Giá đừng… phá thai


Ngày Hằng bỏ con cũng chỉ có một thân một mình, Hưng không về. Hưng tỏ ý giận vì Hằng đã không giữ lại giọt máu của mình.

– Ngày ấy, nếu em nghe lời anh đừng phá thai… Ngày ấy, em đừng vì sỹ
diện mà bỏ đi đứa con đó. Ngày ấy, nếu em không tính toán nhiều như thế…
Em sợ tôi nghèo khó không nuôi được con hay sao? Em biết không? Tôi
thấy sợ khi phải về nhà, phải đối mặt với em, đối mặt với cái không khí
nặng nề của cái gia đình này. Giá như tôi có thể nhẫn tâm mà li dị em.
Giá như tôi không phải là cái thằng độc đinh. Trời ơi! Sao tôi khổ thế
này?




Nói rồi, Hưng ngã dụi xuống giường. Mùi rượu bốc lên nồng
nặc. Anh say rồi. Mặc dù đó là những lời nói trong lúc say nhưng chẳng
phải người ta bảo lời nói khi say là lời nói thật hay sao? Nó như muốn
cứa tim gan Hằng ra làm trăm mảnh.

Hơn mười năm về trước, Hằng là
sinh viên đại học năm 3. Còn Hưng chỉ là một anh thợ xây quèn, nay đây
mai đó theo các công trình. Tình yêu của hai người khi ấy bị bố mẹ Hằng
ngăn cấm ghê lắm. Nhất là bố Hằng – một người cha vô cùng nghiêm khắc.
Hằng vẫn còn nhớ rõ những lời quát tháo của bố: “Mày mà còn qua lại với
cái thằng khố rách áo ôm đó thì đừng có bước về cái nhà này nữa! Đường
đường có học thức, sau này lại còn học lên cao học. Khối đứa đàng hoàng tử tế hơn việc gì mà mày cứ phải lao vào cái thằng thợ xây?”

Nhưng
mà sự đời rất lạ, cái gì càng cấm đoán thì người ta càng ham muốn. Mặc
dù bị bố ngăn không cho yêu Hưng nhưng cả hai người chẳng bận tâm về
điều đó. Đợt ấy, Hưng còn theo các công trình ở Hòa Bình. Những ngày
được nghỉ, Hưng vẫn đến chỗ Hằng chơi. Các cụ ở quê có muốn cấm cũng
chẳng cấm được.




Hôm ấy là ngày lễ tình nhân,
lại trùng với ngày cuối tuần, Hưng đến thăm Hằng. Thật trùng hợp là
người bạn cùng phòng của Hằng đi du lịch với người yêu. “Thiên thời, địa
lợi”, chuyện gì phải đến cũng đến. Hai người “rủ” nhau nếm trái cấm.
Một tháng sau thì Hằng phát hiện mình mang bầu.

Cảm giác đầu
tiên của cô là hạnh phúc bởi đang mang trong mình một sinh linh bé bỏng,
giọt máu của người đàn ông mà cô thương yêu. Nhưng cảm giác đó chỉ
trong tích tắc ngắn ngủi thôi. Ngay sau đó, nỗi sợ hãi, lo lắng đổ ụp
xuống người cô. Hình ảnh của người cha vô cùng nghiêm khắc hiện ra, liền
với đó là hình ảnh người mẹ đau khổ nhìn đứa con gái trót dại. Những
hình ảnh nối nhau liên tiếp làm cho cô có cảm giác như ngày tận thế đang
ở bên cạnh mình.

Giá đừng... phá thai 1
Có gan to bằng trời Hằng cũng không dám vác cái bụng bầu về quê mà xin bố mẹ cưới Hưng lúc này (Ảnh minh họa).
Hằng
gọi điện thông báo cho Hưng. Anh bảo cứ giữ lại đứa con, để Hưng về
thưa với bố mẹ rồi sang hỏi cưới Hằng. Nhưng có gan to bằng trời Hằng
cũng không dám vác cái bụng bầu về quê mà xin bố mẹ cưới Hưng lúc này.
Hằng còn đang học đại học năm 3, tương lai còn ở phía trước. Nếu bây giờ
làm vợ Hưng, cứ cho là vẫn đi học đi nhưng bố mẹ, như đã nói, sẽ từ
Hằng nếu cô theo Hưng. Vậy thì ai nuôi Hằng ăn học? Rồi đứa con ra đời
còn vô vàn những thứ phải lo lắng. Trông chờ vào đồng lương không ổn
định của Hưng? Hay trông chờ vào gia đình chồng vốn đã chẳng có gì khá
giả?

