Bố chồng đề nghị mặc áo ngực cho con dâu


“Mà tay con vẫn còn đau nên mặc áo lót sẽ thấy khó khăn phải không? Nếu con không ngại thì bố cài nút áo đằng sau ngực cho”. Chẳng hiểu sao lúc ấy tôi lại ậm ừ gật đầu.

Đã
mấy lần tôi định viết tâm sự của mình lên đây, nhưng tôi lại ngại lỡ bố
chồng tôi có đọc được thì đúng là chẳng hay ho chút nào. Vì thế, tôi
càng cố âm thầm giữ kẽ thì bố chồng tôi càng vô tư, suồng sã đòi làm một
hành động rất ư phản cảm: mặc áo ngực cho con dâu. Dù tôi cũng biết,
ông chẳng có ý gì khác ngoài muốn chăm lo tốt nhất cho tôi.





Tôi
và anh quen nhau trong một lần cả hai cùng theo lớp của mình đi du lịch
và bị lạc. Khi cùng nhau tìm đường về lại khách sạn, hai đứa đã gặp
nhau và cùng trò chuyện. Chúng tôi đã cho nhau số điện thoại. Từ đó, hai
chúng tôi tuy học khác trường nhưng vẫn thường liên lạc với nhau. 





Anh
lớn hơn tôi 3 tuổi nên anh ra trường trước. Tuy nhiên, sau khi quen
nhau 1 năm, anh nói lời yêu. Tôi hạnh phúc và luôn cảm thấy nhỏ bé trong
vòng tay anh. Phải nói rằng anh là con trai thành phố nhưng rất chân
tình.


Yêu
nhau được 4 năm, chúng tôi làm lễ cưới. Khi ấy cả hai đứa đều có công
ăn việc làm ổn định tại thành phố. Nhà chồng tôi rất neo người. Trong
nhà lúc nào cũng chỉ có 2 vợ chồng tôi và bố chồng.


Mẹ
chồng tôi mất sớm khi chồng tôi mới 9 tuổi. Từ đó, bố chồng tôi ở vậy
nuôi con khôn lớn. Từ nhỏ đến lớn, chuyện vui buồn gì anh cũng kể cho bố
nghe. Thậm chí ngày tôi yêu anh, anh cũng kể nhiều chuyện về bố cho bạn
gái nghe.


Qua
lời anh kể và qua thực tế làm dâu nhà anh gần 1 năm nay, tôi thấy bố
chồng tôi là người trầm tính nhưng ông rất tốt. Ông coi tôi chẳng khác
nào con gái. Ông cũng luôn gần gũi tâm sự với tôi mọi việc lớn nhỏ trong
nhà.



nhà mẹ đẻ tôi ở xa mãi tận Sơn La nên về Hà Nội làm dâu, tôi cũng không
có người thân thích. Bởi thế, mọi tình cảm tôi dành hết cho chồng và
nhà chồng. Tôi coi bố chồng cũng như bố đẻ của mình nên cũng một mực đối
xử với bố kính trọng và đúng mực.


Hàng
ngày vợ chồng tôi đi làm, ông ở nhà đỡ đần cơm nước và giặt giũ cho cả
nhà. Cứ đi làm về, vợ chồng tôi chỉ việc tắm giặt là ăn cơm. Ăn cơm xong
cả nhà lại quay quần trò chuyện vui vẻ. Mới cưới nhau được 3 tháng mà
ông cứ thúc giục vợ chồng tôi mau có cháu bế bồng cho vui cửa vui nhà.
Vợ chồng tôi cũng mong thế lắm, chỉ có điều tin vui vẫn chưa đến.


Đúng
3 tháng sau ngày cưới, chồng tôi nhận được quyết định đột xuất sang
nước Pháp công tác 6 tháng. Anh không muốn xa vợ và bố nên định khước
từ. Tôi dù không muốn anh đi nhưng cũng không thể làm mất cơ hội thăng
tiến trong công việc của chồng nên động viên anh mãi. Cuối cùng, anh
cũng đồng ý xa vợ 6 tháng.


Trước
khi đi, anh không ngừng gửi gắm vợ cho bố chồng chăm nom giúp. Anh bảo:
“Con đi sang Pháp rồi, không có ai chăm sóc H. Bố ở nhà nhớ chăm sóc cô
ấy giúp con nhé. Có như vậy con mới yên tâm đi được”. Và tất nhiên bố
chồng tôi đồng ý.


Từ
ngày chồng đi công tác nước ngoài, cứ mỗi chiều đi làm về nhà là tôi
cảm thấy buồn và chán. Cũng may có bố chồng yêu thương hết mực nên tôi
cũng khuây khỏa hơn. Hơn nữa, tôi cũng cảm nhận rõ, bố tập chăm sóc tôi
nhiều hơn. Ông liên tục gắp cho tôi ăn, bắt tôi ăn sáng đúng giờ, gọi
tôi dậy tập thể dục buổi sáng… để cơ thể khỏe mạnh nhất chờ đón chồng
về.


Nhiều
lần, thấy con dâu đi làm về mệt mỏi, ông còn mua tổ yến hấp với đường
phèn để bồi dưỡng cho tôi. Tôi ái ngại khi thấy ông chăm sóc con dâu quá
chu đáo nên phàn nàn với chồng. Chồng tôi cười khà khà bảo tôi “Được bố
chồng quan tâm, em cứ từ từ mà hưởng thụ”.


