Có một căn nhà 3 tầng rộng rãi lại thêm 3 dãy nhà trọ và 1 căn nhà cấp 4 cho thuê nhưng mẹ chồng vẫn bắt hai vợ chồng Hòa phải ở một phòng trọ 15m2.

Ngày Hòa lấy Vũ, gia đình, bạn bè ai cũng mừng cho cô vì lấy được “đại gia đất”. Nhà Vũ ở Mỹ Đình – Từ Liêm – Hà Nội và đúng là nhiều đất thật. Nhà anh có tận 4 dãy trọ 4 tầng và 01 nhà cấp 4 để cho thuê. Chưa kể căn nhà chính 3 tầng rộng rãi ở gần UBND xã Mỹ Đình.

Hòa quen Vũ trong một lần anh thay bố mẹ đến thu tiền trọ và bị hút hồn bởi sự trong sáng, đáng yêu của cô. Từ đó, anh thường xuyên đến xóm trọ với tư cách là chủ nhà, khi thì kiểm tra đường điện, đường nước, khi thì thu tiền nhà…

Sau thời gian “trường kì kháng chiến” với phương châm “đẹp trai, không bằng chai mặt”, tán từ nhân vận chính đến các bạn cùng phòng, thậm chí tìm sự đồng tình của cả xóm trọ cuối cùng Vũ cũng có được trái tim của người đẹp.

Trước ngày cưới, cô bạn thân cùng phòng còn đùa với Hòa: Từ nay mày được làm bà chủ rồi nhé. Không phải đi đóng tiền nhà nữa, mà còn được mỏi tay đếm tiền người khác nộp cho mình. Sau này tao có lỡ chậm tiền nhà thì cũng nhắm mắt cho qua nhé…

Tuy nhận lời yêu Vũ không phải vì anh là trai Hà Nội hay nhà anh nhiều đất mà bởi sự chân thành của anh nhưng Hòa vẫn rất vui bởi từ nay sẽ thoát kiếp sống nhà trọ. Nhưng điều hòa không ngờ nhất là, nhà chồng cô rộng rãi thế kia mà mẹ chồng vẫn bắt hai vợ chồng đến sống một phòng trong xóm trọ của gia đình. Lý do bà đưa ra là, hai vợ chồng phải ra ở riêng, phải tự lập ngay từ đầu mới trưởng thành được. Hơn thế, ở đây còn giúp mẹ quản lý xóm trọ.

Có nhà to mẹ chồng vẫn bắt đi ở trọ - 1

Có bầu, vợ chồng cô lại nuôi hi vọng đến ngày sinh sẽ được chuyển về nhà. Nhưng hi vọng rồi lại thất vọng, ngày trở dạ sắp đến mà bố mẹ chồng chẳng ý kiến gì. (ảnh minh họa)

Thấy mẹ nói vậy, Vũ xin mẹ cho hai vợ chồng ra riêng tại căn nhà cấp 4 ở gần đó, vừa rộng rãi hơn vừa vẫn quản lý được xóm trọ thì mẹ anh quát: Nhà đó cho thuê tận 4 triệu/tháng, trong khi đó phòng trọ chỉ có 1,5 triệu/tháng. Mẹ đã mất 1,5 triệu/tháng rồi, anh còn đòi gì nữa. Mới lấy vợ đã đòi này, đòi nọ, hay vợ anh lại chê.

Nghe mẹ nói vậy, Hòa chỉ biết lôi áo Vũ, bảo anh đừng nói nữa. Vậy là hai vợ chồng lại lịch kịch chuyển đồ về phòng trọ hơn 15m2. Khi độc thân, đồ ít sắp xếp phòng thấy đã chật chội, giờ hai vợ chồng với biết bao là đồ nào tủ, nào giường, nào bàn… sắp xếp xong chẳng còn đâu là không gian.

Mới đầu, Hòa còn hi vọng mẹ sẽ cho hai vợ chồng thu tiền nhà để tiết kiệm cho tương lai. Ai dè, cuối tháng mẹ vẫn gọi yêu cầu Vũ đưa tiền về như thường lệ.

Có bầu, vợ chồng cô lại nuôi hi vọng đến ngày sinh sẽ được chuyển về nhà. Nhưng hi vọng rồi lại thất vọng, ngày trở dạ sắp đến mà bố mẹ chồng chẳng ý kiến gì. Nhà bé, giờ lại thêm đồ của em bé, Hòa ức đến phát khóc, lầm bầm với chồng: Người ta đi thuê trọ còn được chọn phòng, mình đã không được chọn lại còn mang tiếng là được ở miễn phí. Vài hôm nữa mẹ em lên chăm cháu, không biết ngủ ở đâu đây.

Ngày mẹ Hòa lên chăm con sinh, thấy hai vợ chồng sống trong căn phòng trọ bé tí không khỏi ngạc nhiên. Sợ mẹ lo, Hòa chỉ dám nói dối: Bên cạnh nhà con đang có công trường xây dựng, ồn ào không có lợi cho em bé nên bọn con sống tạm ở đây. Mẹ cô nghe vậy, cũng chỉ ầm ừ cho qua. Cô không biết mẹ có tin không, nhưng cô không muốn mẹ buồn, cũng không muốn chồng khó xử. Phòng nhỏ, không đủ kê hai giường, buổi tối Vũ phải trải chiếu ngủ ở giữa sàn nhà.

Chỉ xin nghỉ được hơn 1 tuần lên chăm cháu, khi mẹ đẻ về Hòa cứ tưởng mẹ chồng sẽ đến đỡ đần mình. Không ngờ, hai, ba ngày bà mới ghé một lần, bế cháu một lúc rồi lại về. Bà bảo, dạo này mẹ hơi mệt, buổi tối không ngủ được, con chịu khó chăm cháu vậy.

Sinh con được 10 ngày, Hòa đã phải tự làm mọi thứ từ giặt giũ đến nấu ăn. Chồng chỉ đỡ đần được vào buổi tối, vì ban ngày anh còn phải đi làm. Cũng may, những người quanh xóm trọ tốt bụng, cũng thường xuyên bế con giúp những lúc cô bận dọn dẹp nhà cửa.

Nhiều lúc, Hòa chỉ muốn chuyển nhà, tìm một căn phòng rộng rãi, thoáng mát hơn, tốn tiền cũng được vì lương hai vợ chồng trả tiền thuê nhà xong cũng không đến nỗi… Cô nghĩ, bố mẹ chồng “bạc” thế, cô cần gì phải nể nang, ái ngại. Nhưng nghĩ đến chồng, thương anh cũng khó xử vì dù sao đó cũng là bố mẹ mình, cô lại băn khoăn.


Gian nan 16 năm cai nghiện cho anh, anh lại ngoại tình với gái trẻ bằng tuổi con và bảo tôi không được ghen vì đã cướp chồng người.

Tôi vẫn thường đọc bình luận của các bạn trong các bài viết nói về chồng ngoại tình nhưng tôi không viết chia sẻ, chỉ đọc để biết. Giờ đây tôi cũng đang bị chồng phản bội. Tôi cần lắm những chia sẻ của các bạn. Tôi phải nhờ người đánh máy giúp bức thư này.

Năm nay tôi 43 tuổi. Tôi gặp chồng năm tôi 21 tuổi. Đến bây giờ tôi mới nghiệm ra rằng, hiểu được một con người không hề đơn giản. 22 năm chung sống với nhau, biết bao đắng cay, ngọt bùi, giờ chồng tôi mới ‘hiện nguyên hình’ là một kẻ đểu giả.

