Kỳ Lạ: Rắn Hổ Chúa Bò Vào Làng Và Cái Kết…

Rắn hổ mang chúa thường tránh đối đầu với con người nhưng trong trường hợp nguy cấp, chúng buộc phải tìm mọi cách để sinh tồn. Nhưng sau đợt hạn hán nghiêm trong vừa xảy ra tại Ấn Độ, một con rắn đã bò vào ngôi làng ở thị trấn Kaiga để tìm nước uống vì quá khát.

 

Đoạn video của Caters TV cho thấy những người dân làng tốt bụng đã cho con rắn uống nước. Một nguời đàn ông đổ nước lên đầu con rắn rồi từ từ cho nó uống.

 

Ông cũng cầm sẵn gậy bắt rắn trên tay, đề phòng trường hợp xấu. Những người bạn của ông giữ đuôi con rắn hổ mang để ngăn các cuộc tấn công bất ngờ của con vật này.

 

Người đàn ông vừa cho rắn uống nước vừa trông chừng nó tấn công. Ảnh: chụp màn hình video của Caters TV.

Một số vùng phía Nam Ấn Độ vừa bị hán hạn, khiến nguồn nước trở nên khan hiếm.

 

Một chuyên gia về động vật hoang dã cho hay hạn hán ảnh hưởng nghiêm trọng đến nhiều loài động vật hoang dã trong khu vực. Vì vậy điều đầu tiên sau khi người dân trông thấy con rắn hổ mang nói trên là cho nó uống nước. Sau đó, con rắn đã được đưa đến một cơ sở chăm sóc động vật.

Mỗi năm ở Ấn Độ có 50.000 người chết vì bị rắn cắn. Rắn hổ mang Ấn Độ xếp thứ 4 trong danh sách các loài động vật gây chết người lớn nhất ở nước này. Nọc độc của nó thể tấn công hệ thần kinh, gây nhiễm trùng và làm rối loạn nhịp tim. Nạn nhân có thể tử vong nhanh chóng nếu không được cứu chữa kịp thời.

Theo Newzing

Tôi Có Một Giấc Mơ

“Tiến sĩ King đã chạm đến tất cả chủ đề của ngày ấy, chỉ để làm tốt hơn những người khác. Ông là một biểu tượng đầy trọn cho Lincoln và Gandhi, và thấm đẫm tinh thần của Kinh Thánh. Ông vừa quyết liệt vừa trầm lắng, và khiến đám đông ra về với cảm giác rằng một cuộc hành trình dài là xứng đáng”.

Đó là những lời có cánh của tờ New York Times dành cho bài hùng biện “Tôi có một giấc mơ” vào ngày 28/8/1963 của mục sư Martin Luther King- một trong những danh nhân vĩ đại có sức ảnh hưởng lớn nhất tới thế kỷ 20.

Sau bao nhiêu năm, hãy cũng đọc lại bài diễn văn này và chúng ta, cùng với các nhà tư tưởng tiến bộ khác tiếp tục xây dựng giấc mơ…

“Tôi hạnh phúc được đứng cùng các bạn hôm nay, giữa sự kiện sẽ đi vào lịch sử như cuộc tuần hành vì tự do vĩ đại nhất mà đất nước chúng ta từng chứng kiến.

Một trăm năm trước đây, một người Mỹ vĩ đại mà chúng ta giờ đây đứng dưới bóng của ông, đã ký một bản Tuyên ngôn giải phóng. Tuyên ngôn lịch sử này đã trở thành ngọn đuốc hy vọng cho hàng triệu nô lệ da đen, những người bị thiêu đốt trong ngọn lửa của sự bất công. Nó đến như vầng dương chấm dứt đêm dài tăm tối. Nhưng một trăm năm sau, chúng ta lại đang phải đối mặt với một sự thật bi kịch khác, người da đen vẫn chưa được tự do.

