Lương thấp-chồng mắng tôi không biết lả lơi


Chồng tôi vốn là một người thực dụng nhưng tôi không ngờ rằng anh còn mách vợ cách lả lơi với trưởng phòng để có được mức thu nhập cao hơn.
Tôi sinh năm 1978, chồng tôi hơn tôi 3 tuổi. Chúng tôi có hai cô con
gái. Tôi là người Hà Nội, anh quê ở Nam Định và ở rể trong
nhà tôi. Năm 2010, bố mẹ cho chúng tôi một căn hộ chung cư ở khu
tái định cư Việt Hưng, Long Biên, Hà Nội. Từ ngày có nhà mới,
không núp dưới trướng bố mẹ vợ, chồng tôi lộ rõ bản tính
thực dụng của mình.

Có nhà riêng, anh ép vợ chuyển về làm việc gần nhà hơn để lo
cơm nước cho gia đình. Tôi nghỉ công việc ở công ty và xin vào
làm việc ở một công ty thương mại điện tử ở quận Long Biên cho
gần nhà. Từ ngày về làm ở công ty mới, công việc kinh doanh
của tôi không được tốt cho lắm. Một phần vì kinh tế khó khăn
chung một phần do công ty của tôi có nhiều em trẻ đẹp, ăn nói
ngọt nên họ hút khách hơn gái già như tôi.




Ngày trước, mỗi tháng tôi thu nhập khoảng 10 triệu đồng nhưng
một năm trở lại đây tôi chỉ nhận được mức thu nhập từ 5 đến 6
triệu đồng. Với số tiền đó, tôi không đủ chi tiêu cho sinh hoạt
trong gia đình.

Đầu tháng lấy lương, chồng tôi không quên hỏi “tháng này em được
bao nhiêu”. Anh hỏi vì sợ tôi giấu làm quỹ đen không để dành
cho gia đình. Khoản lương của anh tôi không bao giờ biết. Anh có
tài khoản riêng nhưng tôi biết anh không chi tiêu hoang phí mà chỉ
dành cho gia đình nên yên tâm hơn phần nào.

Cuối tháng, cạn tiền tôi lại hỏi xin tiền chồng để đóng học
cho con hay mua sắm cho gia đình anh lại mắng tôi hoang phí. Mỗi
ngày đi làm về anh lại hỏi hôm nay em bán được mấy máy (công ty
tôi bán máy in và máy chiếu). Tôi trả lời không bán được máy
nào là anh lại trách tôi không khéo ăn nói, không biết lả lơi
với khách hàng để họ mua hàng.




Chồng khuyên tôi phải lả lơi với sếp để có lương cao. Ảnh minh họa
Chồng khuyên tôi phải lả lơi với sếp để có lương cao. Ảnh minh họa

Tôi kể công ty tôi có nhiều em trẻ đẹp, ăn nói duyên dáng lắm.
Anh cười bảo tôi “em phải sử dụng kỹ năng gừng càng già càng
cay, em cố bám với cái thằng trưởng phòng kinh doanh nó mới cho
em nhiều mối hàng. Đi làm em phải biết cách chiều lòng sếp
và nũng nịu khi cần thiết. Không nên quá khô khan với sếp nam”.

Nghe chồng nói thế tôi ức đến cổ. Tôi không nghĩ chồng mình
lại thực dụng đến mức khuyên vợ nên lả lơi với sếp nam để
kiếm thêm tiền.

Tháng trước, hai vợ chồng tôi cãi nhau. Anh mắng tôi “gái Hà
Nội mà ngu không biết cách đào mỏ mang về cho chồng con”… Có
lúc, anh lấy ví dụ cái Vân Anh ở công ty anh, nó có chồng con
đàng hoàng nhưng chịu khó chiều sếp, nhẹ nhàng với sếp nó
được ưu ái lắm. Nó không xinh bằng em mà vẫn thu hút sếp. Em
chỉ cần bỏ cái tính khô như củi của em đi thì sếp nào cũng
siêu. Mình lả lơi có giới hạn chẳng mất gì mà vẫn có tiền
mang về nhà. Tôi hỏi anh giới hạn là thế nào? Anh thẳng thừng
nói “chỉ cần em không lên giường với nó, chứ sờ soạng, quờ
quạng với đàn ông chả là gì?”.

Nghe anh nói lần đầu tôi còn ấm ức nhưng anh nói quá nhiều lần
khiến tôi muốn ói và muốn thoát khỏi anh nhiều hơn. Nhiều đêm
nằm nghĩ, một vài năm nữa tôi già không còn kiếm ra tiền chắc
anh đuổi tôi ra đường lúc nào không hay. Vì muốn vợ có thêm thu
nhập mà anh trách vợ không biết lả lơi chiều người khác. Không
chỉ nói với riêng vợ, anh còn mách em gái ruột của mình cách
chinh phục sếp lớn nơi công sở và nên ăn mặc như thế nào để
vừa kín mà vừa hở…

Đi làm nhưng tôi sợ nhất là về nhà chồng hỏi bán được gì
không và lại những câu trách móc phải làm hàng cho mình trước
khi trình hàng bán ra ngoài. Và anh bày ra những chiêu thức lả
lơi có giới hạn cho vợ mình.

  • Hoàng Thùy Ngân (Long Biên, Hà Nội)

Related Post