Đàn ông Việt đã 'yếu' còn “thiếu' đủ đường


Sự xấu xa, tệ hại của đàn ông Việt thì khỏi phải nhắc nhiều rồi. Nhưng tôi còn nhận ra, đàn ông Việt 100 người thì 80 người yếu – kém và lệch lạc nặng về “chuyện ấy”.

Tôi cũng biết là đã có nhiều bài chị em ‘than phiền’ về đàn ông Việt rồi. Nhưng hôm nay tôi vẫn muốn góp thêm vài lời chê nữa với cánh đàn ông Việt này. Bởi thực sự tôi rất ‘ngứa mắt’ và bất bình với các quý ông Việt Nam.
 
Tôi không hề nói suông hay vơ đũa cả nắm mà nói có sách, mách có chứng hẳn hoi. Tôi đã từng yêu qua vài anh và trải qua quá hai đời chồng. Vì thế tôi hiểu quá rõ, quá tường tận bản chất của đàn ông Việt.
 
Đàn ông Việt yếu kém đủ mọi đường từ mặt tâm đến sinh lý.
 
Chị em có thấy các quý ông Việt thần kinh không được bình thường, tâm lý bất ổn định không?
 
Biểu hiện đầu tiên là tính tự sướng, hay nói cách khác là hoang tưởng. Tôi tiếp xúc với 10 ông thì cả 10 đều có tính ngạo mạn, tự cho là mình giỏi. Tài năng có hạn nhưng tinh vi tinh tướng thì không ai bằng.
 
Biểu hiện thứ hai là tính gia trưởng và xu hướng bạo lực. Không thể nói lý được với các ông chồng Việt Nam. Khi họ sai và bị người khác vạch cái sai ra cho mà biết, chẳng mấy người mở miệng nhận lỗi, xin lỗi một câu. Lúc nào đàn ông Việt cũng trong trạng thái chuẩn bị phát hỏa và cứ nóng lên là “thượng cẳng chân, hạ cẳng tay” để giải tỏa bức xúc. 
 
Biểu hiện thứ ba là tâm lý của họ không lớn được, suốt đời làm trẻ con ỷ lại vào mẹ. Bên Tây 18 tuổi là ra khỏi nhà, sống riêng tự lập. Bên ta không có truyền thống ấy, nhưng phụ nữ Việt từ 20 tới 30 tuổi là bắt đầu đi lấy chồng, làm dâu nên cũng tự lập, chững chạc. Còn đàn ông Việt, suốt đời ở cùng mẹ nên lúc nào cũng là thằng bé lớn xác bám váy mẹ. 
 
Hơi một tí là “Mẹ anh bảo là…”. Cứ chuyện gì dù bé bằng cái móng tay cũng phải “Mẹ ơi,…”. Khi nào mẹ các bố ra đi, các bố mới trở thành người đàn ông đích thực. Và khi ấy thì các bố cũng già khú đế, đã 40 – 50 tuổi chuẩn bị xuống lỗ đến nơi.
 
Vì thế, phụ nữ Việt luôn khổ. Phụ nữ Việt dù chân yếu tay mền nhưng luôn trưởng thành hơn đàn ông Việt vì họ phải cả đời lo lắng đủ điều cho đàn ông. Nhưng đàn ông Việt lại vô ơn, coi thường phụ nữ Việt và cho rằng phụ nữ đang lệ thuộc, ăn bám họ. Thế mới điên tiết chứ!
 
Đã xấu xa, tệ hại thế, đàn ông Việt 100 người thì 80 người còn yếu – kém và lệch lạc về sinh lý nặng.
 
Ở mục Tâm sự này, tôi thấy phần nhiều chị em đã có gia đình nên cũng xin nói thẳng vào vấn đề. Hơi thô thiển một tí nhưng tôi xin được hỏi “Có  mấy phụ nữ Việt nào trèo lên được đỉnh khi mây mưa cùng chồng?”. Đảm bảo con số không đạt được 80%. Lý do là vì các quý ông Việt quá “yếu”, không biết chiều chuộng vợ, không để ý đến kỹ thuật tác chiến trong phòng the.
 
“Yếu” ở đây thể hiện ở điều gì? Thứ nhất, “cái ấy” quá nhỏ theo nghĩa đen 100% luôn. Thứ hai, kỹ năng làm chuyện đấy kém quá.
 
Vế thứ nhất thì khỏi phải nói rồi. So với đàn ông châu Âu, châu Mỹ, châu Phi, đàn ông châu Á trong đó Việt Nam chúng ta có “biểu tượng nam tính” quá khiêm tốn. Điều này ai cũng biết, không phải bàn cãi nhiều.
 
Tôi đã từng đọc một bài báo mạng phỏng vấn cô gái gọi hạng sang. Và em ấy bảo rằng “70% đàn ông Việt yếu sinh lý”. Em ấy bảo các quý ông cứ chém gió về sex thế thôi chứ chả làm ăn được gì. Vì vậy nghề của em ấy rất nhàn, rất sướng, chẳng phải làm gì mà tiền về đầy tay.
 
Đọc xong bài báo ấy, nhìn lại hai cuộc hôn nhân của mình, tôi thấy sao mà chuẩn thế. Cả hai lão chồng của tôi đều “tí hon” cả về bề ngang và bề dọc. Nếu như các anh Tây là đại bàng mạnh mẽ thì các anh Việt chắc chỉ là chim sẻ, chim cút bé nhỏ. Người ta bay vạn dặm vẫn còn khỏe khoắn bừng bừng, còn đây các bố mới bay được vài phút thì ngủm củ tẻo, thở không ra hơi.
 
