinh gọi điện thoại cho vợ.

Anh ta nói:

– Alo, em nằm ở giường nào, giường số 12 hả? Em mau hỏi bác sĩ xem anh và mẹ đợi em ở trước phòng sinh hay là về nhà đợi? Dù sao cũng chẳng biết em khi nào mới sinh, cả nhà lại không được vào. Anh đưa mẹ xuống lầu đi ăn cơm, có chuyện gì em nhờ y tá đi. Lát có gì gọi cho anh.

Điện thoại còn chưa cúp, đã thấy anh ta và mẹ gấp rút lao đến trước cửa thang máy, kịp thời chen vào cánh cửa thang máy còn chưa kịp đóng lại. Tôi chưa từng gặp một người béo nào lại chạy nhanh như thế.

Tỉ mỉ quan sát, tôi phát hiện ra khi ngồi đợi sinh, trang bị của người nhà cũng không giống nhau.

Đàn ông đợi vợ, vật tuỳ thân gồm có: điện thoại, ví tiền, thuốc lá, nước, sạc dự phòng…

Còn mẹ đợi con gái sinh, vật đem theo lại là quần áo, khăn, đồ ăn, canh nóng, nước sôi…

Chúng tôi còn nhìn thấy một màn, khi người mẹ còn nằm trong phòng mổ, đứa trẻ được đưa ra ngoài trước.

Chồng và mẹ chồng lập tức vui mừng lao đến, đem theo điện thoại quay phim, chụp ảnh cả một đoạn hành lang, âu yếm gọi con:” Con yêu, nhìn bố, cười một cái nào…”

Chụp ảnh cả nửa ngày mới nghĩ ra, hình như quên mất chuyện gì đó. Lúc này mới hỏi:” Thế vợ tôi đâu rồi?”

Khi phỏng vấn một bác sĩ nổi tiếng của bệnh viện sản, cô ấy nói có một chuyện làm cô ấy có ấn tượng rất sâu, vào mùa đông, đúng ca trực của cô ấy, có một người phụ nữ vừa sinh xong. Chồng và gia đình chồng lập tức chạy đi chụp ảnh đứa bé, còn hỏi mật mã wifi để đăng lên mạng xã hội.

Sản phụ một mình nằm trên chiếc giường trong phòng hồi sức. Lúc ấy trời rất lạnh, người phụ nữ đó không ngừng run rẩy. Bố của sản phụ lập tức cởi áo ngoài ra đắp cho cô ấy. Người ông ấy rất gầy, bên trong mặc độc một chiếc áo cộc tay.

Còn người chồng, vừa cao vừa to, mặc áo len áo khoác lại không hề nghĩ đến chuyện nên làm chút gì đó cho vợ mình.

Thực sự, một người đàn ông yêu hay không yêu bạn, chỉ có đến khoa sản mới biết. Khoa sản là nơi có thể nhìn ra được thứ tự quan trọng nhất trong lòng người đàn ông.

Rốt cuộc là vợ quan trọng hay con quan trọng?

Một bác sĩ nói, cô ấy làm việc đã 10 năm, đỡ đẻ cho khoảng trên 1000 đứa trẻ. Chỉ có một người đàn ông, trong quá trình chờ sinh rớt nước mắt nhờ cô ấy, bác sĩ, làm ơn giúp vợ tôi đỡ đau đớn đi một chút có được không?

Có rất nhiều người chồng, rất nhiều bà mẹ chồng, điều họ quan tâm nhất chỉ là trong quá trình sinh, làm thế nào mới tốt cho đứa trẻ.

Ví dụ như có những người nghe nói tiêm thuốc giảm đau không tốt cho đứa trẻ, thế là họ hỏi bác sĩ, không tiêm có được không?
Giữa vợ và con, có những người chồng sẽ chọn con?

Vậy rốt cuộc vợ và tiền cái nào quan trọng?

Có người sẽ chọn tiền.

Ví dụ như nghe bác sĩ nói, tiêm thuốc gây tê màng cứng là chi phí phát sinh, không nằm trong diện bảo hiểm, nghe xong giá tiền, có người sẽ ngập ngừng hỏi vợ, em có chịu đau được không?

Hoặc ví dụ, sinh mổ đắt hơn sinh thường, có người chồng sẽ nói, em cố một chút, chúng ta không mất tiền oan.

Đối với họ, cảm giác của vợ, sự đau đớn của vợ đều không đáng giá.

Vậy rốt cuộc vợ quan trọng hay mẹ họ quan trọng hơn?

Trường hợp khoa sản thường gặp nhất là có lúc, người vợ đau quá muốn sinh mổ, người chồng vốn đã mềm lòng chuẩn bị kí cam kết. Kết quả mẹ chồng nói, vẫn là sinh thường tốt cho đứa trẻ, hơn nữa trong vòng hai năm có thể sinh tiếp, cố đẻ thường đi.

Chồng lập tức liền buông giáp đầu hàng, nghe lời mẹ, điều này làm người vợ vô cùng tuyệt vọng.

Có lúc người vợ đau vô cùng, không chịu được rên la to tiếng, chồng vốn dĩ cũng rất thương xót vợ.

Kết quả mẹ chồng bên cạnh nói, đau đến thế hay sao, mẹ ngày xưa vừa sinh đã lập tức ra đồng, con gái bây giờ tiểu thư quá.
Chồng lập tức nói theo, cũng phải, đàn bà ai cũng phải đẻ, có phải mình em biết đẻ đâu. Những lời này tính sát thương còn hơn cả bị trúng một đao.

Suy cho cùng, đàn ông làm như vậy, khiến phụ nữ buồn là vì họ không hề xem vợ là người thân yêu nhất, thậm chí còn không xem vợ là người một nhà. Em xem anh là chồng, anh lại chỉ xem em là máy đẻ. Và máy đẻ thì không biết đau.

Khi mới kết hôn, đàn ông ai cũng thề non hẹn biển, bất kể ốm đau hay khoẻ mạnh, giàu có hay nghèo khó, đều sẽ vĩnh viễn yêu, tôn trọng, bảo vệ cô ấy suốt đời… Mấy lời này trong thời khắc vợ sinh con, rất nhiều người dường như đã quên sạch sẽ.
Chỉ có lúc sinh con, phụ nữ mới có thể nhìn ra được con người thật của chồng mình.

Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu. Và giá như người đàn ông nào cũng nếm thử nỗi đau đớn của vợ, có lẽ sẽ không còn những người mẹ trầm cảm
Tóm lại, đọc để biết đi các ông, nếu còn chưa thương vợ lắm!