Vì trước lúc gặp tôi, anh chưa ly hôn với vợ, theo như anh nói là: ‘Cô ấy hiền lành, không hợp với cách sống của anh’. Tôi tin và yêu anh thật sự, để khi vợ chồng anh ra tòa cũng là lúc tôi sinh con trai đầu lòng của chúng tôi. Ly hôn xong anh cũng không sống với tôi mà quan hệ với biết bao người đàn bà khác. Cuối cùng, nghi nghiện ma túy, anh mới ở với mẹ con tôi.

Ảnh minh họa: Inmagine.

Ảnh minh họa: Inmagine.

Tôi đã chấp nhận vì rất yêu thương anh, quyết giành giật anh từ tay thần chết. Gian nan chịu đựng 16 năm trời và tôi đã cai nghiện thành công cho anh. Mặc dù bây giờ anh lại mắc bệnh tiểu đường, tôi vẫn hết mực lo toan, chăm sóc. Trong thời gian anh nghiện, tôi vẫn hết mực yêu thương, cam chịu, không một lời oán trách, vừa nuôi chồng nghiện, vừa nuôi con riêng của chồng và con mình.

Anh có hai con riêng, một trai và một gái. Cháu trai ở với tôi, giờ đã học xong đại học và ra trường đi làm. Cháu gái ở với mẹ nhưng tôi vẫn chăm lo cho cháu ăn học, cho một số vốn lớn lúc lấy chồng. Tôi muốn nói rằng, dù bố mẹ chia tay nhưng các cháu không bị thiệt thòi, hai cháu rất quý trọng tôi. Tôi hy sinh như thế chẳng phải vì chồng, vì con sao?

Giờ đây, anh trả ơn bằng cách phản bội tôi. Anh quan hệ với một người bằng tuổi con mình trong nửa năm nay (cô ta đã bỏ hai đời chồng) mà tôi không biết. Tôi đã bị qua mặt ngoạn mục. Buổi tối, anh mặc quần đùi, áo cộc đi tập thể dục nên tôi không nghĩ gì. Thế mà anh lợi dụng lòng tin của tôi và rồi phản bội tôi. Chỉ khổ cho tôi là sống quá nặng tình cảm với anh. Giờ mọi chuyện bị tôi phát hiện, tôi đay nghiến anh. Anh trả lời tôi rằng: ‘Tôi có như thế mới lấy cô. Cô không được quyền ghen vì cô là kẻ tranh vợ, cướp chồng người khác’.

Chao ôi! Tại sao miệng lưỡi anh lại độc ác thế. 22 năm trời chung sống với nhau, tôi chịu đựng bao cay đắng vì anh, mà giờ anh trả nghĩa cho tôi như thế. Giờ tôi sống không bằng chết. Tôi muốn chia tay để khỏi nhục nhưng vì con lớn (con riêng của anh) sắp lấy vợ, tôi phải có trách nhiệm lo cho cháu đàng hoàng. Hơn nữa, con tôi đang chuẩn bị thi vào đại học. Tôi không muốn cháu bị tổn thương nên chỉ biết âm thầm, cay đắng nuốt hận trong lòng.

Đêm nào tôi cũng chọn cho mình một góc tối để ngồi khóc. Tôi sụt mất mấy cân, lúc nào cũng như kẻ mất hồn. Thời gian này anh cũng không qua lại với cô ta nữa. Nhưng dao đâm có thể mờ thương tích nhưng lời nói đâm nhau khiến người ta hận suốt đời. Nếu tôi ở lại, không sớm thì muộn anh sẽ lại đi với người khác, mà tôi chia tay thì bao công sức tôi đã gây dựng trong 22 năm trời sẽ đổ xuống sông, xuống biển.

Hơn nữa, nếu tôi ra đi, anh sẽ nghiện lại. Tôi thương anh nhưng không ngờ anh lại đối xử tàn nhẫn với tôi. Giờ đây, trong lòng tôi hận thù, tình yêu cứ quay cuồng, không lối thoát. Tôi viết bài này, mong các bạn cho tôi một lời khuyên để tôi biết mình phải làm gì lúc này, vì tôi đã hoàn toàn mất phương hướng.


“Alô. Anh về mà coi trời thì nóng như điên mà cúp điện. Nhà với cửa, chịu hết nổi cái nhà này”. “Ơ, anh đang đi công chuyện mà…”.

Kha nói chưa xong, Hương (vợ Kha) đã cúp điện thoại cái rụp. Thoáng chút ngơ ngác, Kha bình tâm: “Ừ, thường thôi mà, phụ nữ vốn thế, đụng chuyện gì là cứ ầm ầm lên, sau đó tính tiếp. Mình lạ gì nữa…”.
 
Kha xâu chuỗi lại những vụ “vô lý đùng đùng của vợ”, nhận ra một điều: phụ nữ rất lạ, hay có xu hướng quy lỗi cho chồng mỗi khi gặp chuyện bất trắc. Có phải vì do chồng hay phạm lỗi, nhất là lỗi thiếu trách nhiệm với vợ con, nên vợ mặc nhiên quy tội chăng?
 
Nhớ lại, có lần, Hương gọi điện cho chồng trách móc: “Xe em hư rồi đây này, đề không được, mà biết dắt đi đâu để sửa bây giờ hả trời? Anh đang ở đâu?”. “Anh đang cà phê với đối tác”. “Đối tác gì mà đối tác, anh đi la cà với bạn thì có, không lo làm ăn. Mà em đã bảo anh bao nhiêu lần rồi, thỉnh thoảng phải đưa xe vợ đi bảo trì, giờ nó trở chứng như thế, anh muốn làm sao thì làm”. Kha định buột miệng “Có cô trở chứng thì có”, nhưng kìm lại được. Chuyện xe hư thì ai mà biết được, nó xảy ra đột ngột, chồng có lỗi gì?
 
Anh định bụng tối về sẽ nói chuyện cho “ra ngô ra khoai” với vợ, nhưng nhác thấy nét mặt “hình sự” của nàng, anh chột dạ.
 

Sáng hôm sau, vừa bảnh mắt, thấy con bị ho, Hương lại quát ầm lên: “Anh thấy chưa? Con bệnh rồi đó. Em đã bảo anh bao nhiêu lần rồi là bật máy lạnh thì phải cẩn thận. Để lạnh quá, giờ thấy hậu quả chưa?”. Kha định bật lại “Thấy cái gì mà thấy, máy lạnh là do em điều chỉnh nhiệt độ, anh vào phòng là ngủ luôn, liên quan gì đến anh?”. Nhưng, anh lại kiềm chế vì biết, những lúc vợ đang sôi sùng sục như vậy, tốt nhất là “tránh xung đột và tranh cãi vô bổ”. Bế con đi khám, vợ ngồi sau vẫn càu nhàu, khiến cục tức của anh cứ dâng cao. Anh quyết định, đến cuối tuần, lựa lúc tâm trạng vợ “ổn định”, sẽ mời vợ ngồi lại để phân tích thiệt hơn.

 Ảnh chỉ mang tính minh họa.

Đợi mãi, hơn ba tuần mới thấy được nét mặt của vợ giãn ra một chút. Anh đặt vấn đề: “Em à, anh không muốn nhiều lời với em, nhưng trong một số chuyện, anh thấy em vô lý quá”. “Ừ, đàn ông hơn đàn bà cái đầu cơ mà, đàn bà lúc nào chả vô lý trong mắt đàn ông!”. “Em đừng bướng như vậy, anh chỉ muốn trao đổi cởi mở, thẳng thắn. Như chuyện em trách anh là để nhiệt độ máy lạnh thấp quá khiến con ốm, nhưng em nghĩ lại mà coi, chính em là người cầm remote điều khiển nhiệt độ mà”. “A, vợ chồng với nhau mà anh còn đi hơn thua từng chút vậy à? Lại còn đi truy xem ai là người cầm remote nữa chứ! Anh thật nhỏ nhen quá sức tưởng tượng”. “Chuyện nhỏ nhen hay không, tính sau. Anh chỉ muốn phân tích cho em biết rõ đúng, sai. Em sai rồi”. “Đúng, tôi sai, mà sai lầm lớn nhất đời tôi là lấy anh làm chồng!”.

