Chồng tôi có người yêu!


Người đàn ông mà tôi yêu thương nhất ấy đã phụ tình tôi.

Đọc bài viết Đánh mất mình vì mê trai đẹp
mà lòng tôi đau, có lẽ cuộc đời này bất công và có những sóng gió mà
mình phải trải qua như thế bạn à. Những người đàn ông tồi tệ không thiếu
và mọi chuyện cứ như là số mệnh cứ bắt ta phải đau đớn chấp nhận. Bạn
và tôi hay nhiều người phụ nữ khác cũng phải trải qua nhiều chuyện nhiều
sóng gió như thế, hãy cố lên bạn nhé. Tôi sẽ chia sẻ câu chuyện của tôi
để bạn biết mọi chuyện đều có cách giải quyết, bạn hãy bình tâm lại.




Tôi là bản sao của bố nên cũng dễ nhìn và có tính tiết kiệm giống mẹ
nên suốt thời gian đi làm tôi đã tiết kiệm được khoản tiền kha khá để
không phải chật vật lúc ốm đau. Tôi chỉ để dành thế thôi chứ không nghĩ
có ngày số tiền đó lại mua được người đàn ông mà tôi yêu.

Tôi quen anh cũng rất tình cờ và tình cảm cũng nảy nở sau nhiều lần gặp gỡ nhau, anh chưa từng nói “Em làm bạn gái anh nhé! Hay anh mong em làm người yêu của anh hay anh yêu em…” những câu đại loại như thế tôi chẳng nghe lần nào nhưng mà tôi cảm nhận được sự cuốn hút giữa anh và tôi.

Tôi vẫn còn nhớ ngày anh đưa tôi về thăm gia đình
anh mẹ anh đã rất lạnh nhạt với tôi và cũng chẳng ưa gì tôi vì tôi theo
đạo thiên chúa còn anh theo đạo thờ mẫu, mẹ anh sợ tôi sẽ không thể cùng
anh lo chuyện cúng kiếng của am điện sau này.




Ngôi nhà nhỏ xíu không có cửa trong nhà chỉ có một cái giường cũ và
căn gác nhỏ để tránh lũ thì không có thứ gì khác. Nhưng bên cạnh nhà là
am thờ của mẹ anh thì rất ấm cúng tôi thấy thích mỗi khi ngồi cạnh gian
nhà đó. Cảm giác thật gần gũi tôi không biết tại sao nữa và tôi ước ao
được về lại gian nhà đó nếu có duyên. Dù rằng mọi người trong căn nhà
này chẳng ai ưa tôi.

Khi trở vào miền nam tôi đã định chia tay với anh vì tôi thấy cuộc
tình này quá trắc trở nhưng anh cố gắng hàn gắn lại tình cảm của chúng
tôi.

Rồi mẹ anh quyết định xây nhà mới mà theo phương châm của mẹ anh thì
“một năm xây nhà ba năm tra nợ” kiểu gì thì cũng trả hết nợ và có được
căn nhà. Mẹ anh vay tiền khắp nơi để trả tiền vật liệu, tiền lương của
anh cũng chẳng thấm vào đâu. Nhìn anh túng quẫn tôi cũng mủi lòng, tôi
rút tiền về đưa anh mượn để trả những lúc cấp bách nhất không thể xoay
sở và đến lúc số tiền lên đến mấy chục triệu thì anh cũng chẳng có khả
năng để trả cho tôi nữa. Nhiều lúc tôi cũng nghĩ mình dại quá, nhưng mà
tôi chẳng bao giờ hối hận bởi tôi còn trẻ tôi có thể làm lại được dù sao
nhà anh cũng quá cần tiền thôi thì khi nào anh có trả tôi cũng được.

Nhưng tôi đã không nghĩ đến chuyện thay vì yêu tôi thì anh lại vì ơn
nghĩa đó mà chấp nhận sống bên tôi. Mãi đến sau này khi chúng tôi lấy
nhau rồi anh mới nói cho tôi biết. Anh em trong nhà cũng lời qua tiếng
lại vì khoản nợ đó mà mẹ chấp nhận tôi làm dâu và anh cưới tôi làm vợ.

Về làm dâu được 3 năm tôi mới nghe mọi người nói chuyện đó tôi thấy
rất sốc vì hóa ra tôi mua được chồng cơ đấy, nhưng mà có gì phải ngại
người ta bám lấy đàn ông để có tiền để được họ dùng tiền để cưới còn tôi
tôi chẳng nợ ai cả, cũng chẳng cần bám chân đàn ông để được viện trợ.
Nhưng tất cả đã là quá khứ vì mẹ chồng tôi rất thương tôi và anh em nhà
chồng cũng rất quý mến tôi, tôi cũng đã sinh cho anh được thằng cu rất
kháu khỉnh mà anh luôn miệng bảo tôi và con là nhất trên đời đối với
anh. Anh đã cho tôi một gia đình hạnh phúc, anh yêu và chăm sóc tôi hơn,
cũng chẳng mấy khi anh làm tôi buồn. Nhiều lúc tôi thấy mình đã quá may
mắn khi về làm vợ anh. Và lựa chọn của tôi phải chăng đã đúng?

Chồng tôi có người yêu!, Bạn trẻ - Cuộc sống, Ngoai tinh, phu tinh, phan boi, chong ngoai tinh, nguoi yeu, gia dinh, me chong, dan ong, noi dau, nuoc mat, mang thai, tha thu, ly hon, cuoc tinh, chia tay, lua doi, hon nhan, hanh phuc

Tôi dày vò bản thân và sự ngu ngốc của mình, tôi chán ngán vì lòng người quá bạc bẽo (Ảnh minh họa)

Nhưng bây giờ thì tâm trạng tôi lại khác, suy nghĩ của tôi cũng thay
đổi, trái tim tôi cũng không còn đập rộn ràng khi ở bên cạnh anh nữa.

Có những lúc buồn tôi lại thấy mình nực cười và ngu ngốc hóa ra tôi
lại mua phải một trái bom nổ chậm cơ đấy. Tôi quên mất gia tộc nhà anh
xưa nay có số đào hoa ai cũng lắm vợ nhiều con riêng.

Chồng tôi có người yêu! Người đàn ông mà tôi yêu thương nhất ấy đã phụ tình
tôi và anh cho rằng mình có quyền được năm thê bảy thiếp có quyền được
hưởng thụ và người phụ nữ nào cũng phải công dung ngôn hạnh chứ đừng đòi
hỏi o ép anh.

Tôi ốm nằm liệt giường 2 tuần và bị trầm cảm từ đó. Tôi gặm nhấm nỗi
đau đớn một mình, tôi dày vò bản thân và sự ngu ngốc của mình, tôi chán
ngán vì lòng người quá bạc bẽo. Trong tột cùng nỗi đau đó tôi lại biết
mình có mang đứa con thứ hai, tôi cố đi bệnh viện để hồi phục sức khỏe
nhưng đã quá muộn màng khi những cơn ho kéo dài đã lấy mất đứa con chưa
thành hình của tôi.

Tôi bắt đầu căm hận anh, trước đây tôi yêu anh bao nhiêu, ngưỡng mộ
anh bao nhiêu thì giờ đây tôi căm ghét anh bấy nhiêu. Người đàn ông tồi
tệ ấy không đáng được tôi yêu, không đáng được tôi quan tâm…

Tôi lang thang trong khuôn viên nhà thờ dòng chúa cứu thế, tôi ngồi
lặng trên băng đá nhìn mọi người cầu nguyện mà nước mắt không ngừng rơi.
Tôi thật sự chẳng dám tin ai, người đầu ấp tay gối hằng ngày thế mà còn
lừa dối nhau thì trong thiên hạ này ngoài bố mẹ của mình còn ai đáng để
tin.

Tôi giật mình vì tiếng chào của một ông cụ, ông cười với tôi thật
hiền như là bố của tôi vậy. Ông nói ông hay đến đây lắm những lúc ông
thấy cô đơn, ông tìm thấy sự an ủi ở nơi này. Ông khuyên tôi nên nhìn
thoáng một chút cuộc đời ngắn ngủi lắm đừng tự làm khổ mình cũng đừng để
niềm vui của người khác làm nỗi buồn cho mình. Ông đã nhìn thấy nỗi đau
trong lòng tôi chăng? Tôi tròn mắt nhìn ông ngạc nhiên.

Cuối cùng tôi cũng nghĩ thông suốt và cũng chấp nhận sự thật đau đớn
ấy, tôi không buồn nhưng cũng không ngăn cản anh nữa, tôi đi gặp cô bé
mà anh yêu để biết người mà làm anh say đắm trông thế nào cho thỏa trí
tò mò của tôi. Cô bé đó trẻ và đẹp như em gái bé nhỏ của tôi vậy, cũng
sinh cùng năm với em gái tôi nhưng em gái tôi chọn con đường đi tu rồi,
sẽ làm một con chiên ngoan đạo chứ không đượm hồng trần như cô bé.

Suốt bữa ăn tôi cũng chẳng nhắc gì về chuyện tại sao lại quen chồng
tôi? Tại sao lại yêu chồng tôi khi biết anh có vợ con đàng hoàng? Tại
sao lại muốn làm kẻ thứ ba? Không đáng để nhắc đến, không thể để hai cái
miệng xinh đẹp thế này to tiếng vì một người đàn ông được. Vài câu
chuyện hài hước và vài câu thăm hỏi với tôi thế là đủ.

Tôi viết đơn ly hôn thật, đó là điều tôi chưa bao giờ nghĩ đến. Tôi
muốn giải thoát cho anh để anh tự do sống với người anh yêu, tôi không
muốn cuộc sống gia đình mà tôi ao ước vun vén lại căng thẳng và chán như
thế này. Tôi cũng không muốn mang con cái ra để níu kéo người đàn ông
không còn yêu mình, tôi thấy mệt mỏi lắm. Nhưng anh không đồng ý và mẹ
chồng tôi vào miền nam thăm vợ chồng tôi, nước mắt người đàn bà cả đời
khổ vì con đã khiến tôi mềm lòng. Mẹ chồng tôi lớn tuổi rồi sẽ không
chịu được đả kích lớn thế này mà tôi lại là con dâu mà mẹ thương nhất và
hợp với mẹ nhất.

Tôi chấp nhận tha thứ cho anh, chấp nhận để kéo dài cuộc hôn nhân này
cho đến khi anh về quê kế thừa am điện của mẹ chồng rồi chúng tôi sẽ
kết thúc. Sẽ chẳng có đứa con thứ hai thứ ba nào ra đời như chúng tôi mơ
ước và cũng chẳng có ngôi nhà hạnh phúc nào được xây.

Ngọn lửa mà tôi thắp trong tim mình đã thật sự tắt.

Related Post