Đàn bà ở nhà chồng nuôi liệu có hèn?


‘Vợ thằng Hoàng làm lương tháng hơn chục triệu. Vợ thằng Tuấn năng động mở shop thời trang. Vợ thằng Huy mới được phong danh hiệu “Giáo viên dạy giỏi cấp thành phố”’… Cuối cùng, chồng tôi chốt lại: “Còn em chỉ quanh quẩn xó nhà”.

Mọi người luôn ca ngợi lao
động là vinh quang. Nếu bước ra ngoài xã hội làm ra tiền thì được coi
trọng. Còn ở nhà tất bật với trăm thứ “việc không tên” lại bị coi
thường.
Tôi là một trong những người vợ ở nhà
được chồng nuôi từ A – Z. Không phải do tôi lười nhác hay không thích đi
làm, mà chỉ bởi muốn thỏa mãn tính sĩ diện hão của chồng. 
Chồng
tôi làm sếp (trưởng phòng) của một cơ quan hành chính sự nghiệp. Dưới
chướng của anh cũng có hơn chục nhân viên. Chồng muốn bàn dân thiên hạ
ngước mắt và phục sát đất về khả năng “chèo trống” nuôi gia đình của
anh.
Nói thật, mang tiếng có chồng làm sếp,
nhưng chồng tôi nói thẳng ra chỉ là sếp bé chứ chẳng phải sếp lớn gì.
Nếu chồng tôi làm giám đốc, lương vài chục triệu đồng thì tôi nghỉ ở nhà
làm cảnh còn đỡ. 
Đàn bà ở nhà chồng nuôi liệu có hèn?




Đằng
này, tôi luôn phải “véo chỗ nọ lấp chỗ kia” mới đủ chi tiêu khoản tiền
lương ít ỏi chồng đưa mỗi tháng. Đã vậy, anh còn liên hồi trách vợ hoang
phí, không biết chi tiêu, tính toán.
Mỗi ngày,
tôi chán ngấy với hàng tá các việc không tên trong gia đình. Việc nào
cũng bị anh coi là việc vặt, làm một loáng là xong. Nhưng thú thực, phải
làm việc ‘vặt’ cho cả đại gia đình đã vắt kiệt sức lực của tôi.
Đại
gia đình của tôi có khá đông người sống chung dưới một mái nhà. Ngoài
gia đình tôi (2 vợ chồng và con gái), còn có gia đình anh chồng và bố mẹ
chồng. Tôi phải nai lưng phục vụ nhu cầu sinh hoạt của từng ấy con
người. 
Nhiều lúc, tôi chưa kịp cho con gái
mình ăn sáng thì đã phải bón cho hai con của anh chồng. Thế mà chị dâu
tôi vẫn đi nói xấu tôi với mọi người tôi “chậm như rùa”, chẳng làm được
việc gì nên hồn cả. Chị còn luôn ra điều đi làm nhà nước có lương nên
coi việc nhà của em dâu là hèn mọn. 
Lại thêm
chuyện vì phải phục vụ nhiều người nên  mệt mỏi, tới bữa tôi cũng dễ
chán ăn. Mẹ chồng thấy con dâu ăn ít đôi khi lại xoi mói: “Ra chợ ăn quà
no nê về nhà chê cơm hả? Đã ăn bám chồng lại còn xài hoang” . Tôi nín
lặng vì tủi thân khủng khiếp.
Thỉnh thoảng, tôi
phải điên đầu chứng kiến liên minh mẹ chồng và chị dâu chống lại tôi.
Họ thi nhau kẻ tung người hứng chê bai việc ở nhà ăn bám chồng của tôi.
Từ
ngày quẩn quanh trong bốn bức tường, trông tôi bệ rạc đi trông thấy.
Tôi không sắm bất cứ loại mỹ phẩm hay quần áo nào vì chẳng có cơ hội
dùng. Hôm trước bước ra đường tình cờ gặp cô bạn, cô ấy thở dài bình
phẩm “Bà hệt như ôsin thứ thiệt rồi” khiến tôi chạnh lòng quá.
Hàng
ngày làm việc nhà đã rất mệt. Thế mà nhiều lúc tôi lại được nghe thêm
“bài ca bất tận” từ chồng. Anh hay so sánh tôi với những người vợ của
bạn anh.
Nào là vợ thằng Hoàng làm lương tháng
hơn chục triệu. Vợ thằng Tuấn năng động mở thêm shop thời trang. Vợ
thằng Huy mới được phong danh hiệu “Giáo viên dạy giỏi cấp thành phố”…
Cuối cùng, chồng tôi đã chốt lại bằng câu “Còn em chỉ quẩn quanh quẩn xó
nhà”.
Lòng tự trọng của tôi đã nhiều lần bị
chồng “dội gáo nước lạnh”. Những người phụ nữ đó tôi đều biết. Họ ngang
tầm tuổi tôi, cũng tốt nghiệp đại học như tôi. Chỉ có điều họ được gia
đình tạo điều kiện để lăn lộn ngoài xã hội.
Tôi
nhớ hồi còn độc thân. Ban ngày tôi đi làm kế toán ở một công ty. Buổi
tối tôi còn tham việc nhận giấy tờ của hai đơn vị khác về làm thêm. Công
việc luôn tay luôn chân nhưng có thu nhập khá và được những người xung
quanh tôn trọng.
Tôi không muốn mãi khoác danh
“ăn bám, tầm gửi chồng” nữa. Tôi xin chồng cho ra ngoài đi làm. Chồng
tôi cười sằng sặc nói: “Ngữ em có tài cán gì mà đòi đi làm. Ở nhà trông
con và hai đứa cháu đi. Anh đi làm rốn thêm cũng đủ chi tiêu”. 
Đàn bà ở nhà chồng nuôi liệu có hèn?
Chồng tôi còn bồi thêm: “Sướng không biết đường sướng. Ở nhà chồng nuôi chỉ việc ăn thôi mà còn lắm chuyện”.

nhà ăn bám chồng mãi thế này, tôi thấy hèn lắm. Nhưng mấy đứa bạn tôi
cứ bảo “Đàn ông phải đi làm lo cho gia đình là đương nhiên rồi, bà không
phải chạnh lòng”. Bọn chúng còn bảo “Mày cũng đi làm rồi nên biết, đi
làm vất vả thế nào. Thôi cứ chịu hèn một tí chồng nuôi cũng chẳng sao”.

chị em nào ở nhà chồng nuôi và rơi vào cảnh tầm gửi bất đắc dĩ như tôi
không? Tôi thấy chán cuộc sống bị khinh rẻ, o ép của mình quá. Ở nhà
chồng nuôi như tôi, liệu có hèn không?

Related Post