Anh ấy còn trâng tráo kể về những khoái lạc cùng tận hưởng với cô gái nọ, và nói rằng, tiếc vì đã chôn vùi cả tuổi trẻ với một người vợ vô vị như tôi!

Chị Thanh Tâm thân mến!

Tôi đã trải qua những thời khắc có lẽ là khủng khiếp nhất trong cuộc
đời. Và giờ, khi cảm thấy bế tắc thật sự thì mới dám viết thư cầu cứu
đến chị.

Cuộc đời quả là khó lường, hẳn chị cũng đồng ý với tôi về điều đó.
Tôi vốn là một cô gái được giáo dục kỹ lưỡng để trở thành một người vợ,
người mẹ thủy chung, đảm đang. Tôi lấy chồng vì tình yêu
mãnh liệt với anh ấy, và anh ấy cũng đến với tôi hoàn toàn theo tiếng
gọi của tình yêu. Vì thế mà tôi không hề hối tiếc điều gì sau gần hai
mươi năm chung sống.

Chúng tôi đã cùng chia ngọt sẻ bùi, cùng dìu nhau bước qua bao chông
gai của cuộc đời. Tôi còn nhớ, khi anh ấy suýt mất việc vì “dám” đụng
chạm với cấp trên, chính tôi là người đã kề vai sát cánh, một mặt an ủi
động viên, một mặt cùng với bạn bè đồng nghiệp anh ấy tìm cách tháo gỡ
mọi chuyện. Khi ấy, anh đã từng khóc với tôi mỗi khi được trở về với bầu
không khí hiền hòa, dịu ngọt và ấm áp của gia đình, để rũ bỏ tất cả
những muộn phiền ngoài xã hội. Còn tôi, không bao giờ có thể quên được
những gì mà anh ấy đã dành trọn cho mình mỗi khi vấp váp trên đường đời,
những thất bại đắng cay trong sự nghiệp. Tưởng chừng tôi đã phải từ bỏ
tất cả để trở về nhà làm nội trợ, nhưng chính anh ấy đã động viên và tạo
mọi điều kiện để tôi đứng lên, tự bước đi trên chính đôi chân của mình,
để giờ đây trở thành một người quản lý đầy uy tín ở một doanh nghiệp.

Thế mà, giữa lúc gia đình tưởng như hạnh phúc nhất thì chồng tôi lại làm cái điều mà không ai ngờ tới: Cặp bồ
và có con với một cô gái bán bia ôm. Anh ấy dễ dàng xé bỏ mọi rào cản
của đạo lý, nghĩa tình, để về tuyên bố với tôi rằng, đến lúc này anh ấy
mới hiểu thế nào là tình yêu; rằng mọi thứ đã có với tôi chỉ là ngộ
nhận. Anh ấy còn trâng tráo kể về những khoái lạc cùng tận hưởng với cô
gái nọ, và nói rằng, tiếc vì đã chôn vùi cả tuổi trẻ với một người vợ vô
vị như tôi!

Không phải nói, chắc chị cũng hiểu tâm trạng của tôi lúc ấy như thế
nào. Tôi chỉ muốn gào lên thật to cho hả cơn giận, muốn đập phá tất cả…
Có lúc, nhìn anh ấy nằm trên giường, tưởng tượng cảnh anh cùng cô gái nọ
ân ái, tôi còn muốn cầm dao cắt phăng cái “phương tiện gây tội ác”, để
anh ta không còn có thể làm thêm những chuyện đồi bại nữa. May mà cuối
cùng tôi đã kịp dằn lòng khi nghĩ đến những đứa con, nghĩ về những điều
tốt đẹp mà chúng tôi đã từng dành cho nhau…

 

Nhưng quả thực, tôi vô cùng bối rối, không biết phải làm thế nào để
giúp mình thoát ra khỏi tỉnh cảnh bức bối này. Bởi tôi biết chắc rằng,
những điều tệ hại mà anh ấy mang về nhà những ngày qua sẽ ám ảnh tôi
suốt cuộc đời. Tôi mong chị cho tôi một lời khuyên.

Nhị Kiều (Quận Phú Nhuận, TP.HCM)

Bạn Nhị Kiều thân mến!

Là phụ nữ với nhau, tôi rất hiểu tâm trạng của bạn khi bị người chồng
phản bội. Hành động của anh ta là không thể tha thứ được, hẳn như vậy
rồi! Nhưng mong bạn hãy cứ bình tâm để cùng gỡ rối.

