Lấy vợ sát thủ


Cả nhà tôi ai cũng ghét nàng, khắp mọi người trong họ hàng ai cũng thất vọng khi tôi yêu nàng, các bạn bè không ai còn muốn nhìn mặt khi tôi lấy nàng. Nhưng tôi không thể bỏ được. Bởi nàng tuyên bố: “Anh phụ tình, em giết!”.

Dù gọi “anh” – “em” từ ngày mới quen nhưng thật ra nàng hơn tôi đúng
một giáp. Ngày gặp nhau, nàng bước sang tuổi 34, tôi mới 22. Lúc ấy tôi
đang nằm dưới vực sâu của sự đau khổ vì người yêu đầu đời đột ngột bỏ đi
lấy chồng. Cô ấy nói tôi trẻ con, không đủ đảm bảo để làm chồng, làm
cha. Nếu muốn cưới xin phải chờ ít nhất là bốn, năm năm nữa. Đấy là cô
ấy nói với bọn bạn sau khi đã đi lấy người khác chứ có hỏi tôi nửa lời
đâu.




Tôi hoàn toàn có thể lấy vợ ngay lập tức, hoặc sớm hơn. Nhưng với
tôi, cô ấy toàn ngúng nguẩy, thoái thác, đôi khi dùng thái độ cao đạo để
giãn cách, nào là “chúng ta còn nhiều thời gian”, “phải tập trung
vào học đã”. “Ít nhất sau khi em tốt nghiệp thạc sĩ thì bố mẹ em mới cho
em lấy chồng, không sớm hơn được đâu”…
Tính tình của cô ấy đúng là
sáng nắng, chiều mưa, trưa là cơn lốc, chả biết đâu mà lần. Lúc ấy tôi
thấy bầu trời trước mắt như sụp đổ, niềm tin tan vỡ, chỉ một mong muốn
duy nhất tồn tại là được chết. Tất nhiên tôi chưa kịp chết, mới vào quán
bar ngồi nhậu cho bí tỉ để sau đó sẽ thực hiện điều mong muốn này thì
tôi gặp nàng.

Hôm ấy nàng ngồi một mình ở chiếc bàn bên cạnh bàn tôi. Tôi cũng ngồi
một mình ở chiếc bàn bên cạnh bàn nàng. Thấy tôi uống nhiều quá, nàng
đem luôn cả đồ của mình sang uống cùng. Ngay lần đầu tiên tôi và nàng đã
gọi nhau là “anh”, “em” dù nàng chẳng hề giấu tuổi của mình. Chúng tôi
đã bộc lộ tâm sự với nhau, dường như tất cả. Nàng tên Nga, xưng là “Nga sát thủ”. Nàng kể: “Bây
giờ em chẳng còn gì để mất, trẻ trung đã, xinh đẹp đã, trong sáng đã,
tin yêu đã, nhưng bị “quỵt” sạch rồi. Các cụ quan niệm cứ hơn tuổi là
anh là chị, nhưng xưa rồi! Với em thì ai tốt, ai thật em tôn là anh là
chị tất. Lũ chúng nó hơn em vài ba tuổi, có thằng hơn cả chục tuổi nhưng
mở miệng là hàng đống xảo ngữ y Cuội thì còn tôn trọng gì mà gọi là
anh”.
Tôi tán thành. Từ đó, lúc thì tôi gọi nàng là em, khi là “chị”, tùy hứng.

Ngay lần đầu nàng đã trần tình rằng yêu đến cả hơn chục mối mà vẫn
chưa lấy nổi chồng, huống hồ tôi mới một mối. Giờ, nàng chẳng còn hy
vọng yêu chứ nói gì tới chuyện cưới. Nhưng thà không yêu, không cưới,
hoặc có chết đi nữa còn hơn là chịu sự chui lủi, giả dối, phụ bạc. Đã
yêu là phải chung tình đến chết. Tôi cũng tán thành.




