Đang chán chồng lại gặp…bạn tri kỷ


Tôi suy sụp hoàn toàn, không ngờ con người hiền lành như anh, một điều dạ, hai điều thưa lại có thể lừa dối cả gia đình, lừa dối tôi như thế.

Tôi
là một cô gái theo mọi người nhận xét là ngoan, hiền, chăm chỉ, hình
thức khá. Tốt nghiệp đại học xong, tôi xin đi làm được một năm thì kết
hôn. Tôi cưới vào cuối năm 2011, tính đến bây giờ mới được 5 tháng. Tôi
cứ ngỡ sau những lận đận về đường tình duyên, khi bước vào cuộc sống hôn
nhân thì tôi sẽ gặp nhiều may mắn hơn. Nhưng không ngờ, có lẽ số tôi
luôn luôn gặp bất hạnh nên kết hôn được tròn một tháng thì chồng mới
cưới của tôi có lệnh triệu tập lên công an Hòa Bình và bị tạm giam hơn 3
tháng vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản. Tôi như rơi xuống địa ngục, cả
tuần cả tháng tôi không ăn không ngủ, người gầy rộc đi. Cả gia đình, họ
hàng nhà chồng có lẽ vì thương cảm cho tôi nên hết sức an ủi động viên.
Trước mặt mọi người tôi cố gắng nén nỗi đau đó xuống nhưng khi chỉ có
một mình tôi không thể nào kìm chế được bản thân, hôm nào tôi cũng khóc.
 
Tôi
thương bố mẹ chồng vì ông bà hiền lành bây giờ cũng giống tôi, chịu một
cú sốc lớn, không thể tin vào chuyện động trời như thế. Khi gia đình
làm việc với công an, họ cho tôi biết là anh đã làm rất nhiều nơi, đã
nhiều lần gọi lên triệu tập lấy lời khai nhưng trốn tránh không lên và
họ nói là anh làm việc này trước khi cưới tôi khoảng một tháng. Tôi suy
sụp hoàn toàn, không ngờ con người hiền lành như anh, một điều dạ, hai
điều thưa lại có thể lừa dối cả gia đình, lừa dối tôi như thế. Khoảng
thời gian đó tôi như rơi xuống địa ngục, nếu không có sự động viên của
mẹ, của anh chị tôi thì có lẽ giờ này tôi đã không còn ngồi đây viết lên
tâm sự của chính mình. Tôi đã quá hụt hẫng và thất vọng!
 
Ảnh minh họa




Rồi tôi gặp anh như duyên số, khi anh đến cơ quan tôi giao dịch công
việc. Tôi nhận ra anh vì ngày xưa anh học cùng trường cấp 3 với tôi, hơn
tôi một khóa. Khi tôi chào anh, anh cũng gật đầu chào lại theo phép
lịch sự nhưng có lẽ anh cũng không biết tôi là con bé nào nếu không có
một lần anh xin lại số điện thoại của chú giám đốc chỗ tôi. Chúng tôi
quen nhau từ đó, sau khi biết tôi cùng quê, cùng học với nhau từ cấp 3,
dưới anh một lớp, anh đã rất vui mừng. Tôi thấy niềm vui ấy hiện lên
trong mắt anh vì anh bảo lâu lắm rồi anh không gặp được người quen. Thời
gian trước đó anh công tác ở trong nam, vừa rồi anh mới ra ngoài này
theo sự điều phối của công ty mẹ.
 

Chúng
tôi nói chuyện rất hợp nhau, từ công việc đến sở thích của mỗi người
đều có điểm chung. Anh cũng đã lập gia đình và có một bé trai 2 tuổi.
Nhưng vợ và con anh ở Hà Nội, còn anh thì ở Hải Dương. Chúng tôi đều bận
công việc nên hầu hết thời gian nói chuyện là qua tin nhắn điện thoại,
ngày nào cũng lặp đi lặp lại như thế nên dần dần thành thói quen, dù cả 2
không nói ra nhưng hình như trong lòng mỗi người chúng tôi đã có những
cảm xúc khác.
 
Chuyện
của tôi, tôi không giấu anh một điều gì. Anh an ủi tôi rất nhiều, chính
anh đã vực dậy ở tôi niềm tin vào cuộc sống mà trước đó tôi chỉ thấy sự
tăm tối. Khi chúng tôi còn đang bơi lội trong niềm hạnh phúc nhỏ nhoi
ấy của mình, thì chồng tôi sau hơn 3 tháng tạm giam đã được lệnh tại
ngoại chờ ngày xét xử. Cả 2 bên gia đình đều vui mừng và có lẽ mọi người
nghĩ người vui mừng nhất chắc là tôi. Nhưng ngược lại sau những tháng
ngày đi lại thăm nom mệt mỏi, chuyện anh được về nhà với tôi cũng là
chuyện bình thường và tôi không tỏ một thái độ nào khác. Trong đầu tôi
luôn thường trực ý nghĩ anh đã lừa dối để lấy tôi nên có lẽ tình cảm của
tôi đối với anh cũng vơi dần và có lẽ nối tiếp những chuyện buồn cũng
từ đó.
 
Tôi
không còn cảm xúc nữa nên việc anh đòi hỏi tôi sau mấy tháng xa nhau mà
tôi không đáp ứng khiến anh như nổi điên và bức xúc. Anh nghĩ tôi đã có
người khác nên chán anh, ngày nào anh cũng đòi hỏi nhưng tôi nhất quyết
không cho. Anh không dám nữa, nhưng đêm nào anh cũng nhiếc móc tôi. Tôi
không ngủ được, người càng gầy, mọi người lại tưởng chồng về tôi có bầu
nhưng có lẽ chỉ người trong cuộc mới hiểu.
 
Khi
buồn tôi chỉ nghĩ đến anh là tôi có thể chia sẻ tâm sự của mình. Anh
vẫn an ủi, động viên tôi rất nhiều. Giờ tôi phải làm thế nào đây khi
trong lòng tôi xuất hiện một khối mâu thuẫn, tôi với anh vẫn đơn thuần
chỉ là bạn bè, vẫn chia sẻ với nhau và chưa bao giờ dám có ý nghĩ nào xa
hơn vì chúng tôi đều hiểu mỗi người đã có một tổ ấm. Nhưng tổ ấm của
tôi liệu có còn là tổ ấm khi tình cảm của tôi ngày càng nhạt nhòa, chồng
tôi suốt ngày đay nghiến.
 
Chồng
tôi có tội nhưng vẫn ngang bướng, vẫn cho là thằng bạn nó ngu mới để bị
bắt. Nếu không vì quan hệ của gia đình tôi thì có lẽ anh vẫn còn ngồi
trong trại giam. Anh vẫn cố chấp và không chịu nhận thức được điều đó.
Tôi ngày càng trầm uất, cả ngày đi làm không sao về đến nhà nhìn thấy
anh tôi không còn một chút hứng thú, chỉ muốn tránh mặt, không muốn nói
chuyện nữa. Liệu có phải tôi trầm cảm rồi không? Tôi phải làm sao để
thoát khỏi mớ bòng bong này, hãy cho tôi lời khuyên.
 




Related Post