Đêm tân hôn-mẹ chồng mở toang cửa đúng lúc 'cao trào'


Đang lúc ‘cao trào’ thì cửa phòng mở toang với một tiếng vang ầm nhà. Ánh đèn từ hành lang hắt vào, bóng mẹ chồng tôi lừng lững trước cửa.

Lần đầu tiên anh dẫn về nhà, tôi đã có chút ngờ ngợ.
Dường như mẹ chồng có gì đó khang khác. Như bữa cơm, bà chỉ chăm chăm
gắp món ngon cho anh, không quan tâm đến sự có mặt của tôi. Tôi chỉ nghĩ
đơn giản, bà chỉ có mình anh, hai mẹ con dựa vào nhau nên có hơi yêu
con quá là lẽ thường tình.




Rồi đám cưới của chúng tôi, bà cũng đứng ra lo liệu.
Bà nhận phần mua đồ dùng trong phòng tân hôn, chúng tôi chỉ việc đưa
tiền. Tôi cũng không tiện phản đối dù vẫn muốn tự tay lo cho tổ ấm hạnh
phúc và sau này, tôi là người dùng nên phải chọn những món đồ mình
thích. Bà chỉ mua đồ cho con trai, dù trước đó tôi đã khéo léo nói với
bà rằng, tôi có khá nhiều sách nên cần một chiếc giá hoặc bàn đủ rộng.
Bà không sắm giá sách cho tôi nhưng vẫn mua thêm chiếc bàn làm việc mới
cho con trai.

Ngày cưới, tôi dẹp bỏ mọi nỗi buồn phiền vì không
được đưa ra bất cứ quyết định nào. Tôi mong mình sẽ làm cô dâu đẹp nhất,
được tận hưởng niềm hạnh phúc trọn vẹn. Đêm tân hôn, cả tôi và anh đều
háo hức. Chúng tôi yêu nhau hai năm nhưng vẫn chưa bao giờ vượt quá giới
hạn. Bởi thế, đêm tân hôn là thời điểm mà hai đứa đã mong chờ bấy lâu
nay.

Chờ mẹ chồng đi nằm, tôi và anh mới dám lên phòng. Cả
hai nhanh chóng ‘lâm trận’ với nỗi hào hứng, mong chờ. Đang lúc ‘cao
trào’ thì cửa phòng mở toang với một tiếng vang ầm nhà. Ánh đèn từ hành
lang hắt vào, bóng mẹ chồng tôi lừng lững trước cửa, in cả vào giường
hai đứa. Tôi và anh còn đang trần như nhộng, thảng thốt và bàng hoàng
trước cảnh tượng diễn ra. Anh vơ vội chăn, phủ lên người rồi khẽ lên
tiếng:




– Mẹ!

– Anh chị có còn coi tôi ra gì không? Đang đêm mà ầm ĩ cả nhà cửa, có để cho ai ngủ không hả?

Tôi chẳng biết nói gì vào lúc này. Quá ê chề và buồn
tủi, tôi gục mặt xuống chăn. Hai phút sau khi nhìn chằm chằm vào giường,
mẹ chồng tôi đóng cửa phòng lại, kèm theo tiếng sập inh tai. Không biết
diễn tả cảm xúc ấy ra sao, tôi và anh cùng không nói với nhau lời nào,
lặng lẽ mặc lại quần áo và đi ngủ.

Cả cuộc đời, tôi sẽ không bao giờ quên đêm tân hôn
ấy, khi mà mọi thứ quá bẽ bàng và cay đắng. Một năm sau, tôi xin ra
ngoài ở riêng dù phải đi ở thuê, tôi không thể cứ mãi giằng co anh với
mẹ, khi mà bản thân mình không muốn.

Related Post