Bố hãy bán cho con một giờ của bố nhé!

Con trai: “Bố ơi, con có thể hỏi bố một câu hỏi?”
Bố: “Hỏi đi con.”
Con trai: “Bố ơi, bố kiếm được bao nhiêu trong một giờ?”
Bố: “Đó không phải là việc của con. Tại sao con hỏi như vậy?”
Con trai: “Con chỉ muốn biết, bố kiếm được bao nhiêu 1 giờ thôi mà?”
Bố: “Bố kiếm 100 USD mỗi giờ”
Con trai: “Ồ (đầu cúi xuống).
Con trai: “Bố ơi, con có thể mượn 50 USD?”

Người bố đã rất tức giận.
Bố: “Nếu lý do duy nhất con hỏi đó là vì con muốn mượn một số tiền để mua đồ chơi vớ vẩn hay một làm cái khác, hãy đi thẳng vào phòng và ngủ ngay lập tức. Bố làm việc chăm chỉ mỗi ngày không phải chỉ để cho những đòi hỏi trẻ con vớ vẩn như vậy”

Cậu bé lặng lẽ đi vào phòng và đóng cửa lại.

Người đàn ông ngồi xuống, vẫn giận dữ vì câu hỏi của cậu bé. Làm sao nó dám hỏi như vậy chỉ để mượn một số tiền?

Sau một giờ miên man, người đàn ông đã bình tĩnh lại, và bắt đầu suy nghĩ: Có thể con mình thực sự cần 50 USD để mua một cái gì đó quan trọng. Cậu bé có khi nào hỏi vay tiền của bố đâu?

Người đàn ông đã đi đến cửa phòng của cậu bé và mở cửa.
Bố: “Con ngủ chưa, con trai?”
Con trai: “Chưa bố ạ, con còn thức”.
BỐ: “Bố đã suy nghĩ lại. Có lẽ bố đã khắt khe sau một ngày dài mệt mỏi. Đây là 50 USD mà con cần!”
Cậu bé ngồi thẳng lên, mỉm cười.
Con trai: “Ồ, cảm ơn bố!”

Sau đó, cậu bé thò tay xuống dưới gối của mình, lấy ra một số tiền lẻ nhàu nát lên.
Người cha thấy cậu bé đã có tiền, bắt đầu nổi giận trở lại. Đứa con từ từ đếm tiền của mình, và sau đó ngước nhìn cha mình.

Bố: “Tại sao con muốn có nhiều tiền hơn trong khi con đã có?”

Con trai: “Bởi vì con không đủ…”

“Bố ơi, nếu con có 100 USD, con có thể mua thời gian không? Bố vui lòng về nhà sớm hơn vào ngày mai. Con muốn ăn tối với bố”.

Người cha nghẹn ngào. Ông vòng tay quanh cậu bé…

Bạn hãy nhớ, nếu bạn chết vào ngày mai, công ty sẽ dễ dàng thay thế người khác, còn gia đình, bạn bè của chúng ta sẽ cảm thấy mất mát rất lớn trong suốt quãng đời còn lại.

Đàn bà từng bỏ chồng, cưới làm gì nữa, cứ là tình nhân thôi

Chẳng thà anh coi chị như một thú vui chứ không phải một người đàn bà đáng được tôn trọng, thì chị sẽ vì thế mà bên anh…

35 tuổi, nhan sắc của chị vẫn khiến nhiều cô gái trẻ phải hờn ghen. Ối gã đàn ông nhìn chị “thòm thèm”, nhưng chị tảng lờ… Người ta bảo chị thừa sức lấy một tấm chồng “ngon”, dẫu cho chị không phải là cô gái trinh nguyên đi chăng nữa. Nhưng chị cười nhạt, thờ ơ. Kể từ sau cái ngày chị trở thành người đàn bà bị chồng bỏ , với chị, hôn nhân chỉ là một mối ràng buộc xiết chặt nỗi đau mà thôi.

Những năm tháng son sắt của đời chị đi qua với một tình yêu đẹp. Chị may mắn có được một dung mạo bao người phải xuyến xao. Nhưng có lẽ thói đời là vậy, “trời xanh quen thói má hồng đánh ghen”… Một tình yêu đẹp, một cuộc hôn nhân trong mơ cuối cùng đổ vỡ chỉ vì chồng chị ngoại tình.

35 tuổi, nhan sắc của chị vẫn khiến nhiều cô gái trẻ phải hờn ghen. Ối gã đàn ông nhìn chị “thòm thèm”, nhưng chị tảng lờ… (Ảnh minh họa)

Chị bỏ chồng năm 29 tuổi, chỉ vỏn vẹn 3 năm sau ngày cưới. Thậm chí khi đó chị còn chưa làm mẹ. Ai cũng bảo chị dại, đàn ông ra ngoài 5 thê 7 thiếp là thường. Chị bỏ chồng, nghiễm nhiên bỏ một cái “mỏ vàng” mà bao cô đang dòm ngó. Nhưng chị mặc kệ hết. Cái cảm giác đớn đau vì bị phản bội, lòng kiêu hãnh và sự tự tin trong chị bị tổn thương. Vậy là bất chấp mọi lời khuyên can, chị viết đơn ly dị chồng…

30 tuổi, trong khi bạn bè bận rộn với gia đình, với tổ ấm nhỏ của họ, với những đứa con và cảnh chồng vợ đón đưa nhau mỗi ngày thì chị một mình lẻ bóng. Những người bạn đó trước đây từng nhìn chị ước ao nhiều lắm, vậy mà giờ, chính chị mới phải là người ngưỡng mộ họ.