Nàng khá trẻ so với tuổi của mình. Đôi mắt xếch có ánh nhìn quyết
liệt kết hợp với khuôn mặt lạnh lùng của nàng khi cười thì rạng rỡ, tít
mít như không còn thấy ai, nhưng khi điên lên thì đến con muỗi cũng phải
chạy xa, chẳng dám đốt. Tôi thì thấy nàng hiền, dễ chịu và đáng thương.
Còn dường như tất cả mọi người lại thấy nàng dữ dằn, đáng gờm. Nàng hút
thuốc như nghiện, uống rượu như nước lã, nhảy nhót chuyên nghiệp, ăn
mặc sexy, mái tóc vàng rực lên, móng chân móng tay dài và vẽ hoa văn
nhằng nhịt, sau gáy điểm xuyết hình xăm có họa tiết của nàng, nhưng xem
ra chẳng mấy ai đánh giá cao sự kỳ công trang trí đó. Nàng biết, chỉ
cười bảo “Đời thế mới vui, mình là số một”!

Lấy vợ sát thủ, Bạn trẻ - Cuộc sống, vo sat thu, truyen ngan, chuyen tinh yeu, tinh yeu gioi tre, ban tre, bao, hanh phuc, yeu thuong, ban tre cuoc song, chuyen gia dinh, hanh phuc gia dinh, chuyen vo chong

Đã yêu là phải chân thành đến chết (Ảnh minh họa)

Ngay lần đầu tiên đó, tôi đã biết rõ nghề nghiệp của nàng. Nàng bảo “Học
hành mãi rồi, mòn đũng quần trên ghế nhà trường, bằng cấp đủ các kiểu
từ phổ thông đến đại học, nhưng có ai thèm dùng mình cho tử tế đâu. Chỗ
nào cũng thử việc. Thử tới năm cơ quan, làm tốt đến hơn cả giám đốc
người ta cũng chỉ hứa cho mình cái hợp đồng thời vụ, hoặc cộng tác ít
lâu. Bố ai mà cống hiến mãi như thế được. Lang thang cũng chẳng chết
đói, vậy thì việc gì không lang thang cho đã
”.

Thế là nàng thành sát thủ, chuyên nghề đi đòi nợ. Con nhà võ sư nên
nàng giỏi võ từ trong trứng, cơ mà cái thần khí và ánh mắt đầy uy lực
của nàng mới là yếu tố tiên quyết khiến hầu hết con nợ phải tìm cách xì
tiền trả khi chủ nợ thuê nàng kéo bọn đàn em đến “làm việc”. Thế nhưng
nàng cũng chỉ đòi được nợ bằng tiền cho người ta, còn biết bao khoản mà
một số đàn ông nợ nàng thì nàng lại dễ cho chúng quỵt. Tôi thắc mắc: “Sao em không “làm việc” bọn họ luôn?”; “Yêu mà. Trước đây em nghĩ tình yêu
bao dung. Nhưng sau mối tình thứ 18 này thì em hiểu, tình yêu còn là sự
ích kỉ, là sự chiếm hữu và phải bằng mọi cách bảo vệ nó. Nếu lần này có
thể yêu lại được nữa thì nhất định em sẽ làm xử lý bọn phụ bạc em”; “Em
vẫn hy vọng một tình yêu cuối cùng à?
”; Nàng cười tràn xua tay: “Đùa
đấy, không có đâu”; “Có thì sao? Anh muốn em tin là có. Và anh cũng
muốn tin như vậy thêm một lần nữa trước khi chết”. “Bằng cách nào? Cưới
chăng?”, “Phải. Chúng ta sẽ cưới nhau. Anh sẽ đem lại hạnh phúc cho em,
ngay lập tức”. “Nếu không làm được như thế thì sao?”; “Thì em giết anh.
Em là sát thủ mà”. “Ô kê. Thử xem sao”. “Yêu là thật, cưới cũng thật,
không thử”. “Thì cưới đi. Chúng ta có được những thứ đang thiếu mà chẳng
phải mất gì, cũng hay”.

Thế là tôi gặp và tìm hiểu nàng trong một buổi, ngỏ lời cầu hôn nàng
trong buổi hôm đó, và dành một tuần để chuẩn bị đám cưới bất chấp lời
can ngăn của mọi người. Chẳng ai tin vào tình yêu của chúng tôi, chẳng
ai tin là có người nào chịu nổi nàng. Họ suy đoán đủ kiểu, nào là nàng
bẫy tôi, tôi mù quáng, là bị bùa mê thuốc lú, v.v… Bố mẹ tôi không đứng
ra tổ chức. Nàng sẵn sàng bỏ tiền để thuê người làm bố mẹ chồng tới nhà
hỏi cưới nàng để bố mẹ, họ mạc nàng được mát mặt. Và chúng tôi nhanh
chóng về sống với nhau.


