Vợ bắt nhịn cơm vì chồng bất lực


Tôi đi làm về thì vợ đã ăn xong, chẳng để phần cho tôi.

Tôi cáu, nói mấy câu thì cô ấy bảo: ‘Anh xem lại mình có đáng được ăn cơm không, có đáng cho tôi hầu không?’.




Tôi năm nay 53 tuổi, còn vợ 36. Cô ấy là vợ thứ hai của tôi, vợ trước bị
tôi ly hôn vì quá láo với bố mẹ chồng. Lúc lấy cô này, tôi đã là một
người đàn ông có của nả, nhà lầu xe hơi tử tế, còn cô ấy là nhân viên
mới trong cơ quan, gần 25 tuổi.

Tôi đã có hai đứa con với đời vợ trước nên đến cuộc hôn nhân này, tuy
vẫn có thêm con cho cô ấy khỏi thiệt thòi, nhưng tôi cũng đã quyết định
chỉ một đứa mà thôi. Đó là một bé gái xinh xắn năm nay 8 tuổi. Vợ tôi
rất nhiều lần đòi sinh thêm đứa nữa nhưng tôi không đồng ý. Có lẽ đó là
lý do cô ấy hận tôi. Vợ tôi nghĩ rằng tôi không chịu cho cô ấy đẻ thêm
để kiếm đứa con trai, sau này bao nhiêu tài sản sẽ về tay hai cậu con
riêng hết, để mẹ con cô ấy tay trắng bơ vơ. Tôi rất bực, vì vợ tôi làm
như tôi đã già yếu và có thể chết ngay được vậy.

Thực ra còn một lý do nữa khiến cô ấy càng hận tôi hơn, đó là tôi ngày
càng kém về cái “khoản kia”. Không hiểu sao hồi mới lấy cô ấy, tôi mạnh
mẽ khiến vợ còn phát sợ, ấy thế mà chỉ sau vài năm là tình thế đổi
ngược. Thay vì là người săn đuổi, tôi trở thành vật bị săn. Tôi cảm thấy
mất mặt ghê gớm khi bắt gặp ánh mất chê bai của cô ấy mỗi lần phải dừng
lại giữa cuộc chiến, hay không thể “hồi phục” nhanh như cô ấy mong đợi.




Vợ bắt nhịn cơm vì chồng bất lực - 1
Thực ra còn một lý do nữa khiến cô ấy càng hận tôi hơn, đó là tôi ngày càng kém về cái “khoản kia”. (ảnh minh họa)

Vợ tôi lôi đủ thứ thuốc Đông Tây Nam Bắc
về ngâm rượu bắt tôi tẩm bổ, dù tôi bị bệnh bác sĩ bắt kiêng rượu.
Không uống thì kiểu gì cũng phải nghe cái câu “đã kém còn không chịu
tiến bộ” của vợ, đành im lặng mà nghe.

Nhưng hồi đó, dù phong độ không được như thuở hoàng kim thì 10 trận, tôi
cũng thắng được hai trận, hòa 4 trận. Nhưng mấy năm nay thì thực sự rất
tệ, được vài trận hòa cũng đã tốt lắm rồi. Tôi luôn thấy người mệt mỏi,
trong chuyện ấy lại càng không thiết tha, bởi dù sao tôi cũng đã ở tuổi
xế chiều, so với bọn trai tráng làm sao được nữa.

Vợ tôi đã chấp nhận lấy chồng hơn nhiều tuổi thì cũng phải xác định
chuyện đó chứ. Cô ấy cũng đâu còn là gái hai mươi. Ấy thế nhưng vợ tôi
lại luôn nói rằng đây mới là tuổi hưởng thụ thú vui xác thịt, rằng tuổi
36 của cô ấy là độ tuổi chín mọng của cơ thể và ham muốn, và ngay cả
tuổi ngũ tuần của tôi cũng thế thôi. Cô ấy lý sự rằng nếu 50 không phải
tuổi hồi xuân cường tráng thì tại sao bao nhiêu anh đại gia hói trán vẫn
hồng hộc đuổi theo gái chân dài?

Bởi thế tôi cũng phải cố hết sức chiều vợ, nhưng nói thật, dù rất đẹp
thì cô ấy cũng không làm tôi rung động nữa, nếu có thì cũng chỉ theo
hướng tiêu cực. Mỗi lần cô ấy mặc chiếc váy ngủ mỏng tang lồ lộ những
đường cong thoang thoảng nước hoa, lại gần mỉm cười âu yếm với chồng là
trước mắt tôi lại hiện ra cái nguýt dài sắc lẻm của vợ khi tôi không
hoàn thành nhiệm vụ, tiếng thở dài đánh thượt như muốn tôi thấm thía tội
lỗi và cú xoay lưng đến rung cả giường của cô ấy.

Tôi chỉ thấy sợ, thấy ngại chứ không mê say gì cả. Nhìn cái vẻ mặt của
tôi lúc đó, vợ tôi tức lộn ruột, nhưng thường thì cô ấy tự kiềm chế, vẫn
tươi cười kéo tôi lên giường. Nhưng tôi làm gì được trong tình trạng
chuột phải hơi mèo như thế? Thế nên rốt cục thì cô ấy cộng cả hai lần
giận dữ và thất vọng để đổ một lúc lên đầu tôi.

