Chấp nhận mọi thủ đoạn để thoát kiếp làm dâu


Từ một phụ nữ quần quật tối ngày kiếm cơm, tôi chỉ việc nằm cho người khác phục vụ. Có lẽ tôi sẽ được sang Mỹ sinh mổ để con chào đời trong năm Rồng này. 33 tuổi tôi mới biết thế nào là hạnh phúc và sự giàu có.

Trải
qua 1 đời chồng khi chỉ mới ngoài 30 tuổi, tôi hiểu ra tính cách chưa
chắc quyết định được số phận và cuộc sống hôn nhân hiện đại không có chỗ
cho những phụ nữ yếu đuối.





Tôi
lớn lên và lấy chồng ở nông thôn nên hoàn toàn theo chủ nghĩa tam tòng
tứ đức, công dung ngôn hạnh. Đặc biệt, đối với tôi, nếu chồng là vua thì
mẹ chồng chính là ông trời. Tôi vừa phục vụ vừa sùng bái họ một cách
tuyệt đối.





Nhưng
tôi tốt với họ không có nghĩa là họ sẽ yêu thương tôi. Trong khi chồng
tôi gia trưởng thì mẹ anh lại ghê gớm không thua kém bất cứ một bà dì
ghẻ độc ác nào.

 
Bao
nhiêu của hồi môn sau ngày cưới bà đều lấy sạch. Bà bắt tôi phải lăn
lộn việc nhà và đồng áng không khác gì một cái máy. Tôi hầu hạ họ là vậy
nhưng mỗi lúc phật lòng, không chỉ một hai cái tát mà cả một trận mưa
đòn đều trút lên người tôi.
 

 


Giờ
nghĩ lại không hiểu sao tôi có thể sống sót qua những ngày tháng ác
mộng tối tăm đó. Sau gần 7 năm chung sống bất hạnh, tôi trở nên “lỳ đòn”
và bất cần. Tôi không còn chút mơ tưởng gì đến hai chữ “hạnh phúc”,
cũng không thấy thiết tha chồng con. Tất cả những gì hiển hiện trong đầu
tôi là phải trốn khỏi địa ngục này.


Rồi
tôi bỏ chồng con trốn tận vào Sài Gòn. Ở đây đất rộng người đông, tôi
không sợ phải gặp người quen hay họ hàng. Tôi đã bỏ nhà đi cả gần ngàn
cây số và nuôi quyết tâm phải bám trụ tại đây làm lại cuộc đời.


Không
nhà cửa tiền bạc, tôi lang thang vất vưởng từ gầm cầu đến công viên cả
tuần liền. Nhiều “bà me” thấy tôi liền lân la dẫn dắt vào con đường làm
gái nhưng tôi cương quyết từ chối.


Thật
lòng mà nói, tôi không ngại phải làm điếm để kiếm tiền. Nhưng tôi biết
rằng đây là cái nghề rất bạc và ngắn ngủi, không thể dựa vào nó để mưu
sinh lâu dài.


Rồi
tôi xin làm công nhân bán thời gian. Được vài tháng thì người ta quỵt
tiền nên tôi phải chuyển sang một số nghề lao động chân tay khác nữa.
Vất vả là vậy nhưng cả năm trời ở Sài Gòn, tôi vẫn chưa có gì trong tay
gọi là đổi đời.


Rồi
cuối cùng may mắn cũng mỉm cười với tôi. Qua một số lời mách miệng và
giới thiệu, tôi được đưa vào giúp việc cho một gia đình Việt kiều.


Thẳng
thắn mà nói, ngay từ đầu tôi đã có ý đồ sẽ kiếm lời từ gia đình này.
Nhưng tôi không chọn con đường trộm cắp như một số người khác. Bởi tôi
muốn được nhiều hơn thế.


Tôi
cố tình quyến rũ và bật đèn xanh liên tục với ông chủ nhà. Nhưng tiếc
thay ông ấy không hề có phản ứng hay thái độ gì đáp lại. Điều đó khiến
tôi vừa trơ trẽn vừa thất vọng.