Đàn ông Việt đã "yếu" còn “thiếu" đủ đường 1




Dở một cái là nhiều ông lại thích xem phim đen và rủ rê vợ xem cùng. Thử hỏi sau khi nhìn thấy “đại bàng” của các anh Tây trong phim tung cánh, ai mà muốn dây với “chim sẻ” của mấy bố Việt?
 
Người chồng thứ nhất của tôi chính là điển hình của mẫu này. Hắn đã yếu còn bệnh hoạn, lệch lạc sinh lý. Thích xem phim sex và làm theo, nhưng không tới được vì yếu kém, chưa đến chợ đã hết tiền.
 
Vốn bản thân có đã ít ỏi thì chớ, các ông còn không thèm bù đắp thêm bằng kỹ năng. Đằng này, ông nào cũng chỉ biết hùng hục cho sướng cái thân, rồi mặc kệ vợ. Do đó, rất nhiều chị em phải lâm vào hoàn cảnh phải giả vờ thỏa mãn cho chồng vui, chứ chẳng cảm nhận được cảm giác sung sướng, lên đỉnh gì sất.
 
Vì nhiều lý do không hợp, tôi ly dị ông chồng đầu. Được hơn một năm thì có người mai mối tôi lấy tấm chồng thứ hai. Bố này yếu đủ mọi đường, nếu không muốn nói là nhàm chán, vô vị. 
 
Vợ mà có tí hoang dại trong sex là không chịu, quy chụp là vợ hư, chẳng ngoan hiền. Lão chỉ cho phép “yêu” cùng chồng trong tư thế truyền thống, bó hẹp phạm vi trên chiếc giường ở phòng ngủ. Chỉ cần tôi diễn tập tư thế khác lạ, muốn đổi mới tư thế hay gợi ý đổi địa điểm để “đổi gió” chuyện ấy là y như rằng bị lão quy vào loại đàn bà hư hỏng.
 
Hồi mới về, tôi cứ nghĩ là cố gắng chiều chồng, giúp chồng được thoải mái thì cuộc sống hôn nhân sẽ hạnh phúc hơn. Tôi rủ lão đổi mới, “oral sex”, yêu trong bếp, trong nhà tắm. Nhưng lão giãy nảy không chịu, còn ầm ĩ lên chửi và bảo tôi “Không biết cô và thằng chồng cũ cô bệnh hoạn thế nào. Nhưng về với tôi rồi cô bỏ bớt cái tính dâm loạn đó đi”.
 
Ừ thì chồng không thích, tôi cũng chẳng ép. Nhưng có mấy lần, thấy lão không lên được, làm được chút thì thở hồng hộc, tôi đề nghị đổi ca, để tôi lên trên cho chồng đỡ mệt. Tôi có ý tốt như vậy mà lão cũng khó chịu, tức tối, bực dọc chửi vợ “Cô coi thường tôi à?” rồi thì “Đàn bà đâu mà dâm đãng, lăng loàn,…”
 
Đã sinh lý yếu mà tính lão sĩ hão lại cao. Lão bị bệnh yếu tinh trùng nên 3 năm kết hôn, hai vợ chồng tôi mãi không đẻ con được. 
 
Kết hôn 3 năm không có con cái, cả chồng và nhà chồng đều quay sang xỉa xói, chửi tôi điếc. Tôi đi khám đủ kiểu, từ Đông đến Tây người ta đều nói tôi hoàn toàn khỏe mạnh, bình thường, lỗi chắc chắn là ở phía chồng.
 
Nhưng chồng tôi và gia đình chồng vẫn tinh vi, khăng khăng là lỗi của tôi và còn đòi đi gái, lập phòng nhì, lấy vợ hai để kiếm đứa con. Tôi để cho đi thoải mái, đi vô tư xem có kiếm được mụn con nào về không. Đi chán chê rồi vẫn không đẻ được, chồng tôi mới chịu đi khám. Kết quả y như rằng lão bị hiếm muộn.
 
Thế rồi lão sinh ra bất cần. Bác sĩ đưa phương pháp chữa trị, cho uống thuốc rồi bảo yêu theo lịch nhưng chỉ được một thời gian là chán vì kết quả không ra sao. Cuối cùng, lão bỏ bê, không chịu chữa trị gì nữa.
 
Những ngày sau đó là địa ngục với tôi vì lão ra sức giữ vợ, sợ vợ cặp bồ, ghen tuông đủ kiểu. Ban đầu tôi thông cảm, cũng thương thương vì chồng “yếu” sinh ra tâm lý bất ổn định, cũng muốn dùng tình cảm để động viên chồng. Nhưng lão ngày càng khùng điên, dở chứng. Hết chịu nổi tôi đành ly hôn.
 
Còn nhiều lắm những câu chuyện, bằng chứng đàn ông Việt đã yếu kém còn bệnh hoạn mà tôi đã gặp, đã biết. Nhưng kể ra thì có hết cả ngày.
 
Vì trót dây vào hai đời chồng Việt mà giờ tôi cạch, sợ đến già. Tôi có cặp thêm với một người đàn ông nữa nhưng cũng nhanh chóng tách ra vì không chịu nổi.
 
Hiện, tôi sống một mình, rất thoải mái, tự do, vui vẻ. Chẳng bị ai bó buộc, chẳng phải hầu hạ phục dịch ai. Nói thật, phụ nữ sống một mình cũng hơi ‘đói’ sex nhưng thà như vậy còn hơn phải chịu cảnh sex nửa vời, rồi phải vờ vịt như là sướng lắm để làm vừa lòng chồng. Nói chung giờ thấy ai chê bai đàn ông Việt, tôi thấy là lẽ đương nhiên.

Related Post