 
Nghe câu đó, Kha nghẹn luôn, không nói thêm được lời nào.
 
Đó không phải lần đầu Kha nghe vợ tuyên bố “sai lầm lớn nhất đời tôi là…”. Mỗi lần nghe câu đó, anh có cảm giác mình bị phủi sạch hết mọi cố gắng vun đắp hạnh phúc gia đình bao năm qua. Xét ra, anh cũng chẳng phải người đàn ông tệ bạc. Ngoài những tật xấu cố hữu linh tinh của đàn ông, cơ bản anh vẫn là người biết hy sinh, chăm chút cho gia đình. Nhìn qua bạn bè, người thì cờ bạc bị vợ bỏ, người thất nghiệp triền miên bị vợ dọa bỏ, có người là “chúa ngục”, không cho vợ không gian để sống. Riêng anh, anh chỉ biết cặm cụi làm ăn, còn chuyện đối đãi với vợ, anh luôn làm theo tôn chỉ “biết điều gặp nhiều may mắn”, luôn nhường nhịn vợ trong mọi trường hợp.
 
Vậy anh đã làm gì nên nỗi để vợ thốt ra câu “sai lầm lớn nhất đời tôi là…”. Anh không hiểu! Anh cũng nghe bạn bè than, mỗi lần vợ họ nổi điên lên là cũng tuyên bố “sai lầm lớn nhất đời tôi là lấy anh làm chồng”. Họ nghe riết nên thấy nhàm, chả thèm quan tâm.
 
Nhưng anh không thể không quan tâm, vì anh ức lắm. Anh nghĩ, chính câu “sai lầm lớn nhất…” đã “vận” vào suy nghĩ của vợ, khiến mỗi lần gặp sự cố gì là quán tính vợ mách bảo phải tìm chồng để mắng đầu tiên.
 
Anh bức bối quá, anh muốn bứng cái suy nghĩ đáng ghét “sai lầm lớn nhất đời tôi …” ra khỏi đầu vợ, nhưng làm sao được khi vợ chẳng thể ngồi nói lý một cách sòng phẳng?
 
Cuối cùng, anh viết nắn nót ra một tờ giấy, đặt trên bàn: “Phải chăng, sai lầm lớn nhất của anh là lấy em làm vợ?”.
 
Trên đường đi làm, anh chợt nghĩ, mình lại phạm thêm sai lầm. Hay là quay lại vứt tờ giấy đi? Mà thôi, cứ đi làm, tối về chịu trận tiếp vậy. Giờ anh chỉ ước một điều hầu như không thể xảy ra: “Giá mà đàn bà cũng suy nghĩ rạch ròi, đầy lý tính được như đàn ông”.


Anh lạnh lùng từ chối vì bảo rằng đã yêu cô gái ấy nên không thể quay lại được nữa. Cô gái anh quen một tháng làm xóa sạch ký ức tình yêu 5 năm của chúng tôi?

Tôi gặp anh cách đây 7 năm, ban đầu là mối quan hệ đồng nghiệp. Ngày ấy tôi còn rất trẻ, chưa cảm nhận rung động đầu tiên trong con tim mình ra sao. Anh dịu dàng đến bên tôi, nhẹ nhàng quan tâm và yêu thương để hai năm sau tôi chính thức là bạn gái anh. Như bao đôi tình nhân khác, tình yêu chúng tôi có sự thăng hoa của niềm hạnh phúc, chia sẻ ngọt bùi cuộc sống và không ít lần chao đảo trước sóng gió. May thay chúng tôi đã kịp lèo lái con thuyền tình yêu vượt sóng gió.

Trở ngại đầu tiên khi tôi quyết định đến với anh chính là thời gian. Tôi là nhân viên văn phòng, anh là nhân viên phục vụ quán bar. Cuộc mưu sinh của anh bắt đầu từ chập tối đến khuya, anh về nhà ngả lưng nơi phòng trọ là trời hửng sáng. Những tia nắng khởi đầu ngày mới chính là lúc công việc tôi bắt đầu. Yêu anh, tôi thông cảm và thương rất nhiều, vượt qua sự phản đối lúc đầu của mẹ để đến với anh. Các ngày lễ trong năm tôi lặng lẽ một mình vì ngày ấy anh không bao giờ có thể nghỉ làm đưa tôi đi chơi như bao đôi tình nhân khác.

Tôi có thoáng buồn nhưng tình yêu dành cho anh lớn hơn tất cả, tôi chẳng nửa lời trách mắng anh. Anh là người đàn ông chững chạc, anh dạy và dìu dắt tôi đi qua từng miền thương nhớ mà chính tôi chưa từng một lần nhận ra tim mình trôi về anh từ lúc nào. Tôi biết rằng anh là một phần không thể thiếu trong cuộc sống.

Ảnh minh họa

Cuộc sống hai đứa rất khó khăn, nhà anh ở quê không khá giả nhưng ấm áp tình thương. Gia đình tôi đã đổ vỡ hôn nhân nên giờ tôi sống những ngày tháng chật vật vô cùng. Anh từng đề nghị cưới, anh thương tôi lắm nên mới nghĩ đến việc sống cả cuộc đời với tôi. Lần đầu vì tôi còn quá trẻ nên khước từ lời cầu hôn, hẹn anh yêu thêm thời gian để cho bản thân khám phá sâu về người bạn đời sau này. Anh đồng ý.

Lần hai anh lặp lại việc cưới xin, tôi thật sự vui nhưng lúc này suy nghĩ về những khó khăn của mẹ nhiều hơn nên tôi im lặng, không trả lời anh. Im lặng không phải vì tôi không yêu anh, vì tôi lo lắng chăm sóc anh ra sao, anh là người hiểu rõ nhất. Chúng tôi vẫn mặn nồng trong tất cả mọi việc, vẫn những bữa cơm tôi nấu anh ăn. Những hôm làm khán giả xem anh đá banh trên sân nắng cháy, vẫn thỏ thẻ yêu anh rất nhiều mỗi khi anh ôm tôi vào lòng, tuyệt nhiên không nhắc đến chuyện cưới.

Lần 3 là khi 2 đứa em của anh cưới, anh nhắc lại với tôi lần nữa, tôi hẹn anh sẽ trả lời chính thức sau đám cưới em anh. Vì tôi có lý do khó nói bên gia đình, sợ mình nói ra sẽ làm anh suy nghĩ lung tung rồi buồn. Anh là người đàn ông rất nóng tính và tự ái cao nên tôi nén nỗi lòng không trả lời anh, để qua Tết này sẽ đồng ý làm vợ anh.

Phải chia sẻ rằng lý do tôi im lặng trước lời ngỏ cưới anh vì tôi sinh ra trong một gia đình đổ vỡ hôn nhân. Ba đã phản bội mẹ con tôi, đẩy hoàn cảnh sống tôi vào khốn cùng của khó khăn nên tôi như chim sợ cành cong. Phần nữa vì anh là người đàn ông đầu tiên nhưng tôi đã không còn con gái khi đến với anh. Xin đừng hiểu lầm, tất cả là do tôi bị lạm dụng thân xác lúc nhỏ đã để lại ký ức ám ảnh và đau thương.

