Thằng bé vùng vẫy, kêu thét: “Bà nội, bà nội… cứu con, giết nó đi…”. Mẹ chồng tôi xót cháu, vứt mọi thứ nhào tới giật phắt thằng bé trong tay tôi: “Nội nè con. Có nội ở đây, bà đố đứa nào dám ăn hiếp cháu bà…”.

“Thôi, tôi đi để các anh, các chị khỏi phiền”. Mẹ chồng tôi vừa xếp quần
áo vô vali, vừa dằn dỗi. Trong lúc đó, cu Tí đã nín khóc, đang trố mắt
nhìn bà nội. 3 tuổi, nó đã hiểu ý nghĩa của từ “đi”. Bà nội mà đi là nó
sẽ mất một đồng minh đắc lực; đúng hơn là cái ô vững chắc bao bọc cho nó
được bình yên trước tất cả mọi lỗi lầm hoặc bất cứ điều gì có thể xảy
ra chung quanh cuộc sống của nó.

Tôi đưa mắt nhìn ông xã. Anh đang
vò đầu, bức tóc; hết nhìn con lại ngó mẹ. Cuối cùng anh lên tiếng: “Thôi
mà mẹ, vợ con sợ mẹ vất vả nên mới nói như vậy chứ không có ý gì đâu”.
Nhưng mẹ chồng tôi vẫn mát mẻ: “Tôi sống từng tuổi đầu này rồi mà không
hiểu người ta muốn nói gì sao? Có một thằng cháu đích tôn mà muốn cưng
thương nó cũng không được, tôi còn sống làm gì?”. Cu Tí dường như chỉ
chờ có vậy, nó đã nhào tới kéo tay bà, ré lên: “Con không cho nội đi,
không cho…”. Rồi nó quay sang chỉ vô mặt tôi: “Mẹ là con ác quỷ, là đồ
không có trái tim…”.

Nó muốn gì, đòi gì mà ba mẹ không cho thì đã có bà… (ảnh minh họa)

Đến
nước này thì tôi không thể chịu đựng nổi. Những từ ngữ đó, tôi chưa bao
giờ nói, cũng không để con nghe thấy từ miệng người nào khác; vậy mà
thằng bé tuôn ra cứ y như thể nó hiểu được tường tận ý nghĩa của những
điều mình nói. Nếu không phải mẹ chồng tôi dạy thì nó học ở đâu?

Tôi
nhào tới chụp lấy con, thẳng tay tát vô mông nó hai cái thật mạnh.
Thằng bé vùng vẫy, kêu thét: “Bà nội, bà nội… cứu con, giết nó đi…”. Mẹ
chồng tôi xót cháu, vứt mọi thứ nhào tới giật phắt thằng bé trong tay
tôi: “Nội nè con. Có nội ở đây, bà đố đứa nào dám ăn hiếp cháu bà…”.

Tôi
bầm gan, tím ruột và không còn đủ khôn ngoan để điều khiển hành vi của
mình. Tôi cũng nhào tới kéo phăng thằng bé khỏi ô dù của nó. Trong cuộc
chiến giành giật này, chắc chắn là tôi thắng bởi tôi trẻ hơn, khỏe hơn
và nhất là sự giận dữ cũng nhiều hơn. Tôi kéo sềnh sệch cu Tí vô phòng
đóng chặt cửa lại, mặc cho nó gào khóc, mặc cho tiếng đập cửa bên ngoài
ngày càng dồn dập…

Tôi nghĩ, mọi chuyện mất kiểm soát như hôm nay
là lỗi của mẹ chồng tôi. Trước đây bà ở quê với chị chồng tôi; thế
nhưng từ khi tôi sinh cu Tí thì bà nhất quyết đòi lên ở với vợ chồng tôi
để trông cháu. Chồng tôi là con một, anh cưới vợ muộn nên khi tôi sinh
cu Tí thì bà cũng đã ngoài bảy mươi.

Muộn con, muộn cháu nên bà
cưng thằng bé như trứng mỏng. Nó muốn gì, đòi gì mà ba mẹ không cho thì
đã có bà. Ban đầu bà còn len lén chiều chuộng nó nhưng khi nó càng lớn
thì bà càng công khai dù có lúc những đòi hỏi của nó thật quái đản: Đòi
bà làm ngựa cho nó cưỡi, đòi bỏ con chó Tina vô chậu nước, đòi lấy hoa
quả cúng trên bàn thờ xuống làm bóng đá chơi… Nếu đòi mà không cho thì
nó bắt đầu giẫy khóc; cuối cùng ông xã tôi cũng đành phải lắc đầu: “Kệ
nó em à, con nít mà…”.

Tất cả những điều đó khiến tôi bị stress
nặng. Tôi muốn cho nó đi học để giảm bớt thời gian nó gần gũi bà cũng
không được. Lý lẽ mẹ chồng tôi đưa ra là: “Không có ai chăm cháu tốt
bằng bà. Có người chăm con cho là phước mấy đời, chúng mày có phước mà
không biết hưởng”. Ông xã tôi lại dỗ dành: “Thôi, chờ nó lớn chút nữa đã
em à…”. Cứ vậy, hai bà cháu từ từ lấn tới cho tới khi tôi không thể nào
chịu đựng hơn nữa…

Tôi nhốt thằng cháu đích tôn trong phòng, bà
bỏ đi thật. Không có bà, cu Tí có vẻ ngoan hơn nhưng nó không vui. Nhiều
đêm đang ngủ, nó tức tưởi gọi: “Nội ơi, cứu con…”. Tôi nghe vừa giận,
vừa thương con. Còn ông xã tôi thì buồn rười rượi. Tôi hiểu tâm trạng
anh nhưng không lẽ lại buông tay đầu hàng?

Được đúng một tuần
thì bà chị tôi gọi điện thoại lên: “Mẹ bệnh rồi, mấy hôm nay không chịu
ăn uống gì cả, miệng cứ gọi cu Tí…”. Tôi thở dài. Bà cháu họ tương tư
nhau như vậy, tôi biết phải làm sao đây? Nếu rước mẹ lên thì tôi sẽ
không thể nào dạy con; còn để mẹ ở dưới đó thì nếu bà có bề gì, tôi làm
sao gánh vác nổi trách nhiệm?

Đến nước này thì tôi thật sự điên
đầu. Tôi không muốn có chiến tranh, nhất là với người đã sinh ra chồng
mình, là bà nội của con mình. Thế nhưng, nếu không kiên quyết, chắc chắn
tôi lại bị tước mất quyền dạy con và tôi sẽ không thể nào có đủ can đảm
để sinh thêm cho bà một đứa cháu nào nữa…

Trời ạ, tình hình này, có khi tôi thành ác quỷ thật cũng không chừng…