Xung quanh chị, đám đàn ông vây quanh đâu có ít. Có kẻ ỡm ờ, có kẻ công khai ra mặt. Trong số đó, có những chàng trai tân mê vẻ đẹp của chị, cũng có những kẻ vợ con đuề huề mà vẫn muốn “tà lưa”… Chị coi họ như thứ để mua vui cho mình, để an ủi tâm hôn cô đơn và nhiều tổn thương của chị.

Chị lao vào những cuộc tình chớp nhoáng. Từ một người phụ nữ đoan trang, được người ta trọng vọng, chị dần trở thành biểu tượng của “hồ linh tinh”. Loại đàn bà đẹp, chịu tổn thương rồi trở nên bất cần đời. Gã đàn ông nào đến chị cũng yêu, kẻ trai tân nào tán tỉnh chị cũng nhận lời… Miễn sao chị thấy mình là bà hoàng trong mắt họ là được. Họ thỏa mãn thú vui bên chị, niềm đau của chị được xoa dịu phần nào.

Chị lao vào những cuộc tình chớp nhoáng. Từ một người phụ nữ đoan trang, được người ta trọng vọng, chị dần trở thành biểu tượng của “hồ linh tinh”.

Chị không nhớ, chị đã uống bao nhiêu lần thuốc tránh thai khẩn cấp sau những cuộc vui bất chợt. Có đôi lúc chị rùng mình sợ hãi khi nghĩ về tương lai, khi mà tuổi già ập đến, nhan sắc tài phai và những gã đàn ông đến với chị cũng ra đi… Chị có cả tá đàn ông theo đuổi, nhưng… chưa có một ai đưa ra lời đề nghị: Muốn lấy chị làm vợ! Rốt cục, chị cũng chỉ là nơi lui tới cho họ “đổi gió”, chị chưa bao giờ là sự lựa chọn nghiêm túc của họ.

Chị gặp anh năm chị 34 tuổi. Nhan sắc mặn mòi của chị hoen ố đi nhiều bởi những nỗi đau tình yêu và những cuộc tình không đầu không cuối. Anh hơn chị 1 tuổi, chưa vợ. Anh là mẫu đàn ông chỉn chu, tử tế và thành đạt. Người như anh, dám chắc bao cô ước mơ được lọt vào mắt xanh. Vậy mà… anh lại chỉ để ý đến chị, người đàn bà từng 1 đời chồng, từng lao vào những cuộc yêu đương chớp nhoáng không tiếc tấm thân.

Anh chủ động theo đuổi chị… Một sự theo đuổi rất khác những gã đàn ông kia. Họ chỉ muốn làm sao sớm đưa được chị lên giường, còn anh lúc nào cũng rụt rè. Thậm chí nói ra tình cảm của mình anh cũng sợ. Chị đoán, là vì anh biết chị mặc cảm với bản thân, nên tình yêu dẫu có thật anh cũng không muốn vội vàng nói ra. Anh sợ chị sẽ nghĩ nó là một trò đùa, hoặc là một thứ rẻ rúm như bao gã kia vẫn thốt ra đầu môi trót lưỡi.

Chị quyết định “tấn công” anh, điều mà từ lúc ly hôn đến giờ chị chưa từng làm thế với một gã nào. Anh có vẻ vừa vui, vừa lo sợ… Anh rụt rè đón nhận tình yêu của chị. Hơn nửa năm sau, trong một đêm mùa đông, chị nhớ anh đến cháy lòng. Chị gọi cho anh, anh tới…

Đêm hôm đó, chị và anh hòa làm một. Sự vụng về của anh, chị thấy rõ. Khi một người đàn ông yêu thật lòng, ngay cả cái cách mà anh xâm chiếm lấy cơ thể chị cũng dịu dàng quá đỗi… Chị trào nước mắt, chị ước… giá mà chị có thể gặp anh sớm hơn. Không cần phải sớm tới mức trước khi chị lấy chồng, chỉ cần sau nỗi đau ly hôn đó, anh bước tới, thì có lẽ đời chị đã không trượt dài trong sai lầm như thế.

Chị quyết định “tấn công” anh, điều mà từ lúc ly hôn đến giờ chị chưa từng làm thế với một gã nào. Anh có vẻ vừa vui, vừa lo sợ… Anh rụt rè đón nhận tình yêu của chị

Hơn 2 tháng sau chị tránh mặt anh. Anh như người điên tìm chị khắp nơi. Anh chặn ở nơi chị làm, anh đứng dưới nhà, cầu mong chị xuống tìm anh. Nhưng chị vẫn lặng im. Anh thấy chị tàn nhẫn, còn chị thì thấy đau.

Cuối cùng, anh cũng tìm được chị, trong một quán cà phê nhỏ. Anh lao vào, nắm lấy tay chị đầy mạnh mẽ:

– “Sao em lại tránh mặt anh? Anh thật lòng với em, anh muốn chúng mình cưới nhau. Chúng mình sẽ kết hôn, anh sẽ chăm sóc cho em cả đời”.

Chị đặt ly cà phê xuống cười nhạt thếch:

– “Em là đàn bà chẳng ra gì, từng bỏ chồng, từng lên giường với bao gã đàn ông khác. Nếu anh muốn, mình cứ là tình nhân thôi, cưới xin gì. Giờ em chẳng ham hố một cuộc hôn nhân hay một tấm chồng. Em thích đàn ông xung quanh xu nịnh mình, thích họ đau khổ vì mình, giống như anh vậy…”

– “Anh không muốn làm tình nhân, anh muốn được làm chồng – vợ với em. Hoặc là vợ chồng, hoặc là không gì khác”

– “Vậy thì xin lỗi… em không thể! Em không có hứng làm vợ thêm một lần nữa”

Anh chặn ở nơi chị làm, anh đứng dưới nhà cầu mong chị xuống tìm anh. Nhưng chị vẫn lặng im. Anh thấy chị tàn nhẫn, còn chị thì thấy đau.