Hạnh phúc
chẳng tày gang thì vài ngày sau nàng bị công an
“rước” vào tù vì tội hành hung người khác gây thương tích. Sau khi lĩnh
án ba năm tù giam, Nga khóc và nói với tôi rằng: “Anh phải đợi em ra tù bằng được. Nếu anh đi với đứa khác, phụ tình em, em sẽ giết”. Tôi hứa với nàng rằng không bao giờ có chuyện đó. “Em yên tâm cải tạo thật tốt. Anh sẽ thường xuyên vào thăm em và đợi ngày đón em trở về”.

Nhưng mỗi lần tôi vào tù thăm nàng thì nàng đều từ chối gặp mặt. Tôi
chỉ biết Nga bị đầu gấu đánh và bị ốm liên miên qua lời kể vắn tắt của
người quản giáo. Ba năm nhanh chóng kết thúc, tôi vui mừng tới đón vợ
mình. Dường như Nga đã trở thành một người hoàn toàn khác. Chắc không ai
còn có thể nhận ra Nga sát thủ ngày trước nữa. Mái tóc dài vàng rực
được thay bằng mái tóc ngắn đen xơ xác. Nàng gầy đi, gương mặt lạnh lùng
trở nên vô cảm, ánh mắt thiếu vắng ngọn lửa ngày nào. Tôi ôm nàng vào
lòng bật khóc không nói nên lời còn nàng thì cứ đứng trơ lặng. Người
quản giáo cho biết “Sau lần tai biến mạch máu não, Nga bị ngọng, sức
khỏe không còn được như trước nữa. Chúng tôi nhiều lần tạo điều kiện
cho hưởng ân xá để cô ấy được ra tù sớm nhưng Nga không chịu. Cô ấy đặc
biệt là không gặp bất kì người thân nào”.

Về đến nhà, Nga cố gắng phát âm từng lời một cách khó nhọc: “Em ngải ngóng ngó. Anh ghìm người ngác đi. Em ngông ngống ngới anh nữa’ (Em giải phóng đó. Anh tìm người khác đi. Em không sống với anh nữa).

Không, chúng mình đã là vợ chồng, có họa cùng chịu, có phúc cùng hưởng”.


“Ngông zợ, em không giết nứa.
(Không sợ, em không giết nữa)”.


“Anh không sợ. Anh thương em”;
Ngông ngần khương hại gâu. (Không cần thương hại đâu)”; “Không phải thương hại, mà là thương yêu”.

Nàng lắc đầu cố gắng lùi xa tôi, ánh mắt đầy cách biệt. Tôi vẫn ôm nàng vào lòng và nhẹ nhàng an ủi: “Chúng
ta đã xa nhau lâu quá rồi. Hãy để anh được chăm sóc vợ. Đừng ép anh trở
thành kẻ phản bội, là kẻ không có tình yêu. Dù em thế nào thì em vẫn là
em và anh cũng vậy. Mình đã yêu, đã cưới, đã là một, tách ra chỉ đau
đớn, mất mát mà thôi. Anh mừng là em trở về rồi. Chúng ta sẽ xây dựng
lại từ đầu. Em vẫn là Nga sát thủ, nhưng không sát người nào nữa, chỉ
sát bệnh tật, sát hoàn cảnh khắc nghiệt, sát mọi đau đớn, bi quan thôi,
có được không?”.

Nàng ứa nước mắt gục vào vai tôi, nghẹn lời.

Ba tháng sau, nàng đã nấu được cơm, làm được việc nhà và nói đỡ khó nhọc hơn.

Một năm sau, nàng hồi phục về cơ bản. Nghe theo sự khích lệ của tôi.
Nga mở quán nước ở đầu đường gần nhà. Quán phục vụ tầng lớp bình dân và
ngày một đông khách.

Ba năm sau, nàng sinh cho tôi một nàng “công chúa” giống nàng như
đúc. Trở về quê thăm bố mẹ, họ hàng, mọi người đã có thiện cảm với sát
thủ của tôi hơn. Nhiều người khuyên chúng tôi nên tổ chức lại đám cưới.
Nàng lặng lẽ lau giọt nước mắt vì hạnh phúc đến muộn.

Related Post