Bảo Anh – Dear.vn

The post Hoá ra không phải hôn nhân, phòng sinh mới là nấm mồ của tình yêu appeared first on Dear Diary.

Mình có nên phẫu thuật thẩm mỹ để được chồng yêu nhiều hơn?


Tưởng anh nói mình phải ăn uống, tập luyện, ai ngờ anh đề nghị mình đi phẫu thuật thẩm mỹ để cải thiện đời sống chăn gối.

Mình kết hôn mới được 7 năm, cuộc sống hôn nhân cũng không phải va chạm với nhà chồng nhiều như 1 số chị em. Mặt khác, mình rất được lòng mẹ chồng và mọi người trong nhà chồng cũng rất quý mình. Kết hôn xong, mình sinh cho chồng được 2 bé trai rất kháu khỉnh và thông minh.

Có lẽ mọi người sẽ nghĩ rằng mình rất hạnh phúc, nhưng cuộc hôn nhân của mình có những góc khuất tế nhị mà mình không thể chia sẻ với người khác được.

Trước đây khi còn con gái, mình cũng trắng trẻo và đẹp lắm. Chồng mình đã từng cưa cẩm mình cả năm trời mới nhận được cái gật đầu của mình. Cho đến khi kết hôn rồi, anh vẫn ân cần và yêu thương mình như lúc mới yêu.

Nhưng chồng mình là người đàn ông có nhu cầu chuyện chăn gối cao. Từ lúc có con, mình không thể chiều chồng như trước nên anh tỏ ra giận hờn và trách móc mình. Sinh được 2 đứa con, mình tất bật lo cho gia đình con cái nên không còn quan tâm đến sắc vóc như ngày son rỗi. Cai sữa cho con thứ 2 xong, ngực mình teo tóp lại khiến mình rất tự ti.

Buồn lòng hơn là cách cư xử của chồng. Mỗi lần vợ chồng mình gần gũi, anh lại tắt điện vì không muốn nhìn thấy thân hình xuống dốc của mình. Nhiều lần anh nói rằng nửa đêm quay sang ôm mình, anh tưởng đang ôm nhầm người. Nghe chồng nói vậy, mình càng tủi thân và buồn hơn. Mình cũng đã có ý định đợi con lớn thêm chút nữa sẽ đi phẫu thuật thẩm mỹ tút tát lại bản thân để chồng không còn chê mình nữa. Vậy mà mới hôm qua, chồng mình lại đưa ra 1 ý kiến khiến mình sửng sốt.

Sau khi gần gũi, anh thở dài và nói rằng nếu muốn giữ gìn hạnh phúc vợ chồng, mình và anh phải tìm cách giải quyết. Tưởng anh nói mình phải ăn uống, tập luyện, ai ngờ anh đề nghị mình đi phẫu thuật thẩm mỹ nâng ngực để cải thiện đời sống chăn gối.

Đã vậy anh còn nói sẽ cho mình 100 triệu để đi phẫu thuật thẩm mỹ làm đẹp theo đúng ý anh. Mình bất ngờ không nói nên lời. Vợ chồng sống với nhau còn tình nghĩa, vậy mà chồng mình lúc nào cũng chỉ chăm chăm đến ngoại hình của vợ muốn vợ đi phẫu thuật thẩm mỹ.

Lúc đầu mình giãy nảy lên và không đồng ý. Nhưng chồng mình lại phân tích rằng nếu mình không để anh làm điều đó, sớm muộn gì anh cũng phải tìm cô gái khác bên ngoài để khiến anh thỏa mãn. Anh còn nói rằng mình quá cổ hủ và lạc hậu, bây giờ rất nhiều người sống thoáng về khái niệm yêu và phẫu thuật thẩm mỹ hơn mình.

Mình đem chuyện này đi kể với bạn bè, ai cũng khuyên nên phẫu thuật thẩm mỹ vì vừa đẹp cho bản thân lại là cách để giữ chân chồng. Nghĩ đi nghĩ lại, mình thấy cũng có lý đôi phần. Nhưng mình vẫn sợ vì từng thấy nhiều người thẩm mỹ hỏng, bị biến chứng rất kinh khủng, đến lúc đó thì còn đáng sợ hơn là không có ngực. Rồi còn các vấn đề khác nữa, mình thật sự sợ động chạm đến dao kéo. Mong các chị em cho mình lời khuyên có nên vì chồng mà chịu đau đớn không?

Bích Loan – Dear.vn

The post Mình có nên phẫu thuật thẩm mỹ để được chồng yêu nhiều hơn? appeared first on Dear Diary.

Không thể nào quên… dù người yêu cũ đã lấy chồng sinh con


Tôi vốn là một chàng trai mà người ta vẫn thường xếp vào thể loại hư hỏng của xã hội. Học hết 12 thì nghỉ, đi làm công cho người ta, hút thuốc, thích nhậu nhẹt, nhưng có bề ngoài chau chuốt ưa nhìn nên vẫn có nhiều cô “xin đổ”. Tôi tình cờ gặp em trong một lần đi học ké lớp tại chức của thằng bạn, em nhan sắc bình thường, con nhà gia giáo có học thức và đặc biệt rất hiền lành.

Em chủ động làm quen tôi bằng cách giả vờ nhầm số, tôi cũng thừa biết nhưng vẫn qua lại nhắn tin với em. Em thuộc dạng dưới mức tiêu chuẩn bạn gái của tôi, hơi tròn người, mộc mạc không bao giờ trang điểm, tôi đã từng nghĩ chỉ đùa ghẹo em cho vui vì em tầm thường quá, chẳng bằng một góc các cô gái nóng bỏng nồng nhiệt vây quanh tôi hàng ngày.

Ông trời rất biết bù đắp cho em những thứ khác, em khá thông minh và giỏi nắm bắt cảm xúc. Chỉ nhắn tin chuyện trò với em vài lần, gặp mặt thêm hai lần, nhưng trong lòng tôi đã bắt đầu nhen nhóm dành cho em một tình cảm kì lạ. Tôi luôn muốn nói chuyện với em mọi lúc mọi nơi, muốn nghe giọng em và cách em thường pha trò khiến tôi cười không ngớt.

Lần đầu gặp tôi nghĩ em kiêu kì bao nhiêu, thì dần dần tôi lại càng muốn gần gũi em bấy nhiêu. Từ một người chỉ muốn trêu em cho vui, tôi dần chuyển sang chủ động gạ gẫm em hơn, tôi rất tự tin và vẫn nghĩ em đã thích tôi rồi!

