Ngoại tình công sở: Đàn ông rặt một phường dối trá


Lừa vợ lừa chồng ở nhà đã đành một lẽ; lừa cả bồ bịch của mình bằng đủ mánh mung: từ những lời lẽ hoa mỹ, những hành động lãng mạn, cả những bi kịch đau khổ âm thầm của cuộc sống riêng…

Đọc bài viết “Ngoại tình công sở: “Kẻ cắp” phải gặp “bà già”” của chị Tùng Lâm, ngẫm lại chuyện của mình, tôi chợt nghiệm ra rằng: nếu như trong tình yêu thật sự, hay trong cuộc sống hôn nhân, người ta cố gắng hết mình để hiểu về nhau, chân thành với nhau được càng nhiều càng tốt; thì ở nơi công sở, trong những mối tình ngoài luồng, người ta lại càng lừa dối được nhau càng tốt.




Lừa vợ lừa chồng ở nhà đã đành một lẽ;
lừa cả bồ bịch của mình bằng đủ mánh mung: từ những lời lẽ hoa mỹ,
những hành động lãng mạn, cả những bi kịch đau khổ âm thầm của cuộc sống
riêng…

Tôi đã từng là nạn nhân của một kẻ dối trá.
Tôi gặp Nam lúc còn ở công ty cũ, khi còn là cô gái tuổi đôi mươi mới ra
trường. Trước đó, tôi chưa từng yêu ai, suốt thời sinh viên chỉ cắm đầu
vào đèn sách, nên với tôi tình yêu là điều gì đó lung linh, cao

Chị Mai Anh
Chị Mai Anh ‘Đừng tin những người đàn ông kể khổ’

thượng, ở đó chỉ có sự dâng hiến và hy sinh…




Có lẽ bởi vậy mà ngay những lần đầu tiên tiếp xúc, qua những câu chuyện
ngang buổi hay trong giờ ăn trưa, tôi đã rất ấn tượng về Nam. Nam về
công ty cũ cùng đợt tôi dù anh hơn tôi tới một con giáp.
Nam luôn là bí ẩn với mọi người trong phòng.
Anh hay thở dài, rất ít khi thấy anh vui vẻ hào hứng cái gì, nhất là
nhắc tới chuyện gia đình. Các chị đã có chồng, bằng kinh nghiệm của mình
thường kết luận “thằng này chắc ở nhà cơm chẳng lành canh chẳng ngọt,
chứ đàn ông mà hạnh phúc là nhìn vượng lắm, biết ngay”.
Tôi thường chỉ ngồi nghe, vì tôi trẻ, chưa có cả người yêu thì biết gì
mà nói. Nhưng bập bõm trong những câu chuyện thì thầm của giới chị em,
tôi cũng biết anh lấy vợ sớm lắm, theo sắp đặt của cha mẹ. Bây giờ, hai
vợ chồng đã có 2 đứa con nhưng cuộc sống vẫn đồng sàng dị mộng, cứ như
hai người giời ở với nhau ấy thôi.
Tôi biết, mọi người biết thế về anh, là bởi nhiều lần, giữa những câu
chuyện tếu táo của cả phòng, anh chợt thở dài rồi buông tiếng cay đắng
“giá mà vợ em được như thế…”, “Giá mà nhà em được như nhà chị”, “ôi
sao vợ chồng chị hạnh phúc thế”… khiến tôi và các chị đều phải chạnh
lòng xót xa. Qua những lời đứt đoạn của anh, ai cũng ngầm hiểu, vợ anh
là một người thô thiển, lạnh lùng, vụng về… và đương nhiên, không yêu
anh!
Mà nào Nam có kém cỏi ai. Anh cũng phong độ lắm, kiếm ra tiền, tính tình
chỉn chu. Tôi đã từng nghĩ: với công việc, với đồng nghiệp anh còn chu
đáo, dịu dàng, ấm áp như thế này thì với vợ con chắc còn hơn nhiều. Thế
mà chị vợ anh, đúng là có phúc không biết hưởng – tôi thường nghĩ như
vậy, và vừa thương vừa tiếc cho anh.
Vì cùng là người mới nên tôi và anh có nhiều dịp gặp gỡ nhau hơn những
đồng nghiệp khác: cùng đi đào tạo chuyên môn, cùng lên gặp sếp, cùng đi
ăn trưa… và tình cảm giữa chúng tôi ngày càng lớn.
Nam đã bảo tôi, anh sống không hạnh phúc, nhưng trước mắt anh không thể
bỏ vợ ngay. Hai đứa trẻ đang còn quá nhỏ. Anh phải chuẩn bị cho tụi nó
một cuộc sống khá tươm tất, chuẩn bị tâm lý cho chúng rằng bố mẹ sẽ
không ở chung, anh phải chuẩn bị tâm lý cho cả ông bà nữa….
Tôi nói rằng tôi sẽ chờ anh. Tôi hạnh phúc vì được mang đến hạnh phúc
cho anh, một người đàn ông đầy trách nhiệm mà luôn bất hạnh. Tôi sung
sướng vì đem lại cho anh những đam mê mà vợ anh không bao giờ mang lại.

