Bi kịch đàn ông 'chạy' theo gái giàu


Em lo sợ một đứa con gái vừa kém sắc, vừa không có tương lại một lần nữa bị chối bỏ chỉ vì hai chữ tiền – tài.

Nhà chúng mình ở cạnh nhau, có phải vì
khoảng cách địa lý quá gần ấy mà chúng mình ngẫu nhiên bên nhau từ khi
đi mẫu giáo?! Ngay từ ngày vào lớp 1, cu chàng hàng xóm là anh đã biết
ra tay nghĩa hiệp để bảo vệ và che chở cô nàng hàng xóm hay mè nheo khóc
nhè là em.




Chúng mình cứ vậy lớn lên bên nhau, cùng nhau chia ngọt sẻ bùi rồi yêu
nhau lúc nào không hay. Cả phố Dừa nhà mình ai cũng nói hai đứa mình
thật xứng đôi. Vậy mà giờ đây đã hai người hai ngả. Chuyện ngày xưa,
những ngày tươi đẹp ấy em cũng đã xếp vào trong sâu thẳm trái tim làm kỷ
niệm. Kỷ niệm về mối tình thanh mai trúc mã…

‘Người ấy’ của em bây giờ cũng biết về anh. Em kể cho anh ấy nghe tất
cả, anh ấy không ghen, anh ấy rất trân trọng tình cảm của hai đứa mình
anh ạ. Anh ấy còn thương em nhiều hơn khi em kể cho anh ấy nghe cái
nguyên do vì sao em mất anh? Vì sao anh chọn đến bên người con gái ấy?

Mà thôi anh à, nhắc lại làm gì cho thêm buồn thêm tủi. Ngày ấy, em chỉ
là một cô bé thi rớt đại học, không có tương lai còn cô ấy có tất cả,
nhà mặt phố, bố làm to. Bản thân sự nghiệp của cô ấy lại vững vàng nên
anh lựa chọn cô ấy là lẽ đương nhiên thôi. Em có dám hờn trách gì anh
đâu, dẫu ngày đó em đã khóc trong ai oán thật nhiều.




Anh à! Em đã rất hạnh phúc vì có được anh là tri kỷ và em luôn tự hào vì
điều đó. Anh có biết lũ bạn nó ganh tỵ với em lắm không? Em những tưởng
tình cảm, tình yêu của tụi mình dành cho nhau như vậy là đã đủ cho một
cái đám cưới, để chúng mình có thể danh chính ngôn thuận được về ở bên
nhau dưới sự chứng kiến và chúc phúc của hai họ. Rồi chúng mình sẽ cùng
nhau dựng xây nên căn nhà mộng ước, nơi có anh- em và những đứa trẻ. Con
của tụi mình sẽ rất ngoan và dễ thương như bố mẹ của chúng. Vậy mà giờ
đây chúng mình đã chia xa, hai người hai ngã rẽ.

Bi kịch đàn ông "chạy" theo gái giàu - 1
Sao anh lại hám gái giàiu (ảnh minh họa)

Tuy hơi muộn nhưng em là cô gái luôn gặp
may anh ạ. Người ấy của em bây giờ yêu và thương em thật nhiều. Còn anh
thì sao? Đã 10 năm rồi chúng mình không gặp nhau. Kế từ ngày ấy, cái
ngày anh bỏ em đi theo người ta, nơi xa đó cuộc sống của anh thế nào? Có
ổn không? Có hạnh phúc không?


Em rất muốn biết về anh nhưng lòng tự trọng không cho phép em làm điều
đó. Nói là không giận, không hờn trách là em nói dối để anh an lòng mà
về bên người ta thôi chứ thực tình em giận anh nhiều lắm. Anh có biết em
đau khổ đến nhường nào khi một khoảng thời gian dài mình không gặp
nhau. Với cái lý do quen thuộc “Lính mà em”.

Cho đến hôm sinh nhật em, sinh nhật lần 22, anh cũng về. Em cảm động
biết bao nhưng em có ngờ đâu ngày ấy cũng là ngày mình chia xa, ngày em
mất anh mãi mãi. Ngày anh về thông báo với em, anh đã có người khác. Em
đã chết lặng khi nghe anh nói:

– Mình chia tay thôi em!

– Vì sao?

– Không vì sao hết, vì mình không hợp nhau.

Không hợp nhau ư? Anh nói dối. Em biết thừa cái lý do anh phản bội em,
phản bội tình yêu, tình bạn thanh mai trúc mã của tụi mình, vì cô ấy là
con gái thủ trưởng của anh, vừa xinh đẹp lại còn là bác sĩ giỏi của một
bệnh viện lớn nữa chứ. Trong khi đó em không có gì hết. Một cô gái thất
bại, không tương lai, danh vọng tiền tài. Em đã rất giận anh và hận đàn
ông từ ngày ấy. Em ném mình vào công việc nhưng em cũng không sao quên
được anh, quên được những ngày tháng tươi đẹp mình bên nhau. Chính kỷ
niệm đẹp đẽ ấy đã cho em thêm nghị lực sống và phấn đấu cho sự nghiệp
của mình.

Chúng mình chia xa đến nay chẵn 10 năm thì mất 9 năm em lao tâm khổ tứ
cho cái sự nghiệp không đầu không cuối của mình. 9 năm đằng đẵng em sống
với phương châm nói không với đàn ông. Em không yêu ai hay mở lòng với
bất kỳ ai vì em sợ lại một lần nữa đau, một lần nữa bị tổn thương, một
lần nữa thất bại. Em sợ…và vì thế, em không dám mở lòng.

Em lo sợ một đứa con gái vừa kém sắc, vừa không có tương lại một lần nữa
bị chối bỏ chỉ vì hai chữ tiền – tài. 30 tuổi, em mới có cho mình một
tấm bằng đại học trong khi bạn bè chúng mình đứa nào cũng công thành
danh toại. 30 tuổi em mới dám mở lòng mình đón nhận tình yêu. Dẫu hơi
muộn nhưng em đang rất hạnh phúc anh ạ!

Anh ấy rất yêu và tôn trọng em. Còn anh thì sao? Hôm rồi em gặp anh
Chiến cùng đơn vị với anh. Anh ấy nói dạo này anh già và gầy lắm. Anh
Chiến còn nói gia đình anh không hạnh phúc, lục đục suốt. Em nghe mà
thấy xót lòng lắm anh ạ! Thực lòng em luôn mong anh hạnh phúc!…

Related Post