Đêm nay, nhìn bản hợp đồng “Bà mẹ đơn thân”, tôi trào nước mắt ướt đầm hết gối. Tôi thấy thương Liêm, thương con và thương cả chính mình. Tôi muốn đi tìm anh nhưng lại sợ câu nói thương hại “Anh không đủ nhẫn tâm!” làm cho đau lòng.

Tôi sinh ra và lớn lên ở một
thị trấn nhỏ. Tuổi thơ của tôi không hạnh phúc. Bố tôi bỏ mẹ con tôi đi
theo một người phụ nữ khác năm tôi 12 tuổi. Mẹ tôi bán hàng quà sáng
nuôi tôi ăn học.
Tôi học xong 1 trường cao đẳng
ở tỉnh nhà rồi trở về xã làm công tác hành chính. 25 năm sống trên đời,
tôi chưa từng rung động trước một người đàn ông nào. Nỗi đau và nỗi hận
quá lớn với người cha ruột đã làm tôi mất hết niềm tin vào đàn ông.
Từ
nhỏ, tôi đã tâm niệm chỉ muốn ở vậy suốt đời bên mẹ. Tôi tự nhủ sẽ kiếm
một người đàn ông có “gen tốt” giúp tôi sinh một đứa con. Có đứa trẻ,
sau này khi mẹ tôi khuất núi, tôi sẽ không phải cô đơn trên cõi đời này.
Rồi
người đàn ông ấy cũng xuất hiện. Liêm là một nhà khoa học cùng với cả
đoàn chuyên gia công nghệ sinh học về xã tôi để giúp bà con thử nghiệm
giống cây mới. Lần đầu tiên trong cuộc đời, tôi gặp một người đàn ông
cuốn hút tới vậy.
Đẫm nước mắt vì hợp đồng "Bà mẹ đơn thân"