Một trăm năm sau, cuộc sống của người da đen vẫn bị kéo lê bởi xiềng xích của sự cách ngăn và cùm gông của nạn kỳ thị. Một trăm năm sau, người da đen vẫn đang phải sống trên hoang đảo nghèo đói giữa biển cả phồn vinh. Một trăm năm sau, người da đen vẫn tiều tụy lang thang nơi góc phố tối tăm trên đất Mỹ, chỉ thấy chính họ là kẻ lưu vong trên ngay mảnh đất quê hương mình.

Bởi vậy, chúng ta cùng nhau có mặt tại đây hôm nay, cất chung tiếng nói về điều kiện thương tâm của chúng ta. Theo một nghĩa nào đó, chúng ta đã tới thủ đô để đòi một khoản nợ. Khi các kiến trúc sư của nền dân chủ Mỹ viết những lời tuyệt đẹp cho bản Hiến pháp và Tuyên bố Độc lập, họ đã ký nhận vào một tờ tín phiếu, theo đó mọi công dân Mỹ đều có quyền thừa kế.

Tờ tín phiếu này mang theo một lời hứa hẹn rằng mọi người dân đều được đảm bảo quyền không thể tách rời là quyền được sống, quyền được tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc. Nhưng hôm nay, thực tế hiển nhiên cho thấy nước Mỹ đã thất hứa vì rằng màu da của người dân Mỹ lại bị xem là rào cản trong việc sử dụng tờ tín phiếu này. Thay vì trân trọng trách nhiệm thiêng liêng ấy, nước Mỹ đã trao cho người dân da đen một tờ séc khống không có giá trị thanh toán. Nhưng chúng ta không tin rằng ngân hàng công lý đã bị phá sản. Chúng ta không tin rằng quốc gia không có đủ ngân quỹ trong hầm dự trữ chứa đầy những cơ hội của đất nước này.

Bởi vậy, chúng ta đến đây để đòi nợ, một khoản nợ về quyền tự do và sự đảm bảo về công lý. Chúng ta có mặt tại nơi linh thiêng này để nhắc nhở nước Mỹ về sự cấp thiết trong thời điểm hiện nay. Lúc này không phải là thời điểm của sự nhượng bộ thỏa hiệp hay xoa dịu bằng những viên thuốc an thần. Giờ là thời điểm mở tung cánh cửa cơ hội cho tất cả những người con của Chúa. Giờ là thời khắc đưa dân tộc ta từ vũng lầy của bất công kỳ thị tới một nền tảng vững chắc của tình đoàn kết anh em.

Sẽ là tai họa cho cả dân tộc nếu lờ đi tính cấp bách của thời cuộc hiện nay và đánh giá thấp lòng quyết tâm của người dân da đen. Không khí ngột ngạt oi bức chứa đầy sự bất bình trong mùa hè này chưa thể qua đi tới khi có được làn gió thu của tự do và công bằng tiếp sinh lực. Những ai có hy vọng rằng người da đen cần phải xả bớt sự căng thẳng và hài lòng với những gì đã có sẽ bị vỡ mộng nếu như đất nước này trở lại với công việc như thường ngày. Nước Mỹ sẽ chưa thể bình yên, chừng nào người da đen chưa giành được quyền công dân của mình.

Cơn lốc của cuộc nổi dậy sẽ tiếp tục làm lung lay nền móng của quốc gia này cho tới ngày thấy được ánh sáng của công lý. Trong quá trình đấu tranh giành lại vị trí xứng đáng cho mình, chúng ta không cho phép mình mắc phải những hành động sai lầm. Hãy đừng thỏa mãn cơn khát bằng chén hận thù và đắng cay.

Chúng ta phải xây dựng các cuộc tranh đấu của mình trên nền tảng của các giá trị và nguyên tắc. Chúng ta không cho phép những chống đối biến thái thành các cuộc xung đột bạo lực. Chúng ta phải đứng trên tầm cao của sự hòa trộn tâm lực và trí lực.