Các nhà tâm lý đã chỉ ra, với người đàn ông (nhất là những người đàn
ông “ngoan, hiền”, chưa từng trải trong tình trường), cuộc hôn nhân
thường chia làm bốn giai đoạn, trong đó việc đi tìm những thú vui bên
ngoài thuộc giai đoạn thứ ba. Nếu như họ vượt qua được những thứ cám dỗ
nhất thời, thì giai đoạn thứ tư sẽ là chí thú lo cho gia đình hơn bao
giờ hết. Đó là về lý thuyết, còn thực tế thì có lẽ phức tạp hơn như vậy
nhiều. Câu chuyện của bạn khiến tôi nhớ đến một người phụ nữ đã từng tâm
sự với tôi mấy chục năm về trước. Chị ấy nói rằng, vì quá đau đớn do bị
chồng phản bội, nên đã cầm dao cắt phăng “của quí” của chồng. Phải nói
là hành động đó ngày xưa hiếm lắm, chứ không phổ biến như bây giờ. Sự
căm hận phải dâng lên cao độ, và người vợ phải rất can đảm mới có thể
làm được việc đó. Thế nhưng, sau khi “hành sự” thì chị lại vội vã đưa
chồng vào viện cấp cứu, hết lòng lo lắng cho chồng. Chị ấy nói rằng, đến
khi biết anh ấy không còn có thể “tái phạm”, thì chị lại cảm thấy vô
cùng ân hận. Và điều chị ấy hỏi tôi là có cách nào để chuộc lại sai lầm.
Tôi nói rằng, tình yêu sẽ hóa giải tất cả. Chỉ có thể trông chờ vào
tình yêu!…

Với chồng chị, có thể có hai khả năng sẽ xảy ra trong tương lai. Một
là anh ấy vừa trải qua cơn “say nắng” với người tình trẻ – một cô gái
đầy thủ đoạn và không thiếu “nghệ thuật” để mê hoặc đàn ông – nhưng rồi
sẽ sớm nhận ra sai lầm. Tất nhiên, nhận ra sai lầm chưa phải là đã hết
chuyện, vì còn hậu quả của nó. Nhưng thế cũng là tốt rồi! Chị có thể
dùng tình yêu để cảm hóa và kéo anh ấy về lại với gia đình. Còn khả năng
thứ hai, đó là anh ta nhất mực phá bỏ tất cả để đi theo “tiếng gọi của
tình yêu”, thì chị cũng không nên níu kéo. Chị có thể dùng tình cảm để
nói chuyện phải trái, cùng anh ấy tìm hướng giải quyết ổn thỏa với mục
đích cao nhất là tránh tổn thương tối đa cho con cái. Chính lúc này,
tình yêu của người vợ, người mẹ cần phải được phát huy cao độ nhất để
chị có thể bình tĩnh nhìn nhận vấn đề và cùng thống nhất cách giải quyết
đẹp – chia tay trong “hòa bình và hữu nghị”. Bởi dẫu sao, anh ấy cũng
là cha của các con chị, và mối quan hệ sau ly hôn không thể là sự hận
thù.

Chị chồng mình nói vợ chồng mình không ra cái gì: ‘vợ chồng mày chỉ làm gánh nặng thêm cho ba má, thứ ăn bám’.

Mình về nhà chồng làm dâu. Cảnh sống chung với mẹ chồng và chị chồng như một cơn ác mộng.

Nhà có 2 chị em, chồng mình là con trai một. Hồi đó chồng mình đi làm xa
nhà, ở nhà 2 mẹ con mình lầm lũi như 1 cái xác không hồn, mỗi lần đi
làm mình lại không muốn bước chân về. Thậm chí mỗi lần cuối tuần về thăm
ngoại, mẹ chồng cũng tỏ ra khó chịu, khắt khe. Mình còn nhớ cái đêm ấy,
cái đêm mình ôn bài để ngày mai thi tốt nghiệp (mình học thêm tại
chức), chỉ một chuyện nhỏ như con kiến, vậy mà chị chồng mình nói vợ
chồng mình không ra cái gì: ‘vợ chồng mày chỉ làm gánh nặng thêm cho ba
má, thứ ăn bám’. Rồi sau đó, mẹ chồng mình cũng hùa theo, nói mình không
ra gì…

Ngày chị chồng mình đi du lịch về, con mình rất hăm hở, ai cũng có quà,
ông bà nội, bà cô, chỉ duy nhất 3 người nhà mình là chồng, con và mình
là không có quà. Mình và chồng mình lớn rồi cũng chẳng cần gì đâu, mà
thương thằng cu nhóc con mình, gói bánh cũng chẳng được. Thương lắm,
mình tủi thân vô cùng. Đành rằng là con mình, nhưng cũng là cháu đích
tôn của ông bà, của chị chồng mình đấy thôi.

