Tôi đang bị trả giá?


Khoảng thời gian đó, tôi bắt đầu cảm thấy cuộc sống mệt mỏi khi N cứ liên tục theo dõi tôi, không tin tưởng tôi.

Tôi có một mối tình với một anh chàng công an tên N học cùng phổ thông. Tốt nghiệp một trường Đại học ở Đà Nẵng, tôi khăn gói vào Sài Gòn lập nghiệp cùng anh. Gia đình tôi ai cũng phản đối, nhưng rồi nghĩ hai đứa cùng quê, cũng đã từng học cùng nhau, có cơ sở để tin tưởng nên mẹ tôi ngậm ngùi để tôi đi.




Tưởng rằng tôi sẽ yêu N, cưới N và cùng anh đi hết cuộc đời này, nhưng thật trớ trêu. Bước  chân vào SG được hơn 1 tháng tôi đi làm cho 1 công ty, và ở đó tôi quen H. Lúc đầu, tôi cũng luôn khẳng định tình yêu với N và không ngần ngại công khai mối quan hệ đó. Còn H, một anh chàng chỉ bình thường, không để lại ấn tượng gì với tôi lắm.

Khoảng thời gian đó, tôi bắt đầu cảm thấy cuộc sống mệt mỏi khi N cứ liên tục theo dõi tôi, không tin tưởng tôi. Tuy rất yêu tôi nhưng N đã không hiểu được tôi, kéo tôi vào những cuộc vui chơi của anh, nhậu nhẹt và lần nào anh cũng bắt tôi uống để sĩ diện với mọi người. Chính những lần đó làm tôi dần dần thấy chán và tình cảm cũng nhạt nhẽo dần. Lúc tôi không vui, tôi đã nói chuyện thẳng với anh, nhưng tất cả lại trở lại như cũ. Khoảng thời gian đó tôi đã khó chịu biết nhường nào.

Một hôm công ty mới liên hoan, tôi đã nhắn tin bảo H chở tôi đi, và từ lần đấy, tự nhiên tôi cảm giác ấm áp và vui vẻ. Từ đó tôi và H nhắn tin cho nhau. N biết, tìm đến cơ quan tôi khi nhậu xỉn, lầm lì và có thái độ như tôi là của N và cấm không ai được động vào. Lần đó H cũng có ở đó, nhưng rồi anh đã im lặng không nói gì.




Sau này, khi tiếp xúc với H nhiều hơn, tôi đã hiểu và biết được hoàn cảnh của anh rất buồn. Cả tuổi thơ và hiện tại, mọi thứ dường như chưa bao giờ tôi tưởng tượng ra, và anh đã vượt lên tất cả để đến nay hôm nay. Tôi đã rất đồng cảm và hợp nhau, hiểu nhau và chúng tôi luôn nhớ đến nhau.

Có phải tôi đang bị trả giá? - 1

Đó là câu chuyện của tôi, tôi không biết phải làm thế nào nữa, bên tình, bên hiếu. (ảnh minh họa)

Kết thúc mọi chuyện là tôi nói chia tay N và đến với H. N nhất định không chịu, đã nhắn tin, gọi điện thoại về cho người thân của tôi thêu dệt nên nhiều chuyện. Còn cố tình giữ lại một số giấy tờ của tôi. N nhắn tin nói với H tôi như thế nào, bảo tôi là gái cao cấp ra sao (vì trước đó tôi đã ngủ cùng N)..v…v và H cũng nhắn tin lại cho N với nội dung muốn bảo vệ tôi, xem những lời nói và hành động của N là bỉ ổi đáng khinh bỉ đối với một chiến sĩ công an nhân dân. Trong thời gian ngắn, khi cơn bão chưa qua, thì tháng 11 tôi mời H về gia đình tôi chơi. Mọi người trong gia đình khi biết chuyện, không phản đối hay đồng ý (thực ra thì gia đình tôi không có ấn tượng tốt với N), nhưng tôi hiểu, nhất là mẹ tôi, thấy vui khi tôi chia tay N nhưng chưa hẳn muốn tôi đến với H. Trong lần về quê đó, tôi cũng xin giấy chứng nhận tình trạng độc thân và để tự ý về quê H kết hôn với anh.

Đầu năm 2013, tôi bị gia đình ép về làm cán bộ nhà nước của một tỉnh miền núi, vì quá nhiều lí do nhạy cảm nên tôi phải về, và từ  đó đến nay tôi và H sống xa nhau. Xa nhau, chúng tôi đã rất khổ sở và tình cảm càng lúc càng cảm thấy sâu nặng.

Tôi viết thư về cho gia đình và nói về cuộc sống hiện tại, môi trường làm việc hiện tại không phù hợp với tôi. Nói chúng tôi đã kết hôn. Nhưng tôi nhận được là sự im lặng từ gia đình. Mẹ chỉ nhắn tin với tôi nói tôi sẽ có một tương lai tốt, không đả động gì đến nội dung tôi viết.

Hiện tại, công việc nhà nước nhàm chán, môi trường kém năng động, và hơn hết là tôi yêu H, tôi muốn về bên H làm tôi cảm thấy ngột ngạt. Mỗi tối trước khi đi ngủ, nước mắt tôi rơi, sau khi ngủ dậy, nước mắt tôi rơi. Ở trên đây, tôi ở cùng gia đình chị gái nên cảm giác đôi khi rất ngột ngạt và tủi thân khi tôi không trải lòng mình ra để hòa nhập.

Đó là câu chuyện của tôi, tôi không biết phải làm thế nào nữa, bên tình, bên hiếu. Nếu tôi bỏ đi thì gia đình anh chị tôi, gia đình tôi và gia đình thông gia không biết phải nói gì với nhau, mẹ tôi sẽ suy nghĩ đủ thứ và có thể có cả những suy nghĩ tiêu cực nhất, tôi không muốn điều đó xảy ra. Nhưng nếu không về, một ngày nào đó tôi cũng nghĩ đến cái chết mà từ bỏ cuộc sống này. Tôi thương chồng tôi, tôi lại càng không muốn gia đình tôi nhìn anh với con mắt thương hại và xem thường, nên không muốn anh về trên này với tôi, hơn nữa tính chất công việc của anh thì chỉ có thành phố mới phát triển được.

Tôi thực tình đang bế tắc và khổ tâm lắm…

Related Post