Tính chiến đấu thấm nhuần trong đông đảo người dân da đen không được làm cho chúng ta mất lòng tin vào những người da trắng. Rất nhiều những người anh em da trắng, như bằng chứng sự có mặt của các bạn ở đây hôm nay, đã cho thấy vận mệnh của các bạn cũng là vận mệnh của chúng ta và tự do của các bạn cũng gắn liền với tự do của chúng ta.

Chúng ta không thể bước những bước đơn độc.

Mỗi bước đi, chúng ta phải nối vòng tay bè bạn cùng đồng hành.

Chúng ta không thể quay trở lại.

Có những người đang hỏi bạn, “Rồi chừng nào bạn mới yên lòng?”, Chúng ta sẽ không bao giờ thấy yên lòng khi mà ta không thể tìm được một nơi trú ngụ trong một nhà nghỉ bên đường hay tại một khách sạn trong thành phố sau chuyến đi mỏi mệt. Chúng ta chưa thể yên lòng chừng nào sự di chuyển của một người da đen vẫn đơn giản chỉ là từ một khu ghetto nhỏ sang một khu ghetto lớn hơn. Chúng ta chưa thể yên lòng chừng nào một người Negro ở Mississipi còn chưa được quyền đi bầu cử, khi một người da đen ở New York còn tin rằng anh ta chẳng có gì để đi bầu. Không, không, chúng ta không yên lòng, và chúng ta sẽ chưa thể yên lòng cho tới ngày công lý được tuôn tràn như dòng thác, và công bằng sẽ như một dòng sông cuộn chảy.

Tôi biết có những bạn tới đây vượt qua những nỗi khổ đau, gian nan thử thách. Có những bạn mới vừa ra khỏi xà lim. Có những bạn đến từ những nơi mà cuộc tìm kiếm tự do của bạn bị chà đạp bởi sự ngược đãi cuồng bạo và bị cản trở bởi sự tàn bạo của cảnh sát. Các bạn đã trở thành những người kỳ cựu về chịu đựng khổ đau. Tiếp tục tiến lên với niềm tin rằng sự thống khổ oan ức là cứu thế.

Trở về Mississippi, trở về Alabama, trở về Georgia, trở về Louisiana, trở về với những khu nhà ổ chuột ở các thành phố phía bắc của chúng ta, chúng ta tin rằng bằng cách nào đó tình trạng này có thể và sẽ đươc thay đổi.

Hãy đừng đắm mình trong nỗi tuyệt vọng.

Hôm nay, tôi muốn nói với các bạn rằng, dù hiện tại có muôn vàn khó khăn và nỗi bức xúc, tôi vẫn luôn mang trong mình một giấc mơ. Đó là một giấc mơ bắt nguồn từ giấc mơ nước Mỹ.

Trong giấc mơ của tôi, tới một ngày đất nước này sẽ cùng đứng lên và sống một cuộc sống với niềm tin “Chúng ta coi sự thực này là điều hiển nhiên: con người sinh ra là bình đẳng”.

Giấc mơ của tôi là một ngày kia, trên những ngọn đồi ở Georgia, những đứa con của những người nô lệ và những đứa con của những người chủ nô trước đây sẽ cùng ngồi bên chiếc bàn thân thiện của tình anh em.

Trong giấc mơ của tôi, thậm chí một ngày kia, bang Mississippi, một hoang mạc ngột ngạt trong bầu không khí của bất công và kỳ thị, sẽ biến thành một ốc đảo của tự do và công bằng.

Trong giấc mơ của tôi, 4 đứa con tôi tới một ngày sẽ được sống trong một đất nước mà ở đó giá trị của chúng được đánh giá bởi chính ý chí, nghị lực cá nhân, chứ không phải bằng màu da.

Ngày hôm nay, tôi có một giấc mơ!.

Tôi mơ một ngày kia bang Alabama, nơi vị thống đốc hiện thời đang luôn mồm nói về quyền can thiệp và vô hiệu hóa sẽ trở thành nơi các trẻ trai và trẻ gái da đen cùng nắm tay các bạn da trắng như anh em một nhà.