Thế nhưng vào cái ngày tôi quyết định hỏi em làm bạn gái, em lại thản nhiên từ chối tôi và bảo muốn suy nghĩ lại. Tôi sốc thật sự, bao nhiêu bản lĩnh đàn ông trong tôi bay biến hết, tôi chưa bao giờ thất bại trước bất cứ cô gái nào, huống chi với một người bình thường như em.

Bạn bè tôi chê em kém nhan sắc, bù lại tính tình dễ thương và hòa đồng. Phải nói thêm rằng gia đình em rất giàu có, ngược lại với gia cảnh khó khăn của tôi, nhưng em không bao giờ tỏ thái độ coi thường mà còn rất ý nhị tinh tế. Và tôi đã trở nên yêu em cuồng say mãnh liệt từ lúc nào không biết!

Quen nhau hơn một năm, dù chưa từng chấp nhận làm bạn gái tôi, em vẫn đồng ý quan hệ với tôi và tôi biết được em không còn trong trắng. Hôm đó em đã khóc rất nhiều, hỏi tôi có bất ngờ và khinh rẻ em không? Thú thật tôi đã từng quan hệ với bao nhiêu cô gái, chuyện trinh tiết với tôi không quan trọng, nhưng tôi bất ngờ vì em vốn là một người gia giáo.

Rồi em kể em đã trao lần đầu cho bạn thanh mai trúc mã lớn lên cùng em, yêu em nhưng em lại không có tình cảm, em chỉ muốn trả nợ ân tình mà bạn ấy dành cho. Vì điều đó em không dám gần gũi tôi, người em yêu. Biết được tình cảm em dành cho tôi, trong lòng tôi cảm thấy vui sướng tột cùng hơn cả chinh phục được ngàn cô gái khác!

Tôi cố gắng thay đổi bản thân, bớt nhậu nhẹt, bỏ thuốc lá và chăm chỉ làm ăn để xứng đáng với em hơn. Em cũng thường giúp đỡ tôi nhiều về tiền bạc. Tôi vẫn thầm mong sau này có thể đáp trả lại ân tình của em một cách vinh quang nhất, tôi yêu em vô cùng.

Rồi biến cố xảy đến khi trong một lần sơ suất, em đã mang bầu. Lần ấy vì đã dùng thuốc tránh thai khẩn cấp trước đó nên tôi không mua thêm cho em dùng nữa. Ngày em thông báo tin đó với tôi, cái thai đã được gần 6 tuần.

Tôi vừa ngỡ ngàng vừa lo lắng nhưng rất thương em. Gia đình em sẽ không đời nào chấp nhận một chàng rể thấp kém như tôi cùng việc ăn cơm trước kẻng ấy. Dù vậy, tôi vẫn quyết định hỏi cưới em làm vợ, hứa sẽ chăm sóc và bao bọc cho em suốt đời.

Nhưng người con gái tôi yêu lại một lần nữa làm cho tôi ngỡ ngàng. Em cương quyết nói không và bảo sẽ bỏ thai cũng như đoạn tuyệt mối quan hệ này.

Em không cho tôi gặp mặt, tôi đã cầu xin em đừng bỏ con. Nhưng em dường như biến thành một con người khác, lạnh lùng, vô cảm. Em bảo em sợ gia đình em không chấp nhận, sợ dị nghị và điều tiếng xã hội.

Sự đời nghiệt ngã, một thằng đàn ông như tôi lỡ làm bạn gái có bầu lại phải là người đòi cưới, còn em thì chọn cách phá thai để bảo toàn danh tiếng.

Vì quá yêu em, tôi đành chấp nhận để em bỏ con. Nhưng lại một lần nữa em khiến tôi van xin khổ sở khi không đồng ý để tôi đưa đến bệnh viện. Em bảo sẽ đi với bạn của mình, em cương quyết tránh mặt tôi. Sau đó tôi tình cờ biết được, người đưa em đi phá thai chính là anh bạn thanh mai trúc mã của em chứ không phải ai khác, tôi đã thất vọng vô cùng.

Sau khi phá thai, sức khỏe của em dần ổn định. Lúc này em không tránh mặt tôi nữa mà cởi mở với tôi hơn. Nhưng em nói chúng tôi chỉ là bạn bè vì khoảng cách giữa chúng tôi quá lớn. Mỗi lần thấy tôi là em sẽ nhớ đến một sinh linh mà em đã từ bỏ.

Một thời gian ngắn sau thì em thông báo cho tôi biết rằng em sắp sửa lấy chồng. Chồng của em không phải ai khác, chính là anh bạn thanh mai trúc mã, cũng chính là người đàn ông đầu tiên của em.

Tôi hẹn gặp người yêu cũ lần cuối trước khi em trở thành vợ của kẻ khác, miễn cưỡng em đồng ý. Tôi và em nói chuyện với nhau được hơn mười phút thì chồng sắp cưới của em điện thoại tìm em. Khi anh ta đến, không hiểu hai người nói với nhau những gì mà anh ta mắng chửi em rất thậm tệ rồi bỏ đi trước.

Hôm ấy trời mưa rất to, nhìn em đứng dưới cơn mưa bật khóc, tôi thật lòng không chịu được. Người con gái luôn kiêu hãnh và khiến tôi cảm phục bỗng trở nên yếu đuối lạ lùng trước mặt gã đàn ông ấy. Thì ra đây chính là lí do người yêu cũ chia tay tôi, hóa ra em chỉ lạnh lùng trước tôi, còn trước mặt gã đàn ông đó thì em lại yếu đuối và nhỏ bé đến vậy.

Thấy anh ta đối xử với em như vậy, tôi đã gọi điện cho em và nói với em rằng, tôi sẽ đưa em đi thật xa, chỉ cần em chọn tôi. Nhưng, người yêu cũ đã phũ phàng từ chối tôi, em nói em chọn anh ta…

Tôi đã rất đau đớn và phải quyết tâm mới có thể quay lưng bỏ đi, tôi đã khóc rất nhiều. Người con gái tôi yêu nhất lại phụ bạc tôi. Người con gái đã từng hi sinh vì tôi, nhịn ăn nhịn mặc để lo cho tôi khi tôi mất việc, khi tôi ốm đau, người mà tôi đã luôn nghĩ sẽ lấy về làm vợ… Tất cả mọi thứ tựa như một giấc mơ, hệt như cái cách mà em bước vào đời tôi vậy, không thể nào lường trước.

Kể từ hôm ấy, mọi tin nhắn cuộc gọi của tôi, người yêu cũ đều không hồi âm lại. Tôi không còn tha thiết sự tán tỉnh của bất kì cô gái nào, không còn muốn làm việc gì. Đâu đâu trong mắt tôi cũng hiện hình bóng em.

