Ám ảnh việc chồng từng ôm ấp người đàn bà khác thường xuyên khiến tôi có cảm giác trái tim mình như bị bóp nghẹt.

Nhiều lúc, hai đứa ngồi hai đầu
giường, không ai mở lời, đèn không buồn bật sáng, tôi không biết chúng
tôi đang sống với nhau vì cái gì.Tình yêu tôi dành cho anh đang tắt dần
đi, niềm tin mai một, sự tôn trọng vùi sâu khuất lấp hay đã hoàn toàn
biến mất?

 Ảnh minh hoạ

Chồng tôi có người đàn bà khác khi tôi
đi tập huấn ở nước ngoài một năm. Lúc trở về, biết tin, tôi như con thú
dữ bị thương. Điên cuồng. Gào thét. Tôi hận chồng mình, khinh bỉ lũ đàn
ông ham muốn cao, bản lĩnh thấp, chỉ một năm xa cách mà thổi bay tình
yêu tuyệt đẹp, nghĩa vợ chồng chung thủy xây đắp suốt tám năm trời.  
Chồng tôi thú nhận, đó chỉ những phút
giây xao động nhất thời khi vắng vợ, trái tim anh ấy chưa bao giờ hết
yêu tôi, chưa bao giờ muốn đánh mất gia đình nhỏ bé. Tôi phải hiểu thế
nào, thông cảm thế nào đây thứ lý lẽ của lũ đàn ông khát nem thèm phở,
ăn vụng không biết chùi mép? Sao anh không nghĩ về điều đó khi mắt anh
mê lơi trước vẻ quyến rũ của nhân tình, khi hơi thở anh dồn dập và hai
người dắt díu nhau vào khách sạn?
Sao anh không nghĩ, bằng cách nào
người vợ của anh, không xinh tươi gợi cảm kém gì bồ anh, xung quanh
chẳng thiếu gì chàng Tây tán tỉnh, nhưng không để mình thả lòng rung
rinh xốc nổi, bao khát khao chờ đợi ngày về? Sao anh không nghĩ, bao đêm
tôi không ngủ, nằm lặng im nghe cơ thể đàn bà của mình gào thét, ước ao
một hơi thở nóng ấm, một vòng tay ôm, một cái vuốt ve của người yêu
thương?
Những gì tôi giữ gìn, những gì tôi
mong đợi, được trả giá bằng gì? Bằng nhát dao anh đâm vào tim tôi, bằng
nỗi ám ảnh mà ngày này, tháng này, năm này, cả đời này, không biết bao
giờ mới hết.
Gia đình hai bên cũng bảo tôi nên
thông cảm, hết năn nỉ thuyết phục, lại van lạy cầu xin. Cô con gái nhỏ
coi bố như một vị Thánh, reo hò ôm chầm lấy bố mỗi chiều về. Gánh nặng
yêu thương và trách nhiệm như tấn đá treo chân, tôi muốn ra đi không lê
nổi bước.
Tôi không nhắc lại chuyện cũ một lần,
không  trách móc, không dằn vặt, không tỏ thái độ gì với chồng mình.
Nhưng bằng cách nào để yêu say đắm, yêu nồng nghiệt, không lý do, không
giới hạn, như trước kia? Ám ảnh việc chồng từng ôm ấp người đàn bà khác
thường xuyên khiến tôi có cảm giác trái tim mình bị bóp nghẹt.
Chồng tôi đi về trong im lặng. Anh
chiều theo mọi suy nghĩ, mong muốn, sở thích của tôi. Anh chăm con, làm
việc nhà để tôi có nhiều thời gian nghỉ ngơi… Chuyện gối chăn, anh
cũng không dám chủ động mà chỉ đáp ứng khi tôi mở lòng khơi gợi.
Anh càng như vậy, tôi càng cảm giác
anh đã từng rất sâu nặng với người phụ nữ kia. Nếu chỉ là chút xao
nhãng, qua đường, anh đâu phải day dứt đến thế. 
Và tự dưng, tôi hoài nghi mọi điều
chồng nói, tôi hoài nghi tình yêu anh dành cho tôi vẫn còn, tôi hoài
nghi hình bóng cô ta vẫn in trong trái tim anh ấy.
Tôi có còn yêu chồng không, tôi không
rõ. Chồng tôi có còn yêu tôi không, tôi cũng không rõ. Chúng tôi đều im
lặng, đều ôm những suy tư riêng trong lòng mình.
Mọi thứ như một cuốn sách đã khép lại,
một cơn ác mộng đã tan biến khi ta vừa tỉnh giấc, một giấc mơ nửa hạnh
phúc nửa đau đớn đã xa vời.