Tâm thư của nàng dâu gửi bố mẹ chồng tai quái


Lần trước mẹ còn nói với con: ‘Tao mất tiền cưới mày về mày phải…’ , ‘Tao ghét mày từ ngày trước…’, con không muốn nói hết vì có khi mẹ chả nhớ nổi. Nhưng con không thể tưởng tượng nổi, sao mẹ lại có thể nói với con những lời cay nghiệt đó!

Bố mẹ chồng tôi rất ghê gớm. Ông bà luôn cho rằng ông bà là bố mẹ chồng
nên muốn gì cũng được, bắt tôi phải làm theo những điều vô lý.




Tôi cũng không phải quá hiền lành cam chịu. Khi ông bà xúc phạm, bắt bẻ
quá đáng, tôi cũng ý kiến lại. Nhưng ông bà toàn cho rằng tôi cãi láo.
Chồng tôi lại quá hiền lành, anh không bao giờ có ý kiến khi ông bà quá
đáng với tôi mà luôn cho rằng làm con thì phải thế, đi làm dâu thì phải
nhịn mặc dù anh biết thừa bố mẹ anh tai quái.

Vì chuyện bố mẹ chồng như thế nên chúng tôi hay cãi nhau. Lần cãi nhau
nào của vợ chồng tôi cũng là vì ông bà. Vừa rồi khi tôi về quê, ông bà
đã cư xử rất quá đáng. Tôi đã viết một bức thư với ý định gửi tới bố mẹ
chồng. Tôi cũng mong mọi người hãy chịu khó đọc bức thư này của tôi và
cho tôi lời khuyên đúng đắn. Mặc dù chúng tôi không sống cùng ông bà,
nhưng mỗi tháng về quê là một lần ác mộng với tôi. Đây là toàn bộ nội
dung bức thư tôi định gửi tới bố mẹ chồng.

‘Kính thưa bố mẹ!




Lời đầu trang thư tâm sự cho con được gửi lời hỏi thăm và lời chúc sức khỏe đến bố mẹ.

Thưa bố mẹ! Con rất muốn được gọi hai tiếng thân thương như thế chứ
không phải phân biệt là bố mẹ chồng hay gọi bằng ông, bà thay cho con.
Nhưng để con được gần gũi và tình cảm với bố mẹ như vậy thì bố mẹ hãy
cho con cảm nhận được bố mẹ cũng thương yêu con như con gái mình được
không ạ?

Thực sự con không đủ cam đảm để ngồi nói chuyện thẳng thắn với bố mẹ. Vì
ít nhiều con hiểu được nếu con ngồi đối diện để nói với bố mẹ những
điều con sắp nói sau thì có thể bị quy ngay tội “cãi” và có thể bị
“đánh” như điều mẹ nói. Thế nên con chỉ có thể viết bức tâm thư này để
gửi đến bố mẹ. Con hy vọng bố mẹ sẽ hiểu con hơn và nếu có điều gì con
nói không phải (do cách nói của mẹ nên con cảm nhận như thế) thì bố mẹ
cũng thông cảm cho con.

Thứ nhất: Con và chồng con đến với nhau có thể nói là do duyên số.

Vì thực ra chúng con đã chia tay trước đó một thời gian. Khi anh về Vĩnh
Phúc làm, anh chỉ viết lại tin nhắn cho con là: “Vì mẹ anh không thích
em và bắt anh chọn giữa em và mẹ nên anh không thể chọn em”. Thực sự con
cũng không biết vì sao mẹ không thích con nhưng anh ấy nói thế, con
cũng chả có lý do gì để níu kéo nữa.

Bẵng đi một thời gian, khi con đã ra trường, đi làm ổn định thì anh ấy
lại điện thoại liên tục rồi xuống xin tha thứ, thề thốt mong con suy
nghĩ lại. Anh ấy còn nhờ các chị gái và bố mẹ con nói đỡ rất nhiều.

Thực sự lúc đó con cũng được mọi người khuyên nhiều: nào là lấy chồng
gần về nhà chồng thì cũng về nhà mình luôn, nào đã yêu trước đó mấy năm
nên khá hiểu nhau rồi, chỉ là hiểu lầm… Con đã bỏ qua tất cả vì thấy
rằng còn tình cảm để về cưới anh ấy. Mặc dù con phải nói thật khi chuẩn
bị rồi con lại không muốn nữa vì cần thời gian suy nghĩ nên đã khóc rất
nhiều, tiếc rằng lúc đó không ai cho con lời khuyên đúng đắn cả.

