Chồng 'say' nhân tình xấu và vô duyên như điếu đổ


Nhân tình của chồng chỉ đáng xách dép cho tôi vậy mà anh vẫn si mê. Nó vừa xấu, vừa vô duyên đến mức ‘không thể lấy cảm hứng để cưa cẩm được dù chỉ là giả vờ’.

Tôi là một phụ nữ
35 tuổi. Tôi đã lấy chồng được 12 năm và có con gái 11 tuổi. Trải qua
hơn chục năm chung sống, chúng tôi đã có rất nhiều sóng gió. Đỉnh điểm
đã 2 lần tôi mang con ra khỏi nhà và viết đơn ly hôn vì không chịu được
những cách hành xử từ phía chồng và nhà chồng. 





Chồng tôi trẻ hơn
tôi 2 tuổi và chưa biết suy nghĩ cho gia đình. Cộng thêm áp lực làm dâu
khi tôi còn trẻ, chưa nhiều kinh nghiệm sống với bố mẹ chồng. Thêm nữa,
bố mẹ chồng tôi rất khó chiều… đã tạo nên một vài biến cố lớn như
vậy. 


Nhưng lần nào khi
tôi ra khỏi nhà, chồng tôi dù nghĩ tôi bỏ anh vì người khác nhưng anh
vẫn tha thiết và xử sự rất tử tế để mong tôi quay về. Nghĩ đến con, tôi
lại quay về đoàn tụ với anh. 


Dù sau đó, anh
hận tôi và lao vào những thú vui bên ngoài, kể cả chuyện bồ bịch nhưng
tôi vẫn cố gắng nhẫn nhịn và nhẹ nhàng, tình cảm chờ ngày chồng suy nghĩ
lại. Tôi cũng đã biết cách sống tốt hơn với gia đình chồng và đến giờ
thì họ đã yêu quý tôi như người trong nhà. 




 


Chuyện xảy ra
cách đây 3 năm rồi và sau những sóng gió, chúng tôi đã có 2 năm mặn nồng
cho đến giờ. Vậy mà cách đây chỉ hơn 1 tháng, mọi chuyện đã thay đổi
quá bất ngờ.



Gia đình tôi có 1
căn bệnh di truyền, nhưng chỉ truyền từ đời bố hay mẹ sang con (không
truyền từ đời ông, bà). Có nghĩa nếu bố mẹ không mắc bệnh thì con cái
chắc chắn không sao. Đó là căn bệnh không chữa được.



Người bị bệnh sẽ
phát bệnh năm 35 tuổi và sau gần chục năm thì chết. Họ sẽ đi lại yếu
dần, nói cũng khó nghe cho đến lúc chết. Bố tôi đã mắc căn bệnh đó và
tôi đã là người trực tiếp chăm sóc bố mấy năm trước khi ông mất. Chứng
kiến bố tôi suy sụp dần vì bệnh tật, tôi đã rất đau lòng và bị ám ảnh. 



Năm nay tôi cũng
35 tuổi. Thời gian gần đây tôi hay chóng mặt và có lần ngã cầu thang
(thực ra là do tôi bị thiếu máu lên não). Tôi đã tự kỷ ám thị, cho rằng
có thể mình mắc căn bệnh giống bố, nên đã âm thầm đi khám. 



Tôi đã dại dột
nói hết với bác sỹ căn bệnh của gia đình và sau một hồi làm đủ các xét
nghiệm về não, ông bác sỹ kết luận tôi bị căn bệnh giống bố. Khỏi phải
nói tôi đã suy sụp thế nào và suốt ngày nghĩ đến cái chết. 



Tôi đã không đủ
minh mẫn và khôn ngoan để đi khám lại ở những bác sỹ giỏi hơn vì tôi
cũng quen biết những bác sỹ. Tôi đã dại dột về kể hết với chồng là tôi
bị bệnh như thế, sẽ chết như thế. Tôi đã không biết rằng đó là thời khắc
thay đổi cả cuộc đời tôi. 