Anh lao ra khỏi quán, nét mặt anh đầy những đớn đau… Anh chạy thật nhanh không ngoái đầu nhìn lại. Phía sau lưng, chị gục đầu xuống bàn. Chị không muốn níu kéo người đàn ông tốt như anh. Nỗi mặc cảm trong chị quá lớn. Chị không biết lấy điều gì làm sự tự tin để bên anh. Chẳng thà anh coi chị như một thú vui chứ không phải một người đàn bà đáng được tôn trọng, thì chị sẽ vì thế mà bên anh…

Anh đi rồi, trời đổ cơn mưa. Cơn mưa mùa đông lạnh đến tái tê lòng. Nhưng, không hiểu sao lúc này, chị thấy trái tim mình ấm áp. Có thể đời này, chị và anh có duyên không nợ, nhưng chí ít chị biết rằng, tương lai của chị sẽ không còn cô đơn. Chị… có một thiên thần khác bên mình. Đứa bé sẽ thay anh bên chị, sẽ thay anh giữ chị lại với niềm vui.

Bất giác, chị đưa tay sờ xuống bụng mình, nước mắt chị lăn dài, chị đã không biết rằng, sau những tổn thương, người ta vẫn có thể yêu chân thành và có được những ngọt ngào trân quý đến thế!

———–

Nhấp vào đăng lên nhật kí => để bạn bè cùng đọc nếu bạn thích bài viết này nhé .

Khi ‘hồ ly tinh’ thú tội lý do ngủ với người đàn ông của bạn

“Tôi nghĩ rằng có những người phụ nữ, bao gồm cả tôi, thực sự tin rằng chuyện họ đang làm không khiến ai bị tổn thương.”

Khi hỏi bất kỳ một phụ nào có quan hệ đổ vỡ do đối phương ngoại tình thì họ thường đổ lỗi cho “người thứ ba”. Họ luôn bị cho là xấu xa, bị miệt thị và chỉ trích. Vậy tại sao họ lại làm vậy và họ rút ra được bài học gì từ sau chuyện này? Mới đây, Cosmopolitan đã phỏng vấn 2 người phụ nữ đã từng đóng vai hồ ly tinh để giải đáp câu hỏi trên.

“Anh ta nói cô ấy cho phép”

Paula, 28 tuổi sống tại Philadelphia chia sẻ:

“Trước đây tôi là quản lý truyền thông, sau đó chuyển sang chơi cho một ban nhạc. Người đàn ông đó là tay bass trong ban nhạc tôi tham gia. Tôi đã bị cuốn hút bởi anh ta rất vui tính, sành điệu, ngọt ngào, hào phóng, tử tế, sáng tạo và luôn chăm sóc mọi người.

Rõ ràng giữa chúng tôi có gì đó nhưng tôi vẫn băn khoăn về việc anh ta đã có vợ. Tuy nhiên, anh ta đảm bảo với tôi rằng vợ anh ấy không quan tâm và mối quan hệ của họ là kiểu “không hỏi không nói”. Tôi đề nghị chúng tôi nên nói chuyện với cô ấy rất nhiều lần nhưng anh ta không đủ can đảm.

Cuối cùng, tôi từ bỏ và tin tưởng lời anh ta, rằng cô ấy sẽ ổn với mối quan hệ này. Tôi đã không cảm thấy mình là người phá hoại gia đình họ vì anh ta nói đó không phải gia đình, mối quan hệ của anh ta và vợ đã như vậy từ trước khi tôi đến.

Tôi đã bị cuốn hút bởi sự ngọt ngào và tử tế của anh ta. (Ảnh minh họa)

Nhưng cuối cùng khi anh ta nói với cô ấy mọi chuyện, tôi mới vỡ lở là cô ấy không hề thấy ổn chút nào. Sau đó, anh ta bảo tôi đừng nhắn tin hay liên lạc nữa và tôi không gặp anh ta kể từ đó. Đã gần một năm trôi qua nhưng tôi vẫn mang mặc cảm tội lội vì đã xen vào một gia đình.

Về khuôn mẫu của kẻ phá hoại, tôi thấy nó không chính xác. Mỗi trường hơp lại có tình huống, lý do, vấn đề khác nhau. Chắc chắn là có những người có ý định xấu ngay từ đầu nhưng cũng có người không. Tôi nghĩ rằng có những người phụ nữ, bao gồm cả tôi, thực sự tin rằng chuyện họ đang làm không khiến ai bị tổn thương.”

“Anh ta nói cô ấy là kẻ bạo hành”

Lời chia sẻ của Sally, 28 tuổi đến từ Virginia:

“Tôi gặp người này trong một chuyến công tác 3 năm trước. Mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu khi anh ta trở thành người cố vấn và giúp đỡ tôi trong công việc. Rất ít người biết anh ta đã kết hôn. Anh ta cũng không bao giờ đeo nhẫn cưới. Anh ta là người thông minh và rất tự tin. Anh ta lớn hơn tôi 10 tuổi, khiến tôi thấy cảm phục. Chúng tôi từ đồng nghiệp dần chuyển sang bạn bè và rồi yêu nhau.

Sau nụ hôn đầu tiên, anh ta thú thật với tôi rằng mình đã có gia đình. Tôi đã rất bất ngờ. Sau tất cả những gì chúng tôi đã trải qua cùng nhau, tại sao anh ta lại có một người vợ được chứ? Sau đó anh ta giải thích rằng vợ anh ta rất ghê gớm và thường xuyên bạo hành anh ta. Tôi thấy mọi chuyện thật khó tin nhưng khi anh ta đưa tôi về nhà và cho xem nhiều bằng chứng thì tôi đã tin. Tôi thấy thương và muốn chăm sóc cho anh ta nhiều hơn.”

