Ngậm đắng nuốt cay vì “không biết đẻ”


Đã có lúc chị nghĩ đến việc rời xa anh để anh có cơ hội đến với người con gái khác, người biết sinh con đẻ cái cho bố mẹ anh khỏi mất mặt vì “nhà không có phúc”.

Không đẻ được thì phải nhường chồng




30
tuổi, chị Hường mới chính thức theo chồng bỏ cuộc chơi. Kết hôn đã ở cái
tuổi không còn trẻ trung gì nên anh chị muốn sinh con luôn, phần nào
cũng để ông bà sớm có cháu bế mà vui cửa vui nhà. Không may thay, 4 lần
có bầu, chị đều không giữ được con. 

Lần đầu đang mang thai ở tuần
thứ 8, chị bị ngã cầu thang. Lần thứ 2, trong một chuyến về quê, chị bị
ướt mưa, rồi cảm và lại sảy. Sau hai lần mất mát, thân hình vốn nhỏ bé
của chị nay lại càng gầy gộc hơn, da xanh rớt. Tuổi không còn trẻ, sức
khỏe yếu và cú sốc sau hai lần mất con khiến chị mỗi ngày một thêm cằn
cỗi, thiếu sức sống.

Được chồng an ủi, động viên, chị bắt đầu
lấy lại được tinh thần, sức khỏe để sẵn sàng cho lần mang thai tiếp
theo. Nhưng trớ trêu thay, đứa con thứ 3 cũng chỉ ở lại được với anh chị
đến tháng thứ 6 thì ra đi. Mặc dù đã hết sức cẩn thận, kiêng cữ và bồi
bổ sức khỏe song lần này, không hề có một nguyên nhân khách quan nào tác
động mà chị vẫn không giữ được con. 




Chị quá sốc, chồng chị chắc
chắn cũng không khỏi buồn đau nhưng sợ vợ buồn, anh vẫn ần cần chăm sóc,
động viên chị. Riêng bố mẹ chồng thì khác, họ thất vọng ra mặt, không
nói năng, hỏi han gì cho dù chị phải nằm nhà cả tháng trời để bình tâm
trở lại và ổn định sức khỏe. 

Sau một thời gian cơ thể chị đã hồi
phục, mãi chưa thấy anh chị đả động gì đến chuyện con cái, ông bà liên
tục căn vặn “Người ta con bồng cháu bế cả rồi, nhà này sống có đến nỗi
nào mà vô phúc thế không biết”. Cắn răng nuốt nước mắt vào trong, chị
bàn với anh quyết tâm một lần nữa. Lần thứ 4, chị nghỉ hẳn ở nhà để
dưỡng thai vậy mà sinh linh bé bỏng ấy một lần nữa lại lặng lẽ ra đi ở
tháng thứ 7 trong nỗi đau tột cùng của anh chị.

Cả ngày nằm
thu lu trong phòng, chị không muốn ngẩng mặt nhìn chồng hay lên tiếng
với bố mẹ anh. Từ phòng ngoài, hễ có ai đến hỏi han, mẹ anh lại đay
nghiến “Có đứa con cũng không giữ nổi. Không đẻ được thì phải biết ý
nhường chồng thôi”. Tâm can chị nhói đau như thể bị hàng nghìn mũi kim
dày xéo.

 Ngậm đắng nuốt cay vì “không biết đẻ”
Nhiều lúc chị phải nuốt nước mắt vào trong

Tương
tự như chị Hường, chị An (Tiền Giang) cũng rơi vào cảnh lận đận đường
con cái. Lấy nhau 10 năm, anh chị vẫn chưa thụ thai mặc dù đã chạy chữa
hết thầy nọ, thuốc kia. Mẹ chồng đi xem bói nghe tin chị có một linh hồn
giữ chân nên gia đình chưa thể có tin vui. Thấy vậy, bà đã thuê thầy về
khấn, những mong anh chị sớm có con, bà sớm có cháu. Nhưng mãi may mắn
vẫn chưa gõ cửa gia đình chị. Tìm đến một thầy bói khác, thầy phán do
tuổi chị xung khắc với cả gia đình nên đã gieo vận hạn đến nhà bà. 

Vốn
đã không ưa con dâu, lần ấy về bà càng thêm nặng mặt. Mỗi lần chị An ở
nhà, bà lại bóng gió xa xôi “Vợ với chả con, làm hỏng cả dòng dõi gia
đình này”. Có hôm đi làm về, thấy cửa đóng im ỉm, trong nhà hắt ra ánh
điện lờ mờ, chị cứ ngỡ mẹ chồng đã đi ngủ. Chị nhẹ nhàng kéo cửa bước
vào thì nghe thấy tiếng lầm rầm khấn vái của mẹ. Để ý kĩ, chị sững người
khi nghe tiếng bà cất lên “Cầu trời cầu phật cho cái ngữ ấy đi cho
khuất mắt, cầu trời cầu phật cho con trai con sớm tìm được người vợ như
ý ”. 


Ân hận vì lỡ trách oan 

Trở lại với
câu chuyện của chị Hường, sau 4 lần mang thai không thành, đến lần thứ 5
thì hạnh phúc đã mỉm cười cùng gia đình chị. Lần này, nhờ tiêm thuốc
nội tiết ngay từ những tháng đầu tiên nên đứa con trai bé bỏng đã chào
đời sau 38 tuần chị bụng mang dạ chửa. Vợ chồng chị mừng rớt nước mắt.


cháu đích tôn, bố mẹ chồng cũng vui không kém, ông bà đi kể khắp hàng
xóm láng giềng. Và đặc biệt, bà tìm đủ món ăn ngon bồi bổ cho con dâu,
không quản ngày đêm phục vụ hai mẹ con như để bù đắp quãng thời gian bà
đã nỡ trách móc chị trước kia. 

Câu chuyện của vợ chồng chị An
cũng rẽ sang một hướng khác khi anh chị đến khám tại Bệnh viện Từ Dũ,
TP.Hồ Chí Minh và các bác sỹ kết luận tinh trùng của anh yếu. Dồn hết
vốn liếng trong nhà cùng với tiền vay mượn thêm, anh chị đã quyết định
tiến hành thụ tinh nhân tạo.

Gần 10 năm sống trong cảnh tủi
hờn, nước mắt nhiều hơn niềm vui, từ khi sinh con, gia đình chị lại đầy
ắp tiếng cười, niềm vui. Riêng mẹ chồng, không trực tiếp nói ra nhưng bà
cũng biết điều đối xử lại với con dâu. Thỉnh thoảng nghe ai nhắc đến
bói toán bà lại bực mình: ‘Sư khỉ, bói ra ma, quét nhà ra rác!’

Related Post