Không thể chịu được bố mẹ chồng coi thường thông gia


Tôi có thể chịu đựng mọi thứ nhưng không thể chịu đựng được việc bố mẹ chồng coi thường thông gia, ngăn cản việc con dâu đưa cháu đến thăm ngoại.

Chào các bạn độc giả thân mến, chào anh Quang Phóng với nỗi niềm “Lấy chồng chứ có lấy mẹ chồng đâu mà phải làm vừa ý”.




Đọc bài viết của anh, tôi phải gạt đi tất cả công việc bận rộn trước mắt và cắm đầu ngồi gõ lấy gõ để vì muốn gửi anh những dòng này.

Xin nói thêm tôi là người đọc rất nhiều tâm sự của mọi người trên mục này nhưng chưa bao giờ gửi bài phản hồi hay bình luận. Tôi không dám phán xét con người anh, chỉ muốn nêu lên một vài suy nghĩ của mình về bài viết của anh.




Nói thật, ngay cái dòng mở đầu, tôi đã thấy anh vô lý. Bố mẹ đẻ anh hỏi han, anh cho là quan tâm, bố mẹ vợ hỏi han anh cho là tọc mạch. Ở dưới lại cho là ‘nội ngoại có tầm quan trọng như nhau’… Chính anh mới vô lý.


Tôi có thể chịu đựng mọi thứ nhưng không thể chịu đựng được việc bố mẹ chồng coi thường thông gia, ngăn cản việc con dâu đưa cháu đến thăm ngoại.

Anh không ở trong gia đình người ta, đừng cho rằng chẳng đến mức nặng nề như thế, thậm chí có khi họ còn tệ hơn. Tôi chỉ nói đơn giản, nếu anh có con gái đi lấy chồng cách nhà có 7 cây số như vậy, nhà chồng không cho con gái anh đưa cháu về thăm anh thì anh nghĩ sao? Nếu anh nghĩ là bình thường thì tôi thấy anh là người không bình thường!

Anh có con chưa? Tôi đoán là chưa. Con anh muốn chơi điện tử, anh cấm con anh chơi, đó có phải là cách tốt nhất để giải quyết vấn đề hay không? Với ham muốn, chắc chắn nó sẽ nói dối anh để đi chơi chỗ khác.

Mà đấy là anh cấm đoán chuyện hợp lý, chỉ vì lo cho con. Cũng như thế, chị Huyền vì sao phải dối trá? Vì chị ấy bị cấm 1 chuyện hết sức vô lý, đó là làm tròn nghĩa vụ và trách nhiệm với đấng sinh thành ra mình và nuôi dưỡng mình lớn thế này.

Thử hỏi không có những bà ngoại, ông ngoại, liệu có những dâu hiền, vợ đảm cho các anh không? Tại sao các anh lại cho rằng, đàn bà đi lấy chồng thì phải toàn tâm toàn ý với nhà chồng, yêu thương, chăm sóc bố mẹ chồng, chồng? Còn các anh thì có quyền coi bố mẹ vợ như người dưng nước lã, có quyền đánh vợ?

Tôi thấy những người đàn ông đánh vợ, dù trong hoàn cảnh nào đều là những người vô cùng hèn mạt và bất tài. Vì họ không có đủ năng lực để khiến người vợ yêu và phục mình, tự nguyện chăm sóc cho mình và bố mẹ mình.

Đi làm dâu, người con gái đã vất vả, thiệt thòi. Bố mẹ người con gái cũng đã phải xa đứa con dứt ruột đẻ ra và nuôi lớn. Nếu bố mẹ chồng hiểu được điều đó mà động viên con trai con dâu đưa cháu về thăm hoặc nếu không thể (nhà xa, con nhỏ…) thì 2 vợ chồng thu xếp đến thăm cũng được. Tôi nghĩ người con dâu sẽ càng nể phục và kính trọng bố mẹ chồng. Tình cảm từ đó tự nảy sinh không cần phải nói.

‘Tôi nghĩ chắc bạn lại len lén kể lể, nói xấu mẹ chồng với mẹ đẻ. Và bị bắt quả tang nên mới bị bố mẹ chồng khó chịu, cấm không cho gọi điện thoại phải không?’. Tôi thấy nhận định này của bạn quá là chủ quan và cảm tính.

