Chưa thấy ai làm dâu sướng như vợ tôi


Đã đi làm dâu là phải toàn tâm toàn ý cho nhà chồng, nhà chồng 10, nhà mẹ đẻ chỉ 7 – 8 thôi. Chứ ai lại chăm chăm nhà đẻ, bỏ bê nhà chồng như vợ tôi cơ chứ.

Dạo này công ty bận lu bù vì tổng kết năm, giờ mới có thời gian đọc báo
thì vô tình bắt gặp ngay chủ đề “Đàn bà so đo với nhà chồng cũng là phải
đạo’ và ngỡ ngàng vì gặp ngay nick của vợ phía cuối bài. Chả hiểu đã
nghĩ về bản thân chưa mà cô ấy bình luận ủng hộ ra mặt như đúng rồi. Vì
nghĩ vợ sẽ đọc được bài này, nên tôi viết luôn phản pháo lại vợ.




Tôi chẳng biết mấy lý do mọi người nêu ra đúng hay sai, nhưng ở xã hội
Việt Nam, phụ nữ vẫn nên “thuyền theo lái, gái theo chồng”, phải biết
chăm lo, hy sinh cho chồng con. Đó mới là đức tính tốt của phụ nữ Việt
Nam ngàn đời nay, cần được trân trọng và tiếp nối.

Chẳng phải kể xấu gì vợ ra đây cho mọi người vạch áo xem lưng nhưng
chẳng ai như vợ tôi, coi nhà chồng như cái gai trong mắt. Lúc nào cô ấy
cũng kể công, nghĩ mình làm được rất nhiều cho nhà chồng, mình là ân
nhân của nhà chồng nhưng thực tế lại luôn so đo, ích kỷ.

Bản thân tôi thấy chưa có ai về làm dâu mà sướng như vợ tôi. Bố mẹ tôi
về hưu là dọn về quê ở, để lại căn nhà Hà Nội cho vợ chồng tôi. Suy ra,
cô ấy chưa một ngày phải làm dâu. Tôi đi làm lương tháng cũng khá, tiền
đưa vợ đều đặn. Ở nhà cô ấy cũng chỉ phải cơm nước, rửa bát, còn tôi lo
lau nhà, quét nhà, không để cô ấy làm việc nặng. Ấy thế mà cô ấy lúc nào
cũng trề miệng ra kêu.




Ảnh minh họa

Dù đó là nhà của bố mẹ tôi, nhưng những lúc ông bà có việc ra Hà Nội đến
ở, cô ấy luôn tỏ rõ vẻ khó chịu. Cô ấy bực bội khi phải nấu cơm phục vụ
bố mẹ chồng nên lúc nào cũng làu bàu: “Mẹ anh ăn uống kỳ cục, phục vụ
mệt hết cả người!”. Mẹ tôi thấy nhà cửa bề bộn dọn hộ thì cô ấy nổi xung
lên, kêu bà làm loạn hết cả nhà.

Đấy là bố mẹ tôi, cô ấy còn tiếp đón, chứ có họ hàng từ quê lên ở nhờ
vài hôm thì cô ấy ghét ra mặt. Hè rồi tôi có đứa em họ lên thi đại học
đến xin ở nhờ 1 tháng để ôn thi, cô ấy hạch sách và rõ ràng đủ điều, có
mấy đồng tiền ăn cũng mát mẻ con bé, dù nhà tôi đâu phải thiếu thốn gì.
Nó đang bù đầu học nhưng cô ấy vẫn bắt nó làm việc nhà, còn hả hê ra mặt
vì mình đã thay cô chú dạy em.

Dù nhà vợ tôi ở Hà Nội, chúng tôi qua đó chơi mỗi  tuần một lần nhưng cô
ấy vẫn luôn hậm hực chuyện ngày Tết phải về quê chồng, không được ăn
Tết cùng bố mẹ đẻ. Bảo là ở xa bố mẹ vợ tôi thì là một nhẽ, đằng này gặp
mặt suốt cả năm rồi, vậy mà cô ấy cũng tị nạnh.

Mà nào có phải về quê chồng nhiều nhặn gì cho cam. Năm nào cô ấy cũng
bắt sáng 30 ăn tất niên bên nhà ngoại rồi buổi chiều mới rồng rắn kéo
nhau về quê nội. Đến mùng sáng mùng 3, vợ tôi đã gào lên đòi về thành
phố để còn đi Tết ông bà ngoại. May mà bố mẹ tôi dễ tính và biết điều,
chứ như nhiều gia đình nhà khác, ông bà chắc chửi cho vợ chồng một trận
tơi tả.

