Mất tất cả khi chung sống với bồ


Vẻ đẹp bốc lửa của người tình không lấp nổi nỗi cô đơn và mất mát trong tôi. Kể từ khi ly hôn, sự nghiệp của tôi xuống dốc, các mối quan hệ một mình tôi không cáng đáng nổi, điều mà trước đây vợ cũ tôi rất giỏi.

Tôi cũng là người đàn ông bị vợ ly hôn vì nhậu
nhẹt, ngày ấy tôi cho rằng đó là công việc cần phải giao tiếp, không có
các cuộc nhậu ấy tôi sẽ không ký được hợp đồng. Vợ tôi là người có học,
là giảng viên đại học. Cô ấy là một phụ nữ thuần Việt mà tôi nghĩ khó có
thể tìm được ở những cô gái trẻ hiện đại thời nay.




Chúng tôi đã
cưới nhau khi tôi hai bàn tay trắng, cô ấy đã bên tôi với lòng tin từ
nghèo mà sau này ăn nên làm ra thì tôi biết quý trọng đồng tiền hơn. Tôi
đã không phụ lòng tin cô ấy, sau 10 năm cưới nhau, chúng tôi đã có nhà
lầu, ô tô và tôi là giám đốc của một công ty có tiếng.

Chúng tôi
có đứa con chung rất thông minh mà vợ tôi đã phải hy sinh cả sự nghiệp
để cho tôi có được hạnh phúc ấy. Nhưng tôi còn sai lầm nữa là đã có con
riêng trong khi vợ đi tu nghiệp ở nước ngoài. Khi ấy tôi đã choáng ngợp
bởi sự ngưỡng mộ của cô gái ấy, cô ấy rất dịu dàng và luôn luôn cần sự
che chở của tôi, cả về kinh tế và tình cảm.

Tôi thường xuyên tặng
hoa và đưa cô ấy đi ăn ở những nơi lãng mạn, cô ấy trẻ và đẹp hơn vợ
tôi. Trong khi đó vợ tôi thường nấu ăn tại nhà, nhà tôi có bếp rất đẹp
và phòng ăn tinh tế, sang trọng do vợ tôi bày biện. Các bạn bè tôi luôn
được chào đón những khi có dịp gặp gỡ hay lễ tết. Nhưng tôi không có
được cảm giác thăng hoa và thoải mái khi ra ngoài ăn trong không gian
lãng mạn.




 

Kết
thúc là vợ tôi quyết định ly hôn, tôi không đồng ý nhưng khi cô ấy nói
đã tìm được hạnh phúc khác, là một nhà nghiên cứu trí thức, không nhậu
nhẹt như tôi, biết yêu thương cô ấy. Tôi đành buông và chung sống với
người tình.

Nhưng hậu quả là khi chung sống với người mà tôi có
con sau này, tôi mới cảm nhận được sự chu đáo và đằm thắm của vợ cũ. Từ
phòng ngủ đến bếp, một sự khác biệt quá lớn, sự dịu dàng cùng với vẻ đẹp
bốc lửa của người tình không lấp nổi nỗi cô đơn và mất mát trong tôi.
Kể từ khi ly hôn, sự nghiệp của tôi xuống dốc, các mối quan hệ một mình
tôi không cáng đáng nổi, điều mà trước đây vợ cũ tôi rất giỏi. Cô ấy rất
giỏi chuyên môn, có vị trí xã hội, nhưng cũng có thể đến nấu hơn 10 mâm
cỗ cho đối tác của tôi ở quê.

Gần đây tôi biết vợ cũ đã bị người
tình bỏ rơi vì vợ tôi phải làm nốt nghiên cứu ở nước ngoài và ở nhà anh
ta đã có người khác. Nhìn vợ tôi đau đớn, tiều tụy và lặng lẽ, tôi
không thể cầm lòng. Tôi muốn ôm chặt cô ấy vào lòng mà che chở, nhưng cô
ấy lảng tránh tôi, có lần nói “tình yêu chết rồi, em không thể sống bên
anh được nữa”. Tôi đau như bị đâm vào tim.

Bây giờ tôi thực sự
ân hận và rơi nước mắt khi đọc bài “Hối hận sau ly hôn” của anh ĐG. Anh
vẫn còn cơ hội vì anh chưa có bồ và con bên ngoài, vợ anh vẫn có thể tha
thứ cho anh. Còn tôi, có lẽ tôi phải sống trong ân hận đến hết cuộc đời
của mình. Tôi muốn nói với vợ rằng: hãy cho anh cơ hội, hãy vị tha, anh
hứa sẽ làm sống lại tình yêu và lòng tin trong anh.

 
LDD

Related Post