'Có Một Lần Sẽ Có Lần Thứ Hai'


Cô cười bất lực và bí ẩn, đáp, không biết, có lẽ một ngày nào đó sẽ có một chàng trai chinh phục được trái tim cô, chứ không phải thể xác.

Trước đây, tôi đã từng phỏng vấn một kẻ hoang dâm. Anh ta từng than rằng: ‘Đừng động tới thứ đó. Nó như một thứ ma quỷ, đã vướng vào rồi là gỡ không nổi’. Du Tiệp cũng nói một câu tương tự như vậy: ‘Tốt nhất đừng kiếm ‘tình một đêm’ dù chỉ muốn thử, vì phóng túng cũng khiến người ta có thể nghiện’.




Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Du Tiệp kể cuộc sống của cô giờ hệt như một kẻ hoang dâm. Tuy lòng rất khát khao quay về cuộc sống trong sạch như trước, nhưng cuộc sống phóng đãng đã biến đổi cô quá nhiều. Những ký ức là thói quen xấu cứ dần đẩy cô xuống thẳm sâu của trụy lạc. Giờ đây, cô đã bất lực buông xuôi, coi mình như người đã hết thuốc chữa. 

Du Tiệp là típ phụ nữ khiến người ta vừa gặp đã có cảm giác rất có tài. Mớ tóc ngắn loăn xoăn đậm chất nữ tính vẫn không giấu nổi phong thái đàn ông trong cô. Cô nói chuyện rất nhanh, rất có phong cách. Kể về chuyện tình cảm, cô có vẻ rất kích động. 

Ở bên nhau chỉ vì tình dục 




Không biết sau một cuộc ‘tình một đêm”, những phụ nữ khác có áy náy hay không, nhưng tôi hoàn toàn không. Tôi cho rằng mình là người tự do, biết tự chịu trách nhiệm đối với những hành vi của chính mình. Tôi đã từng hết lòng với người yêu, mãi đến khi anh ấy làm tôi thất vọng, tôi mới lựa chọn cuộc sống tình cảm phiêu lãng này. Cũng có thể trong con mắt mọi người, đó là một cuộc sống phóng đãng, trụy lạc nhưng tới giờ, tôi vẫn không hối hận hay oán thán. 

Tôi đã từng có người yêu. Chúng tôi sống chung hơn ba năm. Hai đứa quen nhau hồi đại học. Hội văn trường tôi hồi đó rất náo nhiệt. Anh ấy là một nhà thơ cũng có chút tiếng tăm trong hội, thích viết những vần thơ đau buồn, khiến nhiều nữ sinh thích đến rồ dại. 

Tôi cũng bị thơ của anh ấy lừa. Tôi mê đắm anh ấy, mê đắm ánh nhìn lạnh lẽo và cách nói chuyện thông minh của anh ấy. Nói thực nhé, đến giờ tôi thấy mình vẫn chưa hiểu nổi anh ấy, thậm chí không thể nói rõ là mình có yêu thật hay không. Chúng tôi sống bên nhau chỉ vì tình dục. 

Cả hai đều là người độc lập, tự lo được cho mình trong mọi mặt từ học hành tới cuộc sống, nên thường cố gắng không làm phiền lẫn nhau. Chỉ có mặt tình dục, chúng tôi rất gắn bó và chung khát vọng mãnh liệt. Những điên rồ thời kỳ đầu khiến tôi ngất ngây như say. Nhưng sau một thời gian dài, tôi lại thấy chán ngán. Chúng tôi không nói chuyện với nhau nhiều, toàn trực tiếp xông thẳng vào chủ đề. Hầu như chẳng thèm để ý có vui vẻ hay không, có lẽ thấy không quan trọng. Chỉ thấy cả hai cùng thích cách làm vậy. 

Anh ấy từng nói không muốn lập gia đình. Tôi nghĩ mình cũng giống vậy. Tôi không tin vào tình yêu, không tin tờ đăng ký kết hôn. Đối với chúng tôi, đó chỉ là một tờ chứng nhận cho phép làm tình một cách hợp pháp mà thôi. Thế là chúng tôi cứ sống thả mình, vui sướng và đau khổ, rất hiếm khi trò chuyện với nhau. 

Tôi còn kinh ngạc khi nhận thấy hai đứa chưa từng ôm nhau ngủ qua một đêm. Đứa nào tự lo đứa nấy, dù ngủ chung trên một chiếc giường. Tôi thích tự do, anh ấy cũng vậy. Vì anh ấy, tôi phải trả một cái giá quá đắt mất di hai đứa con. 