Me-chong-nghi-toi-chi-lam-ganh-nang---1
Đành rằng là con mình, nhưng cũng là cháu đích tôn của ông bà, của chị chồng mình đấy thôi. (ảnh minh họa)

Tối đó mình không ngủ được mà chỉ khóc.
20 ngày sau, chồng mình có kết quả đi học xa nhà 2 năm. Mẹ con mình sống
được trong ngôi nhà này cũng là nhờ chồng mình. Chỗ dựa tinh thần duy
nhất là anh ấy thì giờ, anh đi rồi liệu rằng mẹ con mình có thể ở lại
chăng?

Chỉ còn 14 ngày nữa là Tết, nhưng có lẽ tức nước vỡ bờ, mình không thể ở
lại. Chiều ấy, 2 mẹ con (con mình mới 2 tuổi) lầm lũi ra đi, hành trang
duy nhất là chiếc xe máy và tủ quần áo. Không biết với đồng lương ít ỏi
phải trang trải tiền nhà, tiền học cho con, hỗ trọ chi phí cho chồng đi
học có đủ không? Rồi sẽ ra sao? Hàng loạt câu hỏi hiện lên trong đầu
mình nhưng mình vẫn quyết định: phải đi khỏi căn nhà đó.

Thời gian trôi nhanh. Mới đó đã 2 năm, chồng mình cũng ra trường. Tình cảm mẹ chồng – nàng dâu cũng
phần nào được cải thiện, có lẽ bởi người ta nói ‘xa thương, gần
thường’. Con người mình có cái ‘Thiện và ác’. Một lúc nào đó người ta sẽ
suy nghĩ những gì mình đã làm, điều đó có đúng không? Chị chồng mình
giờ vẫn chưa lấy chồng. Còn mình vẫn chưa thể nguôi ngoai những kí ức
của một thời sống cùng mái nhà với mẹ chồng và chị chồng…

Chồng à! Vợ thực sự không muốn giữa vợ và chồng có kết thúc như thế này đâu.

Thế là đã hơn 3 năm kể từ ngày yêu đến khi cưới, chúng mình đã có chung một thiên thần nhỏ bé. Mới có hơn 3 năm thôi, nhưng có lẽ vợ đã cảm nhận được tất cả sự cay đắng, ngọt ngào mà chồng dành cho vợ. Vợ yêu chồng ngay từ cái nhìn đầu tiên, như là định mệnh đã gắn kết cả cuộc đời này của vợ là dành cho chồng thôi. Chúng mình đã có 1 tình yêu thật ngọt ngào, mộng mơ mà tất cả bạn bè đều phải ngưỡng mộ. Để rồi đi đến một cuộc hôn nhân tưởng chừng là hạnh phúc. Từ ngày về làm dâu, từ một người con gái vụng về, không biết làm gì cả nhưng dưới sự dìu dắt của người mẹ chồng kính mến, vợ đã cố gắng để trở thành một người vợ đúng nghĩa.

Lúc mới cưới, vợ chồng mình thật khó khăn. Chồng vừa vào ngân hàng và đang thử việc. Nhưng vợ cảm thấy cuộc sống lúc đó thật nồng nàn và hạnh phúc. Rồi 3 tháng sau, vợ bắt đầu mang thai. Mọi hi vọng về 1 tương lai ngập tràn tiếng nói trẻ thơ. Thật hạnh phúc chồng à! Nhưng cuộc đời đúng là không nên mơ mộng, niềm tin vợ dành cho chồng là trọn vẹn. 9 tháng mang thai rồi cứ thế trôi qua. Nhưng chồng có biết rằng vợ thực sự rất buồn và cô đơn. Hằng đêm cứ ôm gối mà khóc, rồi đợi chồng về.

Chồng làm phòng hành chính, vợ biết rằng rất vất vả. Chồng thường để vợ 1 mình với lí do đêm nay anh phải trực, đêm nay anh phải chuyển đồ, 9 tháng mang bầu chưa lần nào chồng đưa vợ đi khám thai hay hỏi vợ rằng: ‘ em có cần gì không’ . Vợ khóc ròng và nghĩ rằng ‘chồng còn trẻ, vô tâm chắc sau này có em bé rồi sẽ khác’. Vợ nghĩ ra lí do cho chồng để vợ nghĩ mình không phải tội nghiệp.