Và chúng tôi đã có một tình yêu mà tôi từng nghĩ đẹp đẽ và cao thượng
nhất trên đời! Tôi thường mua những món quà nhỏ gửi anh mang về cho bọn
trẻ. Mỗi lần đến với tôi anh đều cuống cuồng vội vã. Mỗi kỳ nghỉ, mỗi
lần lễ tết phải xa nhau để anh “làm tròn trách nhiệm với con cái”, anh
luôn nhắn tin nói nhớ tôi, thương tôi.

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Nhưng tất cả ảo ảnh trong tôi đã đột ngột vỡ vụn, không một tiếng báo
trước, khi tôi cô đơn buồn tủi đi nghỉ lễ 30-4 một mình và bắt gặp anh
đang tay trong tay với một người phụ nữ xinh đẹp, khuôn mặt anh ngời lên
hạnh phúc nhìn hai đứa trẻ một trai một gái chạy tung tăng đằng trước.
Một gia đình hạnh phúc vô cùng đang rờ rỡ hiển hiện trước mắt tôi

Tôi chết đứng người. Nhưng không hiểu sao, tôi vẫn cố đi đến trước gia
đình anh, tôi ước muốn anh sẽ vì thế mà làm một điều gì đó cho tôi, để
chứng minh những điều anh từng nói. Anh đã thoáng chút bối rối, nhưng
rất nhanh, anh chào tôi rồi quay sang chị: “Đây là Mai Anh, làm cùng cơ
quan anh”. Rồi anh bảo tôi: “Vợ anh đấy. Nhà anh đi nghỉ lễ. Em đi chơi
cùng người yêu à?”
Tôi đủ thông minh để hiểu rằng, sẽ chẳng có một cuộc ly hôn nào vì hôn
nhân bất hạnh. Cũng chẳng có người phụ nữ lạnh lùng, thô thiển nào trong
cuộc sống của Nam. Tình đầu của tôi đã vỡ vụn trong cảm giác bị lừa lọc
trắng trợn. Sau này tôi mới biết, nói xấu vợ, kể khổ mình là một kế tìm
bồ hiệu quả được nhiều đàn ông sử dụng, các em càng trong trắng thì kế
này càng có hiệu quả cao.
Và chẳng có mấy ông đi cặp bồ mà nói rằng anh chỉ tìm em để đổi gió, để
chứng minh khả năng chinh phục của đàn ông đâu. Vì thế nên các chị các
em đừng bao giờ trao niềm tin cho bọn đàn ông ngoại tình. Chị em cũng
chỉ nên coi là một cuộc đổi gió của chính mình, đừng ngờ nghệch đặt tất
cả tin yêu, chỉ chuốc lấy đắng cay mà thôi!

Tạ Mai Anh (Khâm Thiên, Hà Nội)

Related Post