Thật không thể tin tôi đã tin lời anh ta nói rằng mình bị vợ bạo hành. (Ảnh minh họa)

Mọi chuyện kết thúc khi tôi biết những gì anh ta buộc tội vợ mình làm thì anh ta cũng như vậy. Trong một lần cãi vã, anh ta thụt một cùi chỏ vào mặt tôi nhưng tôi đã đỡ được, sau đó anh ta bắt đầu khóc. Anh ta uống rất nhiều và bản chất bạo lực bắt đầu lộ ra.

Sau cùng chúng tôi đã chia tay, anh ta cố gắng sửa chữa mối quan hệ với vợ nhưng điều đó không hiệu quả. Tôi nghĩ rằng không người phụ nữ nào có thể chịu đựng được anh ta. Giờ đây anh ta như một lời nhắc nhở tôi về những sai lầm mình đã gây ra và sự cả tin ngu ngốc của mình”.

Sự tồn tại của anh ta là lời nhắc nhở tôi về những tội lỗi mình đã gây ra. (Ảnh minh họa)

Theo Khampha

Những điều tế nhị vợ đừng bao giờ nói với chồng nếu không muốn ‘chiến tranh lạnh’

Giữa hai vợ chồng cũng có những khoảng lặng và những điều nên được “dấu kín” để tốt hơn cho cả hai.

Một người vợ thông minh là người vợ khéo léo trong ứng xử, luôn làm tròn trách nhiệm của mình với chồng con và gia đình. Người vợ đó hiểu được tâm ý của chồng và ít để mếch lòng anh trong mọi trường hợp.

Những người vợ đó, cũng hiểu rằng cuộc sống có những điều tế nhị không nên nói ra. Bởi điều đó sẽ khiến người bạn đời không vui và mất niềm tin vào cuộc sống. Cùng tìm hiểu qua một số điều tế nhị mà mỗi người vợ không nên nói với chồng.

Ảnh minh họa.

1. Phàn nàn về gia đình chồng

Đừng bao giờ cằn nhằn về gia đình chồng trước mặt anh ấy. Cũng đừng bướng bỉnh đối đầu với gia đình chồng. Bởi điều đó chỉ khiến cho chàng thêm giận và ghét bạn mà thôi.

Nếu bạn không thích một cái gì đó, hãy nhẹ nhàng góp ý với cha mẹ chồng. Đây là cách tốt nhất để duy trì hòa bình giữa các cặp vợ chồng.

2. Đừng nói về người cũ với anh ấy

Trong quá khứ ai chẳng có một lần yêu thương, rung động trước người khác phái. Nhưng bạn không nên kể lể với chồng về người đó. Bởi ai cũng muốn mình là người duy nhất được ghi nhớ trong lòng bạn đời.

3. Đừng so sánh chồng với người khác

Đây là sai lầm lớn nhất của bạn trong hôn nhân. So sánh chồng đồng nghĩa với việc bạn không tôn trọng anh ấy. Điều này làm ảnh hưởng lớn đến lòng tự trọng của chồng. Với nhiều trường hợp bạn đang vô tình đẩy anh ấy đi xa cuộc đời của bạn. Nếu không hài lòng với anh ấy bạn nên góp ý nhẹ nhàng để anh ấy hiểu.

4. Tôn trọng những món quà anh ấy tặng bạn

Dù món quà không được như ý của bạn, nhưng cũng đừng vì thế mà lên tiếng chê trách anh ấy. Bạn hãy là một người vợ hiểu chồng và hãy cảm ơn sự nỗ lực của anh ấy khi đã cố gắng mang lại niềm vui cho bạn. Nếu bạn lỡ lời chê, hãy xin lỗi anh ấy.

Nếu bạn chê bai món quà của anh ấy, có khả năng anh ấy sẽ nổi giận và chẳng bao giờ mua quà cho bạn nữa.

5. Đừng nói “Lương tôi cao hơn anh đấy”

Một anh chồng sẽ cảm thấy mất hết lòng tự trọng khi bị cho là kém cỏi hơn chồng, nhất là khi họ kiếm ít tiền hơn chồng. Trong lòng họ biết vậy nhưng nếu bị hàng xóm chê bai, thiên hạ cười chê, và nhất là bị vợ coi thường thì họ càng cảm thấy mình không còn sĩ diện nào hết. Đàn ông sợ nhất là thua kém vợ.

Người làm vợ dù có kiếm nhiều tiền hơn chồng cũng đừng tự đắc, đừng tự vỗ ngực khen mình giỏi mà khinh thường chồng. Điều tế nhị này mãi mãi không bao giờ nên nói ra, vì đó là điều cấm kị với cả nhà chồng và các đức lang quân.

6. Bạn anh toàn loại không ra gì

Cái này không bao giờ nên nói nhé dù là trong lòng bạn biết chắc, thật ra bạn của chồng có nhiều người quá tồi. Đàn ông dù họ cũng biết bạn họ không ra gì thật nhưng sẽ không bao giờ thích người khác nói về bạn mình như thế. Làm vợ nên tế nhị, đừng bao giờ chê bai bạn của chồng, thế chẳng trách gì chê chồng.