Đỉnh
điểm nhất là 3 tuần trước, vì bị cận lại từ công sở trở về nhà hơi
muộn. Thế nên tôi đi quáng quàng và bị một người đi ngược đường đâm vào.
Cũng may người tôi chỉ trầy xước nhẹ. Nhưng hai tay của tôi thì bị trật
khớp, làm gì dù nhẹ hoặc với ra đằng sau cũng thấy đau đắng âm ỉ.


Để
chồng ở nước ngoài bớt lo lắng, tôi đề nghị với bố giấu tiệt chuyện này
cho chồng biết. Bố chồng tôi cũng đồng ý liền. Thấy tay tọi tôi bị đau,
ông càng không cho tôi động chân động tay vào việc gì. Cả ngày tôi chỉ
có mỗi việc ăn và ngủ rồi gọi điện cho chồng.



vụ va chạm này mà tôi đã phải nghỉ làm mất 1 tuần. Sau đó, do tay tôi
điều khiển xe máy vẫn còn đau nên ngày nào bố chồng tôi cũng đưa đón con
dâu đi làm. Cả cơ quan ai cũng khen bố chồng tôi quá tuyệt vời và tận
tình với con dâu. Bản thân tôi cũng rất biết ơn và hạnh phúc vì ông trời
đã cho tôi một người bố tốt như vậy.


Chuyện
khó xử của tôi với bố chồng chỉ xảy ra mới đây. Chẳng là do tay vẫn còn
đau nên mỗi sáng thay quần áo đi làm với tôi là cả một cực hình. Phiền
toái nhất là lúc tôi phải với tay lên cài các nút áo ngực. Tuy nhiên, vì
không có ai nên tôi không nhờ cậy được. Thế là tôi toàn cố gắng cắn
răng chịu đau để mặc chúng.


Chả
hiểu bố chồng tôi có để ý và biết điều này không mà sáng đầu tuần vừa
rồi, khi tôi đang loay hoay mặc quần áo trong phòng thì nghe tiếng gõ
cửa. Vì đang cố gắng loay hoay mặc áo ngực nên tôi không ra mở cửa cho
ông được luôn. Ông hỏi làm gì trong phòng thì tôi cứ ấp úng.


Hình
như quá lo lắng cho tôi nên ông chạy xuống lấy khóa phòng và mở cửa ra
bất chấp lời tôi khuyên can. Tôi quơ vội chiếc áo dài khoác lên người.
Thấy tôi đang mặc dở chiếc áo ngực, ông sững người lại trong 1 giây và
ngượng ngùng nói: “Bố không biết con đang thay quần áo. Bố cứ tưởng con
có chuyện gì”.


Ông
bước vội ra cửa nhưng đi đến cửa phòng thì ông lại quay lại mạnh dạn
bảo: “Mà tay con vẫn còn đau nên mặc áo lót sẽ thấy khó khăn phải không?
Nếu con không thấy ngại thì đưa bố cài nút áo đằng sau ngực cho”. Chẳng
hiểu sao lúc ấy tôi lại ậm ừ gật đầu nhẹ. Để rồi bố chồng quay lại cài
giúp tôi nút áo lót đằng sau lưng.


Mọi
việc diễn ra quá chóng vánh đến nỗi sau đó tôi thấy ngại với chính mình
và bố chồng quá. Trong khi tôi quá ngượng ngùng mà tránh mặt ông, thì
bố chồng tôi vẫn trầm tính và quan tâm đến con dâu như bình thường. Thậm
chí 2, 3 hôm nay, sáng nào trước khi tôi đi làm, bố chồng cũng lên gõ
cửa phòng rồi hồn nhiên hỏi tôi: “Con có cần bố giúp mặc không? Con đừng
ngại, cứ coi bố như bố mẹ đẻ của mình”.

 

nhiên, tôi chưa bao giờ để chuyện bố chồng mặc áo lót cho con dâu tái
diễn lần 2. Dù tay tôi vẫn còn đau, nhưng khi tắm buổi tối tôi toàn cố
gắng mặc áo ngực trước để sáng mai khỏi phải hì hụi nữa. Hoặc có lúc,
tôi mang áo ngực đến công ty, buổi chiều trước khi tan sở, tôi vào nhà
vệ sinh nữ tôi thay và nhờ một đồng nghiệp nữ cài giúp.


Nhưng
sáng nay tôi lại thấy hoảng và ngượng ngùng khi bố chồng gõ cửa hỏi:
“Sáng nay để bố giúp mặc áo cho”. Tôi đáp liền: “Dạ, con tự mặc được
rồi. Cảm ơn bố!”. Bố chồng tôi lại ngẩn ra bảo: “Tay con vẫn đau thế cơ
mà. Bố đã bảo con đừng giữ kẽ quá. Ai chả có lúc đau ốm”.


Vừa
được bố chồng đèo đến công ty làm sáng nay là tôi ngồi viết câu chuyện
tế nhị này của mình. Tại vì tôi bối rối quá, tôi không biết mình phải
ứng xử như thế nào khi bố chồng tôi quá tốt nhưng không giữ kẽ với con
dâu? Tôi có nên góp ý thẳng với ông hay kể cho chồng biết chuyện vừa mới
xảy ra này không? Trong chuyện này, thực sự tôi có lỗi không, tôi có vô
duyên quá không?

 

Related Post