Tuy nóng tính nhưng anh lại là người bản lĩnh sống, rất tình cảm, tôi hạnh phúc vì có anh trong cuộc đời dù 5 năm qua chưa từng được đi chơi vào các ngày lễ tình nhân. Tôi quan niệm tình cảm và yêu thương nhau thật lòng mới quan trọng hơn những bề nổi ấy. Tôi đã sống gắn bó với người đàn ông này 5 năm, một chặng đường không dài nhưng không ngắn, đủ để hiểu tính tình anh.

Trong suốt thời gian ấy chúng tôi đã trót lỡ lầm, tôi day dứt và cầu mong tình yêu này cập bến để có thể cùng anh sửa chữa lỗi lầm, hai đứa đã trót từ bỏ đi giọt máu của mình vì hoàn cảnh không cho phép. Trớ trêu thay, cuộc đời không như đoán trước chữ ngờ. Mới đây thôi, hôm 8.3 chúng tôi còn gặp nhau vui vẻ nói cười, vậy mà một tuần sau đó tôi nhắn tin hẹn anh để nói về quyết định gắn bó đời mình với anh thì anh trả lời đã có người con gái khác, anh xin lỗi vì anh hạnh phúc với tình yêu mới. Anh xin lỗi vì tình yêu và sự đợi chờ của anh không còn dành cho tôi nữa.

Đất trời quanh tôi như sụp xuống, tôi khóc rất nhiều. Anh cũng bảo lần đầu tiên trong suốt 5 năm yêu nhau tôi khóc vì anh. Lần đầu tiên anh thấy tôi yếu đuối khi không có anh cạnh bên. Trước hết tôi biết mình là kẻ có lỗi vì không trả lời dứt khoát việc sẽ làm vợ anh trong tương lai.

Tôi thật lòng có nỗi khổ tâm riêng, nếu như không yêu anh, nếu tình cảm tôi nhạt nhòa hay vì tôi đã yêu người khác thì sự chia tay anh chỉ như một lối thoát cho cả hai. Đằng này, tôi đã yêu và trân trọng tình yêu ấy ngay từ những ngày đầu tiên, tôi lưu giữ những tin nhắn anh nhắn cho tôi suốt thời gian dài ấy. Tôi biết tình yêu này quan trọng với đời mình, biết mình đã lỡ chạm đến tổn thương trong anh nên tôi đã mong anh suy nghĩ lại, mong anh cho tôi cơ hội để yêu thương, mong anh nghĩ về những hạnh phúc lẫn sóng gió cả hai đã dìu dắt nhau đi qua 5 năm.

Anh lạnh lùng từ chối vì bảo rằng đã yêu cô gái ấy nên không thể quay lại được nữa. Cô gái anh quen một tháng làm xóa sạch ký ức tình yêu 5 năm của chúng tôi? Tôi thật sự rất đau đớn, không biết sẽ sống những ngày tháng không anh như thế nào. Đâu rồi vòng tay, cái ôm hôn ngọt ngào mà tôi đã dành 5 năm xuân thì nuôi dưỡng vun vén?

 

Tôi thừa nhận mình đã vì công việc và sự quan tâm cho gia đình tôi nhiều nên đôi lúc vô tình tạo ra khoảng lặng trong tình yêu. Tôi cũng khẳng định mình đã tin và tuyệt đối chưa hoài nghi về niềm tin dành cho tình yêu ấy.

Anh nói không bao giờ có thể quên được tôi trong trái tim, dù anh đi bên cạnh bạn gái mới vẫn không thoát khỏi hình ảnh tôi trong đầu. Vậy tại sao anh không cho tôi cơ hội để yêu, chăm sóc cho anh? Gia đình anh rất mực yêu thương tôi, không ai đồng ý với quyết định của anh, nhưng vô ích, cuộc đời là của anh, quyết định sau cùng thuộc về anh. Tôi làm sao để giành lại tình yêu anh với cô gái mới ấy?

Đã 3 tháng trôi qua kể từ khi nói chia tay, anh lạnh lùng không một tin nhắn hay điện thoại, thậm chí anh còn đăng bức ảnh hôn cô gái ấy nồng nàn lên Facebook, tôi quay cuồng trong tổn thương chất chồng. Sâu thẳm trái tim mình, tôi vẫn bảo lòng sẽ tha thứ để anh quay về khi thật sự nhận ra tình yêu mới chỉ là cơn say nắng và tình yêu chúng tôi quá lớn.

Tôi đã 27 tuổi, đang sống những ngày tháng vô cùng khó khăn, tôi đã cược tất cả niềm tin, tình yêu, xuân thì, cuộc đời, bản thân vào anh. Liệu 5 năm yêu thương có còn lối về cho tình yêu này?

 


Dù có vợ nhưng anh vẫn rủ tôi đến nhà nghỉ, vừa vào phòng đã ghì chặt lấy tôi, tôi không thể chống cự và chúng tôi đã làm điều đó.

Tôi và anh tình cờ quen nhau vào một buổi sáng, khi tôi đi bế giảng năm lớp 10. Chúng tôi quen nhau qua một người bạn tôi và cũng là chị họ anh. Khi đó anh đang học Đại học Thương mại năm thứ hai. Sau nhiều lần gặp gỡ, tôi và anh cũng không biết yêu nhau từ lúc nào. Cứ mỗi lần anh đi học về là lại đến nhà tôi chơi. Thời gian 2 năm học cấp ba của tôi cứ trôi đi êm đềm với tình yêu thầm kín như vậy.

Khi tôi đỗ vào cao đẳng cũng là lúc anh ra trường và bắt đầu đi làm tại một công ty. Gia đình anh cũng biết chuyện chúng tôi yêu nhau và đồng ý. Khi tôi đỗ vào trường cao đẳng, anh rất vui, hay gọi điện, đưa đón tôi thường xuyên. Tình yêu cứ trôi đi êm đềm, không có vấn đề gì xảy ra, cho đến khi tôi bắt đầu bước vào năm học thứ ba. Đó là lúc anh thi đỗ công chức. Không hiểu sao gia đình anh phản đối chuyện của chúng tôi, nhưng tình yêu của hai đứa không thay đổi.

Đến một ngày, tôi đi học về và gọi anh ra đón thì anh kêu bận không đi được và tôi phải bắt xe ôm về nhà. Khi về đến nhà, tôi đã nghe mọi người nói anh đưa bạn gái về nhà chơi và chuẩn bị kết hôn, lúc đó tôi không tin đó là sự thật . Đến khi chị gái anh tới nhà một người hàng xóm của tôi chơi và nói chuyện với người ta là: ‘Con bé kia nó có công ăn việc làm ổn định, nhà nó bố mẹ làm cán bộ. Còn con này thì yêu đương gì nó, chỉ là một sinh viên bình thường, không có tương lai’.

Tôi vô tình nghe được và lúc đó, tôi còn không tin vào tai mình. Tôi gọi điện cho anh:

– Anh có người yêu? Anh đã đưa người ta ra mắt? Sao anh làm thế với em?

Rồi anh trả lời:

– Do anh say, anh đã ngủ với nó và nó có bầu. Nếu anh không cưới thì nó sẽ viết đơn kiện. Anh đã biết là nó cũng ngủ với sếp của anh rồi, anh chán lắm.

Tôi biết những lời nói đó chỉ là ngụy biện cho sự phản bội của anh. Lúc đó tôi rất hận anh. Ngày cưới đứa bạn thân của tôi cũng là ngày anh lấy vợ. Được nửa năm thì tôi quen người mới (chồng tôi bây giờ) và cuối năm đó tôi cũng làm đám cưới để lấp đi sự đau khổ. Chồng biết tôi và anh yêu nhau 4 năm nên nhiều khi cũng ghen và cấm tôi không được liên lạc với tất cả những người đã quen anh vì sợ tôi và a lại gặp nhau, ‘tình cũ không rủ mà tới’.