Hãy cho chồng quyền tự dọ bạn bè, nhậu nhẹt và chỉ nên nhắc nhở nhẹ nhàng trong khuôn khổ chứ đừng thẳng thừng chê bai chồng, đó là một sự xúc phạm. Hãy khuyên nhủ chồng nhẹ nhàng nếu thấy người bạn nào đó không nhiệt tình, không thể chơi thay vì tìm cách xúc phạm bạn của anh ấy. Vì điều này chỉ mang lại tác dụng không tốt cho mối quan hệ của bạn và chồng mà thôi.

7. Em chán anh lắm rồi!

‘Nếu chán thì em định thế nào, hay là thôi…’, có thể đó sẽ là câu trả lời phổ biến của các ông chồng khi vợ nói ’em chán anh lắm rồi’. Cũng có những người chồng sẽ chọn cách im lặng thay vì phản ứng lại. Vì họ cảm thấy, câu nói ấy đã làm họ tổn thương thực sự. Đừng chỉ đòi hỏi ở chồng, hãy nghĩ, mình đã làm gì được cho chồng và đã làm đúng cách chưa.

8. Tôi hối hận vì đã lấy anh

Câu nói này có thể sẽ là kết thúc cuối cùng của cuộc hôn nhân đấy, nên chị em đừng liều lĩnh. Liều lĩnh là sẽ mất chồng. Một người chồng sẽ chẳng bao giờ chấp nhận câu nói đó và nếu như thực sự người vợ cảm thấy hối hận, anh ấy sẽ cho bạn cơ hội để chấm dứt cuộc hôn nhân tẻ nhạt này ngay lập tức.

Theo Khoevadep

Chỉ còn vài giờ nữa, trái bóng euro sẽ lăn tròn khiến cho hàng triệu con tim như rung động vì nó và dường như nhiệt huyết euro cũng phần nào truyền lửa cho tôi. Tôi bỗng nhớ bố, nhớ gia đình .

Cũng vào euro 4 năm về trước, tôi đang tất bật chuẩn bị cho kì thi đại học. Tôi lo lắng,bố mẹ thấp thỏm không yên.Nhà tôi nghèo, tôi đỗ đại học là niềm vinh dự lớn của cả nhà. Nhưng kèm với đó là nỗi lo về tiền bạc. Nhưng dù khổ thế nào, bố mẹ cũng cố gắng cho tôi ăn học để bằng bạn bè. Tôi yêu bóng đá, bố cũng vậy.Nhất là đội tuyển Đức đơn giản vì yêu cái gọi là tinh thần thép của đội bóng. Bố bảo rằng nó giúp cho con người ta vượt lên những khó khăn trong cuộc sống. Vòng chung kết , bố không bỏ lỡ trận nào của tuyển Đức. Cái tivi màu bố tôi mua đã cũ rích, đập mãi mà không lên được hình, bố sang nhà hàng xóm xem nhờ.Trận chung kết, bố đi xem tới nửa đêm mới về. Lúc ấy tôi vẫn ngồi học. Bố về tới nhà, chỉ nói mấy câu: ‘’ Đức thua rồi.Torest làm bàn ở phút thứ 33’’ rồi nằm bẹp xuống giường. Hôm sau rồi cả mấy ngày nữa, bố như tuyệt vọng. Tôi không hiểu, nhưng không dám hỏi. Mẹ thì im lặng, cũng không nói.

Image result for bố

Một tuần sau ,tôi đi thi. Dúi vào tay tôi nắm tiền lẻ, bố dặn :” Bố chỉ đủ tiền tàu xe cho mình con đi thôi. Có gì thì cố gắng tự xoay sở lấy. Thi xong rồi kiếm việc mà làm. Bố ở nhà bán lợn rồi gửi tiền lên. Cố gắng lên con nhá. Tinh thần thép!”Tôi hơi thất vọng vì bạn bè, ai cũng có bố mẹ đưa đi, đón về. Còn mình thì… nhưng như vậy, tôi càng phải cố gắng.

Hơn một tháng sau tôi nhận được thư của mẹ. Trong đó là tiền và mấy dòng thư mẹ viết sơ sài với trình độ lớp 1 :”Bố cá độ bóng đá để có tiền cho con thi đại học. Thua sạch”.

– Ôi ! Bố!…

***

4 năm trôi qua. Nhà tôi đã khá giả hơn trước. Tôi sắp ra trường. Nhưng lúc nào cũng ghi sâu bài học được từ bố và bóng đá, một chất Đức: Tinh thần thép. Một mùa euro đang về. Trái bóng lại sắp lăn tròn…

 

Bố mẹ âm thầm già đi lúc nào chẳng biết…

Chúng ta đã luôn sống với suy nghĩ ngô nghê rằng: Dù cho mình có khôn lớn như thế nào, thì bố mẹ cũng sẽ chẳng hề già đi dù chỉ là một tuổi.

Người ta thường nói rằng con cái dù đã lấy vợ lấy chồng, sinh con đẻ cái thì trong mắt những bậc làm cha làm mẹ, họ vẫn là một đứa trẻ chưa trưởng thành. Cũng tương tự như trong cách nhìn của những người làm con làm cái, dù cho mình có khôn lớn bao nhiêu thì bố mẹ vẫn chẳng hề già nua chút nào. Chỉ đợi đến một lúc bất ngờ, khi nhìn thấy những sợi tóc bạc đã bắt đầu lấm tấm trên mái đầu bố mẹ, trong lòng ta bỗng thắt lại và nhận ra rằng: À thì ra thời gian qua, bố mẹ cũng đã âm thầm già đi rất nhiều rồi.