Hôm nay, tôi có một giấc mơ!.

Tôi mơ một ngày kia các thung lũng rồi sẽ được lấp đầy, những quả đồi, ngọn núi sẽ được san bằng, mặt đất gồ ghề sẽ trở nên phẳng phiu, những góc quanh co sẽ được uốn thẳng tắp, và sự huy hoàng của Thiên Chúa sẽ được bộc lộ và mọi người cùng thấy.

Đó là hy vọng của chúng ta. Đó là niềm tin tôi sẽ mang theo về miền Nam.

Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ có thể đập nát núi tuyệt vọng thành những viên đá hi vọng. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ biến những tiếng kêu bất hòa trong lòng dân tộc thành bản giao hưởng êm ái của tình đoàn kết anh em. Với niềm tin ấy, chúng ta sẽ cùng sát cánh bên nhau, cùng nguyện cầu, cùng chiến đấu, cùng vào nhà lao, cùng đứng lên vì tự do, vì chúng ta biết rõ một ngày kia chúng ta sẽ tự do.

Đó sẽ là ngày tất cả những người con của Chúa cùng hòa chung một bài ca: “Quê hương tôi, miền đất thân yêu của sự tự do, của người tôi hát. Miền đất nơi cha tôi đã nằm xuống, miền đất niềm tự hào của những người hành hương, từ mọi triền núi, hãy ngân vang tiếng hát tự do”.

Và nếu nước Mỹ là một đất nước vĩ đại, điều đó nhất định phải trở thành sự thực.

Hãy để tự do ngân lên từ những ngọn núi khổng lồ ở New Hampshire.

Hãy để tự do ngân lên trên những đỉnh núi hùng vĩ vùng New York.

Hãy để tự do ngân lên trên những vùng cao Alleghenies miền Pennsylvania!

Hãy để tự do ngân lên trên những đỉnh núi Rockies tuyết phủ của Colorado!

Hãy để tự do ngân lên trên những núi đồi tròn trịa của California!

Không chỉ thế,

Hãy để tự do ngân lên từ những đỉnh núi Stone Moutain của Georgia!

Hãy để tự do ngân lên trên ngọn Lookout Moutain của Tennessee!

Hãy để tự do ngân lên từ mọi triền đồi và vùng đất cao ở Mississippi.

Từ mọi triền núi, hãy ngân vang tiếng hát tự do.

Khi chúng ta để tự do ngân lên, khi tự do ngân lên từ mọi làng quê, mọi thôn xóm, mọi thành phố và tiểu bang, chúng ta sẽ có thể làm cho ngày ấy đến thật nhanh, ngày mà mọi đứa con của Thiên Chúa, dù da trắng hay da đen, Do Thái hay không phải Do Thái, người theo đạo Tin Lành hay công giáo La Mã, tất cả sẽ cùng nối vòng tay hát vang lời ca linh thiêng của người da đen:

“Tự do đã đến, tự do đã đến, xin cảm ơn Đức Chúa toàn năng, cuối cùng chúng ta đã tự do!”.

Martin Luther King

Ngắm Việt Nam đẹp thanh bình qua bộ ảnh của hai chàng ‘phượt thủ’ Tây

Du lịch luôn là trải nghiệm đáng nhớ trong cuộc đời mỗi người. Mỗi vùng đất ta đặt chân đến, mỗi “vị khách” ta gặp trong chuyến đi đều mang một ý nghĩa nào đó. Hai anh em ngoại quốc dưới đây đã thêm sắc màu cho cuộc sống của mình bằng một chuyến thăm vùng sâu vùng xa ở miền Bắc Việt Nam. Đây thực sự là kỉ niệm họ không thể nào quên… 

Vào một ngày đẹp trời, tôi cùng anh trai quyết định “cưỡi” chiếc xe máy quen thuộc, bắt đầu cuộc hành trình đến vùng núi phía Bắc Việt Nam. Chuyến đi này hứa hẹn mang lại cho chúng tôi nhiều điều thú vị, bởi thế chúng tôi dùng chiếc máy ảnh của mình ghi lại những con người chúng tôi gặp suốt dọc đường.