Khi có thai đứa thứ nhất, chúng tôi đều mù mờ về chuyện này. Anh ấy là người đàn ông đầu tiên của tôi. Tôi cũng là người đàn bà đầu tiên của anh ấy. Khi đó, vòng kinh của tôi chưa đều, phản ứng cũng không mạnh, vì thế đứa bé nằm trong bụng hơn ba tháng mà tôi không hay biết. Tôi rất gầy, cao 1m66, chỉ nặng 45 kg. Anh ấy cũng không biết. Anh ấy là dạng người chỉ biết gieo hạt, chẳng quan tâm tới chuyện gặt hái. Có thai rồi mà vẫn cứ ngủ với nhau. Khi phát hiện ra, tôi phải đi nạo thai. Cái đau đó suốt đời tôi không thể nào quên. Còn nhớ lúc đó tôi tự ra ngân hàng rút 2000 tệ đến bệnh viện một mình. Anh ấy không đi, viện cớ vừa nhìn, người ta sẽ biết ngay anh ấy còn là sinh viên. Anh ấy không muốn mọi người biết. Tôi uống thuốc ba ngày rồi tới bệnh viện. Từng cơn đau dồn dập, nước ối vỡ. Trong phòng có bốn chiếc giường, chỉ có một mình tôi nạo thai. Một lúc sau, y tá đỡ tôi tới phòng phẫu thuật. Rồi tôi cảm thấy phía dưới mình ào ra một đống. Tôi biết mình vừa sinh, là một đứa con trai, đã thành hình hài. Đó là những điều bác sĩ kể lại. Cô ấy nói tiếc quá. Lúc đó nước mắt trào xuống tận miệng, tôi đã không còn cảm nhận được vị mặn của nó. Rồi tôi nằm lại bệnh viện hai ngày đề phòng băng huyết. Buổi tối anh ấy gọi điện tới. Tôi không nói nổi, mãi sau mới buông được một câu ‘Em sinh rồi’, rồi bật khóc nhưng không dám khóc to, sợ làm phiền người khác. 

Anh ấy không tới bệnh viện đón tôi, lý do vẫn như cũ. Tôi một mình kêu tắc xi về. Lúc đó mỗi bước đi đối với tôi vô cùng khó khăn, nhưng tôi vẫn phải tự lê lên bốn cái cầu thang. Tối đó, lúc nằm một mình trên giường, thấy thật đau lòng, tim như vỡ tung. Mấy ngày sau, anh tới thăm tôi. Lúc tới mang theo một số đồ bổ dưỡng và một ít tiền, cũng không biết nói gì, chỉ ôm tôi khóc. Lần đầu tiên tôi thấy anh khóc. Anh hỏi: ‘Con trai hay con gái? Có đáng yêu không?”. Tôi đáp: ‘Con trai nhưng không đáng yêu. Nếu đáng yêu, sao bố mẹ nó lại không thể giữ nó chứ?”. Anh không nói gì, chỉ cúi đầu. 

Những ngày tháng sau đó, anh ra sức chăm sóc tôi. Tôi vẫn phải đi học nên không được nghỉ ngơi nhiều. Tôi rất gầy nhưng anh lại nói gầy vẫn đẹp, chẳng phải bây giờ đang là mốt hay sao. Mỗi lần nghe vậy, tôi đều im lặng. Anh không hề chạm tới tôi, mãi tới hai tháng sau mới ân ái trở lại. Mặc dù anh đã rất cẩn thận, tôi vẫn thấy hơi đau, nhưng vẫn cố chiều vì nghĩ anh cần có nhu cầu về sinh lý. 

Trong chớp mắt chúng tôi sắp tốt nghiệp. Anh học ngành vi tính, tôi học kế toán. Các đôi trong lớp đã chia tay sạch, nhưng chúng tôi vẫn ở bên nhau. Bạn bè nói đôi chúng tôi còn bền mãi. Tôi chỉ cười, nghĩ thầm, đó chỉ là cái vỏ bề ngoài. Hồi đó, tôi đã mất lòng tin vào tương lai của anh ấy. Sau khi có việc làm, chúng tôi không sống cùng nhau nữa, cách nhau rất xa. Từ chỗ tôi tới chỗ anh ấy cũng mất một tiếng đ

Related Post