Cấp một, cấp hai rồi lên cấp 3, chúng ta được sống hạnh phúc trong vòng tay bố mẹ. Đối với họ, chúng ta mãi mãi cũng chỉ là một đứa nhóc vắt mũi chưa sạch luôn cần bố mẹ bên cạnh quan tâm, lo lắng và chăm sóc. Chúng ta cứ yên tâm mà sống như thế, dựa dẫm vào bố mẹ với niềm tin rằng những con số về tuổi tác đều chỉ là điều gì đó thật hư vô. Khi cuộc sống dần trôi, khi thấy bố hoặc mẹ mắc bệnh và đó là căn bệnh chỉ người lớn tuổi mới bị, thì chúng ta mới bắt đầu ngạc nhiên, sững sờ và khựng lại trong chốc lát.

bo-me-am-tham-gia-di-luc-nao-chang-biet

Ba chữ “người lớn tuổi” vỡ ra một nhẽ gì đó trong lòng của những người con khi khôn lớn. Chúng ta đã trải qua niềm hạnh phúc đủ đầy và giờ thì học được một bài học rằng: Mọi chuyện trên đời đều không thể đấu lại sức trôi chảy của thời gian. Thời gian trôi đi, chúng ta khôn lớn, trưởng thành trong cái nôi bao bọc của bố mẹ, ảo tưởng rằng mình cứ mãi bé con, bố mẹ cũng chỉ là “người lớn” và chỉ dừng lại ở đó rồi thôi.

Chúng ta từng mong ngóng và trông chờ đến ngày sinh nhật của mình, qua một mùa sinh nhật là ta lại lớn lên hơn một tuổi. Nhưng có bao giờ ta biết rằng, một mùa sinh nhật lại trôi đối với bố mẹ là một nỗi buồn, vì khi đó họ lại già thêm một tuổi, nghĩa là thời gian mà họ và bạn được ở cạnh nhau bị rút ngắn đi mất một năm. Nghĩ đến điều này, chúng ta lại không khỏi cảm thấy run rẩy và hoảng sợ.

Thời gian là thứ đáng sợ và có sức hủy hoại, tàn phá con người khủng khiếp. Nó có thể khiến ta trưởng thành và đối mặt với nhiều điều mới mẻ hơn trong cuộc sống, nhưng đồng thời cũng âm thầm khiến cho sức khỏe của bố mẹ ta ngày càng yếu đi. Nếu để ý bố mẹ mình một chút, chúng ta sẽ thấy được rằng đôi mắt họ không còn minh mẫn nữa, bước chân thì không còn nhanh nhẹn và vững chắc, thi thoảng lại khám ra được bệnh này bệnh kia và phải tiếp nhận vô số liều thuốc vào trong cơ thể của mình.

Ngược lại với chúng ta càng lớn thì càng khỏe mạnh, nhiệt huyết và hăng hái với cuộc đời, bố mẹ khi thời gian trôi đi thì càng ngày càng yếu ớt và dễ mắc phải bệnh này bệnh nọ. Và giá như chúng ta biết được rằng bố mẹ chính là người quan trọng nhất cuộc đời mình như thế nào, để mà có thể trân quý từng khoảnh khắc bên cạnh họ, quan tâm, chăm sóc cho họ y hệt như họ đã lo lắng cho ta những ngày thơ bé.

Trong suốt quá trình khôn lớn, không có đứa trẻ nào là chưa từng gây ra những lỗi lầm khiến bố mẹ phải phiền lòng. Nhưng sau đó chúng ta có ý thức sửa chữa lỗi lầm và hàn gắn mọi vết thương trong lòng bố mẹ chính là niềm an ủi lớn nhất đối với bậc làm cha làm mẹ. Còn nếu cứ liên tục phạm lỗi mà chẳng hề một lần dừng lại suy nghĩ cho cảm xúc của bố mẹ, thì đó chính là một người con bất hiếu. Không có cha mẹ nào nỡ rời bỏ con cái, chỉ có con cái là hay xốc nổi, nghĩ mình đủ lông đủ cánh và có thể rời khỏi nơi bến bờ mang tên bố mẹ đó bất cứ lúc nào.

Đừng tiếp tục làm những điều vô nghĩa khiến cho bố mẹ buồn. Thời gian liên tục trôi, và thay vì dành thời gian của mình cho những việc khác, hãy để ý và ở cạnh bố mẹ nhiều hơn một chút. Họ đã dành cho bạn cả cuộc đời rồi, khi bạn đủ lớn để nhận ra điều đó, nghĩa là thời gian còn lại bạn có thể dành cho bố mẹ mình chẳng còn bao nhiêu đâu.

Thử nghĩ một ngày nọ ta nhìn thấy mái tóc đen nhánh của bố, của mẹ ngày xưa giờ đã lấm tấm bạc trắng, đôi mắt thì nheo đi nheo lại không còn nhìn thấy rõ, còn bước đi thì cứ chậm chạp và chậm chạp dần, điều đó thật đau xót biết bao.

Vì thế, hãy biết rằng thời gian đang lấy đi dần khoảnh khắc bên nhau của bạn và bố mẹ mình mà trân trọng, yêu thương họ nhiều hơn. Đừng gây thêm bất cứ lỗi lầm nào để bố mẹ phải tiếp tục lo lắng cho chúng ta nữa. Mỗi mùa sinh nhật, cứ lớn thêm một tuổi thì hãy hiểu rằng điều đó cũng có nghĩa là bố mẹ của mình đang trở nên già hơn. Dành nhiều thời gian cạnh bên, trò chuyện và tâm sự với bố mẹ hơn một chút, vì bạn sẽ chẳng bao giờ biết được chuyện gì sắp xảy ra trong tương lai đâu.