Sau
một thời gian, trong khi tôi toan bỏ cuộc thì vận may thay đổi số phận
tôi đã thật sự đến. Bà chủ đã đích thân nhờ tôi mang thai hộ. Họ muốn có
con trai nhưng bà ấy không thể mang thai được nữa. Điều đó có nghĩa là
chúng tôi sẽ cùng sang Mỹ để được tư vấn và sau khi kiểm tra sức khỏe,
mọi thủ tục cấy ghép sẽ được tiến hành.


Họ
hứa sẽ cho tôi rất nhiều tiền với điều kiện giữ kín chuyện này. Tôi
nghĩ đến nước Mỹ, một nơi xa xôi mà theo tôi biết người Việt Nam mình
sang đó thì ai cũng sẽ giàu có. Tất nhiên là tôi đồng ý. Bao nhiêu khổ
cực trong khoảng thời gian làm dâu trước đây tôi còn chịu được huống hồ
chỉ là việc mang thai.


Nhưng
suy đi tính lại, tôi nghĩ dù có nhiều tiền đi chăng nữa thì cuối cùng
tôi cũng sẽ bị tống cố khỏi gia đình này sau khi hoàn thành nhiệm vụ.
Nhưng tôi, tôi muốn nhiều hơn thế.


Vậy
là tôi đã gặp riêng ông chủ. Tôi chủ động được trực tiếp có thai với
ông. Ban đầu ông rất bất ngờ và thoáng tức giận. Nhưng tôi ra điều kiện,
nếu tôi sinh được con trai thì tôi sẽ trở thành vợ nhỏ được gia đình
ông thừa nhận. Bằng không, tôi sẽ ra đi. Tôi đã thật sự đánh cược cuộc
đời mình với lựa chọn 50/50 này.


Tôi
nghĩ bụng rằng, nếu không may sinh con gái, cùng lắm tôi sẽ xin một số
tiền nhỏ rồi phá thai. Do đó, đằng nào tôi cũng không phải là kẻ trắng
tay.

 
Thỏa
thuận bí mật xong xuôi, tôi và ông chủ chìm ngập trong những chuỗi 
ngày quan hệ thân xác. Cả ông và tôi đều có một khoảng thời gian không
gần gũi người khác giới nên vô cùng hòa hợp và đắm đuối bên nhau. Ông đã
cho tôi rất nhiều tiền vì chuyện này. Thế là, khi kế hoạch còn chưa bắt
đầu, tôi đã thành công.
 

 
Quả
là ông trời có mắt, thời khắc đổi đời của tôi đã đến. Tôi đã mang thai
Rồng. Tôi đã thật sự trở thành bà hoàng nhỏ trong gia đình lớn này. Tôi
không quan tâm đến việc nội bộ gia đình ông chủ giải quyết thế nào, chỉ
thấy ông đưa hết vợ sang Mỹ và thuê người chăm sóc tôi.


Bây
giờ, trong ngôi biệt thự rộng lớn này chỉ có chúng tôi như vợ chồng son
cùng đứa con trai nối dõi tông đường trong bụng. Tôi đổi đời và dần đổi
cả cốt cách con người.


Từ
một người phụ nữ quần quật tối ngày kiếm cơm, tôi hiện tại chỉ việc nằm
cho người khác phục vụ. Tôi cùng chồng đi mua sắm mỗi ngày và học cả
cách giết thời gian bằng việc lên mạng như thế này.



lẽ tôi sẽ được sang Mỹ sinh mổ để con chào đời trong năm Rồng này. 33
tuổi tôi mới biết thế nào là hạnh phúc và sự giàu có. Còn con tôi, một
ngày nào đó tôi sẽ trở về thăm nó. Nhưng tuyệt nhiên, tôi sẽ không bao
giờ quay lại làm kiếp phụ nữ cam chịu ở nhà chồng nữa. Mọi người hãy
chúc phúc cho tôi nhé!

 

Related Post