Tôi vẫn âm thầm dõi theo cuộc sống của em, rồi em làm đám cưới, em có bầu. Lần ấy, biết được chồng em đi công tác xa, tôi đã tìm đến nhà và đứng bên ngoài rất lâu. Em mang thai nên xanh xao thấy rõ, thú thật, tôi rất ghen tị xen lẫn thù hằn với anh ta. Em sẽ sinh con cho anh ta, còn con của chúng tôi thì sẽ không bao giờ được chào đời.

Em vẫn nhắc lại với tôi rằng tình cảm giữa chúng tôi đã hết, tôi hãy tìm một ai khác để yêu, một cô gái xinh đẹp hơn, nóng bỏng hơn. Nhưng người yêu cũ đâu biết rằng tôi chỉ muốn một người vợ như em, hiền lành, dịu dàng. Em không có nhan sắc nhưng em biết cách làm người khác cảm thấy ấm áp.

Cho đến ngày hôm nay nghĩ về khoảng thời gian có em trong đời, tôi vẫn biết lòng mình còn yêu em rất nhiều. Ngày con gái em tròn 3 tuổi, tôi đánh liều gọi điện chúc mừng, không ngờ em lại nghe máy.

Rồi tôi vô tình phát hiện ra em và chồng đã ly thân một thời gian, con gái em cũng gửi người khác nuôi, có lẽ trong điện thoại, em không còn sôi nổi như trước và cách nói chuyện cũng có phần e dè.

Tôi đã đến ngõ nơi em sống để theo dõi cuộc sống của em hàng ngày. Nhìn em, một lần nữa, tôi lại muốn chinh phục em lại từ đầu, muốn lo lắng cho em, chăm sóc cho cả con bé có đôi mắt giống em y hệt, một đôi mắt buồn và luôn chực khóc.

Em không đón nhận cũng không từ chối tôi. Nhưng em chỉ đồng ý nhắn tin gọi điện chứ không chịu gặp mặt. Qua điện thoại, em không bao giờ nói về cuộc sống hiện tại của em cũng như về cuộc hôn nhân đã tan vỡ.

Tôi cảm nhận em vẫn giữ một khoảng cách nhất định với tôi. Còn tôi, khi đứng trước em, lúc nào cũng hồi hộp bần thần như chàng trai mới biết tương tư. Liệu tôi có nên theo đuổi em một lần nữa không hả mọi người? Hay để tất cả chôn vùi thành quá khứ?

Giấu tên – Dear.vn

The post Không thể nào quên… dù người yêu cũ đã lấy chồng sinh con appeared first on Dear Diary.

Trong tình yêu, đàn bà cần toan tính


Trên đời này cái gì cũng cần công thức, với phụ nữ – một kẻ luôn luôn cần hạnh phúc thì lại càng phải tính toán chi ly để có được hạnh phúc cho riêng mình. Và hơn thế, nó còn tạo ra hạnh phúc cho người khác.

Phụ nữ khi yêu đều bị coi là “yếu thế” hơn đàn ông vì họ luôn hành động theo cảm xúc, yêu bằng trái tim chứ không phải là yêu bằng lý trí. Họ dễ buồn, dễ đau dù chỉ là manh nha tan vỡ. Hay khi bắt đầu một mối tình, phụ nữ cũng không bao giờ dám chủ động trước vì như thế dễ bị gọi là “cọc đi tìm trâu”. Họ giấu đi tình cảm của mình. Nhiều người theo đuổi nhiều năm, có kết quả, hoặc có những người chẳng thu lại được điều gì. Cuối cùng là phải buông bỏ đi thứ tình cảm đơn phương vô ích.

Những người phụ nữ cá tính thì lại khác, họ cho rằng yêu là phải nói, đau thì phải thể hiện, nhưng không phải là khóc lóc, cầu xin người đàn ông đã vứt bỏ họ. Trong tình yêu, họ làm chủ được những cảm xúc. Buồn vui là do họ chứ không phải nằm ở ai khác.

Tại sao tình yêu luôn phải bắt đầu từ phía người đàn ông? Ngay cả khi yêu, tại sao người nhắn tin trước lại mặc định là một người đàn ông thì đó mới được gọi là quan tâm, chiều chuộng? Phụ nữ lúc nào cũng giơ cao tôn chỉ: Bình đẳng nam nữ. Song thực tế nhiều người lại tự hạ thấp quyền lợi của mình.

Chúng ta ai cũng có quyền yêu và được yêu, được nói với người mình thích rằng: “Em yêu anh”, thay vì chỉ nhìn họ từ đằng xa và tưởng tượng đến một ngày họ sẽ đứng trước mặt ta và nói: “Anh yêu em.”

Trong khi yêu, phụ nữ cũng có thể nhắn tin trước, hỏi han trước, hay thậm chí là đôi lúc tỏ ra công bình với người đàn ông bằng việc mời họ đi ăn, đi xem phim…Làm như vậy, người đàn ông sẽ cảm thấy mối quan hệ của cả hai vững vàng và cân bằng, không ai hơn ai. Và như thế, trong những lần mâu thuẫn, cái cớ phụ nữ luôn dựa dẫm vào đàn ông sẽ bị phá bỏ.

Thật ra mỗi người phụ nữ không cần thiết phải quá quan tâm đến sự riêng tư của người mình yêu. Bởi mỗi chúng ta đôi khi cần một khoảng lặng, và chỉ riêng chúng ta ở trong khoảng lặng đó để xác định lại phương hướng, mục đích và vực lại tinh thần.

Ai cũng sẽ khó chịu nếu như lúc tức giận luôn có người quản thúc, hỏi han mình đi đâu hay làm gì? Hãy để cho người mình yêu có được sự riêng tư, như là một khoảng không gian tự chữa lành vết thương – thứ vết thương mà ngay cả chính bạn cũng không thể chữa lành được.

Nếu một người đàn ông lừa dối bạn, cũng đừng vội đau buồn. Phụ nữ rất khó để điều chỉnh cảm xúc trong lúc này, rất khó đánh mất chính mình bằng việc khóc lóc, truy tìm nguyên nhân. Điều ấy chỉ càng khiến đàn ông chán ghét bạn thêm.

Chúng ta không thể níu kéo một thứ đã không thuộc về mình, và hãy hiểu, đã là phụ nữ thì phải có giá, dù bị lừa dối cũng không bao giờ được đánh mất sự tự tôn. Phụ nữ có tự tôn, kiểm soát được bản thân mình trước những khó khăn, những nỗi đau do người khác đem lại thì luôn luôn là người quyến rũ.