Theo Kenh14

Những bài học dành cho người cha…

Joel Scott đã được vợ giao cho trọng trách chăm sóc cậu con trai chín tháng tuổi vào dịp cuối tuần, và chính cậu bé đã dạy cho cha mình những bài học đắt giá…

Một vài ngày cuối tuần trước, Joel Scott đã được vợ giao cho trọng trách chăm sóc cậu con trai chín tháng tuổi của họ vì cô ấy phải đi vắng. Điều này nghe qua thì có vẻ như không phải là một việc lớn, tuy nhiên, đây lại là những ngày cuối tuần đầu tiên mà hai bố con Joel Scott ở một mình với nhau. Khi người vợ bước ra khỏi cửa, cô ấy đã quay lại bảo đảm với Joel Scott rằng tất cả sẽ tốt đẹp và hai bố con sẽ có một thời gian tuyệt vời.

Joel Scott không nghi ngờ gì về điều ấy cả, nhưng có một câu hỏi ngân lên trong đầu anh ấy:  “Mình có làm được không nhỉ? Mình đã sẵn sàng để biết phải làm gì hay chưa?”

Joel Scott ngay lập tức trả lời với chính mình rằng anh không chắc là anh làm được. Mặc dù, anh biết rằng anh sẽ chăm sóc con trai giống như cách vợ anh vẫn làm, đó là cho ăn, chơi cùng và tắm rửa cho cậu bé. Nhưng Joel Scott vẫn phải thừa nhận rằng anh đang loay hoay lo lắng không thế làm thế nào để hai bố con có thể trải qua những ngày cuối tuần “yên ổn” và chung sống trong hòa bình với nhau.

Khi cậu bé nhìn Joel Scott với sự không chắc chắn (và đúng là như vậy), Joel Scott đã hít một hơi thật sâu và hỏi con trai xem cậu bé muốn anh làm những gì. Nhưng đương nhiên rồi, trước sự trông chờ của Joel Scott, cậu bé hoàn toàn im lặng, vì chính xác thì cậu chỉ mới chín tháng tuổi thôi mà!

Sau một khoảng thời gian thăm dò, Joel Scott nghĩ rằng mình sẽ dạy cho con trai những điều mà anh muốn dạy. Chẳng hạn như anh sẽ dạy cho cậu bé những trò chơi dành cho đàn ông đích thực: làm thế nào để sử dụng quyền lực, chơi bóng đá, chơi Xbox, và nhiều thứ “mới mẻ” khác.

Nhưng Joel Scott phải lần lượt thất vọng, vì cậu bé chẳng hứng thú gì với những trò này. Phải mất một thời gian, giữa hai bố con mới có “một vụ nổ”. Họ cùng nô đùa, hát, nhảy, đọc một vài cuốn sách, và sau đó thì lăn ra ngủ trưa với nhau.

Và Joel Scott cho biết, phần tuyệt vời nhất của cuối tuần không phải tất cả những điều họ đã làm với nhau (mặc dù đó là những tuyệt vời), thay vào đó là những bài học mà con trai chín tháng tuổi đã dạy cho anh. Dưới đây là 7 bài học tuyệt vời đó!

1. Hãy dũng cảm

Joel Scott đã chứng kiến cảnh tượng con trai anh vấp ngã liên tục theo cách của các cô cậu bé đồng lứa tuổi. Nhưng Joel Scott cũng nhận ra rằng cậu bé vẫn không ngừng chập chững đuổi theo anh.

Khi bạn tiếp cận với bất kỳ một điều mới mẻ nào trong cuộc sống này, thì việc học hỏi và làm quen với chúng đôi khi giống như một cuộc chiến không khoan nhượng vậy. Nếu bạn lùi bước, bạn lập tức sẽ bị tụt hậu so với người khác.

Vậy cho nên bạn chỉ còn cách phải tiến lên, kể cả đã vấp ngã bao nhiêu lần đi chăng nữa. Việc theo đuổi mục tiêu đề ra với ý chí đơn thuần mà mãnh liệt như việc tập đi của một đứa trẻ chính là mấu chốt để làm nên chìa khóa thành công!

2. Quyền được phản kháng

Khi Joel Scott làm sai một điều gì đó cho cậu con trai của mình, rất nhanh chóng, cậu bé phát ra những âm thanh tỏ rõ sự không hài lòng. Đương nhiên, bạn không thể ép một đứa trẻ ăn bột đang còn nóng, hoặc lười không thay bỉm khi cậu bé đã “bĩnh” đầy ra rồi…

Thông thường, chúng ta thường thỏa hiệp và không lên tiếng chỉ vì sợ người khác chê trách, sợ bị từ chối hoặc chế nhạo. Nhưng những đứa trẻ thì không. Chúng sẽ nói cho bạn biết khi chúng cảm thấy thật sự không thoải mái.

Tại sao chúng ta không thể sống như một đứa trẻ? Nếu bạn muốn bày tỏ mối quan tâm của mình, và bạn biết có một cách tốt hơn để làm điều gì đó, hãy lên tiếng!

nhung-bai-hoc-danh-cho-nguoi-cha

3. Không bao giờ ngừng học hỏi

Joel Scott cảm thấy vô cùng ấn tượng với cậu con trai của mình. Nhất là khi cậu bé sử dụng tất cả các giác quan (vị giác, khứu giác, thính giác và cảm giác) để tìm hiểu và giải thích môi trường xung quanh mình.

Và Joel Scott cũng hiểu rằng để đạt được mục tiêu của mình, chúng ta phải sẵn sàng để học theo những cách khác nhau, chứ đừng vội nản lòng và từ bỏ.

4. Hãy thử những điều mới

Trở lại với sự cố gắng của Joel Scott, ban đầu, anh bày ra một loạt những trò chơi không thật sự phù hợp với một cậu bé chín tháng tuổi. Và khi thử thay mới bằng các trò chơi phù hợp hơn, cậu bé đã nhanh chóng xem anh là “cạ cứng” của mình.