Ảnh minh họa: Inmagine.

Ảnh minh họa: Inmagine.

Nhưng thật sự cũng không thể tránh khỏi gặp nhau vì nhà tôi và nhà anh gần nhau. Và rồi, chúng tôi cũng thường xuyên liên lạc. Một ngày, anh đòi gặp tôi và bảo thấy nhớ tôi, thấy hối hận những gì mà anh đã làm với tôi. Nói mãi tôi mới đồng ý gặp. Khi gặp nhau, tôi bảo gặp anh ở quán nước nhưng anh đưa tôi đến một nhà nghỉ và bảo là:

– Chúng ta chỉ nói chuyện thôi, ngoài ra không có gì khác. Anh không ép buộc em gì hết.

Và tôi cũng đồng ý vào đó. Khi vào tới phòng, anh đóng sập cửa lại và lao vào ôm hôn tôi như chưa bao giờ được hôn. Anh bảo:

– Anh rất nhớ em, anh yêu em, anh chỉ muốn bên cạnh em.

Tôi đẩy anh ra và nói:

– Bây giờ chúng ta chỉ là bạn. Anh đã có vợ và em có chồng. Anh không thể bỏ vợ, em không thể bỏ chồng, chúng ta không thể thay đổi được những gì đã xảy ra’.

Và anh cũng chịu buông tôi ra nhưng lại ghì chặt tôi xuống giường. Tôi cũng không thể chống cự được anh và chúng tôi đã làm điều đó với nhau. Thật sự bây giờ tôi cảm thấy rất hối hận vì đã phản bội chồng và hai đứa con. Bây giờ, ngày nào anh cũng nhắn tin, gọi điện và bảo muốn gặp tôi, anh rất nhớ tôi nhưng tôi dứt khoát không đồng ý và tôi nói với anh:

– Em yêu anh, chưa bao giờ hết yêu anh nhưng em không thể đến với anh đươc. Giờ em chỉ có thể coi anh là một người bạn, một người anh trai và em cung muốn anh coi em như một người em gái.

Và cứ thế, anh không thèm nói chuyện với tôi nữa. Lúc nào tôi cũng muốn anh sống sao cho hạnh phúc, tình cảm của tôi dành cho anh vẫn không thay đổi so với ngày xưa nhưng tôi cũng chỉ muốn tôi và anh chỉ là bạn. Tôi rất muốn anh đọc được những dòng tâm sự của tôi, hãy hiểu và thông cảm cho tôi. Tôi không muốn hai gia đình tan vỡ.


Em cũng không định bỏ việc nhưng do hoàn cảnh xô đẩy nên giờ mới khổ thế này.

Hồi còn yêu nhau, em làm việc trên Hà Nội còn chồng làm việc tại nhà ở thành phố Thái Bình. Bọn em quen nhau qua mai mối của người quen và sau hơn một năm tìm hiểu chúng em quyết định “góp gạo thổi cơm chung”. Ngay từ đầu em đã nói với chồng rằng dù có cưới em cũng không muốn bỏ việc và anh đã đồng ý rằng sau đám cưới em sẽ vẫn lên Hà Nội làm việc tiếp, còn anh sẽ cố gắng sắp xếp công việc để lên đây tìm việc cùng em. Mọi chuyện diễn ra khá suôn sẻ.

 

Một tuần sau đám cưới em trở về Hà Nội làm việc theo đúng như nguyện vọng. Bố mẹ chồng tỏ ra không đồng tình lắm với quyết định của em nhưng vẫn tôn trọng và không phản đối gì. Mẹ chồng thì chỉ khuyên em nên sắp xếp công việc rồi xin nghỉ sớm, về nhà xin việc cũng được. Em dạ vâng nhưng thú thật là không muốn ở quê với bố mẹ chồng tí nào. Em đã từng nghe rất nhiều câu chuyện bất hòa về mẹ chồng nàng dâu nên tốt nhất là ở xa nhau. Thế nhưng cuộc đời chẳng dễ chiều lòng người…

Hai tháng sau khi cưới em mang bầu. Nhưng ‘hạnh phúc ngắn chẳng tày gang’, thai được 7 tuần tuổi thì em bị sảy. Em về nhà dưỡng sức khỏe một tuần. Thời gian này đúng thật là quá buồn. Không chỉ buồn vì mất con mà còn vì mẹ chồng luôn nói mỉa mai em rằng sướng mà không biết hưởng thụ lại cứ thích đi làm xa. Bà còn nói bố mẹ chồng có phải là cọp đâu mà sợ  thế. Em chỉ biết ngậm ngùi vì nói cho cùng thì chắc cũng tại mẹ chồng thương mình, thương đứa cháu xấu số chưa kịp chào đời.

Sau khi sức khỏe đã ổn định hơn em vẫn tiếp tục đi làm xa nhà. Thời gian này, chồng em vẫn ở làm việc ở nhà vì chưa xin được việc trên Hà Nội. Em không muốn ăn bám chồng và cũng không muốn lệ thuộc vào kinh tế nhà chồng. Trong khi hàng tháng vợ chồng em vẫn phải đưa tiền cho bố mẹ vì bố mẹ không có việc mà đang phải nuôi em học đại học. Chồng em làm ở quê thì lương lậu có đáng là bao, nếu em không đi làm nữa thì lấy đâu tiền chi tiêu cho cả gia đình. Thế nhưng chỉ chưa đầy 2 tháng sau em lại “dính” bầu (cái này là tai nạn thôi chị em ạ). Em đã lên kế hoạch để năm sau mới bầu bí, muốn cho sức khỏe ổn định hẳn đã, thế nhưng… Đúng là đời không nói trước được gì.

Khổ nhục vì bầu bí thất nghiệp - 1
Em bầu bí mà chẳng được bồi dưỡng gì nhiều, lại phải lo thêm kinh tế
gia đình nữa. (ảnh minh họa)

Mới có tí cấn thai (5 tuần) em đã bị ốm nghén ghê gớm. Cứ sáng dậy hoặc ngửi thấy mùi lạ là em bị nôn. Vì không ăn uống được, chồng lại ở xa không chăm sóc nên mới mang thai 8 tuần em đã sút mất 2kg. Vì chồng sợ chuyện xấu lại xảy ra nên đã khuyên em nên nghỉ việc. Mẹ chồng cũng gọi điện bảo về quê dưỡng thai cho an toàn. Thời gian đó em thực sự rất mệt vì nghén ngẩm, đi làm buổi đực buổi cái cộng với áp lực công việc nên cuối cùng em đã quyết định nghỉ.

Về quê dưỡng thai được ở gần chồng công nhận cũng có cái sướng. Những lúc mệt mỏi có thể làm nũng chồng. Ngày ngày được nghe những lời động viên của anh xã cũng  thấy đỡ tủi thân hơn. Thế nhưng đâu phải hạnh phúc chỉ là ‘một túp lều tranh’?  Không có tiền thì mâu thuẫn cũng xảy ra theo. Từ ngày em không đi làm nữa cũng không có nhiều tiền để đưa cho bố mẹ chồng. Kinh tế gia đình bắt đầu eo hẹp dần, chồng thì lương ba cọc ba đồng. Lúc ấy, mẹ chồng đã gợi ý rằng em nên tìm một công việc ở quê để có thêm thu nhập. Em cũng muốn lắm vì ở nhà cũng tù túng nhưng bụng to chình ình thế này thì làm gì có chỗ nào người ta nhận.