Hãy luôn luôn cẩn thận với những lời mật ngọt. Đàn ông khi có được thứ mình muốn rồi họ sẽ không đoái hoài làm thế nào để nâng niu nữa. Cuộc sống của họ là một sự phiêu lưu kỳ thú, và bạn biết đâu cũng chỉ là một đỉnh núi anh ta cần chinh phục.

Cho nên đừng cung phụng và sống theo thái độ của những người đàn ông đó, đừng để họ đoán được hết bạn. Yêu được phụ nữ là một chuyện, nhưng hiểu được người phụ nữ khác lại là một cấp độ khó hơn. Hãy tự nâng cao level của mình bằng cách biết mập mờ, bí ẩn. Biết kiềm chế sự ghen tuông để anh ta tự suy nghĩ về mức độ tình yêu của bạn.

Ai nói tình yêu là không toan tính? Nếu tình yêu không toan tính thì sẽ dẫn đến đổ vỡ. Trên đời này cái gì cũng cần công thức, với phụ nữ – một kẻ luôn luôn cần hạnh phúc thì lại càng phải tính toán chi ly để có được hạnh phúc cho riêng mình. Và hơn thế, nó còn tạo ra hạnh phúc cho người khác. Chúng ta không toan tính cho điều xấu xa, chúng ta toan tính điều tốt đẹp.

Giống như một vị nữ hoàng, luôn làm mọi cách để thấy được sự thái bình trong thế giới của cô ta.

Ngọc Châm – Dear.vn

The post Trong tình yêu, đàn bà cần toan tính appeared first on Dear Diary.

Khi họ không còn yêu bạn nữa… đừng vì họ mà thay đổi chính mình


Người con gái khi yêu thường không giữ gì cho mình, nên khi đánh mất một cuộc tình, họ gần như mất tất cả…

Gần đây, tôi đọc được trang thái chia sẻ về câu chuyện chia tay tình yêu của chính mình, trên trang facebook cá nhân của nữ ca sĩ Văn Mai Hương. Người ta hầu như đều tiếc nuối cho mối tình đẹp đẽ và bình lặng đã qua của cô. Người ta cũng đồng cảm sâu sắc và gửi đến cô lời chúc mạnh mẽ, chúc cô tiếp tục tỏa sáng khi lựa chọn ca hát thay vì lựa chọn lui về phía sau một người đàn ông và cất bớt những lấp lánh hào quang trên con đường nghệ thuật. Còn tôi, tôi thấy chua xót vì: tại sao con gái khi yêu lại phải chịu thiệt thòi nhiều đến thế?

Tại sao đàn ông lại luôn yêu cầu hoặc đòi hỏi bạn gái mình phải bớt xinh đẹp đi, bớt giỏi giang đi, bớt năng động và toàn diện đi, chỉ vì anh ta sợ sẽ mất cô ấy vào tay người đàn ông khác? Đó không thật sự là tình yêu, mà đó chỉ đơn thuần là sự ích kỷ đang len lỏi và thành hình trong trái tim người đàn ông đó mà thôi.

Anh ta nhân danh chúng là tình yêu, chẳng qua là để thần thánh tình yêu của chính mình và vùi dập người con gái mình yêu xuống ở một cấp bậc thấp hơn, để anh ta thấy mình được an toàn hơn. Nếu là một người đàn ông có thực tài và có đủ bản lĩnh, có đủ thương yêu để người con gái cảm thấy an toàn, muốn nương náu trong bờ vai anh ta mãi mãi, tôi chắc chắn là anh ta sẽ luôn ủng hộ và cổ vũ cô ấy với giấc mơ của mình.

Tình yêu là quan trọng, nhưng tình yêu không phải là tất cả cuộc đời của một ai. Chúng ta khao khát tìm thấy tình yêu chính là khao khát tìm được một người thấu hiểu mìnhh, trân trọng mình, từ cả những điều tốt đẹp lẫn xấu xa. Chúng ta biết rõ mình không hoàn hảo, nên mới cần lắm sự bao dung từ ai đó – người mà ta sẽ yêu. Chứ tình yêu không đơn thuần chỉ là những lần chạm tay, những bờ môi hôn, những lời ngọt ngào và những đón đưa sớm sớm chiều chiều.

Ngoài tình yêu, chúng ta còn sống và cống hiến với công việc, có những khoảng không gian vui vẻ hàn huyên bên bạn bè và gia đình. Sao có thể vì người yêu không thích mà dập tắt lửa đam mê? Để rồi nếu một ngày nào đó anh ta tiếp tục không thích bạn dành thời gian cho gia đình và bè bạn, bạn sẽ tự cô lập mình trong duy nhất vòng tay của một người?

Có thể những phút ban đầu, người ta vẫn tin rằng đó là tình yêu và người mình yêu vì thực sự yêu thương mình nên mới mong cầu những điều tốt đẹp hơn sẽ đến. Nhưng qua thời gian, khi mọi thứ là sai trái, người trong cuộc sẽ cảm giác rất rõ chuyện tình này đã bắt đầu có những điều sai lầm. Và người chúng ta yêu khi ấy, chính là đã sai người.

Hãy yêu người luôn ủng hộ giấc mơ của bạn, lắng nghe bạn và cổ vũ động viên bạn dù cả thế giới có quay lưng với bạn đi chăng nữa. Đừng yêu người muốn bạn phải từ bỏ ước mơ của mình, lui về phía sau trong sự bảo bọc và che chở quá mức. Bởi đến một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng mình chẳng khác nào cây tầm gửi nương nhờ nơi thân gỗ. Và chúng ta sinh ra trên đời là để tỏa sáng, chứ không phải sắm vai một kẻ nương nhờ và bảo bọc yêu thương bởi ai.

Hãy yêu người biết những nhọc nhằn sớm hôm của bạn mà đau xót thay cho bạn, sẽ vì bạn mà chấp nhận nhún nhường. Chứ đừng yêu người chỉ luôn miệng nói rằng yêu bạn nhưng luôn đổ vấy tội lỗi lên đầu bạn, trách cứ bạn và la rầy bạn mọi lúc. Bởi dến một ngày nào đó, bạn sẽ nhận ra rằng tình yêu đó khiến bạn trở nên tệ hại và thảm thương hơn, khi lòng tự trọng và sự tự tôn trong bạn tụt dốc đến thảm hại.