Anh quá sợ căn
bệnh của gia đình tôi và anh đòi ly hôn ngay lập tức. Bởi nếu tiếp tục
sống chung với tôi, anh sợ sẽ đẻ ra những đứa con bệnh tật. Ngay cả đứa
con gái 11 năm nay khỏe mạnh, xinh xắn, giỏi giang và rất tình cảm với
bố, anh cũng cho rằng có thể sau này bị bệnh. Anh quay ngoắt thái độ với
con bé. 


Tôi đã sốc nặng
đến mức chỉ muốn chết ngay lập tức. Nỗi đau về căn bệnh không sánh bằng
nỗi đau có một người chồng bội bạc. Ngoài những sóng gió xảy ra không
mong muốn do lỗi cả 2, tôi có thể tự hào mình là một người vợ khá tuyệt
vời. Tôi không để chồng chê trách và nhàm chán. 



Tôi xinh đẹp,
kiếm tiền lo cho gia đình (chưa bao giờ tôi biết 1 đồng lương của anh
ấy), dạy con học hành, không cần học thêm mà có thể đi thi giải nhất
quận. Tôi cũng bỏ hết đam mê của bản thân để xây đắp 1 gia đình hạnh
phúc. 



Chồng tôi có thú
ham mê chụp ảnh nên thỉnh thoảng anh ấy lại đi du lịch với bạn bè để
chụp ảnh. Những lần đó tôi lại là người đưa chồng ra xe và chúc anh đi
chơi vui vẻ. Chồng thì hầu như toàn về muộn, do bận nhậu nhẹt, đá bóng,
gặp bạn bè… Tôi vẫn vui vẻ chờ nghe tiếng xe anh ấy về đến cửa (không
đi ngủ trước) để bật nước nóng cho chồng tắm và đun lại thức ăn, sau đó
dọn dẹp.



Tôi cũng luôn làm
thỏa mãn anh ấy chuyện quan hệ vợ chồng. Cuối tuần, tôi hay rủ gia đình
đi chơi phố và mua sắm cho bố con anh. Thử hỏi còn người chồng nào
sướng hơn không?



Vậy mà chỉ khi
nghe nói vợ bị bệnh, còn chưa chắc chắn và tôi vẫn còn khỏe mạnh, còn
kiếm tiền lo cho gia đình, vậy mà anh đã muốn rũ bỏ… Tôi đau đớn lắm,
tình nghĩa bao năm đổ xuống sông xuống biển.



Tôi đã quyết tâm
đi khám lại bệnh. Tôi đã gặp những bác sỹ đầu nghành ở các bệnh viện lớn
và tất cả đều kết luận tôi không sao cả. Cùng lắm tôi chỉ đôi lúc hạ
huyết áp, máu lên não chậm gây ra choáng váng. Chỉ cần uống thuốc tuần
hoàn máu và không suy nghĩ nhiều. 



Tôi đã phải nhờ
đến người bạn bác sỹ nói giúp với chồng là tôi không sao để anh ấy tin
nhưng đã quá muộn. Anh ấy công khai cặp bồ, nói là không yên tâm căn
bệnh của tôi (nhưng tôi biết đó chỉ là cái cớ ) và cương quyết ly hôn
với tôi. Dù cả gia đình chồng ai cũng đứng về phía tôi, bảo tôi không
được ký đơn, tôi sẽ mất hết nhưng tôi vẫn phải suy nghĩ nhiều lắm.



Chồng tôi hơn 1
tháng nay ly thân với tôi. Anh ấy sáng đi sớm, đêm mới về. Ngày ngày đưa
đón công khai bồ bịch, si mê như chưa yêu bao giờ. Có đêm anh không về
và thỉnh thoảng họ đi du lịch cùng nhau. 



Tiền anh không
đóng góp 1 đồng nuôi con, cũng chẳng nhìn mặt mũi con thế nào, vậy mà
bán bớt cả máy ảnh đi để bao bồ. Tôi đã mất bao công sức để  tìm ra
thông tin về bồ của anh để biết nó là người thế nào mà chồng tôi si mê
đến vậy. Và kết quả làm tôi hơi bất ngờ. 