Con nói ra điều này để mẹ hiểu rằng con không phải “mồi chài bám lấy con
tao” như mẹ nói đâu. Một điều nữa con cũng muốn nói ra để mẹ hiểu được
giá trị của con.

Ảnh minh họa
Trước khi đến với anh ấy, con đã có công việc tốt ở một công ty lớn, đi
làm có xe đưa đón, thu nhập cao. Nhìn con không đến nỗi nào nên cũng khá
nhiều người yêu chứ hoàn toàn không đến nỗi như mẹ nói: “Con tao đẹp
trai giỏi giang nhất làng này, được 10 điểm. Còn mày vừa xấu vừa ngu
không được điểm nào, phải mồi chài mới lấy được con tao”; rồi: “Mày tham
nó làm ngân hàng nên mới cố lấy nó”…

Điều này con nói thật, nếu con tính toán như người khác thì con không bỏ
công việc tốt ở thành phố để về quê với anh ấy đâu. Vì thế, xin mẹ đừng
hạ thấp con như thế!

Thứ 2: Mẹ nói “Đi làm dâu thì phải vất vả, không thể sung sướng được”.

Việc đã có gia đình thì không thể sướng như hồi độc thân được, điều này
con và những phụ nữ đã đi lấy chồng đều hiểu điều đó. Tuy nhiên người ta
đều muốn hướng đến cuộc sống vui vẻ hạnh phúc. Chứ đi lấy chồng mà nhà
chồng đều có tư tưởng muốn mình không được sung sướng thì chắc chẳng ai
dám lấy chồng đâu mẹ ạ.

Lần trước mẹ còn nói với con: “Tao mất tiền cưới mày về mày phải…” ,
“Tao ghét mày từ ngày trước…”, con không muốn nói hết vì có khi mẹ chả
nhớ nổi. Nhưng con không thể tưởng tượng nổi, sao mẹ lại có thể nói với
con những lời cay nghiệt đó!

Đúng là “nhập gia tùy tục”, lấy chồng phải theo chồng nhưng cái gì đúng
và hợp lý thì con theo. Chứ bắt con theo không đúng, không hợp với thời
đại con không theo được. Vì con cũng được ăn học tử tế biết đúng sai, có
quan điểm lập trường rõ ràng. Con ghét nhất những người không có chứng
kiến, thấy nhu nhược lắm.

Để con ví dụ ạ. Con biết bố mẹ rất sạch sẽ, nên về nhà mình con đã làm
sạch hơn hồi ở Vĩnh Yên rất nhiều rồi. Vậy mà mẹ vẫn để ý cho là con làm
chưa được, bắt làm lại. Con vừa làm lại, còn mẹ đứng bên cạnh nói những
lời khó nghe khiến con phát khóc. Như vậy, mẹ có thấy giống với thời
đại này hay giống với con dâu mẹ chồng thời phong kiến hơn?

Thứ 3: Bố mẹ đừng bắt con “hoàn hảo” hay phải “hoàn hảo” theo cách của bố mẹ.

Con có đọc được ở đâu đó câu nói: “Ở đời bạn đừng đi tìm một người hoàn
hảo để yêu mà hãy học cách yêu thương một người không hoàn hảo một cách
trọn vẹn nhất”, để thấy rằng để tìm được một người hoàn hảo theo ý mình
là quá khó.

Bản thân bố mẹ cũng có những khuyết điểm mà bà nội và cô chú kêu, nhưng
con thấy bình thường. Con cũng biết bản thân con cũng không thập toàn
gì, vẫn còn nhiều khuyết điểm. Tuy nhiên con đi ra ngoài vẫn có rất
nhiều người yêu mến bởi sự thật thà thẳng thắn của con. Vì thế, bố mẹ
cũng hãy nhìn vào những ưu điểm của con chứ đừng chăm chăm để ý những
khuyết điểm của con nhé!

Thứ 4: Mẹ đừng tự vạch áo cho người xem lưng nữa.

Con phải nói điều này vì con được phản ánh lại những điều mẹ nói xấu con
với quá nhiều người, từ người làng mình đến người làng con, rồi tam sao
thất bản thành ra có nhiều chuyện không đúng sự thật tý nào. Vì thế làm
con lại hiểu lầm mẹ thêm bớt không đúng.

Mà mẹ biết không, người ta chỉ cười bảo mẹ ghê gớm để ý từng tý chứ
chẳng ai cười con đâu. Con cũng phải thú thật rằng đã có lần con nói xấu
mẹ (thật ra điều con nói đó là sự thật 100% và là một chuyện rất nhỏ
trong quá nhiều chuyện).