Hãy yêu người kiên nhẫn với bạn, muốn cùng bạn nhìn chung về một hướng, muốn cùng bạn nỗ lực cố gắng cho tương lai và sẽ níu tay giữ bạn lại vì người ấy cần có bạn trong đời. Đừng yêu người mải miết đi riêng về một hướng và bắt bạn phải theo sau, muốn bạn phải dẹp bỏ những cái tôi cá nhân của mình để đi theo tình yêu của người ấy. Bởi sau cùng, bạn cũng sẽ mệt nhoài mà dừng bước, bạn sẽ tức tưởi tủi thân vì yêu mà vẫn thấy cô đơn.

Con gái khi yêu một ai đó thường sẵn sàng hy sinh rất nhiều thứ, có những khi không toan tính giữ lại gì cho riêng mình. Là bởi cô ấy mong cầu chuyện tình yêu sẽ có một kết thúc viên mãn, và người đàn ông cô ấy chọn là người đàn ông cuối cùng mà cô ấy muốn gửi gắm cả cuộc đời. Nhưng cũng vì lẽ đó, mà khi chuyện tình đi đến hồi kết không đẹp như mong muốn, các cô gái cũng thường thấy mình chênh chao, trống rỗng. Như thể vốn liếng trong chiếc thẻ tiết kiệm bỗng dưng bị rút cạn kiệt chỉ sau một đêm. Mọi niềm yêu thương, hy vọng, mong chờ, đều vỡ tan tành như bong bóng xà phòng.

Đừng vì ai đó mà thay đổi lộ trình, vì có thể đến một ngày, khi họ không còn yêu thương bạn nữa, bạn sẽ trở thành lữ khách cô đơn vô định không có nổi một điểm dừng chân trong đời. Nếu có thể, hãy là một cô gái yêu chân thành nhưng tỉnh táo. Để giữ vững đôi chân mình trên con đường mình muốn đi. Chí ít thì nếu ai đó thay lòng đổi dạ, bạn cũng sẽ không thấy mình trở nên quá thảm bại và mất trắng chỉ sau một đêm duy nhất. Bởi bạn còn điểm tựa là công việc mà bạn yêu, gia đình và bạn bè mà bạn có!

Keng – Dear.vn

The post Khi họ không còn yêu bạn nữa… đừng vì họ mà thay đổi chính mình appeared first on Dear Diary.

Muốn tìm được người yêu chuẩn, thì bạn phải tốt trước đã


Ở thời hiện đại này, có rất nhiều cô gái vẫn nuôi mộng làm Lọ Lem mà không hiểu rằng Hoàng tử trong truyện cũng không đích thân đi tìm cô ấy mà chỉ sai cận thần đi tìm người hợp với tiêu chí của chiếc giày! Thật ra đó có thể là một câu chuyện ẩn dụ, rằng trên đời này không có gì đến ngẫu nhiên, tình yêu cũng vậy, mà nó phải xuất phát từ bản thân của chúng ta.

Mỗi cô gái đều muốn yêu một ai đó tài giỏi, xuất chúng. Anh ta phải là người lương tháng tính ngàn đô, diện mạo như tài tử và đối xử với cô ấy như một soái ca. Giấc mơ ấy đối với nhiều người chỉ là giấc mơ viển vông và chính họ cũng biết thế, nên khi một ai đó không đúng như “nguyên mẫu” mà họ tưởng tượng thì họ vẫn chấp nhận. Nhưng có một số người thì lại cho rằng đó là mục đích sống của mình. Rằng nhất định người mà cô ấy yêu phải là một người khác biệt và khiến người khác phải ngưỡng mộ.

Điều này xuất phát một phần vì tâm lý của phụ nữ. Chúng ta đều biết phụ nữ rất thích được khen ngợi, được người khác nhìn vào và ước ao. Phụ nữ có xu hướng ghen tị với những ai hơn mình, cho nên ngay từ đầu ai cũng có những tiêu chuẩn rất cao. Đó cũng chính là một lý do mà cái đẹp lúc nào cũng gắn với hình ảnh của người phụ nữ.

Nhưng để yêu một người xuất chúng không phải cứ ngồi đó mơ ước là được. Tất cả đều phải có cân bằng. Nếu như bạn cần một ai đó tài giỏi, điển trai và tốt tính thì chính bản thân bạn cũng phải làm được những điều đó đầu tiên. Bạn có thể không xinh, nhưng ít nhất cốt cách và tinh thần phải đẹp. Bạn có thể không giỏi trong sự nghiệp nhưng ít nhất cũng phải ham đọc sách, có chí tiến thủ.

Mọi thứ sẽ không tự nhiên đến nếu chúng ta chỉ ngồi ước và chờ. Thế giới luôn luôn vận động, biến đổi, chúng ta cũng phải như thế.

Cứ giả dụ bạn đang yêu một người xuất chúng là do sự may mắn, nhưng bạn có may mắn được mãi? Phụ nữ là người thích được khen ngợi thì đàn ông cũng không bao giờ muốn bị chê bai. Họ quan trọng cái sĩ diện còn hơn cả phụ nữ. Nếu một người đàn ông lúc nào cũng nghe thấy những lời chê bai về người yêu mình, vợ mình, thì anh ta sẽ lặng yên và vẫn yêu cô ấy mà không gợn lên chút suy nghĩ gì? Ban đầu có thể là vậy. Một người nói có thể không đúng, nhưng ai cũng nói cùng một vấn đề thì ắt hẳn nó không bình thường. Và khi ấy anh ta sẽ suy nghĩ về người mình yêu có thật sự tốt như mình vẫn tưởng.

Một giả dụ khác, sau khi bạn yêu được một người đàn ông xuất chúng bằng sự may mắn và anh ta vẫn có thể yên lặng khi nghe người khác gièm pha về người phụ nữ mình yêu. Nhưng rồi một ngày nào đó khi anh ấy gặp một người con gái xuất chúng đến hơn bạn. Hẳn là lúc này chẳng cần ai gièm pha hay nói này nói nọ thì anh ta vẫn sẽ gợn lên những suy nghĩ.

Cho nên phụ nữ thế kỷ 21 không phải chỉ cần xinh đẹp là người ta sẽ tìm đến mình. Hoàng tử chỉ đến khi anh ta thấy bạn hợp với anh ta. Đừng nghĩ yêu một người xuất chúng chỉ là yêu không, quan trọng chúng ta có đủ khả năng để đón nhận một tình yêu xuất chúng?

Người tài giỏi sẽ yêu theo kiểu của một người tài giỏi, người tầm thường sẽ yêu theo kiểu của một người tầm thường. Tình yêu chỉ giống nhau về bản chất, nhưng hoàn cảnh của nó thì không giống nhau. Nếu không ở cùng một hoàn cảnh, thì sẽ rất dễ xảy ra mâu thuẫn.

