Chẳng lẽ tôi phải lấy chồng lần thứ 4?


Đàn ông hơn 40 tuổi không cần tình yêu. Cái họ cần là tình dục và một ô sin phục vụ nhà cửa. Và cuộc hôn nhân thứ hai của tôi cũng đi vào ngõ cụt.

Ngày vừa mới cưới được 3 tuần, hai vợ chồng tôi tranh thủ về quê ra mắt họ hàng. Chẳng ai có thể ngờ, hôm ấy là ngày báo hiệu chuỗi bất hạnh của cuộc đời tôi. Chúng tôi gặp một tai nạn giao thông trên đường về. Và chồng tôi đã mất ngay trên đường đưa vào viện cấp cứu. Tôi cùng đi với anh nhưng thật vô lý khi chẳng hề hấn gì và không chút chấn thương nào.
 
Sau cú sốc mất chồng, tôi bị nhà chồng quy trách nhiệm và cái tiếng là “gái sát phu” khiến tôi ngã quỵ. Nhà chồng tuy mắng chửi nhưng vẫn một mực thiết tha gặng hỏi tôi có đang mang giọt máu của con trai họ hay không.




Tôi trở thành kẻ thù nhưng cũng là niềm hy vọng của nhà chồng. Tôi bị mẹ chồng ép thử thai ngay trước mặt mọi người. Mẹ chồng cứ hy vọng tuy con trai mất đi, họ có thể níu kéo giống nòi.

Đứng trước gia đình chồng, tôi thật sự sợ hãi. Kết quả chỉ một vạch. Hy vọng tiêu tan, tôi trở thành cái bia hứng chịu mọi nỗi đau từ nhà chồng.

Không thể sống tiếp khi phải chịu sự dày vò của nhà chồng và tiếng ác của thiên hạ, 1 năm sau khi chồng mất, tôi quyết định đi xa lập nghiệp. Nói là lập nghiệp nhưng thật sự lúc đó với tôi là một cuộc chạy trốn. Tôi sợ dư luận, sợ cái định kiến khắt khe của người đời. Đối với họ, tôi chỉ là một con đàn bà mang họa sát phu.





Ảnh minh họa

 
Sau cú sốc lớn ấy, tôi thay đổi thái độ và cách nhìn đời. Tôi xem thường mọi thứ. Tôi cay nghiệt với đàn ông để chung thủy và tưởng nhớ về chồng cũ, và cũng ác cảm với mọi thể loại mẹ chồng khi ngẫm đến miệng tiếng mà thế gian “dành tặng” cho tôi.

Tôi sống cô đơn không giao thiệp như thế trong suốt 3 năm trời ròng rã. Tôi chỉ bắt đầu có sức sống hơn khi những cơn ác mộng về người chồng cũ thưa dần và sự quan tâm của người mới xuất hiện.

Đó là người hơn tôi 15 tuổi, từng có vợ và đang gà trống nuôi con. Mọi người chế giễu đây là một sự kết hợp “rổ rá cạp lại”. Riêng tôi, sau hơn 3 tháng đi lại với người ấy, tôi tìm thấy một tâm hồn đồng điệu sau những biến cố đã gặp phải trước đó.

Tôi nhanh chóng kết hôn vì quá mệt mỏi. Vả lại, đàn bà tuổi 28, lại qua một lần đò cũng đã toan về già. Nhưng thật khéo thay, cứ như thể ông trời luôn trêu ngươi sắp đặt để bất cứ sự lựa chọn nào của tôi cũng đều là sai lầm.

Người chồng thứ hai của tôi thật ra chỉ là một lão dê già và bệnh hoạn biến thái. Vừa mới kết hôn, cái mặt nạ chân chính của anh lập tức rơi xuống để lộ nguyên hình. Anh không lấy vợ. Anh chỉ muốn có người phục vụ chăn gối và chăm nom thằng con ngổ ngáo của mình.

Lấy anh rồi tôi mới biết tôi quá nai tơ, cứ thấy đàn ông trí thức đạo mạo là lao đầu vào. Vẻ bề ngoài, nghề nghiệp và túi tiền của đàn ông không đảm bảo cho bất cứ một điều gì bên trong cả. Anh cũng là cán bộ nhà nước đấy, có nhà lầu xe hơi đấy, nhưng bản chất y hệt một kẻ côn đồ vô học.

