Ngày mai-bố con đi lấy vợ


Đêm nay, mẹ lại thức giấc giữa chừng, nhìn qua thấy con gái nằm yên ngủ, mẹ thấy lòng mình bình yên đến lạ. Với mẹ, chỉ cần thế này thôi, nhưng với con, mẹ biết, con đang chịu thiệt thòi.

Ngẫm
lại, cũng tại mẹ không tránh được những dại khờ bản năng của một người
đàn bà, để bây giờ cuộc sống của mẹ con ta chông chênh quá đỗi.
 




Mẹ
gặp bố con sau những đổ vỡ của tình yêu đầu tiên. Mẹ và bố công tác
cùng cơ quan, bố hay giúp đỡ, chia sẻ với mẹ nhiều điều. Trong mắt mẹ,
bố là người chững chạc và đáng tin tưởng. Ban đầu cũng chỉ là bạn, sau
tình yêu đến lúc nào không hay. Hai chín tuổi, mẹ hạnh phúc khi ngỡ đây
là bến đỗ của đời mình. Mẹ yêu và sống hết mình với bố con. Ngày biết
tin con đã đến trong cuộc đời của mẹ, mẹ mừng vui khôn xiết, háo hức
thông báo với bố con. Trái hẳn với sự chờ mong của mẹ, bố con điềm nhiên
lạnh lùng. Trách mẹ sao mà vội vàng, giờ chưa đến lúc.
 





Mẹ
nhẹ nhàng khuyên nhủ bố, mẹ chẳng cần gì cả, chỉ cần sống với bố và
con, ở đâu cũng được, cực khổ mấy cũng được, miễn sao chúng ta được sống
cùng nhau. Bố con dẫn mẹ về nhà và thông báo mọi chuyện. Ông bà nội
không chấp nhận.

Bước
chân về căn phòng trọ chật hẹp, mẹ  chưa biết phải đối diện với phía
trước như thế nào, niềm hạnh phúc có con còn quá ngắn ngủi mà sao mẹ
thấy mọi thứ phía trước tối tăm. Mẹ không biết phải nói sao với ông bà
ngoại. Cả gia đình đã xáo xào vì hai mẹ con mình. “Con dại cái mang”, bà
ngoại nói mà ứa nước mắt.

Rồi
cũng qua những đau đớn để đón nhận con đến với cuộc đời. Bố con không
điện hỏi một câu, ông bà nội nghe tin con là con gái nên càng xem như
không quen biết. Những ngày trong bệnh viện, thấy chồng vợ người ta bên
nhau, nhìn lại hai mẹ con mình, chỉ có bà ngoại và các dì lủi thủi vào
ra, mẹ chua xót.

Ngày
đầu tiên trở lại cơ quan, nhìn bố con mà mẹ ứa nước mắt. Rồi bố con
cũng hỏi con thế nào, mẹ nén lòng, cố gắng dùng tất cả những khôn khéo,
mềm mại của phụ nữ để bảo bố hãy đến thăm con. Mẹ kể con đáng yêu thế
nào, ngoan ngoãn ra sao. Mẹ tin nếu gặp con rồi, bố sẽ yêu con. Nhìn cử
chỉ ngượng ngập của bố khi bế con, mẹ biết bản năng làm cha của người ấy
đang tồn tại. Mẹ khấp khởi vui trong lòng, tự nhủ cứ từ từ, cứ cố gắng,
cố gắng để cho con có bố.

Vậy
mà, bố con bảo đã có người khác, sắp tổ chức đám cưới. Bố xin mẹ đừng
nói ra chuyện này với ai ở cơ quan, hãy chôn chặt nó vào dĩ vãng và coi
như chưa từng quen nhau. Mẹ bắt đầu suy tính để giành bố cho con, giành
chồng cho mẹ.

Mẹ
chụp ảnh của hai bố con đưa lên Facebook, cốt yếu để cho người đàn bà
kia biết. Nghe đâu người ta cũng sốc, rồi hẹn gặp mẹ. Khi mẹ đang nói
chuyện với người ta, bố con xuất hiện, bố con sỉ vả mẹ trước mặt người
phụ nữ kia và khăng khăng khẳng định con không phải là con của bố, bố và
mẹ chỉ là đồng nghiệp. Rằng mẹ là người phụ nữ lăng loàn. Giờ nghĩ lại,
không hiểu sao mẹ có thể im lặng ngồi yên nghe bố con sỉ nhục như vậy.
Mẹ chấp nhận để bố con không thừa nhận hay sỉ nhục mẹ, nhưng một khi ông
ấy không thừa nhận con, chối bỏ con, thì mẹ chẳng còn điều gì để nói.

Mẹ
từng nghĩ đến lúc phải kiện ra tòa, cùng là cán bộ nhà nước, dẫu gì
cũng có chút thanh danh, bố con sẽ phải suy nghĩ lại, hơn nữa, mẹ phải
đòi lại những quyền lợi cho con. Nhưng thật may là mẹ chưa làm. Bởi
những điều đó rốt cuộc cũng vô nghĩa.

Bây
giờ, mỗi khi đi làm về, nhìn thấy nụ cười và ánh mắt của con, mẹ biết
thế là đủ rồi, dẫu chọn lại, mẹ vẫn không hối hận khi giữ lại con, có
chăng là hối hận vì đã không đủ bản lĩnh để chọn cho con một người cha
tốt.
 

Related Post