Cho nên những cô gái hay mơ mộng ạ, trước khi gặp được Hoàng tử của đời mình, hãy cứ bồi dưỡng bản thân trở thành một người xuất sắc. Vì biết đâu một ngày cận thần của Hoàng tử sẽ đến và bảo với bạn rằng bạn chính là người mà anh ta đang kiếm tìm.

Mai Sương – Dear.vn

The post Muốn tìm được người yêu chuẩn, thì bạn phải tốt trước đã appeared first on Dear Diary.

Này các chàng trai, hãy yêu một cô gái ít nói. Bởi vì cô ấy là một báu vật!


Một cô gái ít nói sẽ đem lại cho bạn cảm giác tin cậy, an toàn. Không quá ồn ào, cô gái ấy sẽ đem lại cảm giác bình yên khi bạn gặp khó khăn, trở ngại trong cuộc sống.

Yêu một cô gái ít nói, chắc hẳn sẽ có lúc bạn phát cáu về sự im lặng của cô ấy. Im lặng, chính là nơi giấu mình hoàn hảo nhất của những cô gái ít nói. Không ai có thể biết được họ đang nghĩ gì, muốn gì… Thực ra, đơn giản chỉ là họ cần được tĩnh lặng.

Cảm giác khó gần gũi là một trở ngại do những cô gái ít nói mang lại. Nhưng đó cũng là một lợi thế. Vì sao ư? Con người thường vốn dĩ tò mò về những người trông lạnh lùng. Sẽ có vô vàn câu hỏi đặt ra đối với những người trông có vẻ “bí ẩn”.

Yêu một cô gái ít nói, nếu có thể, hãy kiên nhẫn với cô ấy. Những cô gái kiểu này, thường có lối sống nội tâm. Họ ít khi thể hiện cảm xúc của chính mình. Không quá phức tạp đâu, chỉ là họ luôn lo sợ không ai hiểu được họ. Họ chỉ chia sẻ những điều thầm kín với những người họ thật sự tin tưởng.

Yêu một cô gái ít nói, thay vì thường xuyên đưa cô ấy đến các buổi tiệc tùng đông người, bạn có thể đưa cô ấy đến hiệu sách. Những cuốn sách luôn có sức hấp dẫn lớn đối với họ. Nếu họ có khóc vì những câu chuyện cảm động hay tự dưng cười phá lên vì những câu chuyện hài hước, thì đó cũng là điều bình thường thôi.

Yêu một cô gái ít nói, bạn đừng buồn và hỏi: “Sao cô ấy không líu lo như những cô gái khác? Sao cô ấy không nhí nhố cười đùa?…” và ti tỉ câu hỏi kiểu kiểu thế. Nhưng thực ra thì vỏ bọc lạnh lùng che giấu đi con người sôi nổi, nhiệt huyết trong họ đấy thôi.

Yêu một cô gái ít nói, bạn sẽ thấy được sự ân cần, thấy được sự quan tâm một cách thầm lặng của họ. Họ sẽ không hỏi: “Anh bị ốm à?”. Thay vào đó, họ sẽ lẳng lặng đi mua thuốc về cho bạn…

Yêu một cô gái ít nói, bạn sẽ không thấy được sự hò hét khi cổ vũ, thay vào đó, sẽ là nụ cười lấp lánh nơi khóe mắt, là giọt nước mắt họ lén lau khi bạn thành công…

Yêu một cô gái ít nói, cô ấy sẽ không nói: “Đừng buồn anh!”, thay vào đó, họ sẽ nắm tay bạn thật chặt theo bạn suốt chặng đường chông gai trước mắt…

Một cô gái ít nói sẽ đem lại cho bạn cảm giác tin cậy, an toàn. Không quá ồn ào, cô gái ấy sẽ đem lại cảm giác bình yên khi bạn gặp khó khăn, trở ngại trong cuộc sống.

Một cô gái ít nói sẽ rất ít khi bộc lộ cho bạn thấy họ đang đau đớn, phiền não như thế nào. Họ đã quen với việc chôn chặt, giấu kín cảm xúc của mình. Không phải họ không tin tưởng bạn. Chỉ là, họ cảm thấy an toàn với điều đó.

Yêu một cô gái ít nói, đôi khi bạn sẽ “giật mình” về sự hài hước, dí dỏm của cô ấy. “Thót tim” khi thấy nụ cười tỏa nắng thay cho vẻ “băng giá” hàng ngày của họ. Đôi khi, bạn sẽ phải bật cười về những hành động ngốc nghếch kiểu trẻ con của cô ấy. Bạn sẽ nhận ra: Cô ấy đáng yêu vô cùng.

Thu Ngà – Dear.vn

The post Này các chàng trai, hãy yêu một cô gái ít nói. Bởi vì cô ấy là một báu vật! appeared first on Dear Diary.

Yêu bao lâu thì chúng ta sẽ thấy nhạt?


Khi tham gia một số cuộc trò chuyện, tôi nhận thấy rất rõ rằng chị em phụ nữ thường hay kêu ca dạo gần đây chồng mình/bạn trai mình tệ bạc quá, vô tâm và hờ hững quá. Chẳng giống như cái khoảng thời gian đầu lúc mới yêu.

Lúc mới yêu ấy mà, đợi cô ấy trang điểm một vài tiếng vẫn vui lòng. Một tuần gặp hai – ba lần thì thấy vẫn còn ít, muốn ngày ngày được nhìn thấy nhau mới thỏa nhớ nhung. Lúc mới yêu nhắn tin chậm một tí thì hỡi ôi réo rắt điện thoại hỏi han xem em đi đâu thế, em có làm sao không? Và hiển nhiên, khi nàng gặp trục trặc một xíu sẽ quáng quàng phi thân như siêu anh hùng đi giải cứu thế giới. Bởi thế cho nên người ta mới nói “lúc mới yêu thật vui biết bao nhiêu…”

Để giờ đây, sau khi cuộc tình đã đi qua vài cơn chếnh choáng, sau khi đã dốc cạn cả đắm say và những triền miên nhung nhớ, thì người ta lại thấy cuộc tình cứ ơ hờ trôi qua theo thời gian. Thời gian càng lâu, tình cảm càng nhạt, cách thể hiện cũng chẳng còn nồng nhiệt như xưa.