Tôi gặp người phụ nữ đáng mến này khi đặt chân vào ngôi làng. Chị khá tốt bụng khi đồng ý đứng cho chúng tôi chụp ảnh trước nhà chị, thậm chí còn ra dấu hiệu cho chúng tôi biết là chị cảm thấy mình ăn mặc tuềnh toàng quá. Nhưng chị vẫn thể hiện sự hãnh diện về ngôi nhà của mình, và chúng tôi có thể hiểu được tại sao. Có lẽ, đó là cơ ngơi mà cả cuộc đời chị cố gắng phấn đấu đạt được, dù nó không xa hoa như những tòa nhà cao tầng hiện đại, nhưng nó gắn bó cả tuổi thơ và cuộc đời chân chất của chị – nơi chị cảm thấy yên bình và dành trọn cuộc đời mình để sống.  

Và rồi chúng tôi bị thu hút vào cửa hàng ở bên đường của một người đàn ông thân thiện. Ông tươi cười chào đón chúng tôi với hai chai nước lạnh, chúng tôi cảm thấy dễ chịu hơn sau một quãng đường dài. Ông còn hào hứng mời chúng tôi thử chiếc điếu cày bằng tre quý báu của ông. Chúng tôi lịch sự từ chối, và điều này khiến ông cười lớn tiếng hơn. Dáng vẻ và con người ông làm chúng tôi liên tưởng tới nhân vật Tom Bombadil trong phim “Chúa tể của những chiếc nhẫn”, từ gương mặt hồng hào có những nếp nhăn và bộ râu rậm màu nâu đến nụ cười tươi rạng ngời vô tư lự…

Một hôm chúng tôi tiến sâu vào rừng rậm và đi ngang qua một gia đình bộ lạc vùng đồi núi. Người con gái trong gia đình ấy đã trao tặng một món quà cho anh trai tôi. Cô gái ấy còn chụp ảnh cùng anh với sự chân thành nhất.

Khi nhìn người mẹ, chúng tôi cảm thấy khá buồn cười, có lẽ vì chúng tôi quá ngạc nhiên về hàm răng đen của bà… Tôi chưa từng biết đến nét văn hóa này của người dân nơi đây. Hóa ra, nhuộm răng đen là một tập tục lâu đời, nhưng những người phụ nữ H’mong ở những vùng núi phía Bắc Việt Nam gần như đã lãng quên nó. Thật là một phong tục thú vị!

Sau đó, chúng tôi đã chứng kiến một số chàng trai đang dựng khung cho một ngôi nhà… mà không hề dùng đến một chiếc đinh nào.

Chúng tôi đi tiếp thì bắt gặp cặp vợ chồng thân thiện này. Chúng tôi không biết tiếng Việt và họ thì không thể nói được tiếng Anh, vì thế, tôi nảy ra ý định sử dụng phần mềm dịch của Google để giao tiếp với họ. Nhưng có lẽ, nó đã không hiệu quả như chúng tôi mong đợi vì sau đó, qua một người địa phương có thể nói tiếng Anh, chúng tôi phát hiện ra là họ mời chúng tôi tới thăm nhà và gặp gỡ những đứa con của họ. Thật tai hại là chúng tôi đã vuột mất cơ hội do ứng dụng chuyển ngữ. Chúng tôi thực sự muốn nhận lời mời ân cần đó của họ.

