Tôi không dám yêu vì nhà nghèo


Tôi vui hay buồn không quan trọng, chỉ cần lo được tiền trả nợ và xây cho ba mẹ cái nhà đàng hoàng.

Liệu tôi có sai lầm không khi từ bỏ tình cảm mà người ta mới nhen nhóm cho tôi để chọn lấy việc đi kiếm tiền và giúp đỡ gia đình? (Ảnh minh họa).
Liệu tôi có sai lầm
không khi từ bỏ tình cảm mà người ta mới nhen nhóm cho tôi để chọn lấy
việc đi kiếm tiền và giúp đỡ gia đình? (Ảnh minh họa).





Tôi cũng chẳng biết tôi đang nghĩ gì trong đầu nữa. 27 tuổi đầu, với
người ta là chồng, là con, là một gia đình hạnh phúc nhưng với tôi, mọi
chuyện dường như là con số 0 tròn trĩnh. Một số 0 không có lối thoát
dành cho tôi.


Tôi từng yêu, yêu tha thiết, yêu sâu đậm những 6 năm. Và chuyện tình
của tôi cũng từng được đăng trên nhiều website, báo điện tử… Sau khi
thất bại với tình yêu thời sinh viên đó, tôi cũng có rất nhiều người đàn
ông khác tán tỉnh yêu đương nhưng tôi biết, giờ đây tôi phải sống vì
gia đình mình nhiều hơn. Bởi lúc tôi gục ngã, chính họ là người luôn bên
cạnh tôi, an ủi tôi và lo lắng cho tôi nhiều nhất. Hơn nữa, tôi cũng tự
ti vào gia cảnh của mình, chẳng phải chỉ vì nhà tôi nghèo mà mối tình
đầu của tôi đã bỏ tôi ra đi đó ư?


Giờ đây, dù cho bao nhiêu chàng luôn trầm trồ khen ngợi tôi: học giỏi,
dễ thương, công việc ổn định, vui tính… Nhưng đằng sau cái mác đó, tôi
cũng hiểu thế nào là đũa mốc, thế nào là mâm son. Tôi chả dám trèo cao
với mấy anh đó để rồi phải té đau.





Tôi đã bỏ xứ Huế, nơi có gia đình thân thương của tôi, có bạn bè và có
cả sự nghiệp dạy dỗ của tôi để đến lập nghiệp ở Sài Gòn với ý chí: ‘Quyết tâm đi làm kiếm tiền trả nợ và xây một cái nhà đàng hoàng cho ba mẹ’. Từ
cũng phải từ bỏ tình cảm của một chàng trai dành cho tôi. Tôi lao vào
chốn Sài thành để mong kiếm ra nhiều tiền. Sau 3 năm nếu mọi việc diễn
ra như kế hoạch vạch ra, tôi sẽ quay về và làm lại từ đầu: tình yêu, sự
nghiệp. Liệu ở tuổi 30 có quá ư là muộn màng không? Và liệu tôi có sai
lầm không khi từ bỏ tình cảm mà người ta mới nhen nhóm cho tôi để chọn
lấy việc đi kiếm tiền và giúp đỡ gia đình?


Tôi hiểu, với tôi, gia đình là điều tuyệt vời nhất trên thế giới này và
tôi chỉ muốn sống vì họ, mặc kệ tôi có vui, có hạnh phúc và có ăn no
mặc ấm không? Suy nghĩ của tôi như vậy liệu có ổn không? Xin hãy cho tôi
một lời khuyên chân thành.

Related Post