Tôi đã bỏ vợ lấy người thứ ba


Cuối cùng, chính tôi lại chấp nhận bỏ vợ để đến với người thứ ba.

Tôi
không cổ xúy cho việc ngoại tình, cũng không đồng tình với những kẻ hai
lòng, có vợ nhưng vẫn lăng nhăng với người đàn bà khác. Thế nhưng, cuối
cùng, chính người như tôi lại làm điều đó, chấp nhận bỏ vợ
để đến với người thứ ba. Nhưng các bạn đừng vội trách tôi, bởi không
phải tôi bạc tình bạc nghĩa. Tôi đến với người ấy vì đó là tình yêu.




Tôi không phủ nhận tôi đã từng yêu vợ và cuộc hôn nhân của chúng tôi là
kết quả của một tình yêu chân thành. 3 năm sống với nhau, chúng tôi
không có điều tiếng gì quá đáng, cũng không bị ai chê trách. Nhưng chỉ
có người trong cuộc như tôi mới thực sự hiểu, hôn nhân ấy chỉ là ‘mái
lạnh’, cuộc sống của tôi tẻ nhạt vô cùng.

Ngày ngày, vợ tôi chỉ biết đi làm, tối về chăm chút cho bữa cơm rồi lại
rửa bát, lau rửa nhà cửa. Tối đến là vợ lên giường đi ngủ, mặc chồng làm
gì thì làm. Có những khi muốn chia sẻ với vợ vài việc ở công ty, đang
định nói thì vợ gạt đi, lăn ra ngủ. Vợ luôn cho rằng, việc đó là việc
của chồng, chẳng liên quan tới vợ. Nghe rồi cũng chẳng giải quyết được
gì, vì vợ đâu có hiểu công ty chồng.

Tôi đã bỏ vợ lấy người thứ ba - 1
Tôi không phủ nhận tôi đã từng yêu vợ và cuộc hôn nhân của chúng tôi là kết quả của một tình yêu chân thành. (ảnh minh họa)




Vợ chu toàn, phải nói là lúc nào cũng lo
lắng cho bữa ăn của gia đình. 3 năm sống với nhau, có một đứa con nhỏ,
thế là từ việc hơi quan tâm tới tôi, vợ lăn vào chăm con, bỏ bê mọi thứ,
ngay cả chồng muốn gì, thích ăn gì, vợ cũng quên cả.

Cuối tuần, tôi muốn vợ đi công viên, đi ăn nhà hàng và đưa con cái đi
dạo phố, vợ lại cau mày nói chồng không biết tiết kiệm, chỉ hoang phí
chi tiêu lung tung. Nếu ăn ở hàng thì chi bằng ra chợ mua cho chồng món
chồng mê là được. Nói như thế thì cả đời chỉ quanh quẩn trong nhà, con
cái cũng không có sân chơi. Cuộc sống hai vợ chồng và đứa con chỉ bó hẹp
trong gian nhà nhỏ, không có đam mê, không có sở thích cùng nhau.

Tính vợ tiết kiệm tôi hiểu thế nhưng, cứ tiết kiệm giống như ki bo thế
thì thật là mệt. Nhiều lần góp ý nhưng vợ cứ chứng nào tật ấy. Có khi,
cuối tuần, tôi muốn đưa bạn bè về ăn uống, vợ cũng không đồng ý. Vợ cho
rằng tôi lãng phí không đâu, chơi nhiều chẳng được lợi lộc gì, chỉ làm
tổn hao túi tiền. Tôi nào có nghĩ tới việc mong lợi lộc gì từ ai, bạn bè
đối đãi tốt với nhau là được.

Có năm Tết đến, về quê mừng tuổi cháu chắt, vợ còn lôi tờ 2 nghìn ra
mừng tuổi mà mang tiếng mình cả năm về được đôi ba lần. Tôi không sĩ
diện, nhưng người thành phố về cũng nên thể hiện một chút tấm lòng bằng
vật chất cho các cháu. Nhưng với vợ, thế là quá đủ, trẻ con tiêu gì bằng
tiền. Có lúc tôi cũng thấy ái ngại.

Vợ chưa bao giờ quan tâm xem tôi đam mê cái gì, thích cái gì. Chỉ cần
những thứ vợ không thích là không bao giờ tôi được dùng. Thế nên, sống
trong gian nhà ấy mà mình giống như người sống nhờ. Tôi chán nản. Chỉ
biết kiếm tiền, rồi lại dành dụm thì được gì. Con cái cũng không thể
khôn ra được nếu bố mẹ chúng cứ thế.

Rồi tôi gặp người phụ nữ ấy. Cô ấy cùng cơ
quan tôi, chưa có chồng con gì. Từ khi cô vào công ty, cô ấy đã mang tới
cho cả văn phòng và cả tôi một luồng gió mới. Những câu nói khôi hài
của cô ấy đủ để làm chúng tôi cười cả giờ đồng hồ. Không khí chẳng còn
căng thẳng như trước nữa.

Chúng tôi hợp nhau. Cái bản tính thích vui đùa của tôi như gặp được
người đồng cảm. Tôi và cô ấy thường xuyên đi ăn với nhau, đi trà đá này
nọ cùng nhau. Lâu dần, chúng tôi nảy sinh tình cảm. Và thời gian gặp
nhau nhiều khiến chúng tôi cảm thấy quấn quýt nhau hơn. Tình yêu nảy nở
bao giờ tôi cũng không hay. Chỉ biết rằng, chúng tôi cứ thế yêu nhau và
cho tới giờ đã được 1 năm rồi.

Tôi đã bỏ vợ lấy người thứ ba - 2
Tôi đã bỏ vợ con lại để lấy vợ mới (ảnh minh họa)

Tôi biết, dù thời gian ngắn nhưng tôi
chưa bao giờ cảm thấy chán nản một điều gì từ cô ấy. Tôi phản bội vợ,
nghĩ ngợi nhiều nhưng không thể thôi những cảm xúc yêu thương và vui vẻ
khi gần người tình. Cô ấy cũng chấp nhận cứ yêu tôi như thế, cho tới
ngày tôi đề cập tới việc bỏ vợ để cưới cô ấy.

Cô ấy thực sự sợ hãi và hốt hoảng, vì đó là điều mà cô ấy chưa bao giờ
nghĩ tới. Tôi thẳng thắn nói với vợ chuyện này, chịu búa rìu dư luận,
chịu sự phỉ báng của người đời, chấp nhận lấy người vợ thứ hai. Vợ tôi
đồng ý dù vô cùng cay đắng, nhưng cuộc sống cần tôn trọng nhau. Khi sống
cùng nhau không có tình yêu và hạnh phúc thì nên giải thoát để cả hai
không cùng khổ. Tôi đã làm như thế với vợ, dù thương con nhưng tôi hứa
sẽ có trách nhiệm với con, mong con gái sẽ hiểu cho nỗi lòng của tôi.

Mấy năm nay tôi sống không phải là mình, như ngục tù bên người vợ chỉ
biết tới tiền khiến tôi ngột ngạt. Tôi đã cố gắng duy trì nhưng không
thể. Tôi làm điều này, người ta sẽ cười tôi, chửi rủa tôi nhưng tôi tin,
mình sẽ không hối hận.

Trọng Thắng

Related Post