Chả ai dại mà đi nói xấu bố mẹ chồng ngay trong nhà của ông bà. Nếu có, cũng phải ra chỗ khác mà nói. ‘Nhà có hai người già thì phải làm việc như lính hầu trong khi con dâu thì cứ chui vào 1 góc ôm điện thoại thủ thỉ’.

Tôi nghĩ những ngày nghỉ, con cháu ở nhà cũng là lúc ông bà được nghỉ ngơi, đi thăm họ hàng bạn bè, hay đơn giản chỉ là nằm nhà đọc báo xem ti vi. Nếu con cái ở nhà, mà ông bà vẫn phải trông cháu, cơm nước, dọn dẹp nhà cửa… thì hãy nên dùng từ ‘lính hầu’. Còn khi chúng tôi ra ngoài đi làm là chúng tôi kiếm tiền, cùng gánh vác với các ông chồng, chứ không phải đi chơi nên không thể nói người ở nhà nấu cơm là hầu được.

Thêm vào đó, chúng tôi cũng cần phải có những lúc nghỉ ngơi, cũng như gặp bạn bè, đi liên hoan dự tiệc, thế mới là cuộc sống của con người. Nếu không thể thăm hỏi trực tiếp thì gọi điện cũng là một cách quan tâm.

Ở đời mấy ai được may mắn là người hoàn hảo đâu anh? Thêm vào đó như anh nói ‘Khi mẹ đẻ nói to, các bạn nghĩ mẹ muốn tốt cho mình, muốn dạy dỗ mình. Còn khi mẹ chồng nói to, là con dâu, bạn lại nghĩ thầm rằng bà khó tính, hay so đo mọi việc…’ thì anh có nghĩ rằng, cùng một 1 lỗi, nếu là con gái thì mẹ chồng coi nó nhỏ như con kiến. Nhưng nếu là con dâu thì lại to như con voi không? Thế nên là người vợ hiền, dâu đảm để không ai làm gì được tôi thấy khó lắm.

Anh nói chị em nên thế này, nên thế kia, thì anh phải xem xét lại chính mình khi nói nhé ‘Bạn cũng đừng kỳ vọng quá vào việc người khác có thể thay đổi để phù hợp với mình, trước hết hãy tự thay đổi bản thân để thích nghi’.

Mỗi con người là một cá thể độc lập, bản thân anh không thay đổi sao anh muốn người khác phải thay đổi? Tôi không bao giờ hi vọng thay đổi một người, mà tôi chỉ xem xét xem mình có thể sống chung với những điều đó hay không mà thôi.

‘Trong lòng bạn không những chỉ có chồng bạn mà còn phải có cả mẹ chồng nữa. Bởi vì mẹ chồng của bạn có vui vẻ thì chồng của bạn sẽ vui vẻ theo. Có vậy chồng mới yêu thương vợ, gia đình mới được hạnh phúc’. Tôi hoàn toàn đồng ý với điều này, nhưng tôi nghĩ chưa đủ. Nếu bạn thêm vào một đoạn y như vậy với tất cả chữ ‘vợ’ thay cho chữ ‘chồng’ thì sẽ trọn vẹn hơn.

Nếu là tôi, trong trường hợp này, tôi cũng sẽ chọn bố mẹ, chứ không bao giờ chấp nhận một người chồng ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình. 

Điều cuối cùng tôi muốn nói với bạn, có thể không phải người phụ nữ nào cũng đủ dũng cảm để li hôn. Nhưng nếu là tôi, trong trường hợp này, tôi cũng sẽ chọn bố mẹ, chứ không bao giờ chấp nhận một người chồng ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến bản thân mình. Tôi chẳng cần một người chồng chỉ muốn vợ chăm chăm lo cho bố mẹ mình mà quên mất, vô tình hay cố tình lờ đi bố mẹ vợ.

Tôi có thể chịu đựng mọi thứ nhưng không thể chịu đựng được việc bố mẹ chồng coi thường thông gia, ngăn cản việc con dâu đưa cháu đến thăm ngoại.

Thân ái!

Related Post