Chán vì vợ như bát nước rau không mì chính


Có là người trong cuộc thì mới biết được, cuộc sống tưởng hoàn mỹ của vợ chồng tôi lại buồn tẻ, nhạt nhẽo vô cùng.

Người ngoài nhìn vào có lẽ đều
mơ ước một cuộc sống như của tôi: vợ đẹp, con ngoan, nhà cao cửa rộng,
con đường hoạn lộ thênh thang, gia đình êm ấm. Đúng là, nói như mấy ông
bạn tôi, tôi còn muốn đòi hỏi gì hơn nữa chứ.




Thế nhưng, có là người trong cuộc thì mới biết được, cuộc sống tưởng hoàn mỹ của chúng tôi lại buồn tẻ, nhạt nhẽo vô cùng.

Cưới nhau được 15 năm, là yêu thương
tự nguyện chứ chẳng phải mai mối, ép buộc gì, sinh con đẻ con, công ăn
việc làm đều thuận lợi, thậm chí 15 năm nay hai vợ chồng tôi còn chưa
từng cãi nhau, mọi thứ cứ như một cuộc sống được điều khiển bởi bàn tay
thiên tài nào đó nhưng vợ tôi hầu như không bao giờ có nét rạng rỡ trên
khuôn mặt, trừ đôi khi con cái khoe một điểm tốt hoặc tôi hào hứng với
món ăn gì đó trong bữa cơm.




 Ảnh minh hoạ

Vợ tôi không bao giờ cãi chồng. Với cô
ấy, trong nhà là phải có trên dưới, có nền nếp, cô ấy đối xử với chồng
bằng thái độ cung kính như con với cha chứ không phải vợ với chồng. Lời
cửa miệng của cô ấy mỗi khi tôi muốn trao đổi gì, muốn cô ấy có thái độ
rõ ràng gì là “Tuỳ anh mà”, “anh quyết định đi”, “em xin lỗi, em không
có ý kiến gì đâu”….

Ngay cả chuyện riêng tư vợ chồng, cô
 ấy cũng không bao giờ chủ động, không bao giờ  bày tỏ thái độ gì, chồng
muốn thì chiều, chồng không muốn thì nằm im ngủ, thậm chí thời gian
quyết định sinh hai con tôi cũng là do tôi lựa chọn nốt. Cô ấy nghe theo
100%.

Tôi đã từng yêu biết bao sự nết na,
ngoan hiền  ấy của vợ. Nhưng sống mãi, nhất là khi quan hệ  xã hội rộng
mở, được tiếp xúc với bao nhiêu mẫu phụ nữ khác nhau, những người xông
xáo, những người hóm hỉnh, những người cá tính…. tôi dần dần thấy vợ
mình giống như bát nước rau luộc không có cả mì chính, mắm muối, nhạt
quá. Tôi cảm giác tình yêu tôi dành cho vợ, tình cảm của hai vợ chồng
tôi cũng đang nhạt dần theo năm tháng.

Sự ngoan hiền, nhường nhịn của vợ tôi
giống như con sóng ngầm, âm ỉ thế nhưng tôi sợ nó sẽ dần dần phá tan cái
hạnh phúc tưởng bền chặt mà lại quá mong manh này. Tôi nhận ra càng
ngày mình càng thích trò chuyện, tiếp xúc với những chị em phụ nữ cá
tính mà tôi quen ngoài xã hội kia, có thể là một người phụ nữ U50 vẫn tự
tin mặc chiếc váy đỏ chót, là cô gái 25 nhưng dám đứng dậy trong cuộc
họp phê bình dự án của tôi có điểm này điểm nọ chưa được… Tôi thường
ao ước, một lần thôi, vợ mình bật ra tiếng nói có tính chất khẳng định
quan điểm riêng của cô ấy, mà sao khó quá.

Tôi vẫn vô cùng trân trọng vợ, quý
trọng gia đình. Tôi có thừa cơ hội nhưng tôi không muốn làm người đàn
ông không ra gì. Nhưng tôi cũng chưa  đến 40 tuổi, nếu cuộc sống gia
đình tôi cứ mãi nhạt nhẽo thế này, nếu vợ tôi lúc nào cũng như một con
búp bê để chồng thích làm gì thì làm, tôi e rằng không sớm thì muộn,
cũng có lúc tôi ngã lòng mất.