Rồi đến kì sinh nở, bao nỗi lo trăm bề, chồng không hề lo lắng chút gì cả. Chồng có tiền thì chỉ đắp vào bản thân mình thôi. Để đến lúc khi đưa vợ đi đẻ chồng thốt lên rằng: ‘trong người chồng chỉ có 5000 thôi’, trong khi tối hôm trước chồng vừa sắm con iphone. Đó là trách nhiệm của chồng đối với vợ đấy. Vợ thực sự buồn. Đến khi sinh con ra. Đêm đến chồng vẫn nói chồng phải đi trực, chồng phải cố gắng vì vợ con chứ thì chồng không đi nữa. Vợ tin và vợ mỉm cười vì chồng đã biết suy nghĩ.

Vo-van-se-doi-chong-quay-ve----1
Trời ơi, vợ lo lắng nghỉ làm buôn bán ở nhà, chăm con, nợ nần cũng không dám bán đi vì đó là kỉ vật vô giá. Vợ không nghĩ chồng là người như thế. (ảnh minh họa)

Được 1 tháng, thật mừng và vui vì được về nhà mẹ đẻ để mẹ chăm sóc. Những ngày đầu, chồng vẫn đến chơi với con thật đều đặn, Nhưng thật bất ngờ và tim vợ như vỡ òa khi thấy có 1 chiếc điện thoại lạ trong cốp xe của chồng. Vợ tò mò mở ra xem tin nhắn: ’em yêu à, anh thật hạnh phúc khi nhìn thấy em…..’. Vợ rất sốc, nhưng vợ bình tĩnh lại và nghĩ rằng chắc là điện thoại của bạn chồng. Nhưng giọng văn đó rất quen thuộc, giống như những lời mà ngày xưa chồng đã từng nói với vợ, những lời lẽ đó vang vang trong đầu óc của vợ.

Để rồi hôm đó chồng nói với vợ rằng, chồng phải đi công tác 2 ngày. Tối chủ nhật chồng về, vợ lặng lẽ mở cốp xe ra và vẫn thấy chiếc điện thoại đó. Và vợ phải tự hiểu. Tại sao chồng lừa dối vợ, cặp bồ từ khi vợ mang bầu. Vợ mới hiểu ra những đêm vợ cô đơn, nghĩ thương chồng vất vả phải trực đêm, thì ra là chồng ở bên người đó. Chồng hứa với vợ sẽ cắt đứt với người đó, đó chỉ là 1 cơn say nắng của chồng. Vợ tin và tha thứ cho chồng. Hay sự tha thứ đó của vợ là quá dễ dàng.

Vợ cố gắng sống tiếp vì con và vì vợ biết vợ vẫn yêu chồng rất nhiều. Nhưng được bao lâu, chồng vẫn sống vô trách nhiệm không nghĩ đến vợ con. Chồng vẫn mải chơi lắm. Rồi đợt cúp C1 vừa rồi, chồng lấy lí do đi xem đá bóng với bạn bè rồi trở về nhà sực lức mùi rượu bia, vợ vẫn chịu đựng. Rồi đến 1 hôm vợ vô tình phát hiện ra của hồi môn không cánh mà bay. Vợ ngỡ ngàng hỏi chồng thì nhận được 1 câu nói: anh đầu tư, em biết thế thôi.

Trời ơi, vợ lo lắng nghỉ làm buôn bán ở nhà, chăm con, nợ nần cũng không dám bán đi vì đó là kỉ vật vô giá. Vợ không nghĩ chồng là người như thế. Rồi đến đợt Euro 2012, chồng cũng đi đêm triền miên. Vợ bị xuất huyết dạ dày chồng cũng không lo lắng gì. Con ốm, vợ ốm, chồng vẫn cứ đi đêm đi hôm. Gần 30 tuổi đầu rồi lại còn xăm trổ trên người . Thực sự không hiểu chồng có biết suy nghĩ không. Rồi chồng lại nói dối vợ, tại sao vợ lại là người dễ bị lừa dối đến như vậy? Vợ không thể chịu đựng một người chồng vô tâm, vô trách nhiệm được nữa. Vợ mệt mỏi lắm. Vợ chồng mình có lẽ không nên tiếp tục sống với nhau nữa. Nhưng chồng à, thật lòng vợ vẫn rất yêu chồng. Vợ sẽ đợi chồng đến khi chồng ý thức được gia đình và sống trách nhiệm hơn. Yêu chồng của vợ!

