Tôi phải năn nỉ chồng ngủ cùng


Không chỉ thờ ơ với vợ, anh còn nhậu nhẹt suốt, tiêu cả vài triệu một đêm.

Tôi không biết bắt đầu câu chuyện của mình như thế nào
nữa. Tôi đang có một gia đình nhỏ, con gái 3 tuổi nhưng chồng tôi có mà
cũng như không. Có người phụ nữ nào mà muốn chồng mình ngủ chung phải
năm nỉ như tôi không? Tôi và anh lấy nhau được hơn 3 năm rồi nhưng cuộc
sống của vợ chồng tôi ngày càng nhạt đi. Do công việc nên anh đi làm hai
ngày mới được nghỉ ở nhà một ngày vào buổi tối. Thế nên, vợ chồng tôi
không có thời gian dành cho nhau nhiều được. Vậy mà những hôm được ở
nhà, anh lại đi nhậu đến say sỉn, về nhà chỉ biết lăn ra võng ngủ thôi.
Tôi gọi vào phòng ngủ, anh lại kêu không thích.




Không biết anh đi làm có người phụ nữ khác không bởi
vì tôi luôn tin tưởng chồng. Nhưng càng ngày anh càng làm cho tôi phải
nghi ngờ, mất lòng tin. Những lúc tôi đi làm về trễ thì anh cũng đón
con, nấu cơm. Nếu như xét về góc độ người đàn ông thì tôi nghĩ anh như
vậy là tốt nhưng là người chồng thì…

Anh sống với tôi nhưng anh chẳng bao giờ biết quan tâm đến tôi, chẳng bao giờ nói được một lời nhẹ nhàng, yêu thương.

Tôi cũng là người phụ nữ, tôi cũng cần được chồng mình
quan tâm, chăm sóc hay những cử chỉ yêu thương. Đối với những người
chồng khác thì điều đó là bình thường nhưng với anh, những việc này thật
xa xỉ. Nhìn những cặp vợ chồng xung quanh mà tim tôi nghẹn đắng. Nhà
người ta khi nào cũng có tiếng cười, vui vẻ, hạnh phúc nhưng nhìn lại
mình, khi nào cũng chỉ một mình với đứa con trong nhà.




Tôi không biết cuộc sống vợ chồng tôi sẽ kéo dài được
bao lâu nữa. Chồng tôi đi nhậu về say xỉn lại nói chán vợ. Tôi không
hiểu nổi chồng mình. Tôi sống lo cho ai, có lo cho mình tôi không? Hai
vợ chồng tôi mới ra ở riêng được gần một năm nay, kinh tế bây giờ có
phần còn khó khăn nhưng tôi vẫn luôn cố gắng. Chồng tôi đi làm được gần 6
triệu/tháng, mang về cho vợ chỉ được 3 triệu. Còn bao nhiêu anh nói anh
trả nợ. Mặc dù không đủ nhưng tôi cũng có nói, có chửi bới gì anh đâu.
Tôi cũng tiết kiệm, cố gắng cho đủ chi phí trong nhà, thậm chí, tôi đi
làm mà tôi không mua nổi cho mình một bộ đồ mới. Tôi chỉ biết mặc lại đồ
cũ của mình từ những năm trước.

Thế nhưng chồng đâu có hiểu cho tôi. Chồng tôi đi nhậu
say rồi lại mượn tiền đi chơi cho đã mới về. Vợ con ở nhà phải tiết
kiệm từng tí nhưng anh đâu có như thế. Hôm anh có tiền thì mang đi hết,
còn hôm nào không thì anh đi mượn. Trong tay cầm vài triệu nhưng chỉ một
đêm là không còn đồng nào. Như vậy anh còn than thở gì? Tôi tiết kiệm
lo cho cuộc sống thì anh lại nói tôi không biết điều. Anh bảo tôi phải
coi lại cách sống của mình. Tôi phải coi lại cái gì đây? Tôi cũng từng
nghĩ kinh tế khó khăn làm rạn nứt tình cảm vợ chồng nhưng nếu chồng tôi
biết dung hòa thì mọi chuyện cũng sẽ tốt hơn.

Tôi cũng thử để ý xem anh có người khác không nhưng
cũng chẳng có kết quả gì vì anh là người cẩn thận. Tôi xem điện thoại
anh nhưng hễ có tin nhắn hay cuộc gọi nào tới là anh xóa ngay sau khi
trả lời. Nhiều lúc tôi nghĩ thôi mặc kệ cho xong nhưng sống với người
chồng mà không biết tương lai mình sẽ thế nào thì làm sao sống nỗi? Anh
làm cho tôi luôn nghĩ tới việc ly hôn. Tôi cảm thấy chán nản cuộc sống
với anh.

Tôi đâu làm gì có lỗi với anh mà tại sao anh lại như
vậy? Tôi muốn chia tay anh nhưng nhìn con, tôi thương nó lắm. Tôi đã lớn
lên không có tình yêu thương của cha nên không muốn con tôi như vậy.
Tôi không muốn con tôi lại như tôi, nhìn bạn bè có cha, có mẹ rồi thầm
khóc cho mình. Tôi phải giải quyết như thế nào đây? Anh đi làm thì thôi,
còn anh ở nhà, tôi sợ đối diện với anh, sợ nhìn anh, sợ phải năn nỉ anh
vào phòng ngủ cùng hai mẹ con tôi lắm. Có ai giống tôi không, chỉ cho
tôi phải làm gì đi.

Related Post