Vì kinh tế gia đình eo hẹp nên mọi thứ đều phải cắt giảm chi tiêu. Em bầu bí mà chẳng được bồi dưỡng gì nhiều. Có lần anh xã mua riêng cho con chim câu nấu cháo hay ít bánh ăn đêm đều bị mẹ chồng để ý và nói cạnh. Mẹ luôn có bài “ngày xưa tôi đẻ 5-7 người con có được bồi dưỡng gì đâu, rồi ngày xưa chửa đến ngày đẻ vẫn phải làm hùng  hục…”,  em nghe nhiều mà sót hết ruột… Ban ngày chồng đi làm, em chẳng biết làm gì, chơi với ai nên nằm lì trong phòng  cũng bị mẹ chồng nói rằng lười nhác, không vận động thì còn lâu mới đẻ được. Có hôm mẹ còn lấy cậu em chồng ra để nói cạnh em rằng chỉ biết ăn bám. Em nghĩ tủi thân quá, chỉ muốn gấp đồ đạc về nhà mẹ đẻ luôn.

Ai đời bầu bí mà chẳng được bồi dưỡng lấy một cốc sữa. Ăn uống thì cũng chẳng gì hơn người bình thường nếu không muốn nói là ăn khổ hơn hồi còn con gái. Mà em đã từng bị sảy thai nữa chứ, nên em lo lắm. Chỉ sợ con yêu thiếu chất, rồi lại có chuyện xấu xảy ra thì khổ cả mẹ cả con… Theo các chị, em nên làm gì bây giờ, cố gắng xin việc hay xin về nhà mẹ đẻ ở (nhưng xin về nhà mẹ đẻ chắc sẽ rất khó). Có cách nào đẻ dung hòa mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu không các chị. Các chi tư vấn cho em nhé!

Trần Vân An (TP Thái Bình)


Chúng ta đều trải qua đổ vỡ. Trước khi gặp nhau, ta sống như những kẻ bất cần, sống theo bản năng mà không biết đến hậu quả.

Vì sao anh yêu em? Câu hỏi này em vẫn thường hỏi anh và anh cũng hay tự hỏi mình. Đây là câu hỏi muôn thuở của một người đang yêu mà bất cứ ai cũng phải dành cả cuộc đời mới có thể trả lời được. Và hôm nay anh cũng chỉ có thể cho em biết một phần thôi. Phần còn lại, với sự giúp đỡ của em, anh hứa sẽ trả lời hàng ngày trong 10 năm, 20 năm, 30 năm… 58 năm nữa.

Bất cứ sinh vật nào, dù là con người, loài động vật cao cấp hay con kiến nhỏ xíu, mà đang vẫy vùng trong biển trời dông bão, nơi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại chỉ có ranh giới mong manh thì bản năng của nó cũng sẽ là bám vào bất cứ cái gì có thể. Nếu ông trời (cầu mong ông có trên đời) còn thấy được thì nó sẽ gặp được phao cứu sinh. Còn không, đành phó mặc cho số phận và lũ cá mập.

Ngày đầu tiên chúng ta tình cờ gặp nhau, em đã nhìn vào mắt anh mà hỏi: ‘Anh có phải là người si tình?’. Đúng! Với người anh yêu, anh là kẻ si tình nhưng mà sao em biết? Khi mà suốt 8 năm nay, mắt anh luôn chìm trong hận thù vì bị phản bội. Sau này anh mới biết, em cũng đang đau đớn vì bị phản bội như anh. Đó là sự đồng cảm của hai sinh vật đang chơi vơi ngoài biển cả. Và đó là lý do đầu tiên, vì sao anh yêu em.

Ảnh minh họa: Nuffnang.

Ảnh minh họa: Nuffnang.

Chúng ta gặp nhau khi không còn trẻ nữa, không có những buổi chiều đạp xe trên phố, ngắm hoàng hôn, không có những buổi xem phim tình yêu, những món quà nho nhỏ. Thay vào đó là những cử chỉ, hành động, lời động viên lúc khó khăn, những chia sẻ, cảm thông với nỗi đớn đau, những lúc yên lặng lắng nghe tâm sự bên ly rượu (đừng say nữa, phải tỉnh táo nghe em). Em hỏi anh: ‘Sao anh lãng mạn thế?’. Hoàn tòan không em à. Đó chỉ là bản năng của một người đàn ông trong anh. Anh có thể lắng nghe, vỗ về khi em cần. Bờ vai anh không mạnh mẽ nhưng em có thể dựa vào bất cứ lúc nào. Bởi vì khi đó, anh cũng cần một chỗ dựa trong bão tố như một sinh vật mong manh giữa biển cả bão bùng. An ủi, chia sẻ với em cũng sẽ làm anh tìm lại sự cân bằng trong cuộc sống sau bao nhiêu biến cố trong đời. Đó là lý do vì sao anh yêu em.

Chúng ta đã đều trải qua đổ vỡ. Trước khi gặp nhau, ta đều sống như những kẻ bất cần, sống theo bản năng mà không biết đến hậu quả. Liệu chúng ta sẽ duy trì cuộc sống như thế được bao lâu nếu không gặp nhau? Thức lâu mới biết đêm dài, những khi hoạn nạn mới biết ai là bạn mình. Thật đáng tiếc là chúng ta không gặp được những người bạn cho đến khi chúng ta gặp nhau. Những ngày đầu yêu em, anh đã nói rằng sẽ làm em thay đổi suy nghĩ về cuộc sống. Nếu anh không làm được điều đó thì có nghĩa là em không yêu anh hoặc anh không đủ sức để làm em thay đổi.

Cho đến hôm nay, anh có thể tự hào là đã làm em được sống và yêu như một người phụ nữ bình thường, không khói thuốc, không rượu, không những cuộc chơi vô bổ mỗi khi hết giờ làm. Đó chính là lý do vì sao anh yêu em. Anh đến với em bằng tất cả sự chân thành. Những gì anh chưa nói ra bởi vì chưa thể nói, vì anh và em, như con chim sợ cành cong, vì chúng ta đã gặp quá nhiều sự phản bội, lừa lọc (cầu mong sẽ không gặp nữa). Nhưng những gì anh đã nói ra thì đều là sự thật.

Cho dù sự thật có thể đớn đau, có thể làm ta xa nhau nhưng cả hai sẽ được thanh thản. Làm được điều đó cũng là một lý do để anh yêu em. Và còn nhiều, rất nhiều những lý do vì sao mà anh yêu em, nhưng anh sẽ để dành để còn kể cho con cháu chúng ta nghe sau 10 năm, 20 năm, 30 năm… 58 năm nữa. Nhưng có một điều mà anh sẽ nói luôn. Đó là, vì đơn giản, anh yêu em và anh cần một tình yêu.

Tuấn Nghĩa


Cuộc tình của tôi chấm dứt không một lý do, không đau đớn, không buồn phiền, không mệt mỏi và cũng không có nước mắt.

Bởi tôi chính là người ra đi. Tôi biết, trong cuộc tình này tôi là đứa con gái không ra gì, là người phụ bạc, có lỗi nhưng tôi phải chọn đường đi cho mình, phải tính toán cho kĩ càng về tương lai, bởi đơn giản, tôi là con gái.

Người ta nói con gái cần có một mái ấm gia đình, cần có một điểm tựa vững vàng hơn, cần có người chồng che chở được cho mình. Hơn hết, sau khi lấy chồng, sinh con, ai cũng cần có một mái ấm, một mái nhà để cuộc sống không chật vật, khó khăn. Biết bao cô gái tỉnh lẻ khi ra thành thị kiếm sống đều mong muốn kiếm được tấm chồng tử tế, có nhà có cửa thì còn gì bằng. Tôi cũng vậy vì tôi cũng là con gái tỉnh lẻ.