Sau khi quan hệ xong anh cũng chẳng buồn quan tâm hay xem thái độ của tôi buồn, vui như thế nào mà chỉ buông một câu “Em không còn à, mình chia tay nhé”! Rồi vội vã ra đi…

Chay-mat-dep-khi-biet-vo-chua-cuoi-la----dan-ba---1
Yêu nhau xong, anh chẳng quan tâm xem tôi như
thế nào mà chỉ buông một câu mà tôi không bao giờ hình dung ra: Em không
còn à, mình chia tay nhé!

Trước khi nhận lời yêu anh tôi đã từng
trải qua một vài mối tình thời sinh viên, và cả những mối tình công
sở… Không nói thì ai cũng biết, đã yêu thì phải có sex. Khi ấy tôi chỉ
nghĩ đơn giản rằng sẽ chẳng có gì là quan trọng nếu như chúng tôi thực
sự yêu nhau và cảm thấy hạnh phúc khi làm chuyện đó với nhau.

Hơn nữa cũng là người có suy nghĩ thoáng nên tôi cảm thấy sự mất mát đó
cũng chỉ là bình thường chứ chẳng có gì là quan trọng cả, bởi ở cái thời
đại thông tin, hình ảnh “sex” tràn lan này có mấy người lại săm soi đến
cái thứ “trinh tiết” ấy nữa.

Từ những suy nghĩ đó, tôi chẳng ngại ngần khi quan hệ với người yêu
mình. Nhưng những mối tình ấy cũng chẳng đi đến đâu, chúng tôi lại chia
tay mà chẳng đưa ra lý do gì chứng đáng cả. Tôi rất buồn vì điều đó, và
quyết định mình phải thay đổi trong tình yêu, không quá dễ dàng trao
thân như trước.
Rồi một ngày tôi gặp anh, người yêu tôi bây giờ thì những suy nghĩ đó
của tôi mới thực sự thay đổi hẳn, tôi tự ý thức được bản thân mình và
biết trân trọng hơn những thứ quý giá của đời người con gái. Tôi nói
trước với anh từ trước khi yêu là sẽ không bao giờ quan hệ tình dục
trước hôn nhân, và anh đã ủng hộ điều đó.

Tôi không biết phải làm như thế nào, khi các công tác cho đám cưới đã hoàn tất, còn người yêu lại bỏ tôi
Tôi không biết phải làm như thế nào, khi các công tác cho đám cưới đã hoàn tất, còn người yêu lại bỏ tôi

Vì thế, trong mắt anh tôi là một cô gái
ngoan ngoãn, đúng mực và  ngây thơ trong sáng đến thuần khiết. Tình yêu
của chúng tôi cũng trong sáng, chỉ dừng lại ở những cái ôm, hôn và những
nỗi nhớ cồn cào suốt 2 năm trời. Chúng tôi cũng đã về ra mắt hai bên
gia đình và in thiếp mời, lên kế hoạch chuẩn bị cho đám cưới.

Nghĩ đã sắp là của nhau, chẳng cần gì phải giấu giếm, hay ý tứ, nên anh
đã kể cho tôi nghe mình cũng đã từng yêu một cô gái rất sâu đậm, và quan
hệ tình dục với cô ta. Còn tôi, tôi không kể ra chuyện của mình, nhưng
vẫn nghĩ rằng chắc anh ấy cũng chẳng tra cứu tôi chuyện còn hay mất sau
khi cưới. Vì bản thân anh ấy chẳng còn zin.

Nghĩ thế, nên gần đến ngày cưới anh đề nghị tôi quan hệ tình dục, vì
đằng nào cũng là của nhau. Và tôi đã tư tin hơn để đồng ý. Nhưng thật
tồi tệ, sau khi quan hệ xong, biết tôi không còn là một cô gái, anh rất
buồn.

Anh chẳng quan tâm đến thái độ của tôi
buồn hay vui, có thỏa mãi hay không, mà chỉ nhìn tôi bằng một ánh mắt
rất lạ và buông một câu nói mà tôi không sao có thể tưởng tượng nổi. Anh
bảo rằng: “Em không còn zin à, mình chia tay nhé”, rồi vội vã ra đi khi
tôi chưa kịp lên tiếng và hình dung ra chuyện gì đang xảy ra.