Vợ tôi có kiểu trừng phạt rất quái chiêu mà tôi không biết việc tâm sự
ra đây có phải là gây hại cho những ông chồng khác, vì vợ họ cũng có thể
bắt chước hay không? Sau mỗi buổi tối làm cô ấy thất vọng, chắc chắn
tôi sẽ có một ngày khó sống.

Vợ bắt nhịn cơm vì chồng bất lực - 2
Câu nói của vợ như mũi dao đâm vào tim tôi, nhục nhã ê chề không kể xiết.
(ảnh minh họa)

Hôm thì cô ấy bỗng nhiên lôi cái xe đạp
cả chục năm không đi ra, bắt tôi sửa để cô ấy đạp xe đi làm cho đỡ béo.
Thời buổi này ai còn tự sửa xe, ấy thế mà cô ấy không cho tôi mang ra
thợ, bắt tự tháo ra tra dầu tra mỡ, vặn ra vặn vào rồi lau cho bóng lộn,
chỉ cho phép mang ra thợ để bơm. Xong, cái xe lại bị nhét vào kho, còn
vợ tôi thì giảm béo bằng cái gói thuốc gì đó mất mấy triệu đồng một đợt.

Hôm khác, cũng vì tội không hầu được vợ, cô ấy bảo đêm qua mất ngủ, thèm
ăn cháo lòng nhà bà Lợi ở chỗ mà ngày trước cô ấy trọ, tức là cái hồi
chưa lấy tôi ấy ạ. Tôi bảo cả chục năm chắc gì bà ấy còn bán, nhưng nhìn
vẻ mặt đầy sức mạnh tố cáo của cô ấy, tôi đành lấy cặp lồng đánh xe đi,
đường tuy ngắn nhưng toàn qua chỗ tắc, tôi còn lo ngay ngáy vì hàng
cháo đó không có chỗ đỗ xe. Và cuối cùng thì cái quán đó cũng đã biến
mất. Tôi về, đưa cho vợ cặp lồng bún ốc, cô ấy chẳng tỏ vẻ ngạc nhiên
hay giận dữ gì. Cô ấy chỉ cần hành tôi và đã làm được rồi.

Gần đây, vợ tôi thường phạt chồng bằng cách hễ tôi không làm cô ấy thỏa
mãn thì mấy ngày sau đó không được phục vụ trong bất cứ chuyện gì: quần
áo nhăn nhúm không được là, giày phải tự đánh…

Và cách đây mấy ngày, cũng sau một đêm thất bại như thế, tôi chào đi làm
không nhận được cái gật đầu của vợ, và đến chiều khi về nhà, tôi chờ
mãi đến hết chương trình thời sự vẫn không thấy vợ dọn cơm ra. Tôi hỏi:
“Hôm nay nhà mình ăn tiệm hả em?”. Vợ tôi bảo không, hai mẹ con ăn lâu
rồi. Tôi vào bếp tìm thì chẳng thấy phần cơm dành cho mình, cáu quá nên
nói mấy câu. Chẳng ngờ vợ tôi vặc lại: “Anh xem lại xem mình có đáng ăn
cơm không, có đáng bắt tôi hầu không?”.

Câu nói của vợ như mũi dao đâm vào tim tôi, nhục nhã ê chề không kể
xiết. Thực ra suốt những năm qua, những câu nói xúc phạm của vợ vẫn được
ném vào mặt tôi thường xuyên, tôi vì biết mình có lỗi nên không phản
ứng mạnh khiến mức độ quá đáng của cô ấy ngày một tăng dần, khiến tôi
chịu nhục mãi thành quen. Ấy thế mà cái câu đay nghiến tôi không đáng ăn
cơm ấy vẫn làm tôi đau rát cả mặt, tê tái cả lòng. Tôi đã toan lao lại
bóp cổ cô ấy, nhưng chưa đưa tay lên đã thõng xuống.

Mấy đêm liền tôi không ngủ được. Tôi thấy cả cô ấy và tôi đều đã đi đến
giới hạn của sự lăng nhục và sự nhẫn nhục. Nhưng tôi phải làm gì đây?
Tuổi ngoài 50 sức khỏe rệu rã, tôi lại độc thân lần nữa ư? Đến ở với hai
đứa con trai vẫn luôn phản đối cuộc hôn nhân mới của tôi ư? Dù không có
mấy ham muốn tình dục nhưng tôi thực sự thấy cần vợ mình. Tôi thật khó
cam lòng để từ bỏ tất cả: ngôi nhà êm ấm, vợ đẹp, con xinh và danh dự
của một người được coi là thành đạt, viên mãn. Nhưng nỗi nhục này, tôi
cũng thấy mình khó mà nuốt thêm nữa.

Xin các bạn cho tôi lời khuyên. Cám ơn rất nhiều.

Related Post