Tôi chẳng biết làm thế nào. Vợ tôi có
lỗi gì đâu để tôi hoạnh hoẹ. Tâm sự tỉ tê thì cô ấy chỉ cười chứ có vẻ
như chẳng tiếp thu. Bây giờ, cuộc sống đã đủ đầy, con cái cũng lớn rồi
không còn phải chăm nom quá nhiều, tôi muốn cô ấy chăm chút đến bản
thân, đến cả những nguyện vọng, sở thích của riêng mình, tôi muốn cô ấy
chăm sóc cuộc sống vợ chồng bằng cách cô ấy thích chứ không phải cách
tôi thích. Nhưng khi tôi bày tỏ, thì cô ẩy chỉ âu yếm bảo “Anh rõ là
rửng mỡ, sướng quá hoá rồ rồi”.

Xin hãy giúp tôi, bày tôi cách cải tạo
cái ao tù chẳng bao giờ nổi tăm này, để thi thoảng nó có một cơn sóng,
hoặc một chút gợn trên mặt nước thôi cũng được, cho tôi có được một chút
cảm giác mới lạ.

Vũ Tuấn Kiệt (Nguyễn Văn Cừ, Gia Lâm, Hà Nội)

 Ảnh minh hoạ

Đáp: Thực ra, ẩn sâu
trong mỗi người phụ nữ đều có những sở thích, thú vui và những khát khao
mơ ước của riêng mình, những điều khiến họ tươi tắn lên và ham sống
hơn. Điểm mấu chốt ở đây có lẽ là ở chỗ, từ khi kết hôn, vợ anh đã luôn
coi chồng con là cả thế giới của mình, đặt nhu cầu của mọi người lên
trên bản thân nên không quên đi những nhu cầu riêng, không chăm chút cho
bản thân mình. Mặt khác, vợ anh cũng thích sự ổn định, ít thay đổi và
bứt phá, lâu dần thành thói quen, đâm ra ngại ngần khi phải thay đổi,
bước ra khỏi nhịp sống quen thuộc của mình.

Thay đổi thói quen, lối sống đã ổn
định 15 năm trời dĩ nhiên cần đến sự thúc đẩy, những cú hích, sự thay
đổi về hoàn cảnh. Trước hết, từ sự thấu hiểu con người cô ấy cả một thời
gian dài sinh sống, anh hãy thử xem xét hoạt động, lĩnh vực nào mà vợ
mình yêu thích nhưng chưa có điều kiện tham gia. Hãy khuyến khích, thu
hút cô ấy thực hiện mơ ước của mình: đi học một lớp nữ công gia chánh,
tham gia hoạt động cộng đồng… Việc đi đây đi đó, tiếp xúc với nhiều kiểu
người, học hỏi thêm nhiều điều mới sẽ khiến cô ấy thấy rằng cuộc sống
bên ngoài còn nhiều điều phong phú, tươi đẹp mà mình không nhìn thấy nơi
góc nhà, xó bếp.

Thời gian đầu, cô ấy sẽ chưa tự bứt
phá, làm mọi thứ theo ý mình như anh mong đợi. Thậm chí nếu cần, anh có
thể sử dụng “quyền lực” của mình một chút, như đề nghị vợ đi tập thể dục
với mình, rủ cô ấy đi uống cà phê cuối tuần, đi gặp gỡ bạn bè, đi du
lịch… Dần dần, cô ấy sẽ thấy rằng sự thay đổi không đáng sợ, không phải
là điều ép buộc mà thực sự đưa đến sự mới mẻ, niềm vui, năng lượng sống.
Đây sẽ là cơ hội để vợ anh tìm lại bản thân mình, tìm lại tình yêu đối
với bản thân, đồng thời trở thành người vợ thú vị, hấp dẫn mà anh khao
khát.

Chuyên viên tư vấn tâm lý, Ths Nguyễn Thị Hoa

Related Post