Dẫu biết là tình cảm sẽ nhạt đi, nhưng có con số cụ thể tháng ngày nào để đong đếm hay không? Xin thưa rằng không. Có người yêu nhau chín năm, kết hôn và sống với nhau sau đó hai năm, tình vẫn còn nguyên như mới. Lại cũng có người yêu nhau chưa đi hết mười hai tháng tròn mà đã thấy đối phương có dấu hiệu bỏ mặc mình với cô đơn… Cho nên, tiếng than vãn trong tình yêu khi tình cảm dần phai nhạt gần như không có một cột mốc hay số đo cụ thể. Nếu có đo, chỉ là đo lòng người.

Khi lòng người ta còn hướng tới bạn, trái tim người ta còn yêu bạn, thì người ta sẽ thấy những tháng năm đã qua chẳng bõ bèn gì cả. Những tháng năm sắp tới vẫn đang xanh tươi và cái cây tình yêu thì vẫn còn đương khát khao nắng, gió, nước và chất dưỡng để vươn mình lớn dậy. Cho nên, người ta mới cần mẫn chăm chút và vun trồng, hệt như một người làm vườn thực thụ: tỉ mỉ và cẩn thận từng ly từng tí. Những người yêu ấy của bạn đến với bạn không phải bởi vì bạn có phước, mà bởi người ta có lòng.

Còn một số trường hợp, yêu nhau ngày tháng ngắn, đắm say nhau như thể yêu từ cái nhìn đầu tiên, kiếm tìm nhau chớp nhoáng và thấy tim bay rộn ràng tung tóe. Hóa ra lại chỉ mật ngọt được một thời gian đầu, dần về sau, dần phai nhạt. Có người hỏi tôi liệu đó có phải là hết yêu không? Cũng có thể lắm chứ, nhưng tôi lại nghi ngại rằng người ta không hết yêu – bởi hết yêu sẽ tìm cách chấm dứt cơn mộng mị trong nhau bằng một lời chia tay quân tử – mà tôi cho rằng đó là dấu hiệu của cái sự “chán yêu” rồi.

Tại sao người ta lại chán yêu, dù rằng vẫn bên nhau như danh nghĩa người yêu thương nhất?

Có nhiều nguyên do đến dẫn tới việc cảm xúc dần phai nhạt, cách thể hiện quan tâm chẳng còn nồng nàn như trước, và như bên trên tôi dẫn tới là sự chán yêu đơn thuần. Nhưng lại thêm một câu hỏi tại sao nữa được đặt ra. Là tại sao người ta chán yêu? Tại sao người ta lười thể hiện tình cảm và cảm xúc của mình, thông qua cả hành động lẫn ngôn từ?

À, đơn giản lắm. Là bởi vì thứ đã có được thường giảm dần sức hút. Thậm chí khi bạn quá ngoan, bạn quá hiền, bạn quá đơn giản, bạn cũng vô tình biến mình thành một người không còn chút sức hút nào. Tình yêu không bất biến, tình yêu rõ ràng sẽ có lúc tăng và lúc giảm, tùy thuộc vào người mà ta sẽ yêu và những việc mà chúng ta cùng làm.

Vậy thì tại sao bạn vẫn luôn yêu đương đối phương da diết, đối phương lại đối với bạn hững hờ? Đơn giản vì bạn vẫn còn cảm thấy đối phương có sự thu hút nhất định, và bạn chấp nhận đồng thuận với sự an yên trong tình yêu. Bạn không thích kiếm tìm cái mới lạ, bạn không thích sự thay đổi, bạn cần sự bình ổn theo thời gian. Trong khi đối tác của bạn, có thể lắm chứ, không hoàn toàn như thế!

Người ta cần những thử thách được giăng ra tiếp theo, để người ta có cảm hứng được chinh phục. Người ta cần những điều mới mẻ để hâm nóng tình cảm, để những sục sôi trong trái tim được nảy nở hệt như thời gian đầu gặp gỡ. Và việc để cho mọi thứ trượt xuống cái hố cảm xúc nguội lạnh cũng một phần do bạn, nên khó trách người ta thờ ơ hay không còn nồng nhiệt như lúc trước.

Đừng bao giờ có ý nghĩ vun trồng cây tình yêu một-mình!

Tôi chỉ lấy ví dụ đơn giản như thế này. Trước đây khi muốn hẹn hò với bạn thì phải tìm cớ tìm cách, phải lân la dò hỏi thời gian bạn rảnh, lúc bạn cao hứng muốn đi, và điều đó làm cho người ta dâng lên cái ham muốn được chinh phục tột đỉnh. Càng khó nắm giữ thì món đồ càng đắt giá, càng có giá trị. Về sau, khi bạn tìm mọi cách để tạo cho người ta cơ hội được gặp gỡ, bạn sẵn sàng thỏa hiệp để sắp xếp thời gian rảnh của mình và ở bên người ta mọi lúc, người ta lại thấy việc gặp bạn thường xuyên quá dễ dàng, và người ta chẳng cần phải khao khát nữa.

Tốt hơn hết, hãy cứ tin rằng tình yêu là một vòng tròn không ngừng nghỉ của sự đuổi bắt. Mà trong đó, nhất định phải có người khởi sướng để chơi trò chơi chạy đi, cho người còn lại kiếm tìm. Chỉ có như thế, công cuộc yêu đương của bạn mới không sợ hãi một ngày nào đó một trong hai (hoặc cả hai) trật ra ngoài đường ray.

Và quay lại về câu chuyện yêu nhau chín năm, kết hôn và sống với nhau hai năm nhưng tình vẫn còn như mới trên kia, hay như bao nhiêu cặp đôi khác có thể ăn đời ở kiếp với nhau… Là bởi vì họ luôn biết cách làm mới mình, làm mới mối quan hệ của mình, tự trân trọng bản thân và không quá nuông chiều đối phương – đó chính là chiếc chìa khóa mấu chốt!

Bạn thân mến, đôi khi yêu một người quá nhiều, quá cam chịu, quá hy sinh, sẵn sàng chấp nhận thiệt thòi chưa chắc đã là một điều hay. Vì rất có thể người ta sẽ trở nên thừa thãi những cái đã “quá” ấy mà trở nên chán nản, họ sẽ quay đầu để đi tìm những thứ mà họ thấy thiếu thốn hơn nhưng lại khiến họ hưng phấn hơn.

Nên nhớ nhé, tình yêu là cuộc hành trình của hai người, khi bạn cố gắng không ngừng thì cũng hãy yêu cầu sự nỗ lực cố gắng tương tự từ đối phương. Tuyệt đối, đừng chỉ vun trồng cây tình yêu một-mình!

Keng – Dear.vn

The post Yêu bao lâu thì chúng ta sẽ thấy nhạt? appeared first on Dear Diary.