Và một sai lầm chết người tiếp nữa, đàn ông hơn 40 tuổi không cần tình yêu. Cái họ cần là tình dục và một ô sin phục vụ nhà cửa.
 
Tôi bất lực khi phải một lúc phục vụ 2 người đàn ông chẳng biết yêu thương, coi trọng gì mình. Đứa con ngổ ngáo của anh chưa bao giờ thèm nhìn mặt tôi và cứ nói trống không. Còn bố nó, ngoài việc ném tiền vào mặt tôi thì chỉ biết hùng hục lao tới làm tình như trâu già húc ruộng.

Thế mà lúc chẳng hài lòng, anh còn đem quá khứ của tôi ra nguyền rủa và giở giọng thanh cao khi đã cứu vớt đời một phụ nữ đã qua một lần đò như tôi.

Sống cùng chồng tập 2 được suýt soát 2 năm, tôi nhận thấy thà quay về địa ngục trước đây còn hơn phải sống để bị hành hạ. Không thể chịu đựng được nữa, tôi quyết định ly hôn.

Từ khi tôi dứt khoát ly hôn, đó là một cuộc chiến thật sự. Anh không muốn buông tha cho tôi dễ dàng. Cuối cùng, khi tôi dọa trình báo với cơ quan, anh mới chịu thua tha cho tôi để giữ chức vụ.

Đời tôi như mắc phải một cái “dớp” tai họa. Chuyện tôi sang sông và thất bại lại một lần nữa khiến ba mẹ đẻ của tôi tan nát. Còn nhà chồng cũ và thiên hạ thì lại hả hê. Đúng là khác máu tanh lòng. Trước nỗi đau của tôi, họ vẫn độc mồm độc miệng và hẹp hòi lắm.

Sau 2 lần đổ vỡ, tôi lãnh cảm với cả chính số phận của mình. Tuy mạnh mẽ lên rất nhiều nhưng tôi không còn thiết tha với cuộc sống. Tôi đi làm rồi lại lủi thủi cô độc trong ngôi nhà tuềnh toàng của mình. Ngoài nhu cầu sinh lý, tôi chẳng cần gì.

Thế nhưng sau 4 năm lấy chồng lần 2, duyên phận lại một lần nữa đưa đẩy tôi đến với hôn nhân. Mọi chuyện đến tình cờ và không có đường lùi cũng như buộc tôi phải trả hết cái nghiệp của mình.

Người ta đã yêu và chọn tôi làm vợ. Anh hơn tôi 8 tuổi và là người đàn ông mà phụ nữ nào cũng nên lấy làm chồng. Không điển trai, không giàu có nhưng anh lại mộc mạc và đáng tin cậy. Anh không biến thái cũng chẳng làm tình làm tội quá khứ của tôi như người chồng thứ hai. Anh luôn nỗ lực bù đắp những thiệt thòi để tôi hạnh phúc.

Thế nhưng, tôi vẫn không hạnh phúc. Anh quá kín đáo và luôn cư xử chu toàn. Nhưng chuyện ‘gần gũi’ thì giữa chúng tôi không hề có. Mãi sau tôi mới biết, anh bị bất lực.

Sau 3 năm sống bên cạnh một người đàn ông bất lực, dù chưa bao giờ bị anh chửi mắng thậm tệ, nhưng cuộc sống của tôi cứ trầm buồn và đơn điệu. Nhìn bề ngoài, ai cũng nghĩ tôi hạnh phúc. Nhưng bên trong, tôi là một phụ nữ bất hạnh và khát khao ân ái.

Đã là cuộc hôn nhân thứ 3 rồi nhưng tôi vẫn chưa thể tìm thấy hạnh phúc. Thật chẳng dễ chịu gì khi phải trải qua 15 năm biến cố, tôi vẫn không có lấy một ngày thanh thản.

Tôi đang cố chịu đựng để ở lại bên anh. Nhưng chỉ sợ tôi không thể chịu đựng nổi với hạnh phúc ảo tưởng này bao lâu nữa. Tôi khát khao được làm một người vợ đúng nghĩa, khát khao được làm một người mẹ tất bật với con thơ…
 
Nhiều lúc tôi nghĩ, đã qua 3 lần đò có phải là một cái tội? Tôi giật mình khi nghĩ đến một người chồng thứ 4 và nhận ra những người đàn bà như tôi nên chết đi thì mới hạnh phúc.

Related Post