Sau đó, tôi không thể liên lạc được với anh bằng điện thoại, vì anh tắt
máy. Còn đến nhà thì anh không tiếp tôi. Tôi hỏi người nhà anh thì họ
bảo không biết chuyện gì đang xảy ra, chỉ thấy anh về nhà và tuyên bố
không có đám cưới nữa.

Bây giờ tôi không biết phải làm như thế nào, thiệp mời đã in. Hai bên
gia đình và bạn bè đã biết. Trên giấy tờ chúng tôi đã chính thức làm vợ
chồng, vậy mà lễ cưới lại không diễn ra, tôi chẳng biết sẽ phải ăn nói
với mọi người như thế nào. Sao cái số của tôi lại khốn khổ như thế này?.

(Xinh xinh) – Cô ấy có chồng, có thể cuộc sống vợ chồng có chút nhàm chán. Khi gặp bạn, thấy bạn trẻ trung, nhanh nhẹn, non nớt, hăng hái, cô ấy thấy hay hay, nên có cảm tình với bạn…

Xin chào chuyên gia!Em và bạn gái em quen nhau trong công ty. Ngay từ buổi gặp đầu tiên em đã xiêu lòng trước vẻ đẹp và sự hiện đại của cô ấy. Mô hình công việc của em làm thị trường nên thường xuyên chúng em đi cùng nhau từ đó tình cảm cũng nẩy sinh.

Co-nen-tiep-tuc-tinh-yeu-voi-voi-nguoi-phu-nu-dang-co-chong---1

Thời gian trôi qua em và cô ấy như không thể tách rời đi đâu cũng có nhau! Nghẹt một lỗi là cô ấy đã có chồng và 1 con, em thì vẫn là người tự do, em lại kém cô ấy 3 tuổi, em sinh năm 86. Em rất yêu cô ấy và em rất muốn lấy cô ấy làm vợ. Cô ấy cũng vậy, cô ấy lại đang mang bệnh tim nên rất cần có em bên cạnh chăm sóc cô ấy.

Vướng mắc của chúng em là cô ấy đã có chồng và có con. Vậy em phải làm sao? Và có nên tiếp tục mối tình không?

Em muổn hỏi thêm là: Em có tính rất hay ghen, bạn gái em thì lại là người giao tiếp rất thoáng với người khác giới. Cô ấy hay nhắn tin với đồng nghiệp nam và nói chuyện rất tình cảm, khiến nhiều lúc em nổi khùng nên. Lúc em giận mà cô ấy dường như không quan tâm, nên nhiều khi em thấy buồn lắm bây giờ em đang khó sử là: Chia tay thì em không chia tay được vì em vẫn yêu cô ấy lắm mà yêu tiếp thì em rất hay bị tổn thương?

Các chuyên gia tư vấn giúp em với. Em xin cảm ơn!

 

Trả lời:

Bạn giống một người không có xe máy, một vài lần hàng xóm cho mượn cái xe máy để đi, thấy xe của người ta đẹp, nảy sinh ý định biến xe của người ta thành xe của mình. Cô ấy có chồng, có thể cuộc sống vợ chồng có chút nhàm chán. Khi gặp bạn, thấy bạn trẻ trung, nhanh nhẹn, non nớt, hăng hái, cô ấy thấy hay hay, nên có cảm tình với bạn. Từ chỗ có cảm tình, quý mến đến việc bỏ chồng để lấy một anh chàng non tơ là cả một chặng đường dài, không phải ai cũng có thể vượt qua. Hai bạn đang chơi với dao, không khéo có ngày tự cắt vào tay mình. Chồng cô ấy biết được bạn yêu vợ anh ta, biết đâu trong cơn ghen, thiếu kiềm chế, anh ta manh động, bạn lại là người lĩnh đủ hậu quả không lường của đòn ghen. Tình yêu đặt nhầm chỗ là tự chuốc họa vào thân đấy!

 

Cô ấy bị bệnh tim, người chăm sóc, động viên chữa chạy cho cô ấy là chồng cô ấy và gia đình, chứ chưa phải là “nhiệm vụ” của bạn. Nếu bạn có giúp đỡ, thì đó phải là sự giúp đỡ của một đồng nghiệp với một “bà chị lớn tuổi”, chứ không phải mang tình yêu ra làm thuốc chữa bệnh đâu…

Cick vào đây để xem tiếp câu trả lời của chuyên gia tư vấn