Thế là Hằng quyết định phá thai. Hưng chỉ nói một câu: “Tùy
em”. Ngày Hằng bỏ con cũng chỉ có một thân một mình, Hưng không về.
Hưng tỏ ý giận vì Hằng đã không giữ lại giọt máu của mình.

Mọi
chuyện cũng trôi qua. Hằng tiếp tục học lên thạc sỹ. Bố mẹ Hằng vẫn ngăn
cản chuyện tình yêu của hai người. Đã có thời gian Hằng quyết định bỏ
Hưng nghe theo lời bố mẹ. Cô yêu một người đàn ông khác và hai người
cũng đã vượt quá giới hạn. Sau lần quan hệ không thấy những giọt máu
trinh nguyên, người đàn ông ấy nguyền rủa Hằng lừa dối hắn ta, rồi ra đi
không thèm từ biệt. Còn Hưng thì vẫn kiên quyết không dứt bỏ Hằng.

Những
suy nghĩ cứ ngày đêm dày vò Hằng. Tiếp tục hay không tiếp tục với Hưng?
Nếu tiếp tục thì bố mẹ Hằng sẽ tính sao? Nếu không tiếp tục thì Hằng
cũng không biết còn ai có thể đón nhận một người con gái không trinh trắng
như mình làm vợ không? Cuối cùng, Hằng quyết định quay trở về với Hưng.
Và đúng như những gì cô dự đoán, bố cô từ cô. Còn mẹ cô thì sợ chồng
nên cũng không dám có ý kiến gì, chỉ dấm dúi đưa cho Hằng ít của hồi môn
bằng tiền riêng bà tích góp được. Họ về sống với nhau mà không có đám
cưới, chỉ có một bữa cơm nho nhỏ được tổ chức ở nhà trai.

Hằng hy vọng rằng cuộc sống hạnh phúc
của hai người rồi sẽ làm cho bố mẹ thay đổi cách nhìn, thay đổi suy
nghĩ. Vì vậy, 5 năm đầu, hai người tập trung làm ăn, phát triển kinh tế.
Bằng sự cần cù và nghị lực, từ một người thợ bình thường, Hưng dần trở
thành chủ thầu. Hằng làm nhân viên văn phòng cho một công ty. Khi điều
kiện kinh tế tạm ổn, họ tính chuyện sinh con đẻ cái.

Thế nhưng
dù đã bỏ mọi biện pháp tránh thai mà mãi Hằng vẫn chưa có tin gì. Đi
khám thì vợ chồng cô nhận được tin động trời: Hằng không thể sinh con
được nữa! Nguyên nhân chính là do lần phá thai trước đây. Trời đất như
sụp đổ dưới chân Hằng. Nhờ Hưng động viên, hai vợ chồng đã bàn nhau đi
chạy chữa và giấu không cho nhà chồng biết. Nhưng hết Tây y đến Đông y,
hết thuốc Nam đến thuốc Bắc mà vẫn chẳng có kết quả. Mẹ chồng thí cứ
giục nhanh nhanh sinh cháu cho bà bế.

Rồi cũng chẳng biết tình cờ
thế nào, trong một lần soạn giấy lộn bán đồng nát, mẹ chồng Hằng lại
thấy cái tờ giấy khám bệnh của Hằng. Từ đó, không khí gia đình như có
tảng đá đè nặng. Cứ nhìn thấy Hằng là mẹ chồng lại lắc đầu. Nhiều lần,
chồng và mẹ chồng còn thì thầm to nhỏ với nhau nhưng thấy Hằng là im
bặt.

Lúc đầu, Hưng còn an ủi vợ ‘còn nước còn tát’. Nhưng dần
dà, Hằng thấy Hưng lộ rõ vẻ buồn bã. Anh thường xuyên ở ngoài công trình
không về nhà. Có về thì cũng toàn trong bộ dạng say khướt.

Hằng
suy nghĩ nhiều lắm. Chỉ trong vòng 1 tháng mà cô sút mất gần chục cân,
dáng người tiều tụy trông thấy. Nhiều lần, Hằng muốn bàn với chồng ly dị
để chồng tìm người con gái khác. Chẳng ngờ, người nói ra trước lại là
Hưng. Câu nói ấy dù là trong lúc say nhưng cũng đã cho Hằng một lựa
chọn.

Giờ này, đến cả gia đình Hằng cũng không chào đón đứa con
gái hư hỏng trở về nữa. Hằng sẽ ra đi. Chỉ có ra đi mới làm cho những
người ở lại không phải suy nghĩ, đau đớn nhiều. Cũng chỉ có ra đi mới
khiến Hằng thanh thản, mặc dù ở tận cùng trái tim, Hằng đớn đau vô
cùng…

Related Post