Đó là một phụ nữ
gần 30 tuổi, hình thức dưới trung bình, ở quê lên và thuê nhà tận bến xe
nước ngầm. Tôi không hiểu chồng tôi mê nó vì điều gì (chắc là tình yêu
thật sự nên không lý giải được ). Còn tôi thì nghĩ chắc chắn cô bồ ấy
bám vào chồng tôi vì anh rất trẻ và đẹp trai, có nhà Hà Nội và cung
phụng hết mình thì tội gì không bám. 



Điều làm tôi đau
đớn là trước đây, gần 11 năm anh ấy biểu hiện là người yêu vợ nhất trên
đời, ai cũng nhìn thấy. Giờ quay ngoắt lại với tôi, 5 lần 7 lượt đòi bỏ
và thể hiện tình yêu si mê với bồ. Đến mức khi bố mẹ chồng tôi gọi điện
cho bồ của anh và nói thẳng là cấm quan hệ với chồng tôi, thì chắc cô ấy
đã kể lể với anh. 



Anh về nhà làm ầm
lên và còn định tống cổ tôi ra khỏi nhà. Dù nhà này là của bố mẹ chồng
và bố mẹ tôi nói sẽ đuổi anh ra khỏi nhà nếu còn tiếp tục như vậy. Con
tôi đang tuổi lớn, bắt đầu biết nghĩ và chúng tôi đã không thể giấu cháu
mọi chuyện được nên cháu bị ảnh hưởng rất nhiều.



Tôi đang đau đầu
không biết phải giải quyết ra sao. Cứ để kéo dài tình trạng này cũng
không ổn, dù bố mẹ chồng tôi có khuyên là ‘cóc chết 3 năm quay đầu về
núi’. Rồi anh ấy sẽ chán bồ vì sẽ chẳng đi đến đâu. 



Nhưng tôi không
tin và không thể buông rơi cuộc đời mình vào sự may rủi được. Tôi cũng
cần được sống và nuôi con tử tế. Cứ thế này đến bao giờ. Có thể nói lần
này có vẻ như anh quyết tâm bỏ tôi để lấy bồ. Nếu như mọi chuyện suôn
sẻ, tôi dù biết thông tin bồ của anh mà cũng chẳng thể làm gì.



Vì nếu chồng tôi
mà biết gia đình hay vợ động đến bồ là nhảy dựng lên. Hay nếu có làm bồ
của anh rời xa chồng thì anh cũng sẽ hận chúng tôi mà lại tìm đến con bé
khác trả thù. Chắc chắn, bồ của anh cũng sẽ tìm đủ mọi cách trói chân
anh lại vì đang ở thế thượng phong. 



Tôi đang chỉ chờ
ngày anh về thông báo có con bên ngoài và đòi cưới. Dù bố mẹ chồng tôi
nói không chấp nhận nhưng ai biết được chữ ngờ. Dù sao cũng là con cháu
họ, sao họ bỏ được. 



Nếu cứ để mọi
chuyện như vậy thì chồng tôi sớm muộn sẽ ly hôn được với tôi. Dù anh ta
đơn phương ly hôn, mất nhiều thời gian nhưng rồi cũng xong. Và mẹ con
tôi ra đường tay trắng. Con bé và chồng tôi hả hê sống trên thành quả
bao năm tôi xây đắp.



Đã rất nhiều lần
tôi muốn đồng ý ly hôn vì không chấp nhận nổi 1 người chồng, một người
cha tệ bạc. Nhiều lúc tôi nghĩ, tôi sẽ lấy 1 người chồng khác biết yêu
quý mẹ con tôi. Tôi sẽ sống khỏe mạnh, tử tế hơn trước để anh ta phải
hối hận.