Và khi thông tin về hai người nước ngoài da trắng lang thang quanh cái làng H’mong nhỏ bé lúc 6h30 để tìm cái ăn sáng lan truyền ra ngoài thì gã trai mới lớn này (21 tuổi) đã lại gần chào hỏi chúng tôi và nhân tiện thực hành nói tiếng Anh trong khi cô vợ anh (16 tuổi) nhìn chồng chằm chằm và có vẻ bị thu hút bởi cuộc đối thoại. Những người dân nơi đây rất dễ vui mừng vì một điều giản dị nào đó…

Buổi tối, trong khi chúng tôi yên lặng dùng bữa, vài người bản địa quyết định chào đón chúng tôi tới Việt Nam bằng một cách hết sức trịnh trọng. Họ rót cho chúng tôi một ly rượu, và nâng chén với một câu quen thuộc: “1…2…3… Dzô!!!”. Điều này xảy ra hầu như mỗi tối với con người nơi đây…

Chúng tôi tới đây vào giữa tháng chín, và thời điểm này là lúc bắt đầu mùa gặt. Con người vùng núi chịu thương chịu khó, làm việc rất chăm chỉ. Hãy nhìn người phụ nữ này, chị bất chấp trời nắng gắt lao động hết sức mình, dù vất vả nhưng chị vẫn cười rất vui vẻ khi chúng tôi tỏ ý muốn chụp một bức ảnh lưu giữ lại kỉ niệm.

Nhiều bậc cha mẹ ở miền Bắc thuê gia sư dạy tiếng Anh cho con cái họ, và đứa trẻ vui vẻ dưới đây là một trong số những em bé may mắn đó. Em đóng vai trò như một phiên dịch viên của chúng tôi khi chúng tôi ăn tối tại nhà hàng và ngủ lại nơi ở của họ vì cha mẹ em không biết một từ tiếng Anh nào. Cậu bé cười suốt cả buổi và rất hạnh phúc.

Vào một buổi chiều, chúng tôi tới gặp vài giáo viên tiếng Anh dạy phổ thông ở một ngôi làng nhỏ và có uống một chút ít với họ. Một lúc sau họ mời chúng tôi đi thăm quan trường học. Thật bất ngờ khi tại đó đang có một tiết học tiếng Việt cấp tốc từ giáo viên tiếng Anh. Thấy vậy, tôi chăm chú tham dự tiết học như thể đang ở trong một cảnh dàn dựng của bộ phim Billy Madison.

Thầy giáo dạy tiếng Anh trường phổ thông trong bức ảnh đã làm một công việc tuyệt vời và vĩ đại. Anh mang tiếng Anh tới cho thế hệ trẻ nhỏ của vùng miền núi xa xôi…

Sau đó, chúng tôi đi gặp các em học sinh trong trường học. Vẻ mặt tràn đầy sức sống và hứng khởi của các em truyền cho chúng tôi một nguồn năng lượng tích cực. Và tôi nghiễm nhiên trở thành một thầy giáo tiếng Anh cho các em, cùng đếm số, hỏi tên và tuổi các em… Những đứa trẻ thơ hồn nhiên, tinh nghịch này đều trả lời những câu hỏi tôi đặt ra. Nếu một ngày tôi có cơ hội dạy tiếng Anh ở nước ngoài, tôi sẽ tình nguyện dạy ở Hà Giang.

Đến giờ, mỗi lần nghĩ đến những tiếng cười và sự hiếu học của bọn trẻ, tôi vẫn có thể mỉm cười…

Trải nghiệm của hai chàng trai trong suốt chuyến đi tuy không ồn ào hay dữ dội nhưng để lại trong tâm hồn họ những dư vị sâu lắng. Con người miền núi phía Bắc Việt Nam thật thà, chất phác, hiếu khách và giản dị đã đi vào lòng họ bởi những cử chỉ quan tâm chân thành. Tâm hồn họ được giao thoa với một nền văn hóa khác, làm phong phú hơn vốn sống cũng như cảm xúc. Có lẽ, khung cảnh và con người nơi đây đã cho họ một cảm giác rất khác nơi họ sinh ra, để cuối cùng, kết thúc chuyến đi, điều họ nhớ mãi vẫn là những nụ cười, và những bức ảnh kỉ niệm đơn giản mà tràn ngập thương yêu…

Tham khảo Sunnyskyz

Xuân Dung