Vậy cho nên, đừng nghĩ rằng định kiến ban đầu của mình luôn đúng. Hoặc đừng nghĩ rằng những gì người khác khuyên răn luôn đúng. Nếu có thể, hãy luôn thử những điều mới mẻ, kể cả khi không thành công thì bạn cũng học được những kinh nghiệm để lót tay quý báu.

5. Tình yêu vô điều kiện với những điều xung quanh

Khi nhìn vào cặp mắt trong veo của cậu con trai, Joel Scott đã bị hút hồn bởi cái nhìn ấy. Anh cảm nhận được rất rõ tình yêu mà con trai dành cho mình. Nói đúng hơn, những đứa trẻ luôn dành cho thế giới xung quanh một cái nhìn tràn đầy yêu thương. Bởi vì thế giới quan trong chúng luôn rực rỡ, luôn là niềm hứng khởi và say mê, kể cả là tình cảm giữa người với người cũng vậy.

Tình yêu vốn dĩ chính là sợi dây kết nối giữa chúng ta hằng ngày, hằng giờ. Cho nên đừng ngại ngần trao đi thương yêu, bởi bạn cũng sẽ nhận về những điều tốt lành tương tự.

6. Không bao giờ quên ai là quan trọng nhất

Vào lúc vợ Joel Scott trở về nhà, đôi mắt cậu con trai nhanh chóng sáng lên. Và đương nhiên, cậu bé nhoài tay về phía mẹ.

Khi chúng ta lớn lên, chúng ta có rất nhiều mối quan hệ, thậm chí các mối quan hệ còn chồng chéo lên nhau. Nhưng đừng bao giờ nghĩ rằng quá bận để dành thời gian quan tâm và yêu thương tới những người đặc biệt trong đời bạn, bởi vì họ là quan trọng nhất. Những đứa trẻ rất giỏi trong việc đó, tại sao phần lớn người lớn chúng ta lại không?

7. Không định kiến

Và cuối cùng, Joel Scott nhận ra rằng cậu con trai của mình luôn sẵn sàng đi đến bất cứ ai khi có nhiều người đứng trước mặt và vỗ vỗ tay chào đón cậu bé. Đối với cậu bé, không quan trọng họ là ai, họ đến từ đâu, hoặc họ đã làm những gì.

Còn chúng ta, đôi khi chúng ta ghi nhớ quá lâu và quá sâu những định kiến dành cho người khác. Và cuối cùng là chúng ta tự tay gạt bỏ các mối quan hệ của mình, mặc dù có thể phía sau còn điều gì đó mà chúng ta chưa được biết. Hãy tưởng tượng xem, chuyện gì sẽ xảy ra nếu tất cả chúng ta dành một chút thời gian để trải nghiệm cuộc sống theo cách này, giống như một đứa trẻ?

Đôi khi, cuộc sống dành cho chúng ta nhiều bài học, từ nhiều người khác nhau mà chúng ta sẽ gặp. Trong trường hợp này, Joel Scott đã học được tận 7 bài học đắt giá từ chính con trai mình, chỉ trong một dịp cuối tuần bất đắc dĩ mà hai bố con phải trông nhau. Nhưng đối với Joel Scott, những khoảnh khắc mà hai bố con từng có, và những bài học mà anh được học từ con trai mình, là những trải nghiệm mà cả đời anh không bao giờ quên.

Theo Kenh14

Bài học cho người con và niềm hy vọng cho người cha

Sự hiếu thảo của người con trai đã khiến tất cả những thực khách có mặt trong nhà hàng phải im lặng…

Chàng thanh niên nọ dẫn theo người cha già của mình bước vào một nhà hàng sang trọng. Người cha đã rất già yếu, điều đó thể hiện trong các bước đi khó khăn và cơ thể ông thi thoảng lại run rẩy lên từng hồi.

Nhưng ông vẫn có thể tự cầm thìa xúc ăn mà không cần nhờ đến con trai mình. Chỉ có điều, do quá run mà ông đã làm rơi vãi liên tục thức ăn lên bàn, thậm chí là cả quần áo của mình. Các thực khách có mặt trong nhà hàng đều đổ dồn mọi ánh mắt về phía hai người họ và không giấu nổi vẻ kinh tởm.

bai-hoc-cho-nguoi-con-va-niem-hy-vong-cho-nguoi-cha

Sau khi bữa ăn kết thúc, người con trai nhẹ nhàng đứng dậy, dìu cha mình vào phòng vệ sinh, cẩn thận gột rửa những vết bẩn do thức ăn rơi vãi trên quần áo của ông. Anh thanh niên còn cẩn thận chải lại tóc cho cha, giúp ông cài những chiếc khuy áo.

Những gì người con làm đều lọt vào trong con mắt soi mói, tọc mạch của những thực khách. Họ nghĩ rằng hai cha con này đang cố tình khiến tất cả những người có mặt ở đây cảm thấy không thoải mái. Nhưng có hề gì, cha con họ chẳng mảy may bận tâm. Hai người đứng dậy trả tiền bữa ăn rồi chuẩn bị ra về.

Đúng lúc này, một thực khác có tuổi trong nhà hàng đã gọi với theo chàng trai và hỏi anh: “Cậu có để quên gì ở đây không?”

Chàng trai ngạc nhiên trả lời: “Không, cháu không để quên gì cả.”

Người đàn ông đứng tuổi điềm tĩnh nói: “Có, có đấy! Cậu đã để lại một bài học cho tất cả những người con và niềm hy vọng cho mọi người cha.”

Cả nhà hàng bỗng chìm trong im lặng…

TĐCS