Không muốn có con-chồng đổ lỗi cho vợ vô sinh


Hóa ra để ứng phó với bố mẹ, Khải đã đổ hết mọi tội lỗi cho cô, rằng cô không thể sinh con, đang phải chạy chữa khắp nơi.

Thi (Quận 4, TP HCM) mỗi lần nhìn thấy con trẻ nô đùa lại nghĩ đến hoàn cảnh của mình mà thấy chạnh lòng ghê gớm.




Năm nay cô đã gần 30 tuổi rồi, còn Khải – chồng của Thi thì đã 35 tuổi. Nhưng 2 người vẫn chưa có mụn con nào, lúc nào cũng chỉ 2 vợ chồng vò võ với nhau. Chẳng phải do vợ chồng cô không thể sinh con mà vì Khải chưa hề muốn có con.

Vợ chồng cô cưới nhau đã được 4 năm, họ hàng hai bên mãi không thấy cô có tin vui thì đều thắc mắc. Mỗi lần có ai hỏi, Thi chỉ biết cười gượng: “Bọn con đang kế hoạch!”. Cô chẳng dám nói lí do chính là vì Khải chưa muốn có con, hay nói đúng hơn là anh sợ có con.

Còn lý do anh không muốn sinh con thì nhiều lắm. Nhưng tựu chung lại, Khải sợ khi có con rồi sẽ mất tự do, phải giúp đỡ vợ con, phải nghe tiếng trẻ con khóc ầm ĩ… Tóm lại, theo như lời Khải nói, anh cũng rất yêu trẻ con nhưng lại chưa muốn có con. Còn bao giờ anh muốn thì là… chưa biết đến bao giờ.




Thi buồn lắm, cô đã sắp 30 rồi, chẳng còn trẻ trung gì nữa. Trong khi ấy, bạn bè cô có đứa còn 2 tay 2 nhóc rồi, chỉ có cô là vẫn chưa sinh con. Thi khao khát một đứa con của riêng mình vô cùng nhưng Khải thì cứ dửng dưng như không.

Mỗi ngày khi hết giờ làm trở về nhà, chỉ có 2 vợ chồng với nhau khiến cô cảm thấy ngôi nhà trống vắng và buồn tẻ vô cùng. Nhất là những khi Khải đi nhậu nhẹt đến khuya mới về, chỉ còn mình cô với 4 bức tường lạnh lẽo, trái tim cô cũng lạnh đi mấy phần.

Thi đã thử rất nhiều biện pháp, từ năn nỉ đến nói chuyện thẳng thắn rồi dọa nạt chia tay nhưng Khải vẫn trơ như đá, vững như bàn thạch không suy chuyển được gì.

Nhiều lần cô tỉ tê với Khải. Nào là: “Nếu bố mẹ chúng ta đều nghĩ như anh thì làm sao mà có chúng mình được hả anh?”, rồi: “Em muốn làm mẹ lắm rồi, nhìn mọi người đều có con cái để cưng nựng, em tủi thân lắm!”.

Cô cũng khuyên anh: “Gia đình mình sẽ hạnh phúc và có động lực cố gắng làm việc hơn nhiều sau khi có một đứa con anh ạ”. Và cả hứa hẹn: “Em hứa với anh, sau khi có con, anh sẽ vẫn có không gian riêng, kể cả mình em chăm sóc con cũng được!”.

Thi còn thường xuyên dẫn chồng đến chơi nhà bạn bè, họ hàng có nhiều trẻ con, hòng khơi dậy niềm yêu thích con trẻ trong anh, nhưng tất cả đều vô ích. Anh vẫn như người vô cảm, không hề lung lay trước những cố gắng hết mình của vợ.

 Cô vẫn hy vọng, không lâu nữa chồng sẽ thay đổi ý định, anh sẽ muốn có những đứa con của riêng mình. (Ảnh minh họa).

Chuyện sinh hoạt vợ chồng của cô vẫn đều đặn nhưng Khải lần nào cũng sử dụng công cụ bảo hộ an toàn tuyệt đối. Anh không để tí hạt giống nào rơi rớt ra ngoài khiến cơ may Thi có bầu chỉ là 0%.