Đó là việc hồi con đẻ xong hơn tháng, xin mãi mẹ không cho con về bố mẹ
đẻ chơi. Mẹ bảo bố mẹ con phải xuống xin, xuống xin rồi mẹ lại bảo là
xin như thế chưa được và nhất quyết không cho con mang cháu về nhà đẻ
chơi dù hai nhà cách có hơn 1 km. Mẹ con bảo mẹ cũng chả biết bố mẹ phải
nói xin như thế nào mới đúng ý mẹ vì mẹ con hơn mẹ khá nhiều tuổi, lại
chưa phải đi xin cho chị gái nào khi về nhà chơi nên rất buồn.

Dù sao con cũng rút kinh nhiệm là có chuyện gì không bằng lòng nếu mẹ
không cho ý kiến thì nói với những người trong nhà mình góp ý thẳng thì
hay hơn.

Thứ 5: Bố mẹ đừng bao giờ có ý nghĩ dùng bạo lực với con được không?

Mẹ đã tát con một cái cháy má rồi cào cấu chửi rủa con bởi một chuyện
không đâu khi mẹ vào trông cháu hộ con. Bố mẹ chửi con khi vợ chồng con
lên nhà chị gái con ăn cỗ về hơi muộn so với quy định. Rồi mẹ cấm không
cho chồng con lên đó nữa.

Con ý kiến là do chồng con uống rượu với anh rể nên về hơi muộn. Thế mà
bố mẹ cho là con cãi và cầm dép định đánh con. Lần gần đây thì mẹ cứ
bảo: “Mở mồm ra là tao đánh, mày phải dùng doi, tao có quyền đánh…”.

Con cũng xin thưa với bố mẹ là nếu con có sai gì thì bố mẹ cứ nhẹ nhàng
bảo con chứ đừng hơi tý cho mình cái quyền được đánh mắng con như thế ạ.
Chồng con không bảo vệ con thì con sẽ tự bảo vệ mình và nếu con không
bảo vệ được mình thì con sẽ nhờ pháp luật bảo vệ. Vì theo luật pháp, nếu
bố mẹ đẻ đánh chửi, xúc phạm con không đúng cũng không được chứ đừng
nói bố mẹ chồng/vợ.

Thực sự nói đến đây con muốn khóc vì con không hiểu mình đã làm gì sai
trái quá đáng đâu mà bố mẹ, nhất là mẹ, lại ghét và đối xử với con như
thế. Kể cả cho rằng mẹ không thích con từ hồi bọn con yêu nhau thì giờ
con đã là con dâu của mẹ, mẹ không nên định kiến mà cứ làm khó với con
như thế chứ?

Mà việc con về nhà mình chơi là đúng chứ có gì sai đâu mà bố mẹ lúc nào
cũng khó chịu ra mặt với con như thế chứ? Bố mẹ không cho con lần này về
nhà nội, thì lần sau về nhà ngoại. Con chẳng về nhà rồi mới lên nhà
mình chơi đó sao. Như vậy cũng là sai sao?.

Con nghĩ người ta phải cho đi yêu thương mới nhận lại yêu thương. Bố mẹ
cứ khó khăn với con, mẹ thì hơi tý nổi nóng rồi chửi con những lời thậm
tệ nên vô tình đã xây dựng một rào cản giữa con và bố mẹ mất rồi. Có thể
những lúc đó mẹ nói mẹ không suy nghĩ gì và cũng chả thèm nhớ xem mình
nói gì. Nhưng với con thì con không dễ quên và nó càng đẩy con xa với
mẹ.

Điều cuối cùng con muốn nói là hiện tại chúng con bị khủng hoảng kinh tế
do chồng con làm ăn không bàn gì với con. Nợ nần thì tiền tỷ, anh ấy
giờ lại chưa đi làm, con đã quá vất vả suy nghĩ lo lắng cho gia đình rồi
nên con mong bố mẹ hiểu và thương con một chút.

Chứ mỗi lần bố mẹ nói con như thế rồi bọn con lại cãi vã, giận dỗi nhau.
Con thì khóc lóc suy nghĩ nhiều nên đi làm không làm được tốt công việc
lại bị sếp mắng… nên cuộc sống của bọn con cực kỳ bế tắc. Con cũng hy
vọng rằng bố mẹ muốn chúng con hạnh phúc chứ không phải muốn chúng con
chia rẽ như lời mẹ nói.

Có rất nhiều điều con muốn nói nữa nhưng nói nhiều lại thành kể lể nên
con xin dừng tại đây. Cuối thư con chúc bố mẹ sức khỏe và hạnh phúc’.

Related Post