Ngại dẫn người yêu đi tiệc


Anh không có khiếu hài hước, xã giao như tôi muốn. Đi tới đâu, anh cũng chỉ nói chuyện vài ba câu rồi ngồi im.

Tôi năm nay 27 tuổi, chưa lập gia đình. Hôm nay, tôi
muốn gửi đến chuyên mục tâm sự của tôi để mong nhận được tư vấn từ độc
giả và có thể tìm ra hướng đi đúng đắn trước khi lập gia đình. Tôi quen
anh cũng đã lâu, khoảng gần 10 năm nay, từ khi chúng tôi vẫn còn là
những cô cậu học sinh trên ghế nhà trường. Anh và tôi bằng tuổi nhau.




Tôi là một cô gái bình thường, không đẹp cũng không
xấu. Còn anh, lúc đó là một ‘công tử’ chính hiệu, rất thư sinh, vóc dáng
người nhỏ nhắn. Lúc đó, tôi nghĩ tình cảm tuổi học trò rất đơn giản, cứ
thích nhau là đến với nhau vậy thôi, không có bất kỳ rào cản nào về gia
cảnh hay ngoại hình. Tình yêu của chúng tôi bắt đầu chớm nở khi cả hai
đều đậu đại học. Chúng tôi cùng đi học, có những tình cảm rất đẹp và đều
vượt qua được thử thách, cám dỗ của 4 năm đại học.

Khi ra trường, cả hai đều về quê xin việc làm. Tình
cảm vẫn mặn nồng như 5 năm qua. Vì công việc của tôi không tìm kiếm được
ở quê nên tôi đã lên thành phố, cách nhà khoảng 30km để xin việc. Còn
anh thì làm tại quê nhà. May mắn thay, cả hai chúng tôi đều tìm được
công việc như ý muốn. Nhưng có lẽ càng trưởng thành hơn, càng bị cuốn
vào guồng quay của công việc thì con người bắt đầu lo tính cho tương lai
nhiều hơn.

Tôi bắt đầu tiếp xúc với những người thành công trong
công việc, tư tưởng của tôi mới mẻ hơn. Tôi bắt đầu muốn được mọi người
đón nhận tôi và đón nhận cả người chồng của tôi sau này. Tôi vẫn còn yêu
anh và anh cũng vậy. Thế nhưng, khi tư tưởng càng mới thì có lẽ mong
muốn, đòi hỏi càng cao hơn. Tôi không cần anh phải quá đẹp trai hay
thành công bằng người này, người nọ. Tôi chỉ muốn anh là một người bình
thường, đủ sức khỏe, đủ sự khéo léo để bảo vệ tôi. Nhưng anh không làm
được điều đó.




Anh càng ngày càng ốm, chỉ khoảng 40kg, chỉ cao 1m55,
trong khi tôi lại tròn trịa hơn anh. Anh cũng không có khiếu hài hước,
xã giao như tôi mong muốn. Đi đến đâu, anh cũng hỏi đối phương dăm ba
câu rồi cũng ngồi im. Chỉ khi nào có chút men, anh mới có dũng khí để
nói. Cũng phải đến hơn 100 lần tôi nhắc anh ăn uống, chăm lo cho sức
khỏe nhưng anh đều bỏ ngoài tai. Trước đây, tôi không để ý tới những
điều này nhưng có lẽ cái gì đến cũng phải đến. Tôi rất ngại nghe những
lời bình luận về anh, mặc dù những người đó đều muốn tốt cho anh. Chính
vì vậy, tôi rất ít khi dẫn anh đến những buổi tiệc của công ty hay bạn
bè tôi. Còn anh thì đi đâu cũng đều dẫn tôi theo. Tôi thấy rất áy náy và
có lỗi với anh nhưng thật sự, tôi không biết phải làm thế nào để anh
thay đổi. Anh không thể tự chăm sóc bản thân mình tốt hơn.

Gần đây, chúng tôi cũng đã nghĩ tới chuyện cưới xin.
Tôi cũng muốn tổ chức đám cưới nhưng lại không muốn cưới trong sự e dè
với bạn bè và đồng nghiệp như vậy. Gia đình tôi cũng thật sự không thích
anh lắm vì anh nhỏ con quá nhưng lại không ngăn cản tôi, tùy tôi quyết
định. Tôi muốn mọi người đều chúc phúc cho tôi, muốn mọi người đều thấy
anh xứng đáng. Anh rất tốt nhưng không phải ai cũng biết điều đó. Trong
cuộc sống, có nhiều thứ khiến ta phải bận tâm. Tôi muốn anh như bao
người bình thường khác nhưng có lẽ ông trời cho tôi một người thương yêu
tôi nên cũng lấy đi ở người đó thứ khác. Anh thương yêu tôi, không nhậu
nhẹt, say xỉn nhiều như những người khác, không thuốc lá, bài bạc.

Bây giờ, chúng tôi vẫn chưa một lần vượt quá giới hạn.
Anh lúc nào cũng giữ cho tôi. Biết là anh tốt như vậy nhưng tôi vẫn
không đủ can đảm để trao gửi trọn đời cho anh để đón nhận anh, đồng thời
cũng là đón nhận những lời nói từ dư luận. Tôi phải làm thế nào đây vì
đã đến lúc tôi phải lập gia đình? Tôi thật sự khó xử. Tôi không mong
muốn chia tay nhưng cũng không mong mình bế tắc trong suy nghĩ như vậy.
Mong mọi người có thể tư vấn để tôi lựa chọn sáng suốt hơn. Chân thành
cảm ơn.

Related Post