Tôi có quyền lựa chọn người yêu khi tôi học đại học, có công việc ổn định. Dù là công việc tốt, thu nhập khá nhưng để mua một ngôi nhà ở Hà Nội thì không thể. Vì thế, niềm hi vọng duy nhất của tôi là lấy được người chồng thủ đô.

Tôi đã từng hứa hẹn với người tôi yêu ở quê rằng, khi nào học xong tôi sẽ về quê và chúng tôi cưới nhau. Nhưng chuyện đời đâu dễ nói. Công việc ở Hà Nội thuận lợi, còn ở quê, nếu xin được công việc tử tế với tấm bằng của tôi cũng phải chạy vạy mất vài trăm triệu. Tôi làm gì có tiền, bố mẹ tôi cũng không có điều kiện để lo cho tôi nữa. Và rồi, tôi hi sinh tình yêu lớn ấy, quyết định quên lời hứa với người yêu để yêu một anh chàng ở Hà Nội, có nhà cửa đàng hoàng và sẵn sàng đón nhận một đứa con gái tỉnh lẻ còn chân ướt chân ráo như tôi.

Tham nhà Hà Nội, tôi bỏ người tình 4 năm - 1

Tôi có quyền lựa chọn người yêu khi tôi học đại học, có công việc ổn định. Dù là công việc tốt, thu nhập khá nhưng để mua một ngôi nhà ở Hà Nội thì không thể. (ảnh minh họa)

Anh hận tôi, nói tôi là loại con gái vô liêm sỉ, tham giàu, rồi sẽ bị quả báo. Nhưng tôi bỏ ngoài tai hết vì tôi đã xác định ở lại Hà Nội, còn anh, anh đâu thể lên thủ đô để lo công việc, đâu thể cùng tôi chung tay mua nhà cho con cái sau này đỡ khổ. Tôi cũng vì nghĩ cho tương lai của con cái, cũng vì sợ con khổ nên mới làm như vậy. Dù sao thì hai chúng tôi cũng không thể cùng nhau.

4 năm yêu nhau, tôi hiểu tình cảm ấy là quá lớn. Anh cũng sẽ hận tôi đến tận xương tủy nhưng tôi chấp nhận tất cả. Vì người ta có nhà Hà Nội, có đủ điều kiện để con của tôi sau này không khổ. Tôi ham giàu, có thể nói như vậy. Thật ra cũng chẳng phải giàu có gì cho lắm, nhưng tôi muốn cuộc sống ổn định. Tôi sợ cảnh phải đi thuê nhà, phải nai lưng ra kiếm tiền và cả nửa đời không thể mua được căn hộ cả thủ đô. Như thế, cả hai vợ chồng cũng sẽ khổ. Cơ hội đến tôi phải nắm giữ, tại sao không. Vì tôi là con gái và tôi cần nhất vẫn là mái ấm gia đình.

Hi vọng anh sẽ hiểu cho tôi. Rồi anh sẽ tìm được người con gái cùng chí hướng với anh, ở quê và cũng sẽ yêu thương anh thật lòng như tôi đã từng yêu anh vậy. Họ sẽ có một  mái ấm ở nơi quê nhà, còn tôi, tôi thuộc về nơi thành thị này và phải sống sao cho sung túc và đầy đủ nếu có cơ hội. Mong anh đừng hận tôi vì đó là sự lựa chọn của tôi rồi. Sau này tôi sẽ không kêu ca bất cứ thứ gì và chấp nhận mọi sự trả giá nêu bị trách phạt.


Những lời lẽ ngụy biện cho sự vắng nhà, những lí do để lấp liếm cái quỹ đen của chồng và cả những lúc bỏ cô đêm vắng ở nhà một mình của Nguyên đều vì một lẽ: anh đang có bồ.

Cẩm (Yên Phụ, Tây Hồ, Hà Nội) đang mang thai. Còn vài tháng nữa là sinh nhưng nhiều lúc nghĩ cô vẫn thấy tủi thân lắm. Tất cả cũng chỉ vì điều kiện kinh tế của vợ chồng cô khó khăn mà thôi.

Cô và Nguyên – chồng cô, chỉ là những người làm công ăn lương bình thường. Lương của 2 người khi bình thường cũng phải co kéo lắm chứ có được rộng rãi đâu. Nhà cửa thì chưa có, sống giữa đất thành phố đắt đỏ này, cái gì cũng phải cần đến tiền. Cuộc sống đã chẳng mấy dễ dàng lại càng khó khăn hơn.

Trước đó, để có tiền dành nuôi con, Cẩm thường xuyên phải làm thêm việc. Cô còn mang việc về nhà làm đến tận khuya. Nhưng giờ vác cái bụng bầu thế này cô chẳng thể cố gắng được nữa, tiền để dành thì đã chi tiêu hết rồi.

Nghĩ cũng tủi thân vô cùng khi bản thân mang bầu mà không được như các bà mẹ khác, không được uống sữa bầu thường xuyên, thậm chí nhiều khi thèm ăn món gì lắm nhưng vì nghĩ nó đắt, Cẩm lại chép miệng bảo thôi.

Quần áo cho bé, cô cũng chẳng dám sắm gì nhiều, bây giờ quần áo trẻ em cũng đắt gần bằng quần áo người lớn chứ ít gì. Cô đành gọi điện về cho mẹ ở quê, nhờ mẹ xin quần áo cũ của các bé dưới đó, có lẽ khi nào sinh chỉ mua thêm chút quần áo sơ sinh mà thôi.

Thời gian gần đây, Nguyên lại liên tục kêu ca công việc chán nản và thu nhập giảm sút khiến Cẩm lo lắng càng thêm lo lắng. Cô cũng không thể trách chồng vì đó là lí do khách quan, cũng không phải anh muốn thế. Nhưng khi anh mang khoản tiền chỉ bằng một nửa trước kia về đưa cho cô chi tiêu thì cô thật sự bàng hoàng, không nghĩ nhà mình lại có thể rơi vào hoàn cảnh tồi tệ thế này.

Lo đến thắt lòng nhưng nhìn chồng mệt mỏi, uể oải, Cẩm lại chẳng dám kêu ca, phàn nàn gì. Có lẽ anh cũng trong tình trạng chẳng khá khẩm gì hơn cô. Anh cũng khổ tâm lắm khi là người đàn ông mà không lo được cho gia đình.

Vì sợ con ra đời mà không có tiền để chi tiêu những khoản tối thiểu nhất, Cẩm đành gắng gượng nhận việc ở công ty về nhà làm thêm. Đang mang bầu 7 tháng mà đêm nào Cẩm cũng đi ngủ lúc 12 giờ, 1 giờ sáng, sáng ra lại dậy sớm tất tả đi làm.

Đã nghèo thì chớ nhưng có hôm cô thấy chồng xách về một đống đồ, nào là quần áo, giày dép, cả nước hoa nữa. Cẩm hỏi thì Nguyên cười tươi như hoa: “Anh đang được sếp để ý, dạo này sếp hay gọi anh đi tiếp khách cùng lắm. Cho nên phải đầu tư phần nhìn chứ em. Không có cũng phải đầu tư, vì tương lai con em chúng ta mà. Anh phải vay nợ anh đồng nghiệp để sắm đồ đấy, thế nên chắc 2 tháng tới anh không có lương đưa em rồi. Em cố gắng nhé, anh cũng không muốn thế đâu. Mình chịu khó qua thời gian khó khăn này là mọi chuyện sẽ tốt đẹp ngay thôi!”.

