Nỗi lòng khó nói khi có chồng ở rể


Ai cũng nghĩ đến những bức bí của người chồng “chui gầm chạn”, nào mấy người hiểu thấu tình cảnh “tiến thoái lưỡng nan” của người phụ nữ giữa một bên là nhà đẻ, một bên là chồng.

Lúc kết hôn, nhà chồng có định mua cho vợ chồng tôi căn nhà nhỏ để ở
riêng. Nhưng “cây mỗi hoa, nhà mỗi cảnh”. Tôi là con gái một trong gia
đình nên phải có trách nhiệm chăm lo cho bố mẹ. 
Bố
mẹ tôi cũng đã có tuổi nên đôi lúc hay trách giận. Đã thế, chồng tôi
không thông cảm lại nghĩ bố mẹ bức bách mình. Cuộc chiến “ngầm” giữa bố
mẹ vợ và con rể khiến tôi ở giữa nhiều phen đau đầu.
Chẳng
nói gì lớn, ngay chuyện vặt vãnh trong bữa ăn cũng khiến tôi khó xử.
Tôi thường nấu món cá tẩm bổ cho bố mẹ. Chồng tôi lại ghét đặc mùi cá. 
Đang
trong bữa cơm, anh nói không giữ ý, kiểu như “ngửi mùi cá đã thấy ngán
ăn”. Bố mẹ vợ thi nhau quát con rể: “Mày không ngửi được thì xuống bếp
mà ăn, ngồi đây làm gì”. Tôi phải kéo tay chồng lên tầng để tránh cuộc
cãi vã lớn. Sau chuyện đó, vợ chồng tôi xin phép bố mẹ cho ăn riêng. 

Nỗi lòng khó nói khi có chồng ở rể
Tôi vẫn nấu cơm cho cả nhà. Song tới bữa cơm
thì bố mẹ tôi ăn ở tầng một, vợ chồng tôi dọn cơm lên tầng hai. Nhiều
lần bố mẹ tôi bảo: “Có miếng ngon con gái gắp hết cho thằng rể”. Mặc dù,
tôi đã cố gắng nấu hợp khẩu vị của bố mẹ và chồng. Tôi cũng chia đều
thức ăn cho cả hai gia đình nhỏ.
Ăn riêng được
gần một tháng, mỗi bữa bố mẹ tôi chỉ ăn nửa bát cơm, bỏ thừa thức ăn. Mẹ
bảo tôi: “Bố mẹ buồn lắm, nuốt sao trôi, chỉ nghĩ tới con mà sống tiếp
thôi”. 
Tôi khóc rất nhiều trước lời tâm tình
của mẹ. Tôi nịnh ngon nịnh ngọt chồng ăn chung với bố mẹ. Cả nhà ăn đầm
ấm được thời gian ngắn. Sau cuộc chiến trách móc, xoi mói nhau lại tiếp
diễn. 
Công việc của tôi bận rộn nên đi làm về
muộn. Bố mẹ tôi ở nhà rảnh thường dọn dẹp nhà cửa và đi chợ. Mỗi ngày đi
chợ, mẹ tôi tự thưởng cho mình nửa tiếng “vạch lưng” con rể trước bàn
dân thiên hạ. 
Mẹ tôi kể với mấy chị bán rau
gần nhà: “Con gái tôi lành quá mới bị nó cưỡi cổ. Về nhà nó chỉ nằm tểnh
ra, không chịu làm gì. Đã làm rể còn lười biếng không chấp nhận nổi”.
Chẳng
may, tiếng xấu đồn xa. Rồi cũng đến ngày chồng tôi nghe được. Thua
miếng khó chịu, anh đã đi phao tin với hàng xóm: “Mấy việc nhà thuê ô
sin làm tí xong hết. Ông bà già lụ khụ “chém quăng buông rùi” làm chỉ
thêm bừa bãi, tổ mất công dọn dẹp”.
Thiên hạ
được phen cười ầm về cuộc đấu ngôn của bố mẹ vợ và con rể. Chỉ khổ cho
tôi phải đi thanh minh về nỗi oan của các “bị đơn”.
Nhưng
nhiều lúc, tôi lỡ bênh chồng, bố tôi liền quát lên: “Sinh con gái khổ
thế đấy, có chồng quên phắt bố mẹ”. Lúc tôi đứng về phía bố mẹ, chồng
tôi giận dỗi: “Bố mẹ cô coi tôi chẳng bằng chó chui gầm chạn, tôi nhục
quá, không thể sống nổi ở đây”.
Chồng bắt tôi
dọn ra khỏi nhà, nếu không, anh sẽ xin chuyển công tác vào văn phòng đại
diện của công ty anh ở miền Trung. Tôi không thể để điều ấy xảy ra vì
chúng tôi vẫn còn là vợ chồng son. Làm sao tôi sống cảnh Ngưu Lang –
Chức Nữ được.
Tôi khóc lóc van xin chồng ở lại
nhà. Thậm chí tôi còn cầm kéo định đâm vào tay nếu anh giữ nguyên ý
định. Anh yêu tôi nên đã mủi lòng. Anh nín nhịn bố mẹ vợ cho “êm cửa êm
nhà”.
Cuối tuần trước sinh nhật chồng tôi. Anh
mời vài người bạn về nhà uống rượu. Vì kế hoạch nảy sinh bất ngờ nên vợ
chồng chưa kịp xin phép bố mẹ. Đang lúc “chén anh chén chú”, mẹ tôi bước
xuống tầng nói móc: “Đàn đúm rượu chè là tài, chẳng được tích sự gì,
ngữ ấy ra đường cạp đất ra mà ăn”. 
Nỗi lòng khó nói khi có chồng ở rể
Xấu
mặt với bạn bè, chồng tôi nổi khùng lên. Anh ném chai rượu vào tường
nhà. Bố mẹ tôi giận lên tầng đóng kín cửa phòng lại. Một lúc sau, bố tôi
còn gọi mấy người cháu họ đến để “dạy cho thằng con rể biết lễ độ”.
Không
ngờ chuyện bé xé ra to. Tôi phải mất mấy tiếng để giải thích cho các
anh họ hiểu vấn đề. Họ thở dài ra về để người trong nhà “đóng cửa bảo
nhau”.
Ai dè, tôi chưa kịp làm hòa thì bố tôi
đã vứt quần áo của con rể ra ngoài cửa. Chồng tôi nóng giận nói: “Bố
nghĩ con muốn ở đây chắc. Con cũng khó chịu và bức bí lắm khi ở rể nhà
bố. Con thương con gái bố nên mới ở lại”. Chồng tôi bỏ tất cả quần áo
vào valy phăng phăng dọn ra khỏi nhà. 
Tôi
choáng váng ngất ngay xuống sàn lúc đó. Hôm sau, bác sĩ báo tôi đang
mang thai. Nghĩ tới con tới cháu, bố mẹ tôi và chồng mới chịu “chín bỏ
làm mười”. Họ vẫn ở cùng nhà nhưng “bằng mặt không bằng lòng”.
Cứ
thế dăm bữa nửa tháng, tôi lại điên đầu nghe “ca nhạc trái yêu cầu”
phát ra từ bố mẹ đẻ và chồng mình. Trong khi bản thân tôi thì bụng mang
dạ chửa mệt mỏi. Tôi nên làm gì khi luôn phải là người đứng giữa này? Có
chị em nào trong tình cảnh như tôi thì chia sẻ cho tôi một lối đi để đỡ
stress hơn.




Related Post