Anh
30 tuổi, trẻ trung, cao ráo, gương mặt sáng sủa đeo cặp kính cận rất
thư sinh. Anh nói giọng Hà Nội chuẩn, trầm ấm và nhẹ nhàng chứ không “lơ
lớ” như các anh chàng nông dân quê tôi. Anh thông minh và chính là một
trong những người tích cực giúp đỡ người nông dân quê tôi tìm hiểu về
giống cây mới.
Tôi không ngạc nhiên khi
Liêm giới thiệu đã có gia đình và hai con. Một người đàn ông có hình
thức, có tiền đồ là miếng mồi mà cô gái nào cũng mơ tới, làm sao anh có
thể vẫn còn “phòng không” được.
Tôi nhắm Liêm
làm đối tượng trở thành “cha của con mình” như kế hoạch nung nấu bao lâu
nay. Lợi dụng việc được xã phân công tiếp đón, lo ăn ở và thủ tục tạm
trú cho đoàn cán bộ, tôi làm thân với Liêm.
Tôi
gạt bỏ hết sĩ diện, kiêu ngạo của một người con gái để lẳng lơ tán tỉnh
Liêm nhưng anh cứ trơ ra như đá tảng. Cho đến một đêm, tôi chơi bài
ngửa, ùa vào lòng anh và xin anh một đứa con. Liêm gạt tôi ra và mắng
nhiếc tôi một trận không ra gì.
Tôi khóc và kể
với anh chuyện tuổi thơ đau khổ của tôi. Tôi cầu xin anh hãy cho tôi
giọt máu. Anh là người tốt nhất mà tôi từng gặp, không chỉ là học vấn,
hình thức mà còn cả nhân cách. Tôi còn nói cả đời tôi chôn chân ở chỗ
khỉ ho cò gáy này nên sẽ chẳng bao giờ gặp được một người đàn ông hoàn
hảo như anh. 
Tôi cũng nói sẽ không mưu cầu gì ở
anh. Chỉ cần anh cho tôi một đứa con, thế là đủ. Tôi sẽ tự nuôi bé và
hai mẹ con sẽ không có dây mơ rễ má gì đến đời sống của Liêm cả. Tôi còn
đưa ra một bản thỏa thuận “Bà mẹ đơn thân” mà tôi đã viết và kí sẵn để
làm bằng chứng.
Liêm im lặng lắng nghe. Một lúc
lâu sau đó, không biết vì mủi lòng trước nước mắt của người con gái tội
nghiệp hay vì lý do gì mà Liêm đồng ý. Đêm đó và suốt gần 1 tháng Liêm ở
đây, chúng tôi chìm vào trong dục vọng. Bản hợp đồng được viết làm hai,
có cả chữ kí của tôi và anh, mỗi người giữ một bản. Trước khi anh quay
về thành phố, chỉ một tháng sau tôi đã biết mình có bầu. 
Cứ
thế, tôi một mình mang nặng đẻ đau đứa trẻ. Bé là con trai, rất giống
bố và kháu khỉnh. Tôi hạnh phúc vô cùng. Ước ao sau này con lớn lên sẽ
thông minh và thành đạt giống bố. Ngày đầy tháng con, thật bất ngờ khi
tôi nhận được tin mừng từ bố cháu. Anh đến thăm, mua quà và nhận con.
Nhìn
căn nhà đơn sơ và thiếu thốn, Liêm thở dài nói sẽ góp tiền nuôi đứa
trẻ. Tôi rơm rớm nước mắt hỏi: “Sao anh phải ôm rơm dặm bụng cho khổ?”.
Anh nhìn sâu vào mắt tôi trả lời: “Anh không đủ nhẫn tâm!”. Nghe câu nói
ấy của anh, tôi cảm động rớt nước mắt.
Từ đó
đến nay đã hơn 2 năm trời, Liêm vẫn chu cấp cho mẹ con tôi rất đầy đủ.
Số tiền anh đưa không chỉ đủ cho con mà còn dư dả để nuôi cả bản thân
tôi nữa. 
Hai tháng một lần anh lại xuống thăm,
mua rất nhiều quà cho con và thậm chí còn chu đáo chuẩn bị quà cho cả
mẹ tôi. Mẹ tôi lúc đầu rất buồn phiền vì quyết định của con gái nhưng
nhờ sự tử tế của Liêm, bà cũng dần vui vẻ lại. Dù sao, anh vẫn còn là
con người có tâm, biết nghĩ đến con mình chứ không như bố đẻ tôi.
Nhiều
khi tôi cảm giác Liêm như chồng mình. Chỉ có điều là người chồng đang
đi công tác xa thỉnh thoảng mới về thăm vợ. Những lần anh về, chúng tôi
đều ngủ chung giường. Thi thoảng anh kể những câu chuyện vu vơ trong
cuộc sống.
Anh chưa bao giờ nhắc đến vợ con anh
và tôi cũng biết ý không hỏi. Mà thực ra tôi cũng không muốn nghe. Tôi
đau lòng và ghen tị với người phụ nữ kia. Trái tim yếu đuối của tôi cuối
cùng đổ ngã vì tôi đã yêu Liêm thật sự mất rồi.
Một
lần, một chị kỹ sư trong đoàn chuyên gia của Liêm 3 năm trước lại về xã
tôi xin được cộng tác với nông dân làm thử nghiệm. Chị không biết tôi
và Liêm có con riêng. Tôi mời chị đi uống nước và dò hỏi về Liêm. Bởi vì
hơn 1 năm nay anh không còn về thăm 2 mẹ con tôi nữa. Anh cũng không
điện thoại cho tôi nhưng vẫn đều đặn gửi tiền về hàng tháng chu cấp cho 2
mẹ con. Đặc biệt, số tiền này theo thời gian, anh càng gửi nhiều hơn.
Chị
kỹ sư chia sẻ rất thật tình: “Thằng Liêm giờ lên chức cao hơn nhiều
rồi, nó bận bịu lắm. Nhưng nghĩ cũng tội nghiệp cho nó. Vợ nó với nó là
mối tình đầu yêu nhau sâu đậm. Thế mà vợ nó cũng bị tai nạn giao thông
và mất. Khi ấy vợ nó đang mang bầu 1 cặp song sinh. Cặp song sinh 7
tháng cũng theo mẹ ra đi trong vụ tai nạn ấy”.
Chị
đồng nghiệp của anh còn nói: “Thằng Liêm từ ấy đi đâu cũng nhận mình đã
1 vợ 2 con. 6 năm rồi mà vẫn chưa quên được. Bố mẹ nó cứ giục lấy vợ
mới. Khổ thân 2 cụ, nó là con độc đinh, 2 cụ mong có đích tôn bế lắm mà
thằng Liêm cứ mãi hoài niệm…”.
Nghe câu chuyện
chị kể, tôi thoáng giật mình. Hóa ra, người đàn ông mà tôi thương thầm
bấy lâu vẫn độc thân. Hóa ra tôi không chen ngang và giữa anh và người
phụ nữ nào khác. Tim tôi thầm lóe lên một hi vọng sẽ được chính thức là
vợ anh. 

Đẫm nước mắt vì hợp đồng "Bà mẹ đơn thân"
Bố
mẹ anh mong cháu đến vậy, nếu tôi bế con đến nhà, chắc ông bà sẽ vui
mừng nhận dâu, nhận cháu. Tôi sung sướng tưởng như vỡ òa. Nhưng hợp đồng
“Bà mẹ đơn thân” xưa kia kí với Liêm vẫn còn. 
Vả
lại, tôi sợ anh sẽ đánh giá tôi là kẻ “thừa nước đục thả câu”. Trước
đây tôi đã hứa không xen vào cuộc sống của anh, giờ lại vọng tưởng. Mà
như lời anh nói “Anh không đủ nhẫn tâm” thì có lẽ anh chỉ thương hại mẹ
con tôi.
Một năm rồi tôi chưa gặp lại anh. Mấy
đêm liền, nhìn bản hợp đồng “Bà mẹ đơn thân” mà tôi trào nước mắt ướt
đầm hết gối. Tôi thấy thương Liêm, thương con và thương cả chính mình. 
Tôi
rất muốn đi tìm anh nhưng cái sĩ diện của một người mẹ đơn thân cứ níu
chân tôi lại. Với lại, tôi sợ anh chỉ coi tôi là một cô gái qua đường
không hơn không kém. Tôi đau khổ và rối bời vì đã trót yêu người đàn ông
kia quá rồi!