Bế tắc và muốn đi ra khỏi nhà chồng


Chồng tôi thì bênh mẹ chằm chặp. Lúc nào cũng cho rằng tôi sai. Tôi muốn ra ở riêng thì anh nhất định không đồng ý. Anh còn bảo nếu tôi thích thì ra ở 1 mình, để con ở lại.

Đọc những tâm sự
chuyện mẹ chồng nàng dâu, tôi càng thấy phụ nữ thật quá thiệt thòi. Tôi
và mẹ chồng cũng nhiều lần mâu thuẫn và giờ bà rất ghét tôi dù ngoài mặt
không tỏ ý gì.





Tôi cũng đang
thực sự bế tắc và cảm thấy chán nản cuộc sống gia đình. Tôi muốn tự giải
thoát. Tôi xin viết vài dòng tâm sự mong được sự góp ý của các bạn độc
giả.


Tôi và chồng là bạn học cấp 3 với nhau. Suốt 3 năm cấp 3, chúng tôi hầu như không nói chuyện cho đến khi vào đại học. 





Tôi biết chồng
có tình cảm với mình từ trước. Lại thêm chuyện gia đình anh khó khăn, bố
anh mất sớm nên tôi rất cảm thông và muốn được bên anh. Tôi đã đến với
anh từ khi ấy.


Chúng tôi yêu
nhau suốt 5 năm với nhiều mâu thuẫn và nhiều lần định chia tay nhưng tôi
cố níu kéo. Hay đến khi tôi buông xuôi thì anh lại níu lại. Chúng tôi
đã kết hôn dù không được gia đình hai bên vừa lòng. 


Tôi về nhà chồng
mới cảm nhận được cuộc sống gia đình chồng không dễ làm tôi thích nghi.
Nhà chồng có 3 chị em gái, chồng tôi là con út. Bố chồng mất sớm, mẹ
chồng làm đủ nghề để nuôi 3 con. Chồng tôi là người duy nhất được học
đầy đủ và có nghề nghiệp. 


Cuộc sống chung
đụng cũng khá phức tạp vì gia đình 2 chị chồng thuê nhà sống gần đó.
Thời kỳ mang thai và ở cữ tôi không được chăm sóc từ mẹ chồng. Chuyện kể
cũng khá dài. Tôi bị stress nặng. 


Nỗi buồn sinh con
đa dị tật khiến tôi nhiều lúc chỉ muốn tự tử. Lại thêm những lời bóng
gió của mẹ chồng khiến tôi chán nản vô cùng. 


Con tôi bị dị tật
tai, tim bẩm sinh và nhiều bệnh khác nữa. Đến giờ cháu gần 1 tuổi cũng
rất còi và đi viện thường xuyên. Tôi mệt mỏi và mẹ chồng cũng vậy.


Có lẽ vì vậy bà
càng ghét tôi hơn. Ngoài mặt bà tỏ vẻ thương tôi nhưng sau lưng lại nói
xấu tôi đủ đường. Và đến khi bà nói xấu tôi với bố đẻ, tôi mới vỡ lẽ, bà
thật ra chưa bao giờ yêu quý tôi cả. Tôi đau đớn.


Nhà tôi mới xây 2
tầng to, rộng và đẹp. Chúng tôi đang cùng nhau gánh vác. Chi tiêu, con
cái ốm đau,… đều do tôi. Thế mà bà đi bêu riếu về chuyện tôi không có
tiền góp xây nhà và không quan tâm bà gì cả. Tôi nghe mà thấy không còn
gì để nói nữa. Còn nhiều chuyện khác nữa khiến tôi chỉ muốn từ bỏ ngôi
nhà này.


Bà kể với bố đẻ
của tôi là “Tôi láo, hay cãi lại bà. Cháu ngoại bà đến chơi ăn có hộp
sữa chua mà cũng không bằng lòng. Và bà phải bỏ qua cho tôi nhiều
chuyện”.


Bà còn nói với bố
tôi: “May mà tôi làm dâu bà chứ làm dâu nhà không có học thì tôi đã…”.
Chắc ý của bà là không thì tôi đã bị đuổi cổ từ lâu rồi. 


Trước đây, tôi
cũng rất quý đứa cháu đó, đi đâu về cũng mua quà cho bé. Giờ, cháu cũng
gần 5 tuổi nhưng ăn nói thiếu lễ phép, rất ít nghe lời người lớn. Cháu
đến ở nhà tôi thường xuyên và ăn uống bánh kẹo vứt bừa bãi, kiến kéo đến
tôi lại lóc cóc đi quét, lau chùi. 


Bà thì rất chiều
cháu nên toàn mua đồ ngọt cho cháu ăn trừ cơm. Tôi cảm giác bà nghĩ
chúng tôi có thể tự lo nên bà cũng không quan tâm gì đến con trai nhà
tôi. Tôi mua đồ cho con thì cháu lấy tự nhiên ăn. Anh chị gửi con nhà
tôi mà không quan tâm đến con ăn gì, cần gì. Thỉnh thoảng anh chị mới
mang con về nhà anh chị 1 tối, mai lại mang cháu qua nhà tôi.


Tôi mới về dùng
nước lau dọn thì bà nói với chồng tôi là tôi dùng tốn nước, tiền nước
tăng gấp đôi. Trong khi tôi mới về 2 tuần mà mất nước 5 ngày. Tiền nước
là của tháng trước kế sang. 


Chán nản vì làm
việc vất vả, mệt mỏi về nhà lại bừa bộn nhà cửa, tiền kiếm ra chi tiêu
hết, lại còn bị nói xấu sau lưng, tôi mệt mỏi và bực tức không phải vì
hộp sữa chua đó mà vì đã nhịn lâu rồi. Bà chống nạnh chửi tôi, cả chị
chồng cũng sang nói. Tôi có nói lại nhưng vì họ không hiểu nên tôi rất
khổ tâm.

 


Chồng tôi thì
bênh mẹ. Lúc nào cũng cho rằng tôi sai. Tôi muốn ra ở riêng thì anh nhất
định không đồng ý. Anh còn bảo nếu tôi thích thì ra ở 1 mình, để con ở
lại. 


Anh cũng như mẹ
chồng rất ít quan tâm đến tôi. Tôi cũng thấy mình mệt mỏi và giờ sống
cho qua ngày. Vì con tôi đành phải cố gắng.


Giờ đây tôi thật
sự không còn muốn tiếp tục và tình cảm tôi dành cho anh không đủ giúp
tôi vượt qua. Hiện tôi đang là giảng viên 1 trường Đại học. Tôi muốn
mình đi nghiên cứu sinh ở nước ngoài và làm những công việc mình mong
muốn. 


Giờ tôi đang
vướng vào gia đình chồng với mẹ chồng cùng bao mệt mỏi. Tôi dự định con
lớn chút nữa tôi sẽ có quyết định riêng của mình. Từ bé tôi đã sinh ra
trong một gia đình không hạnh phúc. Bố tôi thường xuyên đánh đập mẹ. Tôi
thấy chán ngán cuộc sống gia đình và muốn sống 1 mình cùng con.


Mong nhận đươc sự góp ý của các bạn để tôi có quyết định sáng suốt nhất.

Related Post