Cẩm nghe mà bàng hoàng cả người, vậy là những chi tiêu của cả nhà giờ một mình cô phải gánh vác ư? Nhưng biết làm sao được nữa, trong lòng cô cũng nhen nhóm hy vọng công việc của Nguyên sẽ thuận buồm xuôi gió. Cô không mảy may nghĩ gì tới chuyện chồng lập quỹ đen như nhiều người đàn ông khác từng làm…

Từ đó Nguyên thường xuyên vắng nhà và đi sớm về khuya. Nhìn chồng bận rộn đến không có thời gian ăn cơm, Cẩm cảm động khi Nguyên một lòng vì gia đình, vợ con như vậy.

Nhưng một lần, Cẩm phát hiện trong túi của chồng có hóa đơn lên đến tiền triệu của một nhà hàng sang trọng. Cô hỏi thì anh đáp: “Anh đi tiếp khách với sếp, phải thanh toán cho sếp để lấy điểm mà em!”. 

 
Cẩm cũng hơi nghi ngờ, vì mấy cái việc thanh toán này sếp đâu nỡ để nhân viên nghèo làm. Sếp không trả thì đã có quỹ công ty không phải sao? Nhưng suy nghĩ đó chỉ thoáng qua trong đầu cô. Còn cô vẫn tin chồng.

Đêm đó cũng như những đêm của mấy tháng gần đây, gần 12 giờ đêm Cẩm mới rời công việc ra đi nghỉ. Lúc này, Nguyên vẫn chưa về. Bất hạnh thay, lúc cô vào nhà tắm thì chẳng may bị trượt chân ngã. 

 
Ôm bụng bầu 7 tháng đang quặn lên từng cơn đâu, Cẩm cố lê lết đến lấy được chiếc điện thoại, bấm số máy quen thuộc của chồng. Mãi đến cuộc gọi thứ ba, Nguyên mới nghe máy. 
 
Chưa kịp để cô nói câu gì, Nguyên đã quát: “Sắp về rồi, đang bận công chuyện, đừng gọi nữa!” rồi cúp máy. Đợi phải đến nửa tiếng mà không thấy chồng về, cực chẳng đã Cẩm lại phải làm phiền cô bạn thân tới nhà đêm hôm để đưa đi bệnh viện.

Cẩm sinh non, may mà vẫn có thể nuôi được con trong lồng kính, điều đó cũng an ủi cô phần nào, nếu không cô sẽ ân hận suốt đời. Khi Nguyên đến thì mọi chuyện đã xong xuôi, Cẩm đã được đưa đến phòng hồi sức. 

 
Nguyên hỏi han qua loa vợ và con mấy câu rồi lấy cớ đi xem mặt con để ra ngoài. Điện thoại của anh sơ ý để quên trong phòng, thấy có tin nhắn đến, Cẩm tò mò mở ra xem vì không biết đêm khuya còn ai nhắn tin cho chồng mình.
 
Từng dòng chữ như nhòe đi trong làn nước mắt của Cẩm: “Lần sau anh phải ở với em cả đêm đấy, không được bỏ về giữa chừng như hôm nay đâu nhé!”.
 
Đến giờ thì cô đã hiểu tất cả. Những lời lẽ ngụy biện cho sự vắng nhà, những lí do để lấp liếm cái quỹ đen của chồng và cả những lúc bỏ cô đêm vắng ở nhà một mình của Nguyên đều vì một lẽ: anh đang có bồ. 
 

Nghĩ tới bản thân vò võ thời gian qua, nghĩ đến suýt mất đi đứa con thân yêu, nước mắt Cẩm lại chảy dài. Cô thương con và xót xa cho cảnh ngộ của mình vô cùng.


Chuyện đau lòng xảy ra khiến giờ tôi vẫn không thể nào quên. Tôi chẳng thể ngờ một ngày nào đó anh lại khiến tôi đau khổ như thế này.

Người đàn ông tôi từng yêu và tin hết lòng đã phản bội tôi. Đau đớn thay, anh lại bỏ tôi trước ngày cưới chỉ có 1 tuần khi bị mê muội bởi người tình già hơn anh tới chục tuổi.

Yêu nhau 3 năm, dù hai đứa đã ra trường, có công việc nhưng còn thong thả chuyện cưới xin. Anh nói, từ từ rồi sẽ tính chuyện này bởi bố mẹ còn muốn hai đứa có chút vốn liếng để sau này ra đời đỡ khổ. Tôi cũng tặc lưỡi thì từ từ cũng được bởi đằng nào hai đứa chả lấy nhau. Anh và tôi đã có những ngày tháng hạnh phúc, vui vẻ, thậm chí là những lúc đau khổ nhất cũng luôn ở bên nhau thì có gì đâu mà lo lắng nữa. Chắc chắn, chúng tôi sẽ là vợ chồng.

Nhưng mà đúng người ta nói ‘30 chưa phải là Tết’ chẳng sai chút nào. Chuyện yêu nhau, gần tới ngày cưới còn hoảng hồn phát hiện người yêu có bầu không phải là hiếm. Nhưng với trường hợp của tôi, tôi lại hoàn toàn sốc, cảm thấy tuyệt vọng tột cùng, không còn muốn tiếp tục cuộc sống nữa.

Trước cưới 1 tuần, anh bỏ theo gái già - 1

Nhưng mà đúng người ta nói ‘30 chưa phải là Tết’ chẳng sai chút nào. Chuyện yêu nhau, gần tới ngày cưới còn hoảng hồn phát hiện người yêu có bầu không phải là hiếm. (ảnh minh họa)

Khi tôi chuẩn bị cưới, đã thuê váy cưới các kiểu, mời mọc bạn bè thì cái tin anh bỏ nhà đi, theo bồ già khiến tôi hoảng hồn. Tôi như chết lặng, người run bắn không còn nói được câu nào khác. Hóa ra, anh đã lén lút quan hệ với người đàn bà hơn tuổi từ rất lâu rồi, vì cũng nhờ cô ta mà anh có được vị trí tốt trong công ty. Anh kiếm tiền không khó, lại leo được lên cái chức quản lý, tôi còn tưởng anh tài giỏi nên không nghi ngờ gì. Nào ngờ anh đã giấu tôi cặp kè với người đàn bà đó. Tin quá cũng là một cái tội. Chính tôi đã tạo ra bi kịch ngày hôm nay cho mình vì không mảy may nghi ngờ gì anh trong suốt ngần ấy năm yêu nhau.

 

Giờ thì thiệp hồng đã đưa, giờ thì váy cưới đã sắm, giờ thì mọi thứ cũng kết thúc. Anh ra đi chỉ để lại vài dòng, anh không yêu tôi nữa, tình cảm đã nhạt. Anh quyết định cưới cũng chỉ vì thương tôi, vì tình nghĩa bao năm nhưng cuối cùng anh nhận ra, tôi không thể mang lại hạnh phúc cho anh. Giờ thì anh đang bên người đàn bà ấy, anh nói cô ta có thể cho anh nhiều thứ. Anh chọn cô ta và sẽ không ân hận, mong tôi hiểu cho anh.

Hiểu thế nào đây. Anh phũ phàng như vậy, hủy hoại đời con gái của tôi còn nói tôi hiểu cho anh. Thà rằng cứ chia tay khi chưa chuẩn bị làm lễ cưới. Thà rằng anh nói không còn yêu tôi trước khi tôi phát thiệp hồng. Nếu tôi cứ sống ở mảnh đất này, còn ai dám yêu tôi nữa. Cuộc sống của tôi sẽ lụi tàn mà thôi, chắc tôi chẳng thể lấy được chồng. Thật nhẫn tâm và tàn ác. Đồng tiền thật khiến cho con người ta khéo sống giả tạo vì nhau.