Thi tỉ tê tâm sự với mấy người bạn thân về nỗi khổ khó nói của mình thì được mách cho vài “chiêu”. Cô mừng thầm trong bụng liền về áp dụng với chồng.

Đầu tiên, cô nói dối chồng rằng đã uống thuốc tránh thai rồi, anh cứ yên tâm mà xả láng đi. Nhưng Khải vẫn kiên quyết xài ‘áo mưa’ như thường. Lần thứ 2, cô nói với anh: “Anh ơi, hôm nay là ngày an toàn của em!”, nhưng Khải coi như không hiểu ý tứ của vợ, vẫn phòng bị đầy đủ.

Lần thứ 3, Thi lén lút lấy cái bao cao su anh để dưới gối, chọc thủng sẵn một lỗ. Đợi đến lúc đang hành sự, anh định lấy ra dùng thì cô nhanh tay lấy trước, bóc ra sẵn sàng, còn giúp anh “mặc” vào hẳn hoi. Hình như vì thái độ đặc biệt nhiệt tình khác thường của vợ mà khiến Khải nghi ngờ.

Sau khi cô tận tình giúp anh đeo vào, anh chẳng “xông trận” ngay như cô tưởng tượng mà còn sờ nắn, ngắm nghía lại cái bao một hồi xem có gì bất thường không. Và cô ê hết mặt khi anh lột ra, giơ cho cô xem lỗ rách do chính cô là thủ phạm.

Trong lúc Thi còn đang thất vọng và xấu hổ vì kế hoạch bị thất bại và âm mưu bị chồng vạch trần thì Khải đã đàng hoàng lấy cái khác lành lặn thay thế và bắt đầu lâm trận như không có chuyện gì xảy ra.

Biện pháp nào cũng thất bại khiến Thi chán nản vô cùng. Đã có lúc người phụ nữ 30 tuổi này có ý nghĩ đi xin tinh trùng ở ngân hàng tinh trùng nhưng rồi cô lại không làm được. Cô không cam tâm làm như vậy vì cô có một người chồng hoàn toàn khỏe mạnh vậy mà phải đi xin tinh trùng ở ngân hàng tinh trùng thì có phải quá bi kịch không?

Thực sự trong lòng Thi cũng không nghĩ đến chuyện li dị. Nếu chỉ vì một lí do như vậy mà bỏ đi bao năm yêu nhau và tình nghĩa vợ chồng mặn nồng thì thật không đáng. Cô vẫn hy vọng, không lâu nữa chồng sẽ thay đổi ý định, Khải sẽ muốn có những đứa con của riêng mình.

Nhưng chẳng lâu sau đó, cô nhận được cuộc gọi của mẹ chồng. Mẹ chồng Thi loanh quanh hỏi thăm một hồi rồi cũng đi vào việc chính: “Việc chạy chữa của con đến đâu rồi? Mẹ thấy 2 đứa cũng chẳng còn ít tuổi nữa đâu, thằng Khải năm nay cũng 35 rồi còn gì! Con cũng nên nghĩ thoáng lên nhé, nếu không thể có con thì để nó kiếm đứa con bên ngoài về cho con nuôi cũng được. Bố mẹ bên này cũng không ghét bỏ gì con đâu, con vẫn là con dâu của nhà này!”.

Thi nghe mà xây xẩm mặt mày. Hóa ra để ứng phó với bố mẹ, Khải đã đổ hết mọi tội lỗi cho cô. Rằng cô không thể sinh con, đang phải chạy chữa khắp nơi. Trước đây cô chỉ nghĩ đơn thuần anh còn mải chơi, do được nuông chiều từ bé nên ngại phiền phức khi có con. Nhưng bây giờ cô mới biết rằng, hóa ra anh ích kỉ đến mức độc ác như vậy.

Thà cô không thể có con đã đành một lẽ. Còn đây lại là, anh nhất quyết muốn tước đi của cô thiên chức thiêng liêng của một người phụ nữ.

Nỗi buồn chán và cô quạnh khi mấy năm không có con cái, giờ lại thêm nỗi đau do chồng gây ra khiến Thi không còn muốn tiếp tục cuộc hôn nhân vô nghĩa này nữa. Sống như vậy hỏi còn gì là ý nghĩa?

Related Post