Tết Tây thì khỏi nói, hầu như năm nào vợ tôi cũng viện cớ Tết ta nhà
chồng rồi, Tết tây phải ở nhà vợ. Năm nào cô ấy cũng dành thời gian đi
du lịch với bố mẹ đẻ, còn bố mẹ chồng thì chẳng nhắc tới luôn. Tôi nói,
quát thì cô ấy ngang đến mức chia đôi đội hình: tôi cùng con gái lớn về
quê, cô ấy cùng con trai về nhà ngoại. Rồi cô ấy nói chẳng suy nghĩ khi
tuyên bố: “Nhà đứa nào đứa nấy lo”. Ông bà nội muốn có một ngày sum họp
đoàn viên cả nhà cũng khó.

Vợ tôi còn có thói so đo rất vô duyên. Lúc nào cô ấy cũng để ý xem bố mẹ
tôi đối xử với em trai và em dâu có hơn nhà tôi không, rồi ghen tỵ, ấm
ức. Em dâu đẻ con, cô ấy lân la hỏi ông bà nội tặng cái gì, cho bao
nhiêu tiền, rồi về tức tối khi biết “bà cho nhà nó nhiều hơn nhà mình
500.000 đồng”.

Em trai tôi làm ăn khó khăn, bố mẹ tôi thương nên tiếp tế vợ chồng nó
tiền cho con lớn đi nhà trẻ. Vợ tôi giãy đành đạch, trách móc ông bà nội
nhất bên trọng, nhất bên khinh, chẳng thèm nghĩ đến vợ chồng chú út
đang lao đao kinh tế.

Là dâu trưởng nhưng không bao giờ cô ấy ý thức được trách nhiệm của
mình. Mẹ tôi bị sỏi thận, lên Hà Nội chữa trị, phải nhờ cậy người thân
bên nhà em dâu tôi vì bác ấy là bác sĩ. Ỷ vào lý do ấy, vợ tôi trốn
biệt, không thèm đến chăm lo cho mẹ chồng, để em dâu lo hết mọi thủ tục,
giấy tờ, rồi chăm sóc mẹ.

Ăn ở là vậy, nhưng lúc nào cô ấy cũng cho mình là người có công nhất đối
với nhà chồng. Cô ấy kể công: giỗ cúng, lúc nào cũng đóng nhiều tiền
nhất cho mẹ; chú út mua xe máy được là nhờ chị dâu cho vay tiền; ti vi ở
nhà ông bà nội là cô ấy mua; may nhờ cô ấy cho quần áo cũ của con tôi
nên vợ chồng chú út không phải tốn kém…

Đối với vợ tôi, cứ bỏ ra được tí tiền là có quyền vênh mặt với thiên hạ,
là có công nhất, dù cho đấy đều là tiền của tôi và tôi phải giục giã cô
ấy mới nhăn nhó chịu bỏ ra cho nhà chồng. Nhưng nhà bố mẹ đẻ có việc
thì cô ấy xông xáo, tháo vát lắm, tuần nào cũng sang dọn nhà, nấu mấy
món ngon cho ông bà nhạc. Tôi có được người ta biếu thứ gì hay hay, cô
ấy đều vác về cho bố vợ.

Cô ấy còn quản thúc cả chuyện đối xử với nhà vợ của tôi. Tết nhất bao
giờ cô ấy cũng đòi biếu bố mẹ vợ nhiều hơn, vì “ông bà nội đã có lương
hưu, ông bà ngoại không có” dù cho bố mẹ vợ có cửa hàng tạp hóa bán rất
chạy, thu nhập nhiều.

Em trai túng thiếu, tôi toàn phải lén lút giúp đỡ, chứ để vợ tôi biết
thì thể nào cũng ầm ĩ, rồi lại đòi phải đưa đúng số tiền như thế để cô
ấy cho em gái mình.

Tôi bực mình nhưng chẳng muốn nói vì ý kiến là cô ấy lại giận dỗi, rồi
bảo tôi là đàn ông mà nhỏ nhen, chỉ biết nhà mình, tính toán với nhà vợ.
Cô ấy cứ lôi cái giọng bình đẳng rất chướng tai ra để nói. Vì thế, hôm
nay, tôi cũng chẳng ngại vợ đọc được những lời chẳng mấy hay ho này nên
xin giãi bày thẳng luôn để “3 mặt một lời” (tôi và vợ cùng các bạn đọc
góp ý).

Tôi là đàn ông mà cũng nghĩ được rằng phụ nữ lấy chồng rồi, là người nhà
chồng, lại còn là dâu trưởng thì phải biết vun vén, chăm lo cho nhà
chồng hết mực. Đã đi làm dâu là phải toàn tâm toàn ý cho nhà chồng, nhà
chồng 10, nhà mẹ đẻ chỉ 7 – 8 thôi. Chứ ai lại chăm chăm nhà đẻ, bỏ bê
nhà chồng như vợ tôi cơ chứ. Mà nào nhà tôi có đối xử thậm tệ gì với cô
ấy chứ.

Chẳng biết khi đọc những dòng này của tôi, cô ấy có biết mà thay đổi
không hay lại vào bình luận cãi lý ầm ĩ. Mong mọi người đưa vài lời
khuyên, góp ý cho cô ấy giúp tôi với!

Related Post