Tôi chắc anh
không thể có được hạnh phúc trong tương lai như đã từng có với tôi, vì
tôi sống quá trọn đạo nghĩa mới được lòng nhà chồng đến thế. Họ yêu quý
cháu họ như cục vàng.



Nếu vì chồng có
bồ mà làm gia đình tôi ly tán và họ mất cháu (vì tôi sẽ mang con đi nếu
ly hôn), họ sẽ không thể tha thứ và chấp nhận con dâu mới. Tôi hiểu điều
đó và rất muốn anh phải mở mắt, phải sống trong hối hận. 



Nhưng nếu ly hôn
thì mẹ con tôi mất mát quá nhiều. Căn nhà 3 tầng nơi chúng tôi đang sống
cùng bố mẹ chồng vẫn đứng tên bố mẹ chồng tôi. Ông bà chỉ xác định là
khi nào mất sẽ cho vợ chồng tôi chứ hiện giờ ông bà vẫn đứng tên. 



Căn nhà đó trước
chỉ là nhà cấp 4. Hai vợ chồng tôi đã tích cóp bao năm để có tiền xây
lên 3 tầng. Hầu như toàn bộ tài sản lớn trong nhà là do một mình tôi mua
sắm. Với tôi dù có chi hết tiền để mua được sự vui vẻ và hạnh phúc từ
người thân, tôi cũng cam lòng. 



Và đó là nhược
điểm của tôi khi mà giờ đây, nếu ra khỏi nhà chồng, tôi không có 1 đồng,
tôi tay trắng. Vì với thu nhập của tôi, bao năm lo cho gia đình và con
gái đầy đủ đã là cố gắng lắm rồi. 



Bây giờ tôi phải
làm sao, tôi đang rất bế tắc. Nếu cứ kéo dài tình trạng này, rồi sớm
muộn chồng tôi cũng ly hôn xong. Và bố mẹ chồng có muốn giữ tôi lại cũng
không thể vì trên pháp luật, tôi không còn là dâu nhà họ nữa. Chồng tôi
có quyền đưa vợ mới về.



Còn nếu ly hôn
ngay thì tôi sẽ mất hết ngay lập tức. Điều này, tôi không đành lòng. Vì
mẹ con tôi không đáng nhận kết quả như vậy. Tôi có thể chịu khổ được
nhưng không thể chịu đựng được khi nhìn con phải khổ. 

 


Tôi cũng không
thể chấp nhận một con bé xách dép cho tôi tự dưng được hưởng mọi thành
quả của tôi chỉ vì nó đã đến đúng lúc gia đình tôi có biến cố. Nếu như
không có nó xuất hiện thời điểm đó, có thể anh chỉ chán nản về bệnh tật
của tôi. Sau đó đi khám lại và nghe cả 1 hội đồng bác sỹ giỏi cùng kết
luận tôi không sao thì anh ấy có thể đã vui vẻ lại với tôi. 



Có lẽ chỉ còn một
cách nhưng rất khó thực hiện, đó là làm cho bồ của anh rời xa chồng tôi
ra một cách tự nguyện. Nhưng cũng rất khó để thực hiện điều đó. 



Tôi đã thử nhờ 1
người bạn trai trông học thức và giàu có đến cưa cẩm cô ấy, nhưng rốt
cuộc, sau khi tìm hiểu qua, bạn tôi nói là dù rất muốn giúp nhưng nó vừa
xấu, vừa vô duyên, không thể lấy cảm hứng để cưa cẩm được dù chỉ là giả
vờ. Rồi người bạn còn nói, sao chồng cậu có thể bỏ người vợ như cậu để
cặp với 1 em như thế nhỉ…



Vậy nên, tôi bất
lực rồi. Không lẽ tôi phải cam chịu cuộc đời bất hạnh như vậy sao? Còn
con tôi nữa. Liệu tôi đi bước nữa có tử tế hơn không. Họ có yêu thương
thật lòng con tôi không? 



Xin các bạn hãy cho tôi một lời khuyên, tôi nên làm gì trong hoàn cảnh này? Tôi xin chân thành cảm ơn.

Related Post