“Đi khách” tôi còn phải trả thêm tiền


Trước đây tôi sợ động chạm vào đàn ông bao nhiêu thì bây giờ tôi thành thạo bấy nhiêu.

Số
phận trớ trêu đã run rủi tôi tới con đường cùng và cuối cùng
tôi phải ‘làm gái’ để kiếm tiền nuôi thân. Tôi đã không còn
biết xấu hổ khi phải tiếp khách và trơ trẽn trước cái nhìn
của mọi người về bộ dạng của tôi. Có nhiều người thì thào
sau lưng tôi: “Nhìn là biết hạng cave rồi”. Đúng, có lẽ, họ
nhìn tôi thấy đầy mùi tiền và mùi đàn bà nồng nặc. Họ tưởng
tôi giàu có, lắm tiền vì ‘quyên góp’ từ chồng hay người yêu
của họ. Nhưng đâu phải thế, tới tiền để nuôi bản thân tôi còn
chẳng đủ, vì thực chất tôi làm chỉ là đứa đi làm thuê, thậm
chí làm không công cho khách.




Công việc khiến tôi trở thành kẻ nghiện sex, và
giờ đây, chỉ cần một ngày không được ‘gặp’ đàn ông là người
tôi lại bứt rứt khó chịu. Dường như nó đã trở thành thói quen
mà mỗi lần không có thì giống như kẻ nghiện đang đói thuốc
vậy.

Thế là, từ việc được trả ‘lương’ hậu hĩnh để tiếp khách tôi
đã tình nguyện không mặc cả nữa, khách muốn đưa bao nhiêu thì
đưa. Thảm hơn là tôi phải cho khách thêm tiền và gạ gẫm bằng
được họ vui vẻ với mình. Bởi chỉ có họ mới khiến cho tôi cảm
thấy thoải mái, còn không, tôi sẽ khó chịu cả ngày vì không
được gần gũi đàn ông.

“Đi khách” tôi còn phải trả thêm tiền - 1
Công việc khiến tôi trở thành kẻ nghiện sex, và giờ đây, chỉ cần một ngày không được ‘gặp’ đàn ông là người tôi lại bứt rứt khó chịu. (ảnh minh họa)




Trước đây tôi sợ động chạm vào đàn
ông bao nhiêu thì bây giờ tôi thành thạo bấy nhiêu. Dường như
việc này với tôi đã không còn quan trọng nữa, tôi đã quá vô
cảm rồi và thực hiện nó giống như trách nhiệm, đói thì phải
ăn mà thôi.

Nhục nhã thay, tôi còn nhớ có lần
cả ngày không có ai vào, mãi tối mới có một người nhưng họ
không hay biết tôi có thể ‘tiếp’ họ nhiệt tình. Thế là tôi
phải chủ động đứng lên đề nghị, rồi đưa ra giá cực thấp. Thế
nhưng người ta bĩu môi và bảo tôi ‘nát’. Nhưng nén chịu đựng,
tôi phải gạ gẫm bằng được anh ta, và cuối cùng tôi phải trả
thêm tiền cho người ấy, giống như họ đang phục vụ tôi chứ không
phải tôi làm việc đó. Cái thói quen cho tiền người khác khi mình
phục vụ họ đã trở nên thông lệ hơn. Tôi thường xuyên phải làm điều đó
với những kẻ biết tôi bị nghiện ‘chuyện ấy’. Và càng biết thì họ càng
lui tới, thậm chí một cách thường xuyên cũng là để thỏa mãn cơn dục vọng
của họ. Và đương nhiên, tôi không phải là người kiếm tiền nữa mà là
công cụ để họ lợi dụng, nhưng tôi vẫn phải làm mà còn làm một cách nhiệt
tình.


Cuộc sống bất hạnh đã đẩy tôi vào con đường này. Sẽ chẳng ai
tin tôi trình bày, kể khổ về hoàn cảnh của mình nên tôi xin
không nói ra đây những điều đó. Chỉ mong ai đó hiểu được rằng
‘mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh’, không phải ai cũng giống
ai, mỗi người có một số phận và họ biết khó lòng thoát ra
được nên phải chấp nhận dù trong lòng quá